Sưởi Ấm Trái Tim Anh

Chương 28: Chương 28: Ông nội bị bệnh nặng, gấp rút quay về Mĩ




Nhạc chuông quen thuộc vang lên.

“Alo! Anh nói cái gì? Lâm Tâm Nguyệt liền thay đổi thành vẻ mặt sợ hãi.

[Read more...]

Thấy vẻ mặt bất an của Lâm Tâm Nguyệt, Trạch Sâm và Cao Ngạn Bác đều ngừng tay, trong mắt lộ ra lo lắng, trong lòng đều nghi ngờ có chuyện gì mà cô không yên lòng như vậy.

“Bây giờ ông nội đang ở đâu? Tình huống thế nào? Em lập tức trở về.”

Làm sao bây giờ, ông nội, ông nội, ông tuyệt đối không được xảy ra chuyện, tuyệt đối không được.

Lâm Tâm Nguyệt nghe xong điện thoại, cả người luống cuống lên, hoang mang rối loạn đưa tay cầm áo khoác và túi xách, không những đem đồ ăn trên bàn đụng ngã, lúc vội vàng đứng lên chân đá trúng chân bàn cô cũng mặc kệ, hiện tại chỉ còn lại Lâm Tâm Nguyệt hoang mang lo sợ, sự bình tĩnh khôn khóe không biết đã bị cô ném đi chỗ nào rồi.

“Tâm Nguyệt, trước hết em hãy bình tĩnh lại.” Cổ Trạch Sâm thấy ánh mắt bất lực của Lâm Tâm Nguyệt, thật sự vừa đau lòng lại vừa lo lắng, ban nãy nghe loáng thoáng vài câu Lâm Tâm Nguyệt nói với người bên kia anh đoán có lẽ ông nội cô xảy ra chuyện, cũng chỉ có người nhà mới khiến cô mất đi chừng mực, nhưng anh nhất định phải làm Lâm Tâm Nguyệt tỉnh táo lại, bởi vậy hai tay anh nắm chặt cùi chõ cô.

“Sâm.” Nghe giọng nói Cổ Trạch Sâm, thấy ánh mắt quan tâm của anh, Lâm Tâm Nguyệt như người sắp chết đuối với được cái phao, ôm chặt lấy anh, tựa đầu ở cổ anh, từng giọt nước mắt âm nóng thấm vào áo Cổ Trạch Sâm, miệng không ngừng nói: "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ. . . ."

“Tâm Nguyệt, nói cho anh biết rốt cuộc có chuyện gì.” Cổ Trạch Sâm dìu Lâm Tâm Nguyệt, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô.

"Đúng đó, Tâm Nguyệt, cô khẩn trương như vậy ngược lại sẽ biến thành chuyện xấu, trước hết cô hãy bình tĩnh nói cho chúng tôi biết đã xảy ra chuyện gì, chúng tôi mới có thể giúp đỡ cô.” Cao Ngạn Bác thấy đồng nghiệp kiêm bạn bè mới phút trước còn cười đùa nói giỡn, hiện tại đã thành người mất lí trí, chỉ biết khóc nức nở, anh cũng lo lắng an ủi.

“Vừa nãy anh hai gọi điện nói, bệnh tim của ông nội tái phát phải nhập viện, bây giờ vẫn còn trong phòng cấp cứu, còn chưa biết có vượt qua giai đoạn nguy hiểm hay không.” Lâm Tâm Nguyệt cũng biết hiện giờ cô hoang mang cũng không có lợi ích gì, cố ép bản thân phải tỉnh táo, đem mọi chuyện nghe trong điện thoại kể lại.

Nghe được tin này, Cao Ngạn Bác và Cổ Trạch Sâm đều im lặng, Cổ Trạch Sâm vẫn còn nhớ rõ cặp mắt cơ trí của ngươi kia trong bệnh viện vào mười năm trước, không ngờ sẽ xảy ra chuyện này, lúc này anh chỉ có thể yên lặng ủng hộ Lâm Tâm Nguyệt.

Lâm Tâm Nguyệt hít thở sâu vài lần, để đầu óc mình tỉnh táo lại một chút, ánh mắt cô cũng dần khôi phục lại khôn khéo, trong suốt như trước. Cô suy nghĩ một lát.

“Sếp Cao, có thể cho em nghỉ vài ngày trở về Mĩ một chuyến không? Các án kiện trên tay em, anh cũng hiểu rõ, tư liệu vụ án em đều để trên bàn làm việc, có chuyện thì có gọi điện thoại cho em, trong khoảng thời gian này làm phiền anh.” Một khi tỉnh táo lại, Lâm Tâm Nguyệt liền nhanh chóng sắp xếp mọi chuyện.

“Không sao, cô cứ yên tâm trở về đi.” Cao Ngạn Bác cho Lâm Tâm Nguyệt một ánh mắt an tâm, không hổ danh là tinh anh của ngành pháp chứng, nhanh như vậy liền khôi phục lại trạng thái bình thường.

“Tâm Nguyệt, bằng không anh cùng em về Mĩ.” Cổ Trạch Sâm không yên lòng để bạn gái đi về một mình.

“Trên tay anh còn nhiều án kiện chưa xử lí, làm sao có thể rời đi vào lúc này được chứ. Anh đi, bộ pháp y làm sao đây, yên tâm, em không sao.” Mặc dù rất muốn bạn trai đi cùng mình về Mĩ nhưng Lâm Tâm Nguyệt biết rõ bộ pháp y không giống bộ pháp chứng. Cô rời đi, bộ pháp chứng còn có Cao Ngạn Bác quản lí, thế nhưng Cổ Trạch Sâm rời đi, bộ pháp y chẳng có ai xía vào. Cô không thể già mồm cãi láo, cô cũng không hi vọng Cổ Trạch Sâm bị người ta nói là người chẳng phân biệt được công và tư.

Trong lúc Lâm Tâm Nguyệt nhận được tin báo, Lâm Phái Phái và Lâm Đinh Đinh cũng nhận được điện thoại từ bên kia, biết Lâm Quốc Hùng nhập viện, các cô cũng điện thoại qua cho Lâm Tâm Nguyệt, nhưng Lâm Phái Phái vì phải ở lại chăm sóc người già tạm thời không thể rời khỏi Hong Kong, bởi vì còn chưa xác định được tình trạng của Lâm Quốc Hùng, hơn nữa Lâm Tâm Nguyệt phải về Mĩ, bởi vậy các cô đều ở lại đợi tin.

Sắp xếp xong tất cả mọi chuyện, Cổ Trạch Sâm đưa Lâm Tâm Nguyệt ra sân bay, nhưng anh không ngờ anh lại gặp một người mình không muốn thấy nhất – Nam Cung Phong. Sự xuất hiện của Nam Cung Phong nằm trong dự liệu của Lâm Tâm Nguyệt, ông nội cô phát bệnh, vả lại tình trạng của Cổ Trạch Dao cũng đã ổn định, anh hai nhất định sẽ kêu Nam Cung Phong trở về, dù sao thì bàn về kĩ năng y học hay là tình cảm, không có ai so được với Nam Cung Phong.

Thấy Nam Cung Phong mang theo hành lí, Cổ Trạch Sâm liền đoán được anh ta sẽ cùng Lâm Tâm Nguyệt về Mĩ. Tuy là không cam lòng nhưng có anh ta, Lâm Tâm Nguyệt nhất định sẽ được chăm sóc cẩn thận.

“Rất kinh ngạc khi thấy tôi ở đây à? Anh không cần lo lắng nhiều, chuyện của chị gái anh, tôi đã sắp xếp xong xuôi hết rồi.” Giọng nói Nam Cung Phong rất ôn hòa, mặc dù biết Cổ Trạch Sâm lo lắng chuyện gì, nhưng lại cố ý không nói.

“Giúp tôi chăm sóc cô ấy.”

“Không cần anh nhắc nhở, tôi cũng biết.” Cho dù Cổ Trạch Sâm không có ý khác, nhưng cái loại giọng điệu đương nhiên này làm cho Nam Cung Phong khó chịu.

“Chúng tôi phải vào trong rồi.”

“Anh chờ em về, có gì thì gọi điện cho anh biết.” Cổ Trạch Sâm ôm Lâm Tâm Nguyệt dặn dò.

“Ừm, em sẽ về.”

Ánh mắt Cổ Trạch Sâm vẫn nhìn theo bóng dáng Lâm Tâm Nguyệt, cho tới khi không nhìn thấy nữa, anh mới chịu rời đi.

Mà Lâm Tâm Nguyệt ngồi trên máy bay vẫn đứng ngồi không yên, trong lòng rất lo lắng cho Lâm Quốc Hùng.

Ông nội, rất nhanh con sẽ về, ông không thể xảy ra chuyện, không thể.

Lúc này, trên tay truyền tới cảm giác ấm áp, Lâm Tâm Nguyệt quay đầu nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Nam Cung Phong nhìn cô.

“Đừng lo lắng, ông nội Lâm sẽ không sao đâu.” Nam Cung Phong cầm tay Lâm Tâm Nguyệt, nhẹ giọng an ủi.

“Ừm.”

Ngồi máy bay mấy giờ, nói ngắn không ngắn nói dài không dài, nhưng đối với người đang có tâm trạng lo lắng như Lâm Tâm Nguyệt, đó thật sự là khoảng thời gian dài dằng dặc.

Vừa xuống máy bay, Lâm Tâm Nguyệt và Nam Cung Phong liền đi thẳng tới bệnh viện.

Lúc đến bệnh viện, ca phẩu thuật của Lâm Quốc Hùng đã kết thúc, ông được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, thấy vẻ mặt lo lắng của Lâm Nhã Nguyệt trong phòng chăm sóc đặc biệt, Lâm Tâm Nguyệt liền chạy tới, nóng ruột hỏi thăm tình hình của Lâm Quốc Hùng.

“Anh hai, bây giờ ông nội thế nào?”

“Tâm Nguyệt? Bác sĩ nói ca giải phẫu rất thành công, nhưng ông nội vẫn chưa vượt qua thời kì nguy hiểm.” Thấy bộ dạng lo âu của em gái, Lâm Nhã Nguyệt liền đem tình huống cụ thể của Lâm Quốc Hùng nói cho cô nghe.

Nghe lời Lâm Nhã Nguyệt nói, chân Lâm Tâm Nguyệt như mất hết sức lực, ngay cả đứng cũng không đứng vững, Lâm Nhã Nguyệt vội đỡ lấy cô, để cô ngồi xuống ghế.

“Tôi vào đó xem sao.” Nam Cung Phong thấy dáng vẻ không yên lòng của Lâm Tâm Nguyệt, anh rất đau lòng. Mặc kệ ra sao, anh chắc chắn không để cho ông nội Lâm xảy ra chuyện, anh đi vào phòng bên cạnh thay quần áo, liền đi vào phòng chăm sóc đặc biệt kiểm tra thân thể cho Lâm Quốc Hùng.

“Tâm Nguyệt, em yên tâm, có Phong ở đây, ông nội sẽ không sao đâu.”

“Dạ, ông bà Hai đâu ạ?”

“Anh sợ sức khỏe ông bà Hai chịu không nổi, nên khuyên họ về nghỉ ngơi trước.”

“Ồ.”

Lâm Nhã Nguyệt ôm Lâm Tâm Nguyệt, nhìn cửa phòng chăm sóc đặc biệt, thầm cầu nguyện cho Lâm Quốc Hùng được bình an.

Rốt cuộc một đêm dài dằng dặc cũng trôi qua, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Nam Cung Phong, an hem Lâm Tâm Nguyệt vội bước tới nghênh đón.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.