Suất Trá Phong Vân

Chương 390: Chương 390: Bá đạo chiêu lãm (hạ)




Ads Chấp sự cấp thấp nhất? Đấu Kỹ đường? Càn Vô Trần nghi ngờ lỗ tia nghe nhầm. Người chạy đến trước cửa Càn gia đánh người vậy mà được vào Đấu Kỹ đường của Càn gia? Tuy chỉ là chấp sự cấp thấp nhất, nhưng dù gì cũng là chấp sự!

Chức vụ này dù là đại trưởng lão ngoại viện của Càn gia trông thấy Càn Kình cũng phải cúi đầu. Đó là địa vị trong nội viện, trước giờ chỉ có Chiến Sĩ huyết mạch thức tỉnh lực lượng huyết mạch mới đảm nhận.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Đoạn Phong Bất Nhị sơ sẩy khiến Càn Thành vùng khỏi tay gã, quỳ dưới đất liên tục dập đầu phát ra tiếng trầm đục, trán đổ máu.

- Đa tạ gia chủ, đa tạ gia chủ. Ta thế nhi tử đa tạ gia chủ đại nhân ân điển...

Càn Chiến Huyền nhẹ gật đầu, nở nụ cười.

Càn Thành bỗng đổi giọng:

- Nhưng mà...

- Gia chủ đại nhân, ngày Càn Kình rời khỏi Càn gia, dựa theo gia quy thì Càn Kình đã không phải là đệ tử của Càn gia, không có tư cách vào Đấu Kỹ đường. Xin gia chủ thu lại mệnh lệnh. Tiểu nhi phúc mỏng, không nhận nổi ân điển này.

Nụ cười đông trên mặt Càn Chiến Huyền, gã kinh ngạc nhìn Càn Thành quỳ dưới đất liên tục dập đầu. Một người dắt ngựa thế mà...

- Tiểu nhi phúc mỏng, tiểu nhi phúc mỏng...

Càn Thành dập đầu như băm tỏi, không ngẩng đầu lên nhìn Càn Chiến Huyền, miệng cứ lặp lại từ 'tiểu nhi phúc mỏng'.

- Phụ thân...

Càn Kình cố gượng đứng dậy trên đôi chân mỏi mềm như bún đi hướng Càn Thành.

Càn Thành liên tục dập đầu, nhất quyết từ chối 'ân' Càn Chiến Huyền ban cho. Tuyệt đối không thể nhận 'ân' này. Nhi tử khó khăn lắm mới xông ra một mảnh thiên địa thuộc về mình, nếu bị nhốt trong Càn gia, nơi chỉ chú trọng Chiến Sĩ huyết mạch thì coi như phế.

Trừ hỗ trợ ra, đệ tử Càn gia thức tỉnh lực lượng huyết mạch đi ra ngoài cũng là để xem các lão sư trong đại học viện có nghiên cứu ra bí pháp đấu khí mới không. Dù cho chỉ là một ít bí pháp đấu khí không hoàn chỉnh, còn trong giai đoạn đầu mày mò cũng sẽ nhớ kỹ cầm về gia tộc để tiến hành thay đổi, xem có thể biến thành công pháp huyết mạch cho gia tộc không.

Trên đời này có rất nhiều người thông minh, chỉ có tụ tập cách nghĩ của người thông minh từ khắp nơi mới khiến bản thân tiến bộ, đây không chỉ có Càn gia nghĩ vậy mà Chiến Sĩ huyết mạch, gia tộc khác đều công nhận.

Các lão sư cao đẳng học viện có lẽ thực lực không mạnh nhất nhưng hiểu biết về đấu khí có mặt rất đặc biệt. Nhân tài loại hình nghiên cứu này đa phần đến từ học viện chứ không phải các thế gia huyết mạch.

Học giả có sự kiêu ngạo của học giả, ít khi đầu vào gia tộc, đều kiên quyết hoàn thành lý tưởng trong học viện.

Một chấp sự nội viện nho nhỏ sơ cấp nhất đổi bí pháp một người bình thường có thể trong thời điểm nhất định đánh bại Chiến Sĩ huyết mạch, chuyến làm ăn này quá lời. La Kình bỗng cảm giác ai đè vai mình, thế mới thấy Càn Kình cắn răng, trán toát mồ hôi lạnh, dùng hai cánh tay gãy vịn vai Càn Thành không để gã tiếp tục dập đầu.

Càn Chiến Huyền liên tục biến sắc mặt. Cho ngươi, một kẻ rời khỏi gia tộc, còn là Chiến Sĩ bình thường gia nhập vào nội viện trở thành chấp sự, đây đã ban ân cỡ hoàng đế ban cho, vậy mà dám từ chối? Nếu thế thì...

Người Đoạn Phong Bất Nhị run run, phát ra thanh âm trào phúng:

- Như thế nào? Ha ha ha ha ha ha!

- Hàng tiểu bối đánh nhau, tiểu bối Càn gia các ngươi vô dụng bị đánh thì trưởng bối đi ra bênh sao? Đại nhân khi dễ tiểu hài tử sao? Đây chính là ba đời chung cực thức tỉnh huyết mạch Tinh Linh Vương?

Mặt Càn Chiến Huyền âm trầm, kiềm lại ngón tay phải vốn định hành động.

Giọng Đoạn Phong Bất Nhị càng lúc càng lớn:

- Không chiêu lãm được thì muốn giết người?

Cùng lúc đó, trong người Đoạn Phong Bất Nhị dâng lên hào khí, côs gắng đánh bật áp lực đè nặng trên người.

Đoạn Phong Bất Nhị ưỡn ngực nói:

- Bây giờ ngươi muốn giết chết Càn Kình đúng không? Ngươi cảm thấy những Chiến Sĩ trẻ tuổi thức tỉnh huyết mạch Tinh Linh Vương nhà Càn gia các ngươi không ai thắng được Càn Kình? Ngươi sợ rồi sao?

Mặt Càn Chiến Huyền âm trầm dần nổi lên nụ cười, mỉm cười kiêu ngạo, khinh thường, dường như đang cười nhạo con kiến nhỏ cố gắng cõng đá lớn.

- Đang kích ta sao?

Càn Chiến Huyền cười nói:

- Ở trong mắt người khác thì huyết mạch Cửu Đầu Xà xem như khá mạnh, nhưng trong mắt Càn gia ta thì chỉ là con cá chạch mọc chín đầu. Nếu ngươi dám kêu gào thì ta sẽ cho ngươi biết lực lượng của huyết mạch Tinh Linh Vương.

Đoạn Phong Bất Nhị siết chặt trường thương trong tay nhưng không nâng lên được. Trường thường ngày thường sử dụng thuận tay nhưng bây giờ như nặng ngàn cân.

- Hai tháng.

Càn Chiến Huyền giơ tay lên vươn hai ngón tay ra:

- Sau hai tháng các ngươi ại đến đây, để các ngươi biết sự cường đại của Chiến Sĩ huyết mạch Càn gia, khi đó đừng nói là ta khi dễ các ngươi, không cần Càn vô Song ra tay, là Càn Vô Thanh đánh với các ngươi.

Càn Kình hơi ngẩn ra.

Càn Chiến Huyền nói thêm:

- Khi đó các ngươi có thể không đến, vậy thì ta sẽ giết Càn Thành.

- Ngươi muốn chứng minh huyết mạch Tinh Linh Vương càng ưu tú hơn sao?

Đoạn Phong Bất Nhị cảm giác vai nhẹ hơn nhiều, nói:

- Không thành vấn đề! Ta thức tỉnh lực lượng huyết mạch chưa đến một năm, nếu ngươi thật sự cho rằng huyết mạch Tinh Linh Vương mạnh hơn lực lượng huyết mạch Cửu Đầu Xà của ta thì hãy tìm kẻ nào thức tỉnh lực lượng huyết mạch trong vòng một năm. Tìm kẻ thức tỉnh hai, ba năm thì có khác gì khi dễ ta?

Càn Chiến Huyền đánh giá kỹ Đoạn Phong Bất Nhị, thế mới phát hiện Chiến Sĩ huyết mạch Cửu Đầu Xà này quá gian, hoặc nên nói là sáng suốt, mấy câu ngắn ngủi đã sửa thành so đấu huyết mạch ưu tú. Nếu thật sự tìm Chiến Sĩ thức tỉnh lực lượng huyết mạch cùng năm với Càn Kình thì sẽ bị người khác mượn cớ.

Giết chết ngay? Càn Chiến Huyền tùy ý cười. Gã có thân phận gì? Giết các ngươi còn sợ bị người nhạo báng? Ai dám nhạo báng? Ai dám cười nhạo? Ai lại dám truy cứu? Cho dù là đương kim hoàng đế bệ hạ cũng sẽ không trách tội Càn Chiến Huyền giết vài người.

Nhưng mà... Càn Chiến Huyền nhìn Càn Kình lại liếc Đoạn Phong Bất Nhị, thậm chí lướt qua Phần Đồ Cuồng Ca, Thiết Khắc. Mấy người này có vẻ thú vị, làm đá mài dao cho Chiến Sĩ huyết mạch trẻ tuổi của Càn gia, dù khiến bọn họ chết cũng phải làm ra cống hiến cho Càn gia trước đã!

Chết trong tay Chiến Sĩ trẻ tuổi thế hệ trẻ của Càn gia chẳng những khiến hậu đại được rèn luyện cũng có thể gián tiếp nói cho mười Chiến Sĩ huyết mạch khác đừng mưu toan khiêu chiến địa vị vương giả của Càn gia trong Chiến Sĩ huyết mạch.

Càn Kình nâng Càn Thành chậm rãi đứng dậy:

- Phụ thân, chúng ta...

- Ai đồng ý cho các ngươi mang Càn Thành đi?

Càn Chiến Huyền hếch cằm nói:

- Càn Thành ở lại.

Không cần lớn tiếng quá, không cần nói bất cứ lý do gì, chỉ tuyên bố một mệnh lệnh đơn giản, giống như hoàng đế ban thánh chỉ, không tha cãi lệnh.

...

Càn Kình nhìn cửa dinh thự trống rỗng. Nếu không phải Càn Vô Cực đi ra phá rối thì hôm nay Càn Kình đã có thể đón phụ thân đi, nếu thực lực của hắn đủ mạnh thì vẫn có thể đón phụ thân đi cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.