Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Chương 12: Q.1 - Chương 12: Năm tháng bình yên




Diện tích trường Thị Tam hơn bốn trăm mẫu, ở nội thành này, là rất lớn rồi. Cửa trường học làm bằng đá cẩm thạch, xây theo hình dạng loan nguyệt hướng thiên (trăng rằm), phía trên là một đóa hoa lăng tiêu bằng đồng, thể hiện niềm kiêu hãnh.

Trường học này quản lý theo kiểu khép kín, bất quá vì hôm nay học sinh lớp mười hai quay lại so đáp án và điền bảng nguyện vọng, cho nên cửa lớn vẫn rộng mở, gác cổng cũng rộng tay hơn so với bình thường, học sinh đi tới đi lui ở cửa, cũng không biết có bao nhiêu đúng là học sinh lớp mười hai.

Khác với lần ngây ngô dại dột bị đưa đến trường khi trước, thần trí Tần Mạt lúc này hoàn toàn tỉnh táo, tâm tình thoải mái, chân chính đánh giá trường học này, không ngờ rằng cảnh tươi trẻ náo nhiệt không có ở thời Gia Hựu lại xuất hiện ở đây.

Tuổi trẻ, nhiệt huyết, cùng với khe hở trong lịch sử, cái vương triều xa hoa lãng phí lại suy yếu lâu ngày hoàn toàn bất đồng. Tần Mạt đi theo Tần Vân Đình đến cửa trường học, càng hoảng hốt khi lại lần nữa xuyên qua vách ngăn thời gian, theo phù phiếm của ngày hôm qua, đến ngày tươi sáng hôm nay.

Cảm khái thời gian, ước chừng sự từng trải của nàng không ai có thể so sánh cùng.Đến Thị Tam, đầu tiên bước vào, đã thấy quảng trường trước mắt. Đá Granito màu xanh trải thành hình bầu dục, ước chừng lớn cỡ hai phần ba sân bóng, giữa sân là một bể phun nước nhỏ, hoa vây quang vòng ngoài, chính giữa là một pho tượng tuấn mã màu trắng sừng sững.

Bên trái quảng trường là một tòa nhà ba tầng, phía dưới có bậc thang lên, nóc nhọn, gạch men sắc nét tinh xảo, phảng phất giống kiểu Rococo[9]. Tần Mạt chẳng hiểu mấy, chẳng qua là thấy trên đỉnh nhọn cao cao có một chiếc đồng hồ treo tường to đùng, cái đồng đồ phải lớn đến một trượng, trong lòng không khỏi tán thưởng.

“Mạt Mạt, em nhìn chằm chằm nhà ăn làm gì? Muốn ăn gì sao?” Tần Vân Đình thấy Tần Mạt bỗng nhiên dừng bước, liền quay lại hỏi nàng.

“Đây là nhà ăn?” Sắc mặt Tần Mạt cổ quái.

“Đúng vậy, Mạt Mạt em quên sao? Nhà ăn này đã được sửa lại ba năm trước, khi đó hiệu trưởng còn muốn xây dựng một nhà ăn học sinh đặc biệt nhất tỉnh ở đây!”

“Quả thật rất đặc biệt.” Tần Mạt gật đầu, lòng có điểm bi ai, “Vị hiệu trưởng này đúng là nhân tài.”

“Liễu hiệu trưởng nói, dân dĩ thực vi thiên[], học sinh học ở trường, trước hết cũng phải giải quyết vấn đề no ấm. Cho nên chủ trương số một là tu sửa nơi đây thành một nhà ăn cực lớn, cung cấp thức ăn cho học sinh Thị Tam, và tiến lên danh sách ưu tiên hàng đầu của tỉnh.” Tần Vân Đình nói, vẻ mặt có phần bội phục, “Thức ăn của chúng ta, thực sự đã được cải thiện không tệ.”

Tần Mạt nghe nàng nói, lại sinh ra vài phần mong đợi. Đọc sách tại trường học này, có lẽ cũng không khó chịu lắm.

Trường Thị Tam phân khu thật rõ rệt, cạnh quảng trường là sáu tòa nhà dạy học, trong đó có ba tòa dạy học bình thường, một tòa dạy về khoa học. một tòa là nhà thể dục, một tòa là nhà văn hóa. Phòng học lớp 12 đều nằm trong tòa nhà có gắn số 6 trên đầu kia, Tần Vân Đình muốn đi so đáp án, thì phải đi đến phòng học 6-303.

Khu dạy học được xanh hóa cũng không tệ, Tần Mạt đi theo Tần Vân Đình qua quảng trường trên con đường cổ, nhận thấy cả vườn trường lấy con đường này làm giới tuyến, chia thành hai cấp độ, tay trái là một loạt bồn hoa, tay phải là hàng lan can hoa thật dài.

Dưới lan can cách đó một đoạn là một thềm đá gần mười thước, thềm đá này dẫn ra một sân bóng rổ, mà sáu tòa nhà dạy học kia, mỗi nơi đều có một sân bóng phía trước.

Khi Tần Vân Đình và Tần Mạt đến, đã qua giờ tan học của tiết thứ hai buổi sáng, tất cả các khu dạy đang là lúc náo nhiệt nhất. Đặc biệt là tòa thứ tư và năm của khu dạy học, hai bên là hai trận bóng rổ, đám người đứng ngoài xem đều là những chàng trai tỏa ra sức sống thanh xuân mãnh liệt. Bọn họ đều là học sinh lớp mười một, tuổi trẻ sôi động, nhiệt huyết thanh xuân.

Trên hành lang tòa dạy học Biên Hòa, có không ít người đang quan sát những thiếu niên chơi bóng rổ, cũng có người chỉ là tán gẫu, còn có đọc sách, nghe nhạc, vân vân.

Lần đầu tiên Tần Mạt cảm thụ thế giới hiện đại tại vườn trường náo nhiệt độc đáo này, mắt không khỏi trợn to, nhìn đâu cũng ngạc nhiên. Tần Vân Đình theo dõi thần sắc của Tần Mạt, bỗng nhiên trong lòng có chủ kiến, đề nghị nói: ‘Mạt Mạt, em muốn đi cùng chị đến phòng học không, cũng chán lắm, nếu không thì em ở lại đây dạo chơi đi. Chị đi so đáp án nhanh thôi, lát nữa quay lại tìm em.’

Tần Mạt do dự nói: “Cụ thể hết bao lâu?” Chỗ này rất náo nhiệt, bất quá đối với nàng mà nói, cũng rất xa lạ, cho nên Tần Mạt có phần không yên tâm lắm.

“Yên tâm, tối đa một tiết.” Tần Vân Đình an ủi cười cười, “Chỉ cần em không đi khỏi con đường này, khi ra chị có thể tìm thấy em. Lớp mười và mười một tổng cộng có bốn mươi lớp, đợi khi đi học, thể nào cũng phải học bóng rổ đấy. Em ra đó xem bọn chúng bị thầy thể dục hành hạ thế nào, không nhàm chán đâu. Còn nữa, nếu sợ phải phơi nắng, thì núp dưới bóng cây bên trái đi, con đường cạnh bồn hoa thường xuyên có người lấy quần áo làm giẻ lau, lau đến khi sáng bóng thì thôi mà.’

Tần Mạt nghe nàng nói thì thấy thú vị, cuối cùng không nhịn được nhếch khóe miệng lên, gật đầu đồng ý.

Thực ra nàng cũng rất tò mò ngôi trường này, hơn nữa có thời gian còn xem phim hoạt hình tên là ‘Cao thủ slamdunk’, càng cảm thấy cuộc sống ở bên ngoài thật tốt. Huống chi nàng cũng không phải là cô bé con hay nhõng nhẽo sợ hãi, có điều đối mặt với tất cả mọi thứ trước mắt vẫn còn thấy xa lạ, lo sẽ lạc đường mà thôi.

Lúc này các nàng đi đến cạnh tòa nhà thứ năm, phía xa xa ở tòa nhà thứ sáu bỗng có người kêu to gọi Tần Vân Đình: “Đình Đình! Đến bên này!”

Một nữ sinh đứng trên hành lang tầng ba tòa thứ sáu, nàng đang phe phẩy tay, bên cạnh còn có vài người cả trai lẫn gái nữa.

Tần Vân Đình vội vàng đáp lại: “Đến ngay đây!”

Nàng vỗ vai Tần Mạt nói: “Mạt Mạt, bạn chị gọi, em chờ ở đây nhé.” Nói dứt lời, nàng vội vàng chạy lên thềm đá phía trước, một đường xuyên sân bóng rổ trước tòa nhà số sáu, đi vào hành lang.

Tần Mạt nhìn theo bóng nàng rời đi, sau đó chọn vị trí thứ bốn năm gì đó, nghiêng người trên lan can, cúi đầu quan sát trận bóng rổ

Từ góc độ của Tần Mạt, các sân bóng này cũng thật bình đẳng, mỗi tòa nhà đều có một sân bóng nhỏ và ở chính giữa là một sân bóng lớn. So ra thì sân trước tòa số 4 nhiều người hơn tòa số 5 một chút, bất quá, Tần Mạt lại chẳng hiểu gì luật chơi bóng rổ cả, hơn nữa việc chơi bóng rổ này cũng không phải là thi đấu gì trong giờ học, cho nên nàng nhìn thì nhìn, cũng chỉ là xem náo nhiệt mà thôi.

Ngoài chơi bóng rổ, còn có vài cô gái đánh cầu lông ở khu đất trống bên cạnh, Tần Mạt đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn tất cả đều cảm thấy thú vị.

Cũng may năm đó nàng không phải là người tuân thủ lễ giáo nghiêm ngặt, tuy tư tưởng của nàng so với tự do phóng khoáng của người hiện đại còn kém rất xa, nhưng hôm nay nhìn thấy ngôi trường nam nữ học chung này, nàng lại có thể ôm ấp hoài bão ái tình, cũng tiếp thu được chút chút. Nếu xuyên qua không phải là một Tần công tử tiêu sái bất kham, mà thay vào đó là bất kỳ một lão già nào đó, chỉ sợ đã sớm phát điên rồi.

Suy nghĩ bay toán loạn bốn phía, Tần Mạt bỗng nhiên thở dài một hơi.

“Ta đường đường là nam nhi, hiện giờ lại biến thành một tiểu nha đầu mười lăm tuổi, nhìn sơ qua trong thời Gia Hựu, cũng chỉ có ta mới có đủ sức để chịu đựng việc này, có thể sống tốt được trong hoàn cảnh như thế.’ Nàng tự giễu trong lòng, “Bạch Cư Dịch ngày xưa vịnh thảo, nói lửa thiêu không chết, gió xuân thổi ạn vật hồi sinh, khen sinh mệnh kia thật ngoan cường. Tần Mạch ta, ước chừng cũng cùng một cấp bậc với cỏ dại, không nỡ chết, vì sinh tồn, không thể không tiếp nhận!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.