Sự Ỷ Lại Nguy Hiểm

Chương 65: Chương 65




Khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Quân Diên xoay người rời đi, Trần Vận Thành có hơi luống cuống, anh không biết Ninh Quân Diên có ý gì, cũng không biết mình có nên trực tiếp rời đi hay không. Do dự một chút, anh chọn đi theo hướng mà Ninh Quân Diên rời đi.

Anh không gọi Ninh Quân Diên lại, lúc đi đến bên cạnh trạm y tá, thì nhìn thấy Ninh Quân Diên và vị bác sĩ trẻ kia cùng đi vào một phòng bệnh.

Trần Vận Thành đi đến cửa phòng bệnh, thấy Ninh Quân Diên đứng bên cạnh một giường bệnh, đang kiểm tra vết thương của bệnh nhân nằm trên giường, người nhà bệnh nhân sốt sắng đứng xung quanh anh.

Ninh Quân Diên cẩn thận kiểm tra một lúc, rồi hỏi bệnh nhân thêm mấy câu, sau đó bảo vị bác sĩ trẻ để lại lời dặn của bác sĩ.

Bác sĩ trẻ gật đầu, viết lại vào giấy nhớ.

Ninh Quân Diên xoay người, nhìn thấy Trần Vận Thành ở cửa, hắn đi thẳng đến chỗ Trần Vận Thành, hỏi với giọng điệu rất bình tĩnh: “Tìm tôi à?”

Trần Vận Thành lui ra khỏi cửa phòng bệnh, anh hỏi Ninh Quân Diên: “Anh vẫn khỏe chứ?”

Ninh Quân Diên nói: “Em nghĩ sao?”

Nói xong mấy chữ đó, Ninh Quân Diên không nhìn anh nữa, mà đi về phía phòng làm việc của mình.

Trần Vận Thành đứng im nhìn bóng lưng của hắn.

Ninh Quân Diên đi được mấy bước thì dừng chân, quay đầu lại nói: “Sao không đi cùng tôi?”

Trần Vận Thành hơi bất đắc dĩ, bèn cùng Ninh Quân Diên đi về phòng làm việc của hắn.

Quay lại phòng làm việc, Ninh Quân Diên lấy một chai nước khoáng từ trong tủ lạnh nhỏ ra, sau đó ngồi trên ghế làm việc, hắn vặn nắp chai, vừa uống nước, vừa nhìn chằm chằm Trần Vận Thành.

Trần Vận Thành không khóa cửa phòng làm việc lại, anh đứng ở cửa, nhìn Ninh Quân Diên, nói: “Đêm nay anh rảnh không?”

Ninh Quân Diên không trả lời ngay, uống nước xong, hắn cúi đầu vặn nắp chai lại thật chặt, tiếp đó giơ tay ném về phía trước, chai rỗng vẽ thành một đường parabol trên không trung, rồi hoàn mỹ rơi vào trong thùng rác ở gần cửa.

Trần Vận Thành quay đầu nhìn cái chai đó, đồng thời nghe thấy Ninh Quân Diên hỏi mình: “Có chuyện gì?”

“Anh còn nhớ ông chủ Tôn không?” Trần Vận Thành nói: “Tối nay anh ấy mời anh ăn cơm, có lẽ là có người nhà khám bệnh nên muốn nhờ anh giúp.”

Ninh Quân Diên nhìn Trần Vận Thành không nói lời nào.

Một lát sau, Trần Vận Thành nói: “Nếu anh không muốn đi, em từ chối anh ấy giúp anh là được.”

Ninh Quân Diên hỏi: “Chỉ vì chuyện này thôi à?”

Trần Vận Thành im lặng một lát, rồi nói: “Em muốn gặp anh.” Nói xong, thấy Ninh Quân Diên không có ý định nói chuyện, anh bèn nói tiếp: “Em không biết anh có muốn gặp em hay không, cũng không biết có làm phiền đến anh hay không.”

Anh vừa dứt lời, y tá trưởng đứng trước cửa gõ cửa phòng làm việc đang rộng mở.

Trần Vận Thành quay qua nhìn, nhưng y tá trưởng không chú ý đến anh, mà đi thẳng tới đặt một bình thuốc nhỏ lên bàn Ninh Quân Diên, nói: “Thuốc giảm đau lấy cho anh.” Nói xong bèn xoay người rời khỏi phòng làm việc của Ninh Quân Diên.

Ninh Quân Diên cất bình thuốc đi.

“Thuốc giảm đau gì vậy? Anh đang uống thuốc giảm đau à?” Trần Vận Thành hỏi hắn.

Ninh Quân Diên nói: “Không có gì,” tiếp đó hắn giơ tay nhìn đồng hồ, đứng lên cởi áo blouse ra, rồi đi đến bên cạnh mắc áo lấy áo khoác của mình xuống.

Trần Vận Thành nhìn hắn.

Ninh Quân Diên nói: “Đi thôi, không phải là tới chỗ ông chủ Tôn ăn cơm sao?”

Trần Vận Thành vẫn hỏi hắn: “Vì sao phải uống thuốc giảm đau?”

Ninh Quân Diên đã mặc áo khoác vào, hắn nói với Trần Vận Thành: “Đau đầu do rối loạn thần kinh, không có gì ghê gớm, đi được rồi.”

(Đau đầu do rối loạn thần kinh (Neuropathic headache), còn được gọi là đau đầu do căng thẳng, là một cơn đau đầu gây ra bởi sự co thắt của cân bằng da đầu hoặc các cơ do căng thẳng về tinh thần hoặc cảm xúc. Đầu người bệnh sẽ có “cảm giác vòng kiềng”, giống như đội mũ, biểu hiện là cảm giác khó chịu trên da đầu. Đau đầu do thần kinh là loại đau đầu phổ biến nhất và khó phân loại nhất. Có lẽ vì vậy, đau đầu do thần kinh không phải là tên bệnh chính thức, mà là sự giao nhau giữa một số loại bệnh đau đầu.)

Buổi tối ăn cơm, Tôn Thức Lượng đặt trước một căn phòng nhỏ ở nhà hàng, ngoài mời Ninh Quân Diên và mấy người Trần Vận Thành, ông còn dẫn theo người nhà và mời hai người bạn thân theo cùng.

Lúc Trần Vận Thành và Ninh Quân Diên tới, Quan An Lâm đã dẫn Ngô Hiểu Châu đến trước rồi, đang ngồi ở trong phòng riêng.

Quan An Lâm và Ninh Quân Diên lần đầu tiên gặp nhau đã động tay động chân, giờ gặp lại Ninh Quân Diên, thái độ cũng chẳng thân thiện gì.

Ninh Quân Diên thì không nhìn gã, hắn khách sáo bắt tay với Tôn Thức Lượng, rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh Trần Vận Thành.

Tôn Thức Lượng mang theo hai chai rượu tới.

Lúc nhìn thấy nhân viên phục vụ bày biện ly rượu, Trần Vận Thành nói: “Ngày mai Quân Diên còn phải đi làm, hôm nay không nên uống nhiều, để em uống thay anh ấy.”

Tôn Thức Lượng có chuyện nhờ người ta, vốn không có ý định ép Ninh Quân Diên uống rượu, nghe thấy vậy bèn lập tức nói: “Công việc của bác sĩ Ninh quan trọng hơn, hôm nay không thể uống thì đừng uống, lát nữa ăn nhiều một chút.”

Ninh Quân Diên không nói gì.

Hôm nay Tôn Thức Lượng đãi khách ăn cơm vì một số chuyện, trong đầu đã sắp xếp rất rõ ràng, đầu tiên là để mọi người nâng ly chúc mừng khai trương cửa hàng mới, sau khi ăn uống vui vẻ, ông sẽ chúc rượu Ninh Quân Diên, trong ly của Ninh Quân Diên là nước trà, ông uống một hơi hết sạch rượu trong ly, sau đó thấp giọng trưng cầu ý kiến chuyện phẫu thuật ở bệnh viện, gia đình ông có một bậc cha chú muốn mời chuyên gia phẫu thuật, không thiếu tiền, nhưng chuyên gia đang ở nơi khác không giúp được, dùng tiền cũng không mời được.

Ninh Quân Diên nói: “Để tôi hỏi giúp anh, chuyện này không chắc có thể giải quyết được.”

Tôn Thức Lượng nói: “Tôi hiểu tôi hiểu, chỉ muốn nhờ bác sĩ Ninh hỏi thăm giúp xem phải đợi đến bao giờ, nếu không được thì có thể giới thiệu bác sĩ khác hay không, để bên chúng tôi cũng nhanh chóng đưa ra quyết định.”

Trần Vận Thành ngồi bên cạnh Ninh Quân Diên, thỉnh thoảng nói chuyện với cậu thanh niên ngồi ở đối diện, người đó là cậu em của Tôn Thức Lượng, bình thường đi theo buôn bán cùng ông, rất quen thuộc với việc kinh doanh thuốc lá và rượu, trước kia cậu ta từng gặp Trần Vận Thành rồi, cảm thấy nói chuyện với anh khá hợp.

Nhưng thật ra Trần Vận Thành hơi mất tập trung, anh vẫn còn nhớ đến lọ thuốc giảm đau Ninh Quân Diên cất trong túi lúc rời khỏi bệnh viện.

Đau đầu do rối loạn thần kinh anh chỉ từng nghe tên mà thôi, không biết có nghiêm trọng không, cũng không biết Ninh Quân Diên uống nhiều thuốc giảm đau có tác dụng phụ gì hay không. Trên đường đến đây anh hỏi Ninh Quân Diên mãi, nhưng Ninh Quân Diên chẳng chịu nói gì cả.

Lát nữa về Quan An Lâm còn phải lái xe, ban nãy Ninh Quân Diên lại không uống rượu, để cổ vũ Tôn Thức Lượng, đêm nay Trần Vận Thành uống nhiều nhất, lúc ăn cơm xong cả người anh đã hơi ngẩn ngơ rồi.

Bọn họ ra khỏi nhà hàng, Tôn Thức Lượng cầm tay Trần Vận Thành, kéo anh đến chỗ mình đỗ xe, mở cốp xe lấy ra hai chai rượu, nói: “Cậu giúp tôi đưa cho bác sĩ Ninh nhé.”

Trần Vận Thành giơ tay ấn ấn cái trán căng đau, nói với Tôn Thức Lượng: “Không cần đâu anh Tôn.”

Tôn Thức Lượng nói: “Cần chứ cần chứ, đợi mọi việc xong xuôi, tôi còn muốn mời bác sĩ Ninh ăn cơm nữa kìa.” Nói xong, ông nhét cái túi đang đựng hai chai rượu vào trong tay Trần Vận Thành, sau đó lớn tiếng chào tạm biệt những người khác, bản thân thì đỡ vợ lên xe trước.

Trần Vận Thành xách túi đi đến bên cạnh Ninh Quân Diên, lúc đó Ninh Quân Diên đã đứng trước cửa xe, chuẩn bị mở cửa lên xe.

“Quân Diên,” Trần Vận Thành nhẹ giọng gọi hắn.

Hắn quay đầu lại, nhìn Trần Vận Thành.

Trần Vận Thành đưa rượu cho hắn: “Anh Tôn tặng anh.”

Ninh Quân Diên cúi đầu nhìn, rồi nói: “Không cần, em trả lại cho ông chủ Tôn đi.”

Trần Vận Thành nói: “Tấm lòng của anh ấy.”

Ninh Quân Diên lạnh nhạt nói: “Chuyện này tôi không chắc sẽ giúp được, thật sự không cần đâu.” Nói xong, hắn giơ tay kéo cửa ra.

Thấy hắn muốn lên xe, Trần Vận Thành không nhịn được mà giơ tay kéo áo sau lưng hắn.

Ninh Quân Diên dừng lại, quay đầu nhìn anh.

Hai gò má của Trần Vận Thành ửng đỏ, đầu óc bị cồn gặm nhấm nên hỗn loạn, anh nói: “Không cần thật ư?”

Ninh Quân Diên ghé sát bên tai anh, nhẹ giọng nói: “Tôi làm những chuyện này vì em, em thấy không tiện từ chối thì tự nhận lấy đi, tôi không cần.”

Lúc này, xe của Tôn Thức Lượng đã rời khỏi bãi đậu xe ở ven đường, Tôn Thức Lượng từ hàng ghế sau ló đầu ra tạm biệt bọn họ.

Ninh Quân Diên gật đầu, Trần Vận Thành vẫy tay nói: “Anh Tôn đi thong thả.”

Đợi xe của Tôn Thức Lượng rời đi, Trần Vận Thành quay đầu lại, anh không nhắc đến chuyện rượu nữa, mà trực tiếp thò tay vào trong túi áo khoác của Ninh Quân Diên, lấy lọ thuốc giảm đau ở bên trong ra.

Anh ngẩng đầu lên, cố gắng dựa vào ánh sáng đèn đường, muốn nhìn rõ trên lọ thuốc viết gì, nhưng ánh sáng mờ tối, anh cũng đang hoa mắt, nên nhìn một lát mà chẳng hiểu gì cả.

Ninh Quân Diên im lặng đứng một bên nhìn hành động của anh.

Trần Vận Thành để lọ thuốc xuống, nhìn Ninh Quân Diên: “Anh đau đầu lắm à?”

Ninh Quân Diên nói: “Em đi là tôi bắt đầu đau.”

Trần Vận Thành lộ ra vẻ mặt khổ sở.

Phía sau vang lên tiếng còi xe rất vang, Trần Vận Thành quay đầu lại thì thấy Quan An Lâm lái xe van đang đỗ ở ven đường, gã hạ cửa sổ xe xuống nói với anh: “Lên xe về thôi.”

Trần Vận Thành nhìn Quan An Lâm, rồi quay đầu nhìn Ninh Quân Diên, hỏi hắn: “Giờ đang đau à?”

Ninh Quân Diên vô cảm nói: “Đau.”

Trần Vận Thành hỏi: “Nếu em xoa xoa cho anh thì có đỡ hơn chút nào không?”

Ninh Quân Diên nói: “Có lẽ sẽ đỡ.”

Trần Vận Thành bèn xoay người, đi đến bên cạnh xe van, nói với Quan An Lâm rằng: “Cậu về trước đi.” Nói xong, anh chú ý tới Ngô Hiểu Châu đang ngồi ở hàng ghế sau, nên lại nói: “Đưa Hiểu Châu về đi.”

Quan An Lâm khoát một tay lên cửa xe, gã hỏi anh: “Anh định làm gì?”

Trần Vận Thành không trả lời, anh nhét rượu của Tôn Thức Lượng vào cửa sổ xe: “Cậu mang về cho tôi đi.”

Thấy ánh mắt anh lờ đờ, Quan An Lâm hỏi: “Anh say rồi đúng không? Lát nữa anh về bằng gì?”

Trần Vận Thành nói: “Tôi có thể gọi xe, tôi có thể tự về được.”

Quan An Lâm tỏ vẻ không yên tâm, gã lướt qua vai Trần Vận Thành liếc nhìn Ninh Quân Diên đang đứng cạnh chiếc Land Rover.

Trần Vận Thành giục gã: “Cậu về nhanh đi.”

Quan An Lâm bực bội nói: “Vậy lát nữa anh gọi điện cho tôi, không được thì tôi tới đón anh.”

Trần Vận Thành gật đầu, dặn gã lái xe cẩn thận, sau khi lui về sau hai bước nhìn gã lái xe rời đi, lại quay về bên cạnh Ninh Quân Diên.

“Đau đầu đừng lái xe,” anh nói với Ninh Quân Diên.

Ninh Quân Diên giơ tay ra: “Em đưa thuốc đây cho tôi.”

Trần Vận Thành lắc đầu: “Cũng đừng uống thuốc nữa, em xoa xoa cho anh, xoa rồi sẽ không đau nữa.”

Ninh Quân Diên nhìn anh một lúc, rồi đóng cửa ghế lái, cùng Trần Vận Thành lên hàng ghế sau, nằm trên đùi Trần Vận Thành.

Mặt và mắt Trần Vận Thành đều ửng đỏ, ngón tay anh dán vào da đầu Ninh Quân Diên, nhẹ nhàng giúp hắn xoa bóp.

Ninh Quân Diên nhắm mắt lại, một lát sau nói: “Em đi rồi còn tới tìm tôi làm gì nữa?”

Trần Vận Thành uống say, có rất nhiều lời dễ dàng nói ra khỏi miệng, anh nói: “Chúng ta chia tay rồi ư?”

Ninh Quân Diên nói: “Không chia tay sao em lại muốn đi?”

Trần Vận Thành ngẩng đầu lên, cảm thấy suy nghĩ của mình quá hỗn độn, anh không thể hiểu được ý trong lời nói của Ninh Quân Diên, nên mờ mịt nói: “Em chỉ cảm thấy giờ không thích hợp để sống chung thôi.” Ban đầu anh chỉ định ở tạm trong nhà Ninh Quân Diên, quan hệ của bọn họ phát triển đến bước này anh cũng không chống cự, nhưng anh cảm thấy giờ mà bắt đầu sống chung thậm chí là kết hôn đều quá vội vã.

Ninh Quân Diên chậm rãi nói: “Nhưng tôi không chịu đựng được.”

Trần Vận Thành cúi đầu nhìn hắn.

Ninh Quân Diên nhắm mắt lại nói: “Em vừa đến gần, tôi sẽ muốn bắt em trói lại, mãi mãi không cho em rời đi. Nhưng làm vậy em sẽ giận, tôi cũng không biết mình phải làm gì.”

Nói xong câu đó, Ninh Quân Diên giơ tay lên nắm chặt cổ tay Trần Vận Thành, hắn dùng ngón tay vòng lại, như là đeo một cái còng tay lên cho Trần Vận Thành.

Trần Vận Thành dừng động tác của mình lại, nói: “Không được, quan hệ của chúng ta không phải như vậy.”

Ninh Quân Diên im lặng rụt tay về.

“Đau, em tiếp tục đi,” Ninh Quân Diên nói, rồi xỏ tay vào trong túi áo, sờ sờ cái còng tay được đặt làm riêng ở trong đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.