Sự Ỷ Lại Nguy Hiểm

Chương 61: Chương 61




Khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Quân Diên, Trần Vận Thành hơi căng thẳng, anh đứng dậy, nói: “Em nghe điện thoại.”

Ninh Quân Diên đứng ở cửa, chặn đường rời đi của anh: “Sao phải đụng vào lan can?”

Trần Vận Thành vô thức sờ đầu mình, chỉ có thể thuận miệng trả lời: “Em chỉ đụng vậy thôi…”

Ninh Quân Diên duỗi một bàn tay về phía anh: “Lại đây.”

Trần Vận Thành đi tới trước mặt hắn.

Ninh Quân Diên nâng mặt anh lên, hôn lên chỗ ban nãy anh đụng vào lan can, nói: “Đồ của tôi, không được đụng như thế.”

Trần Vận Thành đỏ mặt: “Gì mà đồ của anh.”

“Ừm,” Ninh Quân Diên không buông bàn tay đang nâng mặt anh, mà hơi nâng đầu anh lên đối diện với mình: “Tôi cảnh cáo em, đừng làm chuyện mờ ám sau lưng tôi.”

Trần Vận Thành cảm thấy giọng điệu của hắn hơi lạnh lùng, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn. Ninh Quân Diên đứng ngược sáng, biểu cảm trên khuôn mặt đều biến mất trong bóng tối, nhìn không rõ, nhưng bàn tay nâng mặt Trần Vận Thành của hắn dùng rất nhiều sức, Trần Vận Thành không dễ trốn thoát, chỉ có thể nói: “Chuyện mờ ám gì chứ.”

“Những chuyện mà tôi không đồng ý,” Ninh Quân Diên trả lời anh: “Ví dụ như chuyện em đụng đầu.” Nói xong, hắn đè đầu Trần Vận Thành xuống, nhẹ nhàng thổi trên đỉnh đầu anh: “Đụng ngốc thì sao?”

Trần Vận Thành không nhịn được nữa mà hất tay hắn ra: “Đừng quậy nữa.”

Ninh Quân Diên cuối cùng cũng buông tha cho anh.

Trần Vận Thành nghiêng người đi qua người hắn: “Em đi tắm trước đây.”

Dòng nước ấm áp đổ xuống từ đỉnh đầu, Trần Vận Thành đứng trong bồn tắm nhắm mắt lại, nín thở để nước nóng chảy trên mặt mình, một lúc lâu sau mới quay đầu qua chỗ khác, anh dùng tay lau sạch nước trên mặt, hít thật sâu mấy hơi.

Dây dưa đến tận bây giờ, anh mới hạ quyết định chuyển ra ngoài. Nhưng anh sợ phải mở lời nói với Ninh Quân Diên, anh biết Ninh Quân Diên sẽ không đồng ý, sợ Ninh Quân Diên sẽ phản đối quá mạnh mẽ. Anh và Ninh Quân Diên từng tranh cãi về chuyện này mấy lần, lần nào cũng là anh mềm lòng chịu thua. Mỗi lần cứng rắn, anh đều không phải là đối thủ của Ninh Quân Diên, anh bắt đầu suy nghĩ đến việc đổi cách để trao đổi với Ninh Quân Diên.

Trần Vận Thành nằm trên giường, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm đã dừng lại, một lát sau, Ninh Quân Diên vẫn mang theo hơi nước mát lạnh trên người vén chăn lên nằm xuống giường.

Đèn bàn trong phòng đã tắt, cả căn phòng tối đen như mực.

Trần Vận Thành im lặng tự tăng can đảm cho mình, anh trở mình dạng chân ngồi lên đùi Ninh Quân Diên, ở trong bóng tối tìm được khuôn mặt hắn, rồi cúi người hôn lên môi hắn.

Ninh Quân Diên nắm chặt eo Trần Vận Thành, ngón tay vén vạt áo ngủ của anh luồn vào, dán sát nhẹ nhàng gãi lên làn da anh.

Một lát sau, lúc Trần Vận Thành ngẩng đầu lên, Ninh Quân Diên hỏi anh: “Muốn à?”

Trần Vận Thành không biết phải trả lời thế nào, anh rất muốn bảo Ninh Quân Diên im miệng đi đừng nói gì nữa, nhưng lại khom lưng nằm nhoài trên người Ninh Quân Diên, nói: “Anh là người quan trọng nhất trong cuộc đời em.”

Ninh Quân Diên giơ tay lên xoa tóc anh.

Trần Vận Thành nói: “Có sống cùng nhau hay không cũng sẽ không thay đổi mối quan hệ của chúng ta.”

Ngón tay của Ninh Quân Diên trượt đến bên tai anh, đầu ngón tay xoa nhẹ vành tai mềm mại của anh: “Nên?”

“Nên,” mặc dù biết Ninh Quân Diên không nhìn thấy, nhưng ánh mắt của Trần Vận Thành cũng trở nên rất dịu dàng: “Anh không cần phải vội vã như vậy, vội vã sống chung, vội vã kết hôn, chúng ta có thể từ từ.”

Ninh Quân Diên dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi anh: “Vậy tôi vào được không?”

Trần Vận Thành dừng lại một chút rồi nói: “Em hơi sợ.”

Ninh Quân Diên nói: “Đừng sợ, em mở ngăn kéo ra xem thử đi.”

Trần Vận Thành thấy khó hiểu, ở trong bóng tối dùng tay mở ngăn kéo đầu tiên trên tủ đầu giường ra, nhưng chẳng thấy gì cả, anh bật đèn lên, lúc ánh sáng vừa chiếu tới anh híp mắt lại, sau đó nhìn thấy thuốc bôi trơn và bao cao su trong ngăn kéo.

Ninh Quân Diên nói: “Mặc dù rất lớn, nhưng tôi sẽ không làm em đau đâu.”

Trần Vận Thành dùng sức đóng ngăn kéo lại, không muốn nhìn mặt Ninh Quân Diên nữa, nên giơ tay tắt đèn, anh ngồi trên eo Ninh Quân Diên, thở dài: “Ý em không phải chuyện này.”

Trong lòng anh luôn băn khoăn, dường như một khi cơ thể đã hoàn toàn mở rộng, thì anh sẽ không có cách nào để quay đầu được nữa. Giống như việc anh không muốn đồng ý lời cầu hôn của Ninh Quân Diên vậy, Trần Vận Thành chợt hơi khó chịu nghĩ, anh vẫn chưa hoàn toàn đắm chìm vào trong đoạn tình cảm này, mà vẫn luôn để lại đường lui cho mình.

Anh cảm thấy rất có lỗi với Ninh Quân Diên.

Bị cảm xúc khó chịu điều khiển, Trần Vận Thành cúi người xuống ôm cổ Ninh Quân Diên, hôn lên gò má và đôi môi của hắn, gọi hắn bằng giọng điệu vô cùng thân mật: “Ngôn Ngôn.”

Ninh Quân Diên ôm eo anh trở mình, đặt anh ở dưới thân, hôn lên môi anh.

Mùng bốn tết, Trần Vận Thành ngủ một giấc rất sâu ở trên giường của Ninh Quân Diên, mãi cho đến khi bên ngoài trời sáng hẳn anh mới từ từ tỉnh dậy.

Lúc tỉnh lại anh hơi mờ mịt, vì Ninh Quân Diên không ôm chặt anh như trước đây, anh hoảng hốt xoay người nhìn sang bên cạnh, thấy Ninh Quân Diên vẫn còn ở trên giường, nhưng hắn đã ngồi dậy rồi, đang ngửa đầu nhìn trần nhà.

“Anh nhìn gì vậy?” Trần Vận Thành thấy lạ nên nhìn theo tầm mắt hắn, nhưng trên trần nhà chẳng có thứ gì cả.

Ninh Quân Diên không trả lời, mà cụp mắt xuống đặt ánh mắt lên người Trần Vận Thành, một lát sau lại dời đi chỗ khác, nhìn về phía đầu giường.

Trần Vận Thành ngồi dậy, chống hai tay trên giường: “Quân Diên?”

Ninh Quân Diên “Ừ” một tiếng, nhưng không nhìn anh, mà giơ tay đè vách tường ở đầu giường.

Trần Vận Thành chẳng hiểu mô tê gì, anh rời giường đi tới phòng vệ sinh, lúc anh đi ra, Ninh Quân Diên không còn ở trong phòng nữa rồi.

Bữa sáng không mua ở bên ngoài, mà Trần Vận Thành tới phòng bếp nấu hai bát mì trứng chiên. Trước khi bước vào phòng bếp, anh nhìn thấy Ninh Quân Diên vào phòng sách mở máy tính, đợi lúc nấu xong mì đi ra ngoài, phòng sách cũng đã trống rỗng.

Trần Vận Thành quay lại gian phòng của Ninh Quân Diên, nghe thấy có tiếng động vang lên từ trong phòng vệ sinh, anh đi đến, nhìn thấy trên sàn nhà có thước cuộn từ bên giường kéo thẳng đến phòng vệ sinh.

Còn Ninh Quân Diên thì đang kéo thước cuộn ghi chép độ dài ở trong phòng vệ sinh.

“Anh đang làm gì vậy?” Trần Vận Thành nhìn hắn đầy ngỡ ngàng.

Ninh Quân Diên đứng dậy, cất thước cuộn, bình tĩnh nói: “Tôi đang đo độ dài.”

“Sao phải đo độ dài?” Trần Vận Thành cảm thấy khó hiểu.

Ninh Quân Diên nói với anh: “Muốn sửa sang lại.”

Trần Vận Thành hỏi hắn: “Sao lại muốn sửa sang lại?”

Ninh Quân Diên nói: “Cho tiện.”

Ăn sáng xong, Ninh Quân Diên về phòng sách không biết đang làm gì trong máy tính, Trần Vận Thành thấp thỏm bất an đứng ở cửa phòng sách nhìn hắn một lát.

Ninh Quân Diên vẫn để ý đến anh, hắn ngẩng đầu lên nhìn anh, hỏi: “Có muốn lại đây tôi ôm em không?”

Trần Vận Thành nói: “Không cần đâu,” anh lùi lại, đi tới ban công gọi điện cho Tôn Thức Lượng.

Chưa hết tết, công nhân lắp đặt thiết bị vẫn chưa quay lại, việc trang trí cửa hàng ở khu chợ mới tạm thời vẫn gác lại.

Tôn Thức Lượng nói cửa hàng trang trí rất nhanh, ăn tết xong thêm mấy ngày nữa là trang trí xong, ông bảo Trần Vận Thành đến lúc đó đi xem gia cụ của quầy hàng, chọn xong là có thể lắp luôn.

“Sao gấp thế?” Tôn Thức Lượng hỏi anh.

Trần Vận Thành nói: “Không có gì, em chỉ muốn tìm việc để làm thôi.”

“Đừng vội, cứ nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi đã,” bên chỗ Tôn Thức Lượng sáng sớm đã bắt đầu chơi mạt chược, giọng điệu rất thoải mái: “Nếu không có tiền tiêu, anh cho cậu mượn trước một ít.”

Trần Vận Thành mỉm cười: “Tiền thì vẫn có, anh Tôn anh đừng bận tâm đến chuyện này.”

Tôn Thức Lượng nói: “Vậy thì cứ chơi đi đã, đang nghỉ tết đừng nghĩ đến chuyện công việc nữa.”

Cúp điện thoại, sau khi suy nghĩ một cách nghiêm túc, Trần Vận Thành quyết định nhân lúc mùng sáu tết Ninh Quân Diên đi trực sẽ thu dọn hết đồ đạc, mùng bảy đợi Ninh Quân Diên tan tầm về nhà anh sẽ chính thức chuyển ra ngoài. Đến lúc đó có thể tìm phòng cho thuê ngắn hạn, sau khi Quan An Lâm quay về sẽ suy nghĩ xem nên đi tìm phòng thuê theo tháng hay là trực tiếp ở trong cửa hàng rượu và thuốc lá ở khu chợ mới luôn. Trước lúc đó, anh sẽ không nói cho Ninh Quân Diên biết về dự định của mình.

Hai ngày mùng bốn mùng năm, ngoài đi một chuyến đến siêu thị với Ninh Quân Diên, thì những khoảng thời gian khác Trần Vận Thành đều không ra ngoài. Bọn họ đi siêu thị vào ngày mùng năm, Ninh Quân Diên mua rất nhiều thức ăn.

Trần Vận Thành hỏi hắn: “Mua nhiều đồ như vậy làm gì? Sắp hết tết rồi.”

Ninh Quân Diên nói: “Giữ lại từ từ ăn.”

Đến sáng sớm ngày mùng sáu, Ninh Quân Diên rời giường tới bệnh viện trực ban.

Trần Vận Thành ngủ một giấc thật đã mới rời giường, rồi bắt đầu chậm rì rì thu dọn đồ của mình. Khoảng thời gian ở đây anh gần như không mua thêm đồ gì mới, trước đây chỉ cần hai cái va li là dọn đủ, giờ cũng vậy, chỉ có những bộ quần áo mà Ninh Quân Diên mua cho là anh không biết phải làm sao.

Quần áo đều mua theo size của anh, không mang đi thì Ninh Quân Diên cũng không mặc được, anh đứng bên giường xếp quần áo lại, phát hiện ra cái áo phao này phải dùng sức ép xuống mới nhét được vào trong vali.

Trần Vận Thành hơi không nỡ.

Do dự rất lâu, anh mới treo áo phao lại vào tủ quần áo, anh không biết một ngày nào đó mình có thể quay về hay không, có lẽ phải trả chiếc áo mới mặc một lần này lại cho Ninh Quân Diên.

Anh tháo drap giường và vỏ chăn trên giường mình giặt sạch hong khô, cất hết vào trong tủ, chỉ còn lại một ít đồ dùng sinh hoạt, đến lúc rời đi cất vào trong túi là được.

Buổi tối, Trần Vận Thành nằm trên giường Ninh Quân Diên một mình, dùng điện thoại gọi video với Ninh Quân Diên.

Ninh Quân Diên đang ngồi trong phòng làm việc của mình, trên người vẫn còn mặc áo blouse.

“Không bận à?” Trần Vận Thành hỏi hắn.

Ninh Quân Diên nói: “Kiểm tra phòng rồi, không bận nữa.”

Trần Vận Thành dựa ở đầu giường, nhìn Ninh Quân Diên trong màn hình điện thoại hơi ngẩn ngơ.

Ninh Quân Diên hỏi anh: “Cả ngày nay em không ra ngoài à?”

Trần Vận Thành nói: “Ừm, không có việc gì nên không ra ngoài.”

Ninh Quân Diên gật đầu, rồi lại hỏi anh: “Nhớ tôi không?”

Trần Vận Thành nghe hắn hỏi như thế, không nhịn được cười, nói: “Nhớ lắm.” anh không nói dối, hôm nay lúc anh dọn đồ đạc, trong đầu toàn nghĩ tới Ninh Quân Diên.

Ninh Quân Diên nói: “Vậy em cởi quần áo tự sờ cho tôi xem đi.”

Trần Vận Thành cúi đầu, giọng bất đắc dĩ nói: “Anh đừng mơ.”

Ninh Quân Diên hơi tiếc nuối nói: “Vậy thì thôi.”

Hai người bỗng chốc đều không nói gì.

Trần Vận Thành nhìn Ninh Quân Diên, một lát sau hỏi hắn: “Ninh Quân Diên, sao anh lại thích em vậy?”

Ninh Quân Diên nói: “Vì em rất tốt.”

Trần Vận Thành nghĩ không thông: “Em rất bình thường, cũng chẳng có bản lĩnh gì.”

Ninh Quân Diên dịu dàng chậm rãi nói: “Với tôi thì không phải, trong lòng tôi em là đặc biệt nhất.”

Trần Vận Thành nhìn hắn mỉm cười.

Ninh Quân Diên nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.”

Trần Vận Thành gật đầu: “Vậy không nói chuyện nữa, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

Ninh Quân Diên nói: “Ừm.”

Bọn họ kết thúc video, Ninh Quân Diên đặt điện thoại trên bàn làm việc, đầu ngửa ra sau dựa vào lưng ghế làm việc, trên mặt đã quay lại với vẻ lạnh lùng thường ngày. Cho dù Trần Vận Thành không nói, hắn cũng biết cả ngày nay Trần Vận Thành không ra ngoài, bởi vì sáng nay lúc ra ngoài hắn đã khóa trái cửa, ở bên trong sẽ không mở ra được, chỉ có thể đợi đến sáng mai hắn tan làm về, Trần Vận Thành mới có thể rời khỏi nhà của hắn.

Đương nhiên đến lúc đó hắn cũng chẳng có ý định cho Trần Vận Thành rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.