Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 233: Chương 233: Huyết tẩy kinh đường!




Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

“Không tốt rồi, không tốt rồi! Công chúa điện hạ tự sát, công chúa điện hạ tự sát!”

Trong chốc lát, toàn bộ Thái hậu Từ An cung triệt để sôi trào.

Thái y rất nhanh lao đến, giúp Hương Hương công chúa cầm máu, đồng thời băng bó vết thương.

Thái hậu nương nương lập tức ôm Hương Hương công chúa khóc ròng: “Bảo bối của ta, tâm can của ta, ngươi làm cái gì vậy? Ngươi làm cái gì vậy? Ngươi muốn róc xương lóc thịt tâm tổ mẫu sao?”

Hương Hương công chúa kéo tay Thái hậu nói: “Tổ mẫu là người hiểu rõ ta nhất, cả đời này ta chỉ nguyện ý gả cho gấu chó lớn, chỉ có hắn đối xử tốt với ta.”

Thái hậu nương nương nói: “Thế nhưng thanh danh Ngao Ngọc rất kém cỏi, mỗi ngày hắn đều đi thông đồng những nữ nhân bẩn thỉu thấp hèn, ngươi gả cho hắn, cũng sẽ làm xấu thanh danh của ngươi đó.”

Hương Hương công chúa nói: “Tổ mẫu, các ngươi buộc ta gả cho Sử Quảng, vậy tương lai Sử thị gia tộc mưu phản, ta phải làm thế nào?”

Thái hậu nương nương thống khổ nói: “Sẽ không, sẽ không. Sử Quảng một mực ở trong kinh làm con tin, đại quân đế quốc tại Nam cảnh đến mấy chục vạn, nhà hắn dù muốn mưu phản cũng phản không được.”

Hoàng đế và hoàng hậu cũng tới, nhìn thấy một màn này, không khỏi nhăn mày lại.

“Hương Hương công chúa thế nào? Có ngại sinh mệnh không?” Hoàng đế hỏi.

Thái Y thự lệnh thấp giọng nói: “Sinh mệnh không ngại.”

Tiếp theo, vị Thái Y thự lệnh Lâm Trung Nhân do dự nói: “Bệ hạ, thần có một câu, không thể không nói.”

Hoàng đế nói: “Mau nói.”

Thái Y thự lệnh Lâm Trung Nhân nói: “Hương Hương công chúa cố ý tự sát là lòe người, không muốn chết thật, đây là dùng tự sát để bức bách.”

Lời này tru tâm à.

Hoàng hậu thấp giọng nói: “Bệ hạ, Thái hậu nương nương mềm lòng, chỉ sợ sẽ bị Hương Hương lừa gạt, không thể để Hương Hương sống ở chỗ này.”

Thế nhưng Hương Hương công chúa không ở chỗ Thái hậu bên này, Thượng Thanh cung bên kia phái người đến thúc, người khác sẽ ngăn không được, chỉ có Thái hậu mới chống đỡ được.

Hoàng hậu nói: “Mà Hương Hương công chúa tự sát còn có mục đích khác, một khi tin tức truyền đến Thượng Thanh cung, thái thượng hoàng bên kia cưỡng ép phái người đến mang đi, ngay cả Thái hậu cũng đỡ không nổi, dù sao Hương Hương đã tự sát.”

Ánh mắt Hoàng đế lạnh như băng nói: “Tuổi còn nhỏ, tâm cơ đã sâu như vậy, còn cái gì ngây thơ thuần lương chứ.”

Bên kia Hương Hương công chúa tiếp tục khuyên nhủ Thái hậu, ôn nhu nói: “Tổ mẫu, tình cảm ta và Ngao Ngọc sâu đậm, tiếp theo ta từ từ kể cho ngài nghe kỹ nha? Lúc ấy chúng ta trong Mê Điệt cốc, cùng một chỗ chữa bệnh.”

“Bệ hạ, đại tông chính tới.”

Túc thân vương đi nhanh vào, thấy cổ tay Hương Hương công chúa băng bó, lập tức nhíu mày.

“Bệ hạ, thần có thể nói cùng Hương Hương công chúa vài câu không?” Túc thân vương hỏi.

Hoàng đế nhẹ gật đầu.

Đại tông chính Túc thân vương đi tới trước mặt Thái hậu và Hương Hương công chúa, lạnh giọng nói: “Hương Hương công chúa, thân thể tóc da thuộc về cha mẹ, ngươi tự hại mình, bức bách tổ mẫu của ngươi, cha mẹ của ngươi, hiếu đạo của ngươi đâu?”

“Mặt khác miệng ngươi luôn thốt lên muốn gả cho Ngao Ngọc, ngươi cũng biết Ngao Ngọc lúc này đã trở thành địch nhân phụ hoàng ngươi, ngươi muốn gả cho địch nhận phụ hoàng ngươi, ngươi rắp tâm gì?”

“Bây giờ quốc khố thâm hụt, lại phải cứu tế nạn dân, bạc từ đâu đến? Lương thực nơi nào đến? Quyền mua bán trên biển phải dựa vào Sử thị gia tộc. Bệ hạ đã hứa hôn ngươi cùng Sử Quảng, nếu hối hôn, chẳng phải là nhục nhã phiên vương? Trăm vạn nạn dân Lãng Châu làm sao bây giờ? Ngươi cũng là người hoàng gia, chẳng lẽ không vì nước phân ưu sao? Ngược lại tìm cái chết, ngươi được giáo dưỡng ở đâu?”

“Ngươi nếu hối hôn, mấy triệu lượng bạc, mấy chục vạn thạch lương thợ cứu trợ thiên tai lấy ở đâu ra?”

Gã liên tiếp ép hỏi, lại mãnh liệt tru tâm.

Hương Hương công chúa trầm mặc một hồi lâu, nhìn Túc thân vương nói: “Đại tông chính, Đại Chu đế quốc ta đã nghèo yếu đến mức phải bán nữ nhi sao? Nếu như luân lạc tới tình trạng này, vậy không cần quốc gia này nữa.”

Tất cả mọi người hoàn toàn sợ ngây người, không thể tin được Hương Hương công chúa ngây thơ thuần lương lại nói ra lời như vậy.

Ánh mắt Đại tông chính Túc thân vương phát lạnh, nói: “Bệ hạ, nàng này không dạy, sợ gây tai họa.”

Hoàng hậu nói: “Bệ hạ, Hương Hương công chúa không hiểu chuyện như thế, tiếp theo nếu như lại nhiều lần náo sự tự sát, chỉ sợ sẽ triệt để kinh động Thượng Thanh cung bên kia. Nếu thái thượng hoàng thật đến cướp người, vậy sẽ không ổn.”

Ánh mắt hoàng đế lấp lóe, y đã từng yêu thương Hương Hương. Nhưng sau khi phát sinh quan hệ biến hoá với thái thượng hoàng, y từ yêu thương Hương Hương cũng chuyển biến thành một loại phản cảm nào đó. Huống chi lúc này Hương Hương công chúa luôn miệng nói muốn gả cho Ngao Ngọc, không biết phân ưu vì nước chút nào.

Nhưng có mấy lời, hoàng đế khó mà nói ra miệng.

Túc thân vương nói: “Lâm thái y, có loại thuốc nào, có thể ăn vào khiến cho người ta một mực hôn mê, không hồ nháo nữa không?”

Thái Y thự lệnh Lâm Trung Nhân nói: “Có, bất quá...”

“Bất quá cái gì?” Túc thân vương lạnh giọng hỏi.

“Không có gì...” Lâm Trung Nhân tranh thủ thời gian ngậm miệng lại.

Bởi vì loại dược vật thời thời khắc khắc khiến người ta lâm vào mê man, sẽ có tác dụng phụ với đại não, sẽ gây tổn thương không nhỏ với thần kinh.

Hoàng hậu nương nương đi đến trước mặt Thái hậu nói: “Mẫu hậu, Hương Hương không hiểu chuyện, tự hại thân thể mình, nhưng đau lòng lại là chúng ta. Thân thể nàng yếu, cũng không thể để tự mình hại mình, nhưng nàng một mình sống sờ sờ như thế, muốn tự mình hại mình, phòng cũng phòng được.”

Thái hậu nương nương ôm Hương Hương nói: “Vậy phải làm thế nào cho phải?”

Hoàng hậu nói: “Tạm thời dùng tơ lụa trói lại, cho nàng ăn thuốc an thần, để nàng trước tỉnh táo lại, ngài thấy thế nào?”

Thái hậu nương nương nhìn Hương Hương công chúa, lại nhìn cổ tay bị thương của nàng.

Sau đó gật đầu nói: “Vậy... Vậy được rồi.”

Lời này vừa ra, hoàng hậu bỗng nhiên vung tay lên.

Mấy ma ma tiến lên, đè Hương Hương công lên giường, dùng tơ lụa trói lại, sau đó bóp miệng, Thái Y thự lệnh Lâm Trung Nhân đổ dược thủy vào miệng Hương Hương công chúa.

Dược lực này xác thực lợi hại, rất nhanh Hương Hương công chúa ngủ say.

Hoàng đế lạnh giọng nói: “Tin tức nơi này một chữ cũng không thể rò rỉ ra. Tất cả nô tài nghe đây, chỉ cần Thượng Thanh cung bên kia biết, tất cả các ngươi ở đây, toàn bộ giết chết, một người cũng không lưu lại.”

Lập tức, tất cả thái giám cung nữ quỳ xuống run rẩy nói: “Vâng.”

...

Ra tẩm cung Thái hậu, hoàng đế và Túc thân vương mật đàm.

“Trấn Hải vương phủ bên kia nói thế nào?”

Túc thân vương nói: “Trấn Hải Vương nói nguyện ý hiến cho bệ hạ ba triệu lượng, Lãng Châu cảng mặc dù hủy đi, nhưng quyền mua bán vẫn thuộc về Lãng Châu cảng, sáu thành vẫn như cũ về Đại Chu ta. Bộ phận mậu dịch này kỳ thật đã vứt bỏ, bị Đại Doanh đế quốc, Đại Hạ đế quốc cướp đi, nhưng Sử Biện trung thành với bệ hạ, nguyện ý ứng ra sáu thành lợi ích quyền mua bán này mang đến.”

“Ứng ra?” Hoàng đế cười lạnh nói: “Nguyên bản thương thuyền tại Lãng Châu cảng nhao nhao chạy tới bến cảng Sử thị gia tộc. Mà bến cảng thứ ba của hắn đã khai trương, tưởng trẫm không biết sao?”

Túc thân vương nói: “Bệ hạ, trên biển không giống trên mặt đất. Trên biển coi trọng chính là nắm đấm lớn, hiện tại quy mô hạm đội của chúng ta không bằng 1/4 Sử thị gia tộc, cho nên mấy năm này phải ổn định Sử thị gia tộc trước. Chờ đến khi chúng ta trùng kiến Lãng Châu cảng, đồng thời khôi phục quy mô Thủy Sư như cũ, lúc đó dễ nói chuyện rồi.”

Hoàng đế nhíu mày.

Túc thân vương nói: “Lại nói, hiện tại địch nhân chúng ta lúc này không phải Sử thị gia tộc, chí ít tại giai đoạn này, Trấn Hải Vương là minh hữu.”

Câu nói này ngược lại rất đúng.

Hiện tại địch nhân lớn nhất của hoàng đế là ở bên trong, chứ không phải bên ngoài.

Túc thân vương nói: “Cho nên tại thời khắc mấu chốt này, thái độ Hương Hương công chúa chỉ sợ sẽ gây hoạ cho Đại Chu ta. Dù tương lai nàng gả cho Sử Quảng, lại làm ra cử động kịch liệt, ngược lại tổn thương tình cảm hoàng thất và Sử thị gia tộc, hư hại lợi ích Đại Chu ta.”

Hoàng đế nói: “Ý của ngươi là?”

Túc thân vương nói: “Giết Ngao Ngọc.”

Hoàng đế lạnh lùng liếc qua Túc thân vương, nếu có thể giết, còn chờ tới hiện tại sao?

Túc thân vương nói: “Chúng ta không thể giết, nhưng Sử thị gia tộc chưa hẳn không thể. Lúc này chúng ta không làm gì được Trấn Hải vương phủ, uy phong thái thượng hoàng cũng không quản được. Ngao Ngọc trên triều đình hô to Sử thị gia tộc bức phản, đây là làm nhục phụ thân Sử Quảng. Hắn có thể thờ ơ sao? Vì cha báo thù, cho dù có chỗ khiếm khuyết, cũng có thể lý giải, không phải sao?”

...

Trong phòng bí mật nào đó ở kinh thành, Ngao Ngọc giấu ở trong bóng tối, làm thế nào cũng không nghĩ ra.

Danh kỹ Tô Tiểu Vân hãm hại Tô Mang, lại là đệ tử Viên Thiên Tà, đệ tử Hoàng Thiên giáo.

Viên Thiên Tà nói: “Tiểu Vân đi theo Sử Quảng đã qua một đoạn thời gian, muốn mượn cơ hội ẩn núp tiến vào trong Trấn Hải vương phủ. Cho nên chuyện hãm hại Tô Mang, nàng sẽ phụng mệnh đi làm.”

Vân Trung Hạc minh bạch, chuyện danh kỹ Tô Tiểu Vân hãm hại Tô Mang, không phải mệnh lệnh Viên Thiên Tà, chỉ là đánh bậy đánh bạ mà thôi.

Mà lấy cấp bậc nàng, căn bản sẽ không biết lúc này Viên Thiên Tà và Vân Trung Hạc có quan hệ.

Viên Thiên Tà nói: “Công tử, muốn Tô Tiểu Vân lật lại bản án, cứu trở về Tô Mang ngược lại dễ như trở bàn tay, nhưng thật vất vả chôn quân cờ này ở Trấn Hải vương phủ coi như phế đi.”

Vân Trung Hạc nói: “Tại Trấn Hải vương phủ bên kia, có lẽ đã không cần quân cờ này.”

...

Trong kinh thành thời gian gần đây, phảng phất có một cỗ yêu phong.

Nói trong Thượng Thanh cung thờ phụng Linh Bảo Thiên Tôn, hơn nữa còn có Thái tổ hoàng đế, Đại Pháp Thánh Quân hiển linh, đã là vùng đất Thần Linh.

Nhưng có người xâm nhập Thượng Thanh cung, làm chuyện bất kính.

Tỉ như Thái Y thự lệnh Lâm Trung Nhân, đang nói chuyện, lại phun nước bọt lên pho tượng Linh Bảo Thiên Tôn.

Lại tỉ như Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long, dẫm lên một bồ đoàn phía dưới Linh Bảo Thiên Tôn, đây vốn là nơi để người ta quỳ lạy, kết quả bị ngươi giẫm dưới chân.

Còn có một người chính là đại tông chính Túc thân vương, thê tử của gã là Đoàn Vân, đã từng làm chuyện xấu với Đoàn Vân trong pho tượng Đại Pháp Thánh Quân Phù Đồ, tiết độc Đại Pháp Thánh Quân.

Ngày đó Đại Pháp Thánh Quân hiển linh, đại tông chính Túc thân vương không thỉnh tội.

Cho nên nhóm người này chỉ sợ phải ngã nấm mốc, phải xui xẻo.

Cỗ yêu phong này rất nhanh truyền vào tai hoàng đế, y lập tức giận dữ mắng mỏ đây đều là lời đồn dân gian, hạ lệnh Hắc Băng Đài nghiêm tra, phát hiện ai đồn phải bắt lại, tuyệt đối không nhân nhượng.

...

Đại Lý Tự.

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long đang thẩm vấn án Tô Mang gian sát danh kỹ Tô Tiểu Vân.

Đương nhiên vụ án này đã có nhân chứng vật chứng, không cần thẩm tra xử lí, chỉ cần tiến hành tuyên tội sau cùng.

Nhưng Tô Mang dù sao cũng là cống sĩ, hơn nữa còn là hạng nhất thi hội, cho nên cũng vẫn như cũ tiến hành tam ti hội thẩm.

“Tô Mang, ngươi không nhận tội sao?” Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long lạnh giọng hỏi.

Tô Mang đứng thẳng tắp, thản nhiên nói: “Ta vô tội, làm sao nhận?”

Một quan viên Hình bộ bên cạnh nói: “Dưới công đường, tội phạm vậy mà không quỳ xuống sao?”

Tô Mang nói: “Ta là cử nhân, vẫn là cống sĩ, cho nên không cần quỳ xuống.”

Đại Lý Tự Phó Nhân Long lạnh giọng nói: “Ngươi đã không còn, đây là công văn Lễ bộ, tước đoạt tất cả công danh Tô Mang. Bệ hạ cũng đã có khẩu dụ, phẩm hạnh Tô Mang ti tiện bực này, có tài không đức, không xứng là sĩ phu triều đình. Hiện tại ngươi có thể quỳ xuống rồi.”

Gương mặt Tô Mang run lên, sau đó quỳ xuống.

Y phấn đấu cả đời công danh, cứ như vậy bị tước đoạt. Công danh phấn đấu này, còn có ý nghĩa sao?

Y biết mình sở dĩ có loại hạ tràng này, có hai nguyên nhân.

Nguyên nhân đầu tiên, bởi vì kết giao cùng Ngao Ngọc, xem như tri kỷ hảo hữu.

Nguyên nhân thứ hai, trong sách luận thi hội của y, viết liên quan tới nội dung tước bỏ thuộc địa, đắc tội Trấn Hải vương phủ.

Phó Nhân Long nói: “Tô Mang, ngươi gian sát Tô Tiểu Vân, chứng cứ vô cùng xác thực, còn không nhận tội?”

Tô Mang nói: “Các ngươi muốn giết ta? Có thể, nhưng muốn đổ loại tội danh bẩn thỉu này lên đầu ta, đó là nằm mơ? Dù giết ta, thiên đao vạn quả, ta cũng sẽ không đồng ý ký tên.”

Phó Nhân Long nói: “Vụ án này đã tấu lên trên, dẫn tới dân chúng cực phẫn nộ. Cho nên dù ngươi không đồng ý ký tên, cũng có thể định ra ngươi tử tội. Nhưng bản quan phá án, cho tới bây giờ đều là hoàn chỉnh. Không nói đến ngươi chỉ là một cống sĩ nho nhỏ, năm đó Phiêu Kỵ đại tướng quân Ngao Tâm thì thế nào, trong Đại Lý Tự ta, còn không phải là một tên tù nhân? Bản án Ngao Tâm, ta còn làm được, huống chi là ngươi?”

Tô Mang thản nhiên nói: “Vậy ta muốn biết, Ngao Tâm đại soái cuối cùng định ra tội gì?”

Lời này vừa ra, gương mặt Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long run lên, bởi vì tội Ngao Tâm mưu phản cuối cùng cũng không giải quyết được.

“Tốt cho một kẻ nhanh mồm nhanh miệng, ngươi ti tiện bại hoại này, gian sát dân nữ, sách thánh hiền bỏ trong bụng chó ngươi sao?” Phó Nhân Long lạnh giọng nói: “Đối mặt loại người ti tiện cầm thú này, cũng không cần thể diện gì. Người đâu, tra tấn cho ta.”

Lập tức, mấy nha dịch tiến lên, đè Tô Mang xuống đất, Thủy Hỏa Côn bỗng nhiên đập xuống.

Mà ngay lúc này, bên ngoài vang lên từng đợt tiếng trống.

“Tùng tùng tùng...”

“Oan uổng quá, oan uổng quá...”

Đại Lý tự khanh biến sắc, nói: “Người nào đánh trống?”

Bên ngoài nha dịch nói: “Là một nữ tử, nói là nhân chứng án Tô Mang gian sát.”

Phó Nhân Long nói: “Mang vào.”

Một lát sau, một nữ tử đi vào.

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long nói: “Vị nữ tử này, ngươi là gì của Tô Tiểu Vân? Ngươi là nhân chứng Tô Mang gian sát sao?”

Nữ tử này xốc lên mặt nạ, nói: “Đại nhân, ta chính là Tô Tiểu Vân!”

Lời này vừa ra, toàn trường chấn kinh.

Tô Tiểu Vân không phải đã chết rồi sao? Lúc ấy quan nghiệm thi rõ ràng đã kiểm tra, làm sao hiện tại còn sống?

“Người đâu, quan nghiệm thi đâu?”

Sau một lát, quan nghiệm thi tới, nhìn thấy Tô Tiểu Vân cũng không khỏi kinh ngạc một hồi, nàng không phải đã chết rồi sao? Sao lại sinh sinh quỳ gối nơi này?

Tô Tiểu Vân lập tức quỳ trên mặt đất cao giọng nói: “Đại nhân, oan uổng, oan uổng quá.”

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long cảm thấy có một luồng khí tức nguy hiểm, cũng không thừa nhận thân phận Tô Tiểu Vân này, mà hỏi: “Ngươi đánh trống vì cái gì?”

Tô Tiểu Vân nói: “Cáo trạng người này cường bạo ta.”

Lời này vừa ra, Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long thoáng thở ra một cái.

Mặc dù Tô Tiểu Vân không chết, tội danh gian sát này không được lập, nhưng tội cường bạo vẫn là tử hình. Tô Mang này vẫn chết chắc, chuyện xui xẻo này coi như miễn cưỡng làm xong.

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long lạnh giọng nói: “Quan nghiệm thi, rốt cuộc người này có phải Tô Tiểu Vân không?”

Quan nghiệm thi tỉ mỉ kiểm tra nhiều lần, run rẩy nói: “Đúng, đại nhân, người này chính là Tô Tiểu Vân.”

Tô Tiểu Vân nói: “Đại nhân, đây là điệp văn thân phận dân nữ, đây là văn tự bán mình của dân nữ tại Thính Vũ hiên.”

Đại Lý tự khanh lạnh giọng nói: “Ngươi ngày đó rõ ràng đã chết, vì sao bỗng nhiên sống lại vậy?”

Tô Tiểu Vân nói: “Dân nữ cũng không biết chuyện gì xảy ra, đã đặt vào quan tài, nhưng bỗng nhiên tỉnh lại.”

Quan nghiệm thi run rẩy nói: “Đại nhân, dân gian ngược lại có chuyện khởi tử hoàn sinh. Chắc là lúc ấy bị bóp cổ chết, không có khí tức, sau lại bị rung lắc dữ dội nên tỉnh lại. Chuyện này mặc dù hiếm thấy, nhưng xác thực đã từng có.”

Đại Lý tự khanh lạnh giọng nói: “Đây cũng là tội của ngươi, rõ ràng một người sống, lại bị nghiệm thành người chết.”

Đại Lý tự khanh nói: “Tô Tiểu Vân, ngươi kể lại chi tiết vụ án đêm đó, bản quan làm chủ cho ngươi.”

Tô Tiểu Vân dập đầu nói: “Vâng, chư vị đại nhân.”

“Ta phi thường ngưỡng mộ tài hoa Tô Mang, nhưng vì cùng họ, cho nên chỉ có thể gọi huynh muội. Thế nhưng Tô Mang ngạo mạn, từ trước tới giờ không để ý tới ta. Hắn trúng hội nguyên xong, ta liền chủ động tới cửa, muốn hắn đánh giá thơ văn ta.” Tô Tiểu Vân nói.

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long nói: “Sau đó thì sao?”

Tô Tiểu Vân nói: “Hắn cố tỏ ra quân tử xem thơ ta, ta nhìn thấy trên bàn có ấm trà, liền rót cho mỗi chúng ta một chén trà. Ai ngờ vừa mới uống xong chén trà này, lập tức trời đất quay cuồng, đã bất tỉnh.”

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long lạnh giọng nói: “Trong nước trà này hiển nhiên là có thuốc mê, cầm chứng cứ ra.”

Rất nhanh, nha dịch lấy ra ấm trà, nói: “Đại nhân, trong bình trà này xác thực kiểm tra có thuốc mê còn sót lại.”

Tô Tiểu Vân nói: “Lúc ta tỉnh lại, phát hiện toàn thân đau nhức kịch liệt, tên súc sinh này nằm trên người của ta, chà đạp ta.”

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long lạnh giọng nói: “Tô Mang, hiện tại nhân chứng vật chứng đều rõ ràng, ngươi có lời gì để nói?”

Tô Tiểu Vân bỗng nhiên nói: “Đại nhân, đại nhân, người nằm trên người của ta chà đạp ta, không phải Tô Mang huynh trưởng. Lúc ấy hắn cũng hôn mê, ngã một bên. Người chà đạp ta, là Trấn Hải Vương thế tử Sử Quảng, hắn cường bạo ta, sau đó lột sạch quần áo huynh trưởng Tô Mang, đặt ở trên người của ta, đồng thời bắt lấy tay Tô Mang huynh trưởng, sống sờ sờ bóp chết ta...”

Lời này vừa ra, toàn trường triệt để kinh biến.

Làm sao phát sinh nghịch chuyển như vậy?

Tô Tiểu Vân không ngừng dập đầu nói: “Chư vị đại nhân, nô gia ở kinh thành có chút danh phận, Trấn Hải Vương thế tử cũng thường xuyên đến dây dưa với ta, nô gia đối với hắn cho tới bây giờ sắc mặt cũng không tốt, cho nên hắn ghi hận trong lòng. Tô Mang huynh trưởng trong sách luận thi hội viết nội dung tiêu phiên, chọc giận tới Trấn Hải vương phủ. Cho nên Sử Quảng tên cầm thú này cường bạo ta, đồng thời đổ oan tội gian sát lên đầu Tô Mang huynh trưởng.”

Trong nháy mắt, quan viên tam ti hội thẩm triệt để sợ ngây người, da đầu run lên từng đợt.

Cuối cùng xảy ra chuyện gì?

Lần này nên làm cái gì?

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long xoay chuyển ánh mắt, lạnh giọng nói: “Dân nữ lớn mật, vậy mà giả mạo Tô Tiểu Vân, vu oan Trấn Hải Vương thế tử, châm ngòi quan hệ triều đình cùng phiên vương, dụng ý khó dò, gan lớn trùm trời! Người đầu, dụng hình cho ta, in dấu hình!”

Lập tức, mấy binh sĩ tiến lên, mang theo que hàn nung đỏ.

“Điêu nữ lớn mật, còn không mau cung khai, kẻ sai sử phía sau màn là ai? Ngươi dám can đảm nói xấu phiên vương triều đình, châm ngòi triều đình và phiên vương, cái này hoàn toàn là mưu phản, phải tru sát cửu tộc. Triệu ra kẻ chủ mưu phía sau, có lẽ còn có một chút hi vọng sống cho ngươi.” Ý tứ Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long rất rõ ràng, đây là để Tô Tiểu Vân nhận tội kẻ chủ mưu phía sau là Ngao Ngọc.

Phó Nhân Long kết luận, đây là âm mưu của Ngao Ngọc.

Gã có thể đoán ra, danh kỹ Tô Tiểu Vân này là tình nhân bí mật của Sử Quảng thế tử. Sách luận bài thi Tô Mang viết tước bỏ thuộc địa, triệt để chọc giận Trấn Hải vương phủ thế tử, cho nên để Tô Tiểu Vân này hại Tô Mang, vu oan tội danh gian sát.

Nhưng hiện tại Tô Tiểu Vân bỗng nhiên phản cung, đây là có chuyện gì? Nàng này khẳng định là tay chân Ngao Ngọc.

Chỉ có Ngao Ngọc mới có thể xuất thủ cứu Tô Mang.

Nhưng Ngao Ngọc à, ngươi cũng quá coi thường bản quan, quá coi thường triều đình, ngươi cho rằng như vậy là có thể cứu được Tô Mang à?

Hoàn toàn là mơ mộng hão huyền.

Tam ti hội thẩm này, toàn bộ là quan viên triều đình, toàn bộ trung thành với hoàng đế bệ hạ.

Dù đen cũng nói thành trắng, ngươi để Tô Tiểu Vân phản cung thì thế nào? Chúng ta hoàn toàn có thể vu oan giá hoạ, chúng ta cũng có thể hoàn toàn đổi trắng thay đen.

Tô Mang này vẫn như cũ phải chết, Tô Tiểu Vân cũng phải chết. Vụ án này trọng yếu nhất không phải sự thật, mà là ý của hoàng đế bệ hạ.

Hiện tại triều đình muốn cầu cạnh Trấn Hải vương phủ, ngươi cho dù có 100 chân tướng cũng vô dụng.

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long lạnh giọng nói: “Tra tấn, tra tấn cả hai!”

“Dưới đại hình, ta cũng không tin các ngươi không cung khai, ai là kẻ chủ mưu phía sau, để cho các ngươi nói xấu vu oan phiên vương thế tử.”

Nhất thời, que hàn nung đỏ muốn đốt lên thân Tô Mang và Tô Tiểu Vân.

Tô Tiểu Vân cao giọng nói: “Ta có chứng cứ, ta có chứng cứ, trên đùi ta có bớt hoa mai, ta thấy rõ rõ ràng ràng...”

“Tra tấn, tra tấn, in dấu vào mặt nàng, nữ nhân hèn hạ vô sỉ này.” Phó Nhân Long nghiêm nghị nói.

Lập tức que hàn nung đỏ đè xuống gượng mặt xinh đẹp của Tô Tiểu Vân.

Cần gì phải nói, trực tiếp dùng đại hình giết chết hai người này, sau đó đóng thành bàn sắt, giải quyết dứt khoát, miễn cho sinh sự cố.

Ngao Ngọc, ngươi muốn cứu người? Nằm mơ!

Nhưng ngay lúc này!

“Vèo vèo vèo...” Mấy võ sĩ áo đen bỗng nhiên vọt vào, mưa tên loạn xạ.

Mấy nha dịch Đại Lý Tự, căn bản không thể ngăn cản.

Một đỉnh cấp cao thủ bỗng nhiên vọt tới trước mặt Tô Tiểu Vân, lạnh giọng nói: “Tiện nhân, dám phản bội ta.”

Sau đó, đỉnh cấp cao thủ này bỗng nhiên tung một kiếm, đâm xuyên qua thân thể Tô Tiểu Vân.

“A...” Tô Tiểu Vân kêu thảm một tiếng.

Đỉnh tiêm cao thủ kia đi tới trước mặt Tô Mang, cười lạnh nói: “Tước bỏ thuộc địa? Muốn chết!”

Sau đó, gã cũng đâm một kiếm xuyên qua thân thể Tô Mang.

Quan nha trong Đại Lý Tự hoàn toàn sợ ngây người, Ngự Sử đài và hai vị đại nhân Hình bộ run rẩy toàn thân.

“Người đâu, có người mưu phản...”

“Người đâu...”

Nhưng trên trăm tên võ sĩ Đại Lý Tự làm sao chống đỡ được những đỉnh cấp cao thủ này.

“Đem thi thể đôi cẩu nam nữ này đi cho ta, cầm lấy cho chó ăn.” Đỉnh cấp cao thủ kia hạ lệnh.

Tất cả mọi người nghe rõ rõ ràng ràng, cái này giống như là thanh âm Trấn Hải Vương thế tử Sử Quảng.

Lập tức, Phó Nhân Long kinh hãi?

Sử Quảng thế tử, ngươi có cần phải như vậy không? Ngươi điên rồi sao? Chuyện này chúng ta làm tốt cho ngươi, ngươi vậy mà tự mình tới giết người diệt khẩu?

Hơn nữa còn xông vào nha môn Đại Lý Tự ta, đại khai sát giới?

Không cho triều đình mặt mũi?

Lúc này, đỉnh cấp cao thủ che mặt này đi tới trước mặt Tô Tiểu Vân, lạnh giọng nói: “Tiện nhân, tiện nhân, còn dám phản bội ta?”

Mà ngay lúc này, Tô Tiểu Vân phảng phất dùng hết khí lực cuối cùng, bỗng nhiên xé rách mặt nạ đỉnh cấp cao thủ kia.

Trong chốc lát!

Đỉnh cấp cao thủ này lộ ra chân diện mục.

Không phải là Trấn Hải Vương thế tử Sử Quảng sao? Đương nhiên vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt, gã tranh thủ thời gian che lại gương mặt.

Nhưng mấy người ở đây nhìn thấy, kẻ cầm đầu này đến Đại Lý Tự giết người diệt khẩu, giống như... Chính là Trấn Hải Vương thế tử Sử Quảng.

“Sử Quảng” nổi giận, chủy thủ trong tay đâm xuống thân thể Tô Tiểu Vân.

“Phốc phốc phốc...”

Ngắn ngủi vài giây đồng hồ, cuồng đâm mấy chục cái, thân thể mềm mại Tô Tiểu Vân cuồng phun máu tươi, triệt để chết thảm.

Sau đó, “Sử Quảng” xoay mặt qua, nhìn ba người Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long, lạnh giọng nói: “Nếu bị các ngươi nhìn thấy mặt, vậy cũng đừng trách ta không khách khí, giết toàn bộ.”

Sau đó gã bỗng nhiên xông tới, hơn mười đỉnh tiêm cao thủ dưới trướng cũng đại khai sát giới.

“Vù vù xoát...”

Trong nháy mắt công phu, trực tiếp giết Đại Lý Tự máu chảy thành sông.

“Sử Quảng thế tử, ngươi điên rồi sao? Ngươi điên rồi sao?” Một vị ngự sử hữu trung thừa nào đó cao giọng quát.

“Ta không phải Sử Quảng, mắt ngươi bị mù.” Người áo đen bịt mặt này bỗng nhiên xông lên, một đao chém xuống, chém đầu của ngự sử hữu trung thừa này xuống.

Đến đây cùng thẩm án còn có Hình bộ lang trung, gã cao giọng nói: “Sử Quảng thế tử, ngươi không nên phạm sai lầm, không nên phạm sai lầm!”

Kết quả, “Sử Quảng” xông tới, một đao chém Hình bộ lang trung này thành hai nửa.

Cuối cùng, “Sử Quảng” hung ác đi tới trước mặt Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long.

“Sử Quảng thế tử, ngươi điên rồi sao? Vụ án này, chúng ta sẽ giúp ngươi hoàn thành bàn sắt, ngươi gấp cái gì? Chính nữ nhân của ngươi làm phản, còn muốn chúng ta chùi đít cho ngươi. Hiện tại ngươi đại khai sát giới, sẽ dẫn tới thiên đại tai họa, còn không đi nhanh lên?” Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long thấp giọng quát ầm lên.

“Sử Quảng” cười gằn nói: “Nếu bị ngươi thấy mặt, vậy ngươi cũng chết đi.”

Sau đó, Sử Quảng bỗng nhiên một kiếm chém xuống.

Nhưng võ công Phó Nhân Long khá cao, gã cầm một cây đao bên cạnh liều mạng ngăn cản.

Nhưng gã nào phải đối thủ “Sử Quảng”, trong nháy mắt đã rơi vào hạ phong.

“Phốc xuy...” Một đao Sử Quảng bỗng nhiên đâm vào bụng của gã.

Phó Nhân Long gian trá, thừa cơ thân thể lăn một vòng, rơi vào trong giếng sâu.

Mà lúc này, cấm quân bên cạnh, còn có vệ quân Đại Lý Tự, như thủy triều lao qua.

“Sử Quảng” nổi giận nói: “Giết sạch tất cả, không nên để lại một người sống, một mồi lửa đốt đi, không nên lưu lại chứng cứ phạm tội.”

“Vâng!”

Sau đó đám người này đại khai sát giới, giết toàn bộ người trong hành lang đến sạch sẽ.

Tiếp đó một mồi lửa, đốt cháy nha môn.

Tiếp theo, gã dẫn theo mấy chục tên đỉnh cấp cao thủ này, điên cuồng chạy trốn, trong nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung.

Đại Lý tự khanh Phó Nhân Long toàn thân máu tươi từ trong giếng sâu leo ra, điên cuồng chạy vào hoàng cung, gã thật muốn điên rồi.

Trong lòng của gã, trong đầu của gã, chỉ có một câu: Sử Quảng phản, Sử Quảng đại khai sát giới, huyết tẩy Đại Lý Tự.

Phải nhanh đi bẩm báo hoàng đế!

...

Mà “Sử Quảng” này mang theo mấy chục tên đỉnh cấp cao thủ, chui vào mật thất dưới đất trong hẻm nhỏ nào đó.

Gã lột xuống mặt nạ, nói với Ngao Ngọc trong bóng tối: “Công tử, may mắn không làm nhục mệnh, đã cứu ra Tô Mang công tử, huyết tẩy Đại Lý Tự, đồng thời giúp ngài xuyên phá bầu trời.”

Người này nào phải Sử Quảng, mà là ảo thuật đại sư Viên Thiên Tà dịch dung thành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.