Sưởi Ấm Trái Tim Anh

Chương 29: Chương 29: Về Mĩ; ông nội khỏe lại






Một đêm dài dẳng rốt cuộc cũng trôi qua, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Nam Cung Phong, an hem Lâm Tâm Nguyệt vội vàng nghênh đón.

“Yên tâm, ông nội Lâm không sao, dù sao ông cũng lớn tuổi rồi, nhiều chức năng trong cơ thể bắt đầu có dấu hiệu suy yếu, về sau thân thể không còn khỏe mạnh như trước nữa, chỉ cần cẩn thận để ý thì sẽ không sao.”

Lời nói của Nam Cung Phong tựa như thuốc an thần dành cho Lâm Tâm Nhã và Lâm Tâm Nguyệt, trên mặt Lâm Tâm Nguyệt đầy nước mắt, đó là nước mắt của sự vui mừng khi nghe Lâm Quốc Hùng vượt qua nguy hiểm. Dây thần kinh của cô căng thẳng cả đêm cuối cùng cũng được thả lỏng, xụi lơ trong lòng Lâm Nhã Nguyệt, vành mắt Lâm Nhã Nguyệt đỏ ngầu, chặt ôm em gái mình.

Ông nội không sao, thật tốt quá!

Mặc kệ là hai an hem Lâm Tâm Nguyệt hay Nam Cung Phong đều thở phào nhẹ nhõm.

“Anh hai, em muốn ở lại với ông nội.”

“Nhưng cả đêm hôm qua em không có ngủ, hay là em trở về nghỉ một chút đi, ở đây có anh là được rồi.” Lâm Nhã Nguyệt nhìn thân thể ốm yếu của em gái lo lắng cô không chịu nổi mà ngã bệnh, liền khuyên cô về nghỉ ngơi.

“Em không sao, em muốn thấy ông nội mới yên tâm. Thế nhưng anh hai ở chỗ này cả ngày rồi, anh mau về nghỉ ngơi mới đúng.” Dù Lâm Quốc Hùng đã qua thời kì nguy hiểm, nhưng cô vẫn muốn tận mắt nhìn ông tỉnh lại mới yên lòng.

“Được rồi, nếu cảm thấy mệt em nhớ chợp mắt một chút, đừng cậy mạnh biết không, ông nội cũng không hi vọng em bị bệnh.” Quả thật, Lâm Nhã Nguyệt mệt gần chết, nhưng anh hoàn toàn không có ý định nghỉ ngơi, anh muốn về công ty một chuyến, anh còn rất nhiều chuyện phải giải quyết, nhưng anh vẫn rất lo lắng cho em gái nên đặc biệt căn dặn, trước khi rời đi còn không quên dặn dò Nam Cung Phong chăm sóc tốt cho Lâm Tâm Nguyệt.

Lâm Tâm Nguyệt đi vào phòng bệnh, đến gần ông nội đang chiếc máy thở nằm im trên giường, cầm chặt bàn tay đầy nếp nhăn của ông, nhìn thân thể từng mạnh khỏe của Lâm Quốc Hung dần suy yếu, nhìn khuôn mặt hồng mà bây giờ trở nên tái nhợt, nhìn ánh mắt sắc bén hiện tại lại đóng chặt. Đây chính là người cô từng thề phải bảo vệ thật tốt, cô còn nhớ cách đây không lâu còn cùng ông nội nói chuyện đùa qua điện thoại, cùng ông cười nói ha ha, mà bây giờ…

Lâm Tâm Nguyệt run rẩy dùng tay khẽ vuốt lên gò má của Lâm Quốc Hùng, nước mắt không biết rơi xuống từ lúc nào.

“Ông nội, ông nhất định phải khỏe lại, không phải trước đây ông nói muốn trở về Hong Kong hay sao? Ông còn muốn dẫn Tiểu Nguyệt đi rèn luyện, muốn nhìn thấy Tiểu Nguyệt kết hôn, ông quên rồi sao, ông nội, ông nhất định phải khỏe lại, nhất định khỏe lại nha ông.” Lâm Tâm Nguyệt ngồi cạnh giường Lâm Quốc Hùng trò chuyện với ông, dù biết ông không thấy nhưng cô vẫn muốn nói.

Nam Cung Phong vẫn ở lại bên cạnh Lâm Tâm Nguyệt, đồng thời để theo dõi tình huống sức khỏe Lâm Quốc Hùng. Không lâu sau, Nam Cung Phong thấy Lâm Tâm Nguyệt mệt mỏi nghiêng đầu trên giường ngủ, Nam Cung Phong lập tức cầm chăn cẩn thận đắp lên người cô, động tác nhẹ nhàng giống như lông chim, rất sợ làm Lâm Tâm Nguyệt tỉnh giấc.

Nam Cung Phong nhìn vẻ mặt mệt mỏi rã rời, đôi mày chau lại lúc ngủ của Lâm Tâm Nguyệt, ngón tay nhẹ nhàng dùng tay vuốt hai đầu lông mày của cô, nuông chiều ngắm khuôn mặt xinh đẹp của cô gái trước mặt không chán. Chẳng biết từ lúc nào anh đã bị cô gái nhỏ này hấp dẫn, ánh mắt không bao giờ rời khỏi cô, biết rõ trong lòng cô đã có hình bóng người khác, anh lại mặc kệ tất cả cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh cô, cho dù chỉ là người bạn. Nam Cung Phong nở nụ cười tự giễu, không ngờ đứa con cưng như con trời như anh lại có lúc thấp kém như vậy. Nhìn dung mạo quen thuộc trước mặt, anh dần dần xích lại gần.

Lâm Nhã Nguyệt vừa mới xử lí xong mọi chuyện trong công ty đi tới bệnh viện, sợ quấy rầy ông nội đang nghỉ ngơi nên anh mở cửa nhẹ nhàng, không ngờ nhìn thấy cảnh tượng bạn thân của mình đang ‘khiếm nhã’ với em gái bảo bối đơn thuần của mình. Đương nhiên, nếu người bị ‘khiếm nhã’ không phải là em gái cưng nhà anh, anh nhất định sẽ đáng giá cao bức tranh xinh đẹp này: Một chàng trai thâm tình, tao nhã chuẩn bị hôn môi cô gái mình yêu.

Thâm tình cái con khỉ khô! Thằng bạn đáng chết! Lâm Nhã Nguyệt không nhịn được bùng nổ thô tục ở trong lòng.

"Nam, Cung, Phong!" Lâm Nhã Nguyệt khống chế âm lượng cực kì tốt, cắn răng nghiến lợi gọi tên Nam Cung Phong.

Nam Cung Phong không hề biết xấu hổ với hành động hôn lén của mình, vẫn ung dung tao nhã đứng dậy, quay lại cười như nắng tỏa sáng, như trăm hoa đua nở với Lâm Nhã Nguyệt.

Lâm Nhã Nguyệt dùng ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn chằm chằm Nam Cung Phong, nếu ánh mắt có thể giết người thì không biết Nam Cung Phong đã chết bao nhiêu lần rồi. Nếu như là người khác, ánh mắt Lâm Nhã Nguyệt chắc chắn đã khiến người ta bỏ vũ khí đầu hàng, đáng tiếc người này là bạn thân kiêm an hem tốt của Lâm Nhã Nguyệt, công lực rất sâu, cho nên ánh mắt của anh chỉ làm cho đối phương càng cười rực rỡ hơn.

“Ưm.” Lâm Tâm Nguyệt mở cặp mắt mơ màng, có chút mơ hồ nhìn hai anh chằng đẹp trai trước mặt. Cô dụi dụi mắt, tầm nhìn mông lung dần rõ ràng, thần kinh đột nhiên căng thẳng, thân thể cứng ngắc nhìn nụ cười rất yêu nghiệt của Nam Cung Phong, là ai dám chọc vị đại gia này thế? Lâm Nhã Nguyệt thấy em gái tỉnh lại, liền đổi thành ánh mắt dịu dàng, giống như kẻ lạnh như băng muốn giết người kia không phải anh.

Đột nhiên, Lâm Tâm Nguyệt cảm thấy ngón tay Lâm Quốc Hùng khẽ cử động, liền vội vàng xoay người lại gọi to: “Ông nội, ông nội… con là Tiểu Nguyệt nè!”

"Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt. . ." Có lẽ nghe được tiếng kêu của Lâm Tâm Nguyệt, Lâm Quốc Hùng trong mơ mơ màng màng gọi tên cô.

“Ông nội, là con, Tiểu Nguyệt, con ở đây.” Nghe tiếng gọi của ông nội, Lâm Tâm Nguyệt liền đáp lời.

“Tiểu Nguyệt, thật là con sao? Ông nội còn tưởng sẽ không thể gặp lại con nữa.” Lâm Quốc Hùng mở mắt, nhìn rõ người trước mắt, tay run run lau nước mắt trên mặt Lâm Tâm Nguyệt.

“Ông nội, sao lại nói mấy lời này, ông nhất định không có chuyện gì đâu, ông muốn gặp Tiểu Nguyệt lúc nào cũng được.”

“Ah!” Lâm Tâm Nguyệt vừa nói được hai câu, Lâm Quốc Hùng liền mê mang, khiến Lâm Tâm Nguyệt hoảng hốt.

May mắn, sau khi Nam Cung Phong kiểm tra xong xác định ông mệt quá nên ngủ thôi. Lâm Nhã Nguyệt và Lâm Tâm Nguyệt mới yên tâm về nghỉ.

Về đến nhà, Lâm Tâm Nguyệt tới không còn chút sức lực, vừa ngã xuống giường liền ngủ quên trời đất, hầu như biến thành sinh vật nào đó (Ngữ: Heo í =w=) nếu như không phải nhạc chuông điện thoại vang lên liên tục, e rằng cô vẫn còn ngủ.

“Alo.” Hai mắt Lâm Tâm Nguyệt vẫn nhắm lại vẫn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn, âm thanh có vẻ uể oải, trong lòng hận không thể đem người gọi điện chém làm tám khúc.

“Đang ngủ à? Anh đánh thức em sao?” Giọng nói quen thuộc khiến đại não Lâm Tâm Nguyệt lập tức tỉnh táo, bỗng nhiên bật dậy ngồi trên giường. (tác giả: Giống hệt xác chết vùng dậy.)

“Sâm? Anh không có đánh thức em.”

“Nhớ giữ gìn sức khỏe, ông nội em sao rồi?” Cổ Trạch Sâm lo lắng hỏi.

“Hiện tại ông nội đã bình ổn lại, về sau điều dưỡng tốt là được.” Lâm Tâm Nguyệt im lặng một hồi: “Khi đó em thật sự rất sợ ông nội cứ như vậy mà đi, rất sợ, rất sợ.” Lâm Tâm Nguyệt cầm điện thoại, đầu dúi vào trong gối.

"Tâm Nguyệt, đừng sợ, không phải mọi chuyện đã tốt rồi sao, ông nội em đã không sao, em nên vui lên mới đúng chứ.” Cổ Trạch Sâm an ủi, trong lòng hận không thể lập tức bay tới bên cạnh cô.

“Em biết rồi, anh đừng lo lắng.” Cám ơn anh, Sâm, cám ơn.

“Vậy em nhớ chăm sóc chính mình, anh chờ em về.”

“Ừm.”

Bởi vì Cổ Trạch Sâm gọi điện thoại đến, hơn nữa vừa nãy cũng nghỉ ngơi đủ, tinh thần Lâm Tâm Nguyệt đã tốt hơn nhiều, cô tắm rửa xong liền vội vàng chạy tới bệnh viện.

Ở trên đường, Lâm Tâm Nguyệt mới nhớ cô phải báo tin bình an với Lâm Phái Phái, nhưng cô không gọi cho Lâm Phái Phái được, hết cách cô đành gọi cho Lâm Đinh Đinh.

“Alo, Đinh Đinh.”

“Chị, ông nội thế nào rồi?”

"Yên tâm, ông nội đã không sao "

"Vậy thật tốt quá!” Lâm Tâm Nguyệt cảm nhận được Lâm Đinh Đinh vừa mới thở phào một hơi.

“Chi không gọi điện thoại cho chị Phái Phái được, em nhớ nói lại cho chị ấy biết nha, tránh cho chị ấy phải lo lắng.”

“Chị, em biết rồi. Hôm qua, em theo sếp Cao đến hiện trường vụ án ném gạch và tòa cao ốc ném gạch, không ngờ nhân viên quản lý kia lại là cha của sếp Cao, nhưng sếp Cao đối xử với ông ấy rất lạnh nhạt, làm cho mọi người rất khó chịu.”

"Đinh Đinh, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, có lẽ bọn họ có chuyện hiểu lầm gì đó, sếp Cao mới đối xử với ông ấy như vậy, có nhiều chuyện chúng ta không thể nhìn mặt ngoài mà phán đoán. Hiểu chưa?”

“Dạ, hiểu, em cúp máy đây, 88.” (88 = tạm biệt = bye bye.)

Vốn muốn giúp cha con họ làm hòa, xem ra bây giờ cô không có cách nào giúp đỡ được rồi, rất tốt ngày sau bọn họ cũng sẽ làm lành.

Về Lâm Nhã Nguyệt, từ sau lần phá đám chuyện tốt của Nam Cung Phong, liền bật chế độ báo động, kiên quyết không để cho Nam Cung Phong và Lâm Tâm Nguyệt có cơ hội ở chung một mình, đối với cuộc chiến khói lửa không tiếng động giữa Nam Cung Phong và Lâm Nhã Nguyệt, Lâm Tâm Nguyệt hoàn toàn không cảm thấy, mỗi ngày cô đều cùng Lâm Quốc Hùng nói chuyện đùa, đi tản bộ, có lẽ bởi vì có cháu gái ở bên cạnh, thân thể Lâm Quốc Hùng từ từ khôi phục lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.