Suất Trá Phong Vân

Chương 197: Chương 197: Chiến trường Nhân Mã, bảy đại ma tộc




- Ta biết, ngươi và nàng lưu lạc ở bên ngoài hai năm, có tình cảm bằng hữu tương đối sâu đậm. Nhưng hội thi này không phải là chuyện nhỏ...

- Nàng có tinh thần lực ngũ cấp.

Càn Kình cười híp mắt nhìn La Đức:

- học viên năm thứ ba, cũng không có bao nhiêu người mạnh hơn nàng? Lại nói, hai năm qua kinh nghiệm thực chiến của nàng cũng tốt hơn một chút.

- Tinh thần lực ngũ cấp!

La Đức ngẩn người ra, một hồi lâu mới hoàn toàn trấn tĩnh lại. Học viện ma pháp và chiến sĩ Áo Khắc Lan tổng cộng chỉ có hai học viên ma pháp đạt tới tinh thần lực ngũ cấp, đã sớm được tuyển chọn tiến vào trong danh sách cuộc thi toàn quốc lần này. Người khác chẳng qua chỉ đạt tiêu chuẩn tinh thần lực tứ cấp. Như vậy Bích Lạc học viên ma pháp tệ nhất trong lịch sử thật sự có có thể trở thành một trong những học viên ma pháp mạnh nhất của học viện ma pháp và chiến sĩ Áo Khắc Lan sao?

- Thật sao?

La Đức vẫn có chút không yên lòng, nhỏ giọng xác nhận.Dù sao tinh thần lực ngũ cấp ở trong học viện sơ cấp khác không tính là tiêu chuẩn cao. Nhưng ở trong học viện ma pháp và chiến sĩ Áo Khắc Lan, đây là chuyện thực sự không tồi.

- Thật vậy.

Càn Kình cười trả lời, trong lòng thầm nghĩ:

“Nếu như Hoàng Tuyền bất thình lình xuất hiện một chút, sợ rằng lão sư La Đức có thể vui quá mà ngất tại chỗ? Đại ma pháp sư! Đi thi toàn quốc? Tuyệt đối thuấn sát bất kỳ học viên ma pháp cùng độ tuổi! Điều đó không phải chỉ dùng tử dũng mãnh là có thể giải thích rõ ràng được!”

- Được! Vậy chúng ta quyết định người đó là Bích Lạc!

Vẻ mặt La Đức đầy quyết tâm nói:

- Càn Kình, ngươi quay về thu dọn hành trang một chút. Ba ngày sau chúng ta sẽ chính thức xuất phát.

- Xuất phát sao?

Càn Kình đảo mắt tính toán thời gian một chút:

- Hiện tại hình như còn cách cuộc thi một thời gian dài nữa đúng không? Chúng ta đi sớm như vậy sao? Tới làm quen sân bãi cũng có vẻ hơi sớm?

- Không phải đi thi toàn quốc.

Trong mắt Đạt Khắc lộ vẻ sùng bái nhìn La Đức:

- Lão sư nói, chỉ có những chiến sĩ từng nhìn thấy ranh giới giữa sự sống và cái chết, mới có thể là chiến sĩ thật sự. Học viên của học viện chúng ta chưa bao giờ chân chính trải qua những chiến trường sinh tử, so với rất nhiều học viện quanh năm đều được học viên phái đi tới chiến trường, bất luận là về măt tâm lý hay những vấn đề khác, đều có chênh lệch rất lớn.

Càn Kình tán thưởng giơ ngón tay cái. Lão sư La Đức không hổ danh là lão sư dạy học giỏi nhất trong học viện, nhìn nhận vấn đề càng chính xác hơn.

La Đức nở nụ cười cay đắng. Lần này vì có thể tạo ra được thành tích nhất định trong cuộc thi toàn quốc, có thể nói là thông suốt toàn bộ, trước không chỉ thuyết phục Khải Lặc đã tham ô rất nhiều kinh phí giáo dục của học viện, thậm chí còn ra ngoài mượn vay không ít. Nếu như lần này còn không ra thành tích, sợ rằng học viện thật sự phải đóng cửa.

- Ba ngày sau, chúng ta đi chiến trường Thổ Bảo gần chiến trường Nhân Ma nhất.

La Đức vỗ vai Càn Kình:

- Ngươi trở lại chuẩn bị một chút. Phải chờ sau khi cuộc thi toàn quốc kết thúc, trong học viện có tài chính, mới có thể thu xếp cho ngươi một đại trận Đấu Linh.

Càn Kình bắt đầu hiểu rõ tại sao lần này lão sư La Đức lại đến tìm mình. Xem ra học viện đã sắp phá sản. Cho dù là học viện tệ nhất cũng có năng lực hàng năm chuẩn bị một lần đại trận Đấu Linh. Hiện tại học viện ngay cả đại trận Đấu Linh cũng không chuẩn bị được, tám chín phần là đấu thạch đã bị lão sư La Đức vào trong hiệu cầm đồ kiếm chút tiền.

Nhìn khuôn mặt Càn Kình không quá nhiều biểu cảm, Đạt Khắc chủ động đứng lên vỗ vai hắn, khẽ thở dài một tiếng an ủi:

- Càn Kình, ngươi không cần lo lắng quá mức cho cuộc thi toàn quốc lần này. Dù sao ngươi đã mất tích hai năm, bỏ lỡ thời gian học tập rèn luyện. Cố gắng hết lực là tốt rồi. Ta tin tưởng ngươi, ngươi cũng phải tin tưởng ta. Chỉ cần ngươi đủ cố gắng, nhất định lại có thể vượt qua ta.

Càn Kình nhìn Đạt Khắc chỉ có thể cười khổ. Lúc trước hắn còn muốn thể hiện cho lão sư La Đức một chút thực lực chiến sĩ. Hiện tại nếu như lộ ra, ngược lại có lỗi với sự quan tâm và cổ vũ của bạn học. Đành phải chờ lúc khác rồi nói.

Cười khổ, Càn Kình rời phòng trở lại phòng mình, nhìn giường của La mập trống không:

- Bạn học, ngày mai nhớ dạy sớm chạy bộ.

Ngọn đèn lay động trong gió rồi tắt. Đó cũng là ngọn đèn cuối cùng trong ký túc xá học viện ma pháp và chiến sĩ Áo Khắc Lan tắt. Toàn bộ học viện chìm trong bóng tối dày đặc.

Sáng sớm hôm sau, Càn Kình trực tiếp đi đến thư viện của học viện, điều tra một chút về tình hình chiến trường Thổ Bảo. Hoàng triều Chân Sách và Ma tộc đã chiến đấu rất nhiều năm. Gần như bất kỳ chỗ nào gần biên giới hai bên đều là chiến trường. Trừ mấy chiến trường quan trọng ra, rất nhiều chiến trường nhỏ cho dù người của học viện bình thường chuyên tâm nghiên cứu cũng không thể nhớ hết tên nhiều chiến trường như vậy.

Chiến trường Thổ Bảo cách năm trăm dặm về phía tây thành Áo Khắc Lan. Bởi vì gần chiến trường có một Thổ Bảo đặc biệt cũ nát, nên được gọi là chiến trường Thổ Bảo. Riêng quân nhân thường trú đã ngoài ba nghìn, thuộc về chiến trường nhỏ.

Xem ghi chép giới thiệu về phương diện Thổ Bảo, Càn Kình tiện tay lật tư liệu về địa đồ, rất nhanh hiểu rõ chiến trường sinh tử trận nơi này cũng không quá mức nguy hiểm. Bởi vì xung quanh tương đối thiếu thốn tài nguyên, Ma tộc chưa bao giờ phát động tiến công quy mô lớn ở nơi này.

Đương nhiên, Ma tộc cũng không thời gian và cơ hội phát động tiến công quy mô lớn từ nơi này. Quân đội chủ lực của hai bên đều theo dõi sát sao động tĩnh của đối phương. Nếu như một bên điều binh lực, sợ rằng còn chưa tới vị trí công kích, quân đội chủ lực của đối phương nhân cơ hội này tổ chức sẽ tổ chức công kích cường đại đối với quân đội chủ lực.

Chiến trường nhỏ, phần lớn là có thể tiêu diệt sinh lực đối phương, ép đối phương điều động một phần quân đội chủ lực tới, để giành được cơ hội chiến thắng trong chiến trường chính.

Binh sĩ Ma tộc đối diện Thổ Bảo chủ yếu là Ma tộc Bối Lợi Á, và số ít Ma tộc Mã Môn.

Càn Kình ở trên phương diện Ma tộc Mã Môn có chú ý nhiều hơn một chút. Trong bảy đại Ma tộc, ngoại trừ hoàng tộc Lộ Tây Pháp ra, nổi danh nhất Ma tộc chính là Ma tộc Mã Môn. Trong toàn bộ quân đội Ma tộc, ma vũ sĩ nổi danh nhất có ba phần đến với Ma tộc Mã Môn. Trong xương tủy của bọn họ có sự tham lam cực độ của Ma tộc.

Gần như bất kỳ một bộ đội tinh anh trung kiên nào của Ma tộc, phần lớn đều có mã các ma vũ sĩ của Ma tộc. Về phần Ma tộc Bối Lợi Á, trong quân đội tinh nhuệ của Ma tộc rất ít khi nhìn thấy thân ảnh của bọn họ.

Ngón tay Càn Kình gõ vào tên Ma tộc Bối Lợi Á trong sách, khẽ mỉm cười:

- Ma tộc Bối Lợi Á là Ma tộc lười biếng nhất trong bảy đại Ma tộc, là quân đội chủ lực đóng ở Thổ Bảo, nhìn tới chiến trường nơi này sẽ không cảm thấy kích thích quá đẫm máu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.