Ta Muốn Làm Nhân Vật Quần Chúng

Chương 53: Chương 53




“ Em sẽ sống tại đây.”- Trần Cảnh Hạo xách vali hành lí của Thái Thu vào ngôi nhà hai tầng trước mặt họ, đồng thời lên tiếng.

Ngôi nhà này được xây dựng tại một vùng ngoại ô ở tỉnh Y nước C. Ban đầu, Quân Lâm Ngạo vốn muốn mang cô rời khỏi nước C luôn nhưng nghĩ tới mỗi lần tới thăm cô lại phải đi một quãng đường dài hơn, thêm vào đó là việc Thu không đồng ý, cuối cùng anh mới quyết định chọn nơi này làm điểm dừng chân. Nơi này không khí coi như trong lành, dễ chịu hơn trong thành phố nhiều lắm, khung cảnh cũng rất tốt, là nơi ở không tệ.

“ Trần Cảnh Hạo, cảm ơn anh, tuy tôi biết rằng lời cảm ơn này có nói bao nhiêu lần cũng không đủ.”- Thái Thu nhìn Cảnh Hạo với ánh mắt tràn ngập cảm kích. Anh sẵn sàng giúp đỡ cô trong khi chẳng hề biết rõ lí do là gì, cũng không quan tâm đến những hậu quả sẽ gặp phải khi làm việc này.

Thu không biết tình cảm của bản thân dành cho Trần Cảnh Hạo là gì, chỉ rõ ràng một điều, cô đã không còn sợ hãi, chán ghét anh như trước. Trải qua rất nhiều chuyện, cũng đã có một khoảng thời gian nhất định, chính cô đã ý thức được tình tiết truyện đã vì sự việc cô xuyên tới mà rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Cũng vì điều này mà tâm trí cô đã buông lỏng không ít, đã không còn quá đề phòng với những người được gọi là nam chính như bọn họ, ngay cả nữ chính Trịnh Thu Thủy cô cũng không còn có nhiều ác cảm như lúc đầu.

Đến thế giới này gần ba tháng, ngoài Ruki ra, có thể nói rằng người quan tâm cô nhất chính là Trần Cảnh Hạo. Không rõ vì sao mà mỗi khi cô gặp chuyện thì người ở bên cạnh cô gần như đều là Trần Cảnh Hạo. Sau bao nhiêu chuyện anh đã làm cho mình, nói cô không cảm động chắc chắn là nói dối, những cô lại không nghĩ đến việc bản thân có thể yêu anh. Người ta nói: “ Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, đã từng vì Ruki mà nhận lấy tổn thương về mình, cô không muốn lại phải giẫm vào vết xe đổ, cảm giác trái tim đau đến nghẹt thở vì những lời nói của Ruki cô vẫn còn khắc ghi.

Hi vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều. Cô không muốn ảo tưởng bản thân sẽ nhận được yêu thương lâu dài của anh rồi lại nhận lấy đau thương khi tỉnh mộng…

#

“ Các anh mang cô ấy đi đâu rồi?”- Ruki lạnh lẽo nhìn chằm chằm Quân Lâm Ngạo, ngay lập tức đặt câu hỏi.

“ Sao anh lại cho rằng tôi mang cô ấy đi, mà không phải người khác? Có chứng cứ sao?”- Lâm Ngạo không một chút tránh né ánh mắt sắc bén như muốn xẻ thịt anh của Ruki, cười trêu tức đáp lại. Anh đây muốn chọc cho tên này tức chết luôn mới tốt!

“ Cô- ấy- đâu- rồi!?”- Ruki gằn giọng. Kiên nhẫn của anh dường như sắp bị mài mòn hoàn toàn.

Không tiếp tục giả ngu, Lâm Ngạo liền thu lại nụ cười cợt nhả, thay vào đó là nụ cười nửa miệng vô lại vô cùng gợn đòn.

“ Tôi đã cố gắng mang cô ấy đi, còn có thể nói cho anh biết nơi ở hiện tại của cô ấy? Ruki Matsukari, anh dường như nghĩ tôi thành thằng ngu rồi! Hoặc là, anh vốn không biết đến đạo lí này? Thiểu năng sao?”- Lời nói ác độc khiến người nghe thật muốn phun máu.

Khí lạnh tỏa ra từ người Ruki dường như muốn đóng băng tất cả mọi thứ xung quanh ngay lập tức. Hắn đột nhiên túm lấy cổ áo Lâm Ngạo, dùng lực đấm mạnh vào mặt anh. Quân Lâm Ngạo vốn chưa kịp phản ứng đã nhận ngay cú giáng mạnh mẽ đó, thân hình lảo đảo vài cái đã ổn định lại thấy cú đấm tiếp theo của Ruki sắp giáng xuống, liền hơi né mặt sang một bên đồng thời nâng chân nhằm bụng hắn mà đá. Ruki vì tránh cú đá của anh mà bàn tay đang túm áo của Quân Lâm Ngạo đã buông lỏng. Nhân lúc đó, Lâm Ngạo liền phản công, nắm đấm liền hướng mặt Ruki mà hạ xuống. Hai người cứ như vậy mà đánh qua đánh lại, kết quả là… chẳng ai thắng ai, trên mặt mỗi người còn được tô điểm thêm mấy vết bầm tím sưng đỏ, bụng còn bị trúng cú đá của người kia mà nhói lên đau đớn, âu phục vốn thẳng thớm đẹp đẽ giờ lại nhàu nhĩ bẩn thỉu. Tình hình chung của hai người lúc này chỉ có thể kết luận lại bằng một từ: Thảm!

Đánh nhau hết hơn một tiếng đồng hồ, cả hai người lúc này đều đã thở hồng hộc, vội vàng bù lại lượng oxi hao hụt. Tuy vậy, sự lạnh lẽo trong mắt Ruki vẫn không hề giảm đi một chút nào mà còn có xu hướng khuếch trương.

“ Cô ấy không muốn về nhà, anh có quyền gì mà ép buộc? Làm tổn thương cô ấy một lần còn muốn làm tiếp lần thứ hai? Anh có cái quyền hạn đó sao?”- Ánh mắt Quân Lâm Ngạo trở nên sắc lạnh. Anh thừa nhận bản thân ghen tị với người đàn ông này chết đi được. Anh ta không những quen biết cô từ nhỏ, hiện tại còn giành được tình cảm của cô, anh ghen muốn phát điên lên! Rõ ràng đã bị hắn tổn thương sâu sắc, cô ấy vẫn không ngừng nhớ tới hắn!

Nghĩ như vậy, Quân Lâm Ngạo cũng không khỏi tự giễu bản thân. Sáu năm cô ấy quen anh cũng là sáu năm cô chịu tổn thương, bị sỉ nhục, ghét bỏ, khinh thường. Anh cũng đâu có khác gì người đàn ông này cơ chứ? À, đương nhiên khác, tổn thương anh gây ra Thái Thu còn sâu hơn anh ta gấp trăm ngàn lần!

“ Tôi có quyền ép cô ấy trở về hay không cũng không nhọc tới Quân đại thiếu gia anh tới suy xét!”- Hắn cố tình không để ý tới hai câu nói đằng sau của Quân Lâm Ngạo, giống như muốn trốn tránh một thứ cảm xúc khó hiểu nào đó đang giày vò chính mình.

“ Vậy tôi cũng không cho rằng việc cô tiểu Thu muốn rời đi hay không là có liên quan tới anh. Công việc của tôi còn rất nhiều, không có thừa thời gian để tiếp đón người khách rảnh rỗi như anh, mời ra ngoài.”

Biết rõ có đến nơi này cũng không thể lấy được thông tin mình muốn, hắn vẫn cố chấp muốn đến, quả thực là muốn tìm ngược.

#

Thái Thu chuyển đến thành phố Y sống đã được tròn một tuần. Trong mấy ngày này cô quả thực đã chán đến mức muốn mốc meo toàn thân. Người nào đó còn rảnh rỗi sinh nông nổi mà nghĩ đến khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng lớn lao kia mà khóc không ra nước mắt. Mặc dù số tiền đó là do Trịnh gia cấp cho nhưng cô vẫn xót muốn chết a.

Nhưng, trọng điểm là, cô giống như được ba người Trần Cảnh Hạo bao nuôi rồi. Việc ăn ở bọn họ đều lo toàn bộ, cô chỉ cần ngồi đó hưởng lợi, không hề giúp đỡ hay đền đáp được điều gì. Làm như vậy thì dù có là loại người không biết xấu hổ cỡ nào cũng sẽ có lúc tự biết ngượng ngùng huống chi cô tự nhận rằng da mặt của bản thân cũng không dày đến nỗi đao thương bất nhập, đạn bắn không thủng. Bởi vậy, cô chính là muốn thoát ra khỏi cục diện này nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách làm làm cho khả thi, có tác dụng hơn một chút. Nhưng mà nghĩ thế nào cũng không thấy hợp lí.

Chẳng lẽ là phải lấy thân báo đáp? Aiza, đây là một loại tình tiết vô cùng quen thuộc trong ngôn tình, còn được coi là bà mối của nhiều đôi nam nữ chính nha. Tuy vậy, với tình huống hiện tại của cô thì cùng lắm cũng chỉ được coi là một vai nữ thứ quan trọng nên có nhiều đất diễn một chút chứ nào có thể bay từ vị trí một nữ phụ siêu cấp bi thảm lên ghế nữ chính hào quang tứ phía, mỹ nam vây quanh cơ chứ. Điều quan trọng là không biết mấy người bọn họ có nguyện ý cho cô lấy thân báo đáp không đó chứ. Một người phụ nữ thân thể dơ bẩn như cô, ai sẽ muốn cơ chứ…

Aizzz… Cô bi sầu cái quái gì chứ! Chẳng phải là từ trước tới nay cô vẫn không hề để ý tới suy nghĩ của người không liên quan về chính mình hay sao? Thế nào mà bây giờ lại nghĩ nhiều như vậy để làm gì!

Nhưng mà… cô rất muốn làm việc gì đó để trả ơn bọn họ. Nhưng với năng lực cùng hoàn cảnh hiện tại, cô có muốn thì cũng chẳng thể làm được gì. Thu bỗng nhiên cảm thấy thật chán nản, cô giống như đang dần mất đi phương hướng, giống như một lữ khách đi trong sa mạc, không biết phải đi tới nơi nào mới có thể tìm được ốc đảo cứu mạng…

Giờ chẳng lẽ lại chịu thua rồi quay về, mặc cho Ruki cưỡng chế mang về St. Martin sao?

Không thể nào! Nếu vậy thì bao nhiêu công sức của cô cùng Trần Cảnh Hạo, Quân Lâm Ngạo và Lăng Chính Thiên chẳng phải sẽ thành công dã tràng hay sao? Làm như vậy thì công sức bọn họ bỏ ra cho kế hoạch bỏ trốn lần này của cô chẳng phải đổ sông đổ biển? Vậy bọn họ cẩn thận che dấu từng li từng tí như vậy để làm gì chứ? Bỏ cuộc dễ dàng như vậy, thà rằng ban đầu cô cứ ngoan ngoãn nghe lời Ruki mà trở về khỏi cho bọn họ phải mệt nhọc!

Vì vậy, cô không thể khiến cho bao nhiêu cố gắng của bọn họ trở thành công cốc! Phiền não một chút thì sao chứ? Cùng lắm thì chịu đựng bức bách thêm một chút, cô mới không tin bản thân nghĩ không ra cách để trả ơn bọn họ. Dù sao thì, lợi thế của cô chính là hiểu rõ thân phận của ba vị nam chính này; còn tính cách, từ từ tìm hiểu thôi. Thứ cô không thiếu nhất hiện tại chính là thời gian. Dùng những ngày này để hiểu thêm về tình cảm của chính mình, dần dần chấp nhận thân phận công chúa kia, cũng tạo thêm điều kiện để quên đi tình cảm đối với Ruki. Chính cô cũng biết rằng dù hiện tại bản thân trốn đi được nhưng cũng không thể mãi mãi làm rùa rụt đầu, cũng sẽ có ngày cô phải tiếp nhận thận phận thật của chính mình. Còn việc cô cần làm lúc này là báo đáp lại những gì mà ba người đàn ông kia đã làm cho chính mình thôi.

Lời tác giả: Nếu không có gì thay đổi thì chương sau sẽ có H nhé :)2 Nhưng trước đó Phương sẽ viết một ngoại truyện. Chương H kia là Phương nhờ một người bạn viết giúp, sau đó còn cần sửa hoặc thêm một số chi tiết nên có thể hơi lâu, xin lỗi mọi người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.