Sự Ỷ Lại Nguy Hiểm

Chương 66: Chương 66




Ninh Quân Diên lái xe đưa Trần Vận Thành về lại khu chợ mới.

Khi đó thời gian rất muộn rồi, cổng khu chợ đã đóng lại chỉ chừa một phiến cửa nhỏ, không cho phép xe cộ chưa đăng ký ra vào.

Trần Vận Thành nói với Ninh Quân Diên: “Để em xuống xe ở đây đi.”

Ninh Quân Diên dừng xe ở bãi đỗ xe bên ngoài khu chợ, rồi mở cửa xe cùng xuống xe với Trần Vận Thành: “Tôi đưa em vào.”

Trần Vận Thành không từ chối hắn, thực ra là anh hiểu, những chuyện mà Ninh Quân Diên đã quyết định, muốn từ chối hắn vốn rất khó, thế là hai người sóng vai nhau cùng đi vào trong khu chợ.

Khu chợ kết thúc việc buôn bán vào 6h chiều, đến lúc này, trong khu chợ rất quạnh quẽ, từng dãy cửa hàng đều đóng chặt cửa, thỉnh thoảng chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng lộ ra từ phía dưới cửa cuốn.

Đèn đường trong khu chợ cũng rất thưa thớt, giữa hai ngọn đèn đường cách nhau một khoảng rất dài, những nơi ánh sáng mờ tối, ngay cả mặt người cũng chẳng nhìn thấy rõ.

Bị gió lạnh thổi qua, Trần Vận Thành uống nhiều rượu chợt cảm thấy đầu mình càng choáng hơn, anh dừng bước, nhịn xuống kích động muốn ói, dựa vào cây cột bên ngoài một gian cửa hàng, giơ tay lên vỗ vỗ ngực.

Ninh Quân Diên cũng dừng bước, hắn nhìn anh hỏi: “Khó chịu lắm à?”

Trần Vận Thành lắc đầu, anh nói: “Sau này đầu anh có còn đau nữa không?”

Ninh Quân Diên nói: “Không chắc nữa.”

Trần Vận Thành rất lo lắng: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Ninh Quân Diên nói: “Là do em không chịu quay về cùng tôi.”

“Em hơi sợ,” Trần Vận Thành dựa trên cây cột, hơi ngước lên nhìn hắn: “Sợ ngày nào đó mẹ anh lại tới, nhìn thấy em vẫn ở chỗ anh.”

Ninh Quân Diên nói: “Vì sao phải để ý đến bà ấy?”

Trần Vận Thành lắc đầu: “Không phải là để ý đến bà ấy, mà là để ý chuyện này.” Anh không biết phải nói tiếp thế nào, có quá nhiều suy nghĩ phức tạp và việc cần phải suy xét, còn có cả sự băn khoăn về tương lai.

Ninh Quân Diên hỏi anh: “Vậy phải đến bao giờ chúng ta mới có thể ở bên nhau?”

“Anh có thể đợi em ổn định lại không?”

Sau khi gặp lại Ninh Quân Diên, Trần Vận Thành gặp phải rất nhiều chuyện, khoảng thời gian này là giai đoạn tồi tệ nhất của anh. Anh là người theo đuổi cuộc sống ổn định, nhưng khoảng thời gian đó lại là lúc anh bất ổn nhất, đáng lẽ anh không nên nảy sinh tình cảm với người khác trong tình trạng như vậy, nhưng anh không thể từ chối Ninh Quân Diên.

Nếu như anh không giãy dụa leo ra ngoài, thì sẽ có cảm giác bất an đang không ngừng lún xuống.

Nhưng đây không phải là lỗi của Ninh Quân Diên, ngoài việc Ninh Quân Diên cố giam cầm anh làm anh tức giận, những lúc khác anh đều cảm thấy mình có lỗi với Ninh Quân Diên, nên luôn dốc sức vỗ về cảm xúc của Ninh Quân Diên.

Về vấn đề chờ đợi, Ninh Quân Diên không lập tức đưa ra câu trả lời cho Trần Vận Thành, hắn chỉ hỏi: “Vậy những lúc tôi nhớ em thì sao?”

Trần Vận Thành nói: “Chúng ta có thể gặp nhau.” Bọn họ vẫn ở trong cùng một thành phố, giống như trong thành phố này có rất nhiều cặp yêu nhau không sống chung với nhau, chỉ cần muốn là có thể gặp nhau.

Ninh Quân Diên lại hỏi: “Phía dưới nhớ em thì sao?”

Trần Vận Thành không biết vì sao mình có thể hiểu ra ý của Ninh Quân Diên ngay lập tức, anh liếc nhìn phần dưới của hắn rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác. Trần Vận Thành vốn đã uống rượu, lúc này không biết mặt đỏ là do uống rượu hay do xấu hổ, đôi mắt sáng ngời không muốn đối diện với Ninh Quân Diên.

Ninh Quân Diên dùng hai tay nâng mặt anh, rồi cúi đầu hôn lên môi anh.

Trần Vận Thành ngọ nguậy quay đầu đi chỗ khác, anh nói: “Lúc tối em uống hơi nhiều.” Thật ra anh muốn nói là ban nãy mình muốn ói, nhưng lại cảm thấy nói như thế hơi ghê, nên đổi cách nói uyển chuyển hơn.

Không ngờ Ninh Quân Diên lại thờ ơ nói: “Muốn ói thì cứ nói với tôi.”

Trần Vận Thành không nghĩ thêm nữa, anh bị Ninh Quân Diên hôn mãi, bèn không nhịn được mà giơ tay lên ôm lấy cổ Ninh Quân Diên.

Cơ thể Ninh Quân Diên dán sát tới ấn anh lên cây cột, nói rõ cho anh biết như thế nào là phần dưới nhớ anh.

Nụ hôn ngày càng kịch liệt, cơ thể Trần Vận Thành không chịu được mà bắt đầu khô nóng, lúc Ninh Quân Diên ngậm vành tai anh, anh nghe thấy tiếng bước chân đang chầm chậm tiến tới.

Đại não Trần Vận Thành tạm thời không kịp phản ứng, sau đó mới chợt nhớ ra, mỗi buổi tối bảo vệ của khu chợ sẽ đi tuần tra đúng giờ, tiếng bước chân rõ ràng cho thấy đang đi về phía bọn họ.

Anh giơ tay đẩy Ninh Quân Diên ra: “Đợi chút.” Tiếc là hoàn toàn không đẩy được.

Tiếng bước chân ngày càng gần, Trần Vận Thành dùng hết sức lực đẩy Ninh Quân Diên ra, Ninh Quân Diên lui về phía sau hai bước, còn anh thì đứng không vững suýt chút nữa quỳ trên mặt đất.

Đồng thời, một chùm ánh sáng đèn pin cũng từ đằng xa chiếu tới trên mặt Trần Vận Thành: “Ai đó?” Bảo vệ dừng bước hỏi.

Trần Vận Thành híp mắt quay đầu qua, nhìn về phía ánh sáng đang chiếu tới, nói: “Là tôi.”

Anh làm việc ở đây nhiều ngày, từng tặng thuốc lá cho bảo vệ trực ở cổng, nên bảo vệ lập tức nhận ra anh: “Ông chủ Trần à? Sao muộn thế này rồi mà còn chưa về?”

Lúc này Ninh Quân Diên nói: “Cậu ấy uống say, tôi đưa cậu ấy về.”

Bảo vệ lại dùng đèn pin soi Ninh Quân Diên, rồi hỏi Trần Vận Thành: “Bạn của anh à?”

Trần Vận Thành nói: “Phải.” Anh vẫn còn ngồi xổm trên mặt đất, vì ngồi không vững nên phải dùng tay vịn cây cột ở bên cạnh.

Ninh Quân Diên tiến lên một bước, đỡ anh từ dưới mặt đất lên.

Bảo vệ nói với bọn họ: “Vậy nhanh quay về đi, chú ý an toàn nhé.” Nói xong, anh ta đong đưa đèn pin ở trong tay, tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.

Ninh Quân Diên ôm eo Trần Vận Thành đi về phía trước, bàn tay kia luồn vào áo len và áo khoác của anh, dán sát vào làn da anh nhẹ nhàng vuốt ve, hắn nói: “Tôi đưa em về.”

Mặc dù chỉ mới ghé qua một lần, hơn nữa khi đó là ban ngày, nhưng Ninh Quân Diên vẫn nhận ra đường trong chợ, hắn đi thẳng về phía cửa hàng rượu và thuốc lá của Trần Vận Thành.

Cửa hàng nằm ở ngã tư đường, hai bên góc vuông đều là cửa tiệm, nhưng giờ cửa cuốn đã đóng chặt, bên trong cũng chẳng có ánh sáng lộ ra.

Lúc đến gần, Ninh Quân Diên nói với Trần Vận Thành: “Mở cửa.”

Đầu Trần Vận Thành cực kỳ choáng váng, lúc giơ tay lên định tìm chìa khóa, chợt nhớ ra Quan An Lâm vẫn còn trong cửa hàng, anh quay đầu lại nhìn Ninh Quân Diên, dưới ánh đèn đường, anh thấy Ninh Quân Diên đang nhìn chằm chằm phiến cửa nhỏ ở giữa cửa cuốn, rõ ràng là muốn vào đó.

Anh lập tức nói: “Không được.”

Ninh Quân Diên quay đầu lại nhìn anh, nghi ngờ hỏi: “Em muốn ở đây à?”

Trần Vận Thành vẫn chưa nói hai chữ “Không phải” ra khỏi miệng, Ninh Quân Diên đã ghé vào tai anh nói: “Tôi nghĩ được đó.” Nói xong, hắn lại hôn lên miệng anh.

Hành động của Ninh Quân Diên hơi thô bạo, Trần Vận Thành có thể cảm nhận được hắn đang hưng phấn, nút trên quần dài mình cũng đã bị cởi ra rồi.

Trần Vận Thành muốn nói với hắn là bên trong có người, nhưng giây tiếp theo đã bị Ninh Quân Diên đè lên cửa cuốn.

Trong màn đêm yên tĩnh, cửa cuốn phát ra tiếng “cạch cạch”, tiếng động thực sự không nhỏ chút nào.

Trần Vận Thành sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh, anh túm lấy tay Ninh Quân Diên, vội vàng nói: “Trong cửa hàng có người!”

Tiếp đó anh nghe thấy tiếng bước chân của Quan An Lâm đi tới gần cửa, còn chưa mở cửa đã lớn tiếng ở bên trong hỏi: “Ai đấy?”

Nhân lúc Ninh Quân Diên dừng động tác, Trần Vận Thành nắm tay Ninh Quân Diên vòng qua chỗ rẽ của cửa tiệm trốn sang một bên, sau đó lúc Ninh Quân Diên nói chuyện, anh dùng hết sức lực che miệng hắn lại.

Quan An Lâm mở cánh cửa nhỏ, ló đầu ra nhìn xung quanh, tiếng động vang lên từ phía này, nhưng lại không nhìn thấy ai ở bên ngoài cả, gã hơi nâng cao giọng, hỏi lại: “Ai đấy?”

Trần Vận Thành không dám nói gì, anh thấy Ninh Quân Diên nhìn mình chằm chằm, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lùng. Hơi thở dồn dập, anh nhón chân khẽ hôn lên đôi mắt của Ninh Quân Diên, vỗ về cảm xúc của hắn.

Còn Quan An Lâm không nhìn thấy ai, dường như đã quay lại trong cửa hàng, nhưng Trần Vận Thành không nghe thấy tiếng đóng cửa.

Giây tiếp theo, điện thoại của Trần Vận Thành chợt vang lên, anh hoảng hốt giơ tay lên tìm, kết quả điện thoại bất cẩn rơi trên mặt đất, tiếng chuông vẫn kiên trì vang lên trong đêm khuya thanh vắng.

Lúc này muốn trốn đã không còn kịp nữa rồi, bóng dáng Quan An Lâm xuất hiện ở chỗ rẽ, trong tay còn cầm điện thoại đang ấn số, gã ngạc nhiên nhìn bọn họ.

Trần Vận Thành hơi luống cuống.

Còn Ninh Quân Diên thì chẳng thèm để ý đến ánh mắt của Quan An Lâm, sau khi Trần Vận Thành buông bàn tay che môi mình ra, hắn lại cúi đầu hôn lên môi Trần Vận Thành.

Quan An Lâm lập tức nổi điên, gã đùng đùng xông tới, vung nắm đấm về phía mặt Ninh Quân Diên: “Nhanh thả anh tôi ra!” Trước kia gã chưa bao giờ gọi Trần Vận Thành là anh, mặc dù Trần Vận Thành lớn hơn gã mấy tuổi, nhưng gã vẫn luôn nói với Trần Vận Thành rằng: “Tôi đùm bọc anh.”

Lúc này không đợi Ninh Quân Diên ra tay, Trần Vận Thành đã ngăn Quan An Lâm lại, anh ôm Quan An Lâm, nói: “Không phải, cậu hiểu lầm rồi.”

Quan An Lâm nghe không lọt, gã chỉ đơn thuần phẫn nộ, nói: “Đệt! Anh ta là biến thái à? Anh ta hôn anh!”

Ninh Quân Diên lạnh lùng nhìn bọn họ, ánh mắt hắn đặt trên cánh tay mà Trần Vận Thành đang dùng để ôm Quan An Lâm.

Trần Vận Thành sợ Quan An Lâm thật sự ra tay, nên vội vã nói: “Tôi tự nguyện!”

Quan An Lâm quay đầu lại nhìn anh, dường như không nghe rõ anh nói gì: “Gì cơ?”

Trần Vận Thành lặp lại lần nữa: “Tôi tự nguyện, tôi đồng ý cho anh ấy hôn tôi, cậu đừng kích động.”

Quan An Lâm trợn tròn mắt nhìn anh.

Lúc này, Trần Vận Thành nhìn thấy phía dưới cửa cuốn của một cửa hàng gần đó sáng đèn, anh sợ tiếp tục ồn ào ở đây sẽ kéo người khác tới hóng hớt, bèn dùng sức kéo Quan An Lâm vào trong cửa hàng: “Vào trong nói.”

Ninh Quân Diên đi theo tới trước cánh cửa nhỏ, hắn đứng ở cửa, bình tĩnh đánh giá cả cửa hàng.

Trần Vận Thành cũng kéo hắn vào, rồi giơ tay đóng cửa lại.

Lúc này, Trần Vận Thành mới tựa trên cửa thở hổn hển. Đèn lớn trong cửa hàng đã được Quan An Lâm bật lên, ánh sáng màu trắng chiếu rõ mỗi một người trong cửa hàng.

Trần Vận Thành chú ý thấy Quan An Lâm vẫn luôn nhìn mình, vẻ mặt đầy tức giận nhưng lại không nói lời nào, một lát sau, anh theo tầm mắt của Quan An Lâm nhìn nửa người dưới của mình, mới chợt nhận ra nút quần bị Ninh Quân Diên cởi ra vẫn chưa kịp gài lại, anh nghiêng người qua bên khác, luống cuống gài nút quần lại.

Còn Ninh Quân Diên đã đi tới cánh cửa của phòng trong, âm trầm nhìn chiếc giường tầng ở bên trong, ngón tay buông xuống bên người không nhịn được mà nắm chặt, rồi lại chậm rãi buông ra.

“Quân Diên,” Trần Vận Thành gọi hắn.

Hắn quay đầu lại, nói: “Đi theo tôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.