Tà Vương Tuyệt Sủng Chính Phi Độc Địa

Chương 60: Chương 60: Chương 49.2




Bất quá trước mắt không thể trì hoãn, nhất định phải mau chóng luyện công, không nói đối phó với tên vô lại này nọ, đã nói cuộc thi đấu võ càng ngày càng gần, lúc này nàng cũng không có biện pháp đi xử lý Nam Cung Nguyên Huy cùng Hoa Như Yên, đợi cho cuộc thi đấu võ qua đi, nàng lại đến cùng bọn chúng tính toán nợ nần cho tốt.

“Được, ngươi đã quyết định, ta liền cùng ngươi ra phía sau núi.” Hách Liên Hiên biết một người có năng lực yếu thì không thể chậm trễ, tựa như hắn giống nhau, cho nên hắn không có ngăn cản Hoa Kinh Vũ, Hoa Kinh Vũ phân phó Nhan Băng cùng nàng đi vào luyện công, đoàn người lập tức đi ra khỏi tiểu viện, đi ra phía sau núi.

Thời gian thoáng cái đã mười ngày, thời gian mười ngày qua, trừ bỏ ăn cơm nghỉ ngơi, phần lớn thời gian là dùng để luyện công, một ngày một đêm, liều cả mạng, nếu thuộc hạ của Hách Liên Hiên không bẩm báo là dược liệu đã tìm đủ, bọn họ cũng không có dừng lại.

Bất quá công phu của mười ngày, nhưng thật ra thu hoạch cũng không tồi, nội lực của Hoa Kinh Vũ lại tăng lên, hiện tại nội lực của nàng đã muốn đạt tới cấp năm, đồng thời nàng còn luyện tập Linh Ảnh Bộ, bất quá Linh Ảnh Bộ luyện đến được phân nữa, có đôi lúc chỉ miễn cưỡng bay tới trên cây, phần lớn thời gian chỉ luyện đến một nữa, lại từ trên không trung rơi xuống, có nhiều lúc rơi vào bùn đất, bất quá Hoa Kinh Vũ cũng không vì vậy mà nản lòng, vẫn cố gắng luyện, một lần một lần lại từ không trung rơi xuống, một lần lại một lần luyện tập, Nhan Băng thấy đau lòng không thôi, ngay cả Tiểu Bạch thì nước mắt lưng tròng, Tiểu Vũ Nhi, ta không luyện, ta không luyện thành sao?

Bất quá Hoa Kinh Vũ không có lùi bước, vẫn kiên trì luyện tập như cũ, cuối cùng cũng có chút thành tựu, tuy rằng không thể đi trên mặt nước, bất quá cũng có thể đi nhanh một chút, cái này xem như luyện Linh Ảnh Bộ cũng có một chút thành tựu.

Bất quá nàng trả giá cũng quá kinh người, toàn thân không có một chỗ nào hoàn hảo, thật giống như bị bánh xe cán qua, hoặc là bị người đánh đập, toàn thân đều xanh tím, may mắn trên mặt không có bị thương, không có bị thương trên mặt, bằng không nàng cũng không còn mặt mũi gặp người.

Hách Liên Hiên thấy Hoa Kinh Vũ liều mạng, trong lòng đột nhiên rõ ràng, tiểu nha đầu này thế nhưng cứng cỏi như vậy, huống chi hắn là một người nam nhân, giờ phút này khúc mắt Hách Liên Hiên hoàng tử đã giải được, đoàn người từ phía sau núi đi ra, vừa đi vừa nói.

“Ngươi a, thật sự là liều mạng luyện công a.”

Hách Liên Hiên bất đắc dĩ nói, Hoa Kinh Vũ cười nói: “Không liều mạng không được a, thời gian không còn nhiều nữa, hơn nữa ta có nhiều kẻ thù như vậy, ta dám nhàn hạ sao? Cho nên chỉ có thể liều mạng.”

Hách Liên Hiên không nói gì, đôi mắt giống như nước có một chút sủng nịnh trong đó, nhìn Hoa Kinh Vũ, giống như ánh nắng mặt trời. Hoa Kinh Vũ nghĩ đến chuyện thủ hạ của Hách Liên Hiên bẩm báo lúc trước, lực chú ý lập tức dời tới trên người Hách Liên Hiên: “Dược liệu tới rồi, ta sẽ thay ngươi điều chế giải dược giải mạch giả, sau đó tra xem ngươi đến tột cùng là ngươi trúng loại độc gì?”

“Được,” vừa nói đến độc, sắc mặt của Hách Liên Hiên liền u ám, bởi vì đó là độc do người thân của hắn hạ, nghĩ vậy, tâm của hắn lại nhói đau. Đoàn người một đường đi tới nơi ở của Hách Liên Hiên, ngoài cửa viện, có người canh cửa, vừa thấy Hách Liên Hiên xuất hiện, cung kính cúi đầu: “Tham kiến gia.”

Hách Liên Hiên gật đầu, nhìn thủ hạ: “Dược tới rồi,”

“Vâng, gia, may mắn không làm nhục mệnh,” thủ hạ cung kính mở miệng, Hoa Kinh Vũ nhìn thần sắc cực kì cung kính của thủ hạ dưới tay Hách Liên Hiên, xem ra chính là thủ hạ trung thành, bất quá như vậy cũng tốt, cho dù võ công Hách Liên Hiên bị giảm, nhưng sợ thủ đoạn của lòng người, có thể nhìn thấy thái độ của thủ hạ này,không có một chút nào là vô lễ.

Hách Liên Hiên gật đầu, hướng bên trong viện đi vào trước, dẫn Hoa Kinh Vũ vào chính sảnh, mặt khác ở chính sảnh lại có mấy tên thủ hạ, vừa thấy Hách Liên Hiên đi đến, cũng đều cúi đầu cung kính kêu: “Tham kiến gia.”

Hách Liên Hiên không có để ý gì tới bọn họ, mà là nhìn về phía cái rương trên bàn, trên bàn để thật nhiều rương to rương nhỏ, trong rương tất nhiên là dược liệu, Hoa Kinh Vũ dẫn Nhan Băng đi vào, mở từng cái rương, kiểm tra một chút, quả thật là giống như nàng yêu cầu, không nhiều cũng không ít, nghĩ vậy nhìn phía Hách Liên Hiên gật đầu một cái.

“Tốt lắm, các ngươi lui xuống đi, không cho bất luận kẻ nào quấy rầy chúng ta.”

“Vâng, gia,” thủ hạ lui ra ngoài, phân tán ở bốn phía của tiểu viện, không cho bất luận kẻ nào tới gần. Trong chính sảnh, Hoa Kinh Vũ nhìn phía Hách Liên Hiên, cười nói: “Ngươi đi nghỉ ngơi một chút, nơi này giao cho ta cùng Nhan Băng đi, rất nhanh chúng ta sẽ điều chế thuốc giải, sau đó đem cho ngươi ăn vào.”

“Được,” Hách Liên Hiên đi ra ngoài, Hoa Kinh Vũ bắt đầu chỉ huy Nhan Băng thu xếp lại dược liệu, cho đến cách giã nhuyễn những dược liệu này, cách phối hợp chúng với nhau vân vân, đợi cho phối chế xong, liền kêu Nhan Băng đem đi sắc, còn dư lại một ít dược liệu, Hoa Kinh Vũ không để lãng phí, đều đem tất cả giữ lại, về sau sẽ có chỗ cần dùng, kỳ thật thuốc của Hách Liên Hiên không cần nhiều như vậy, mỗi loại chỉ cần một ít là đủ, nhưng thủ hạ của hắn lại mang cả cây tới, thành ra còn dư lại rất nhiều.

Sau nửa canh giờ, thuốc đã được nấu xong, Nhan Băng bưng thuốc tới cho Hoa Kinh Vũ, hai người cùng đi vào phòng Hách Liên Hiên đang nghỉ ngơi, Hách Liên Hiên ngồi dựa vào trên giường, tuy rằng vẫn không nhúc nhích, nhưng Hoa Kinh Vũ biết trong lòng hắn đang chấn động, chuyện như vậy phát sinh ở trên người của ai, cũng không thể thờ ơ.

“Thuốc đến đây,” Hoa Kinh Vũ mở miệng, Hách Liên Hiên mở to mắt, trong mắt có một mảnh sáng ngời, cũng không có gì lạnh lùng, đưa tay nhận chén thuốc trong tay Nhan Băng, uống một hơi hết chén thuốc, tuyệt không ngại khổ, hai năm này hắn không phải không uống qua thuốc, vì điều tra ra bệnh, hắn uống không ít thuốc, hiện tại uống thuốc đã trở thành thói quen.

Hoa Kinh Vũ đợi cho Hách Liên Hiên uống thuốc xong, trầm ổn nói: “Uống thuốc này vào, mạch giả sẽ biến mất, mạch tượng chân chính sẽ hiện ra, đến lúc đó có thể tra ra là ngươi trúng độc gì? Bất quá ta nghĩ đó là hóa công tán, bằng không công lực của ngươi sẽ không giảm.”

Hách Liên Hiên không nói gì, chậm rãi nhắm mắt lại, mi dài khẽ run, có thể thấy được nội tâm hắn đang kích động, ước chừng hơn hai năm a, ít nhiều gì hắn cũng đã chấp nhận, hiện tại rốt cuộc có thể tra ra nguyên nhân làm cho công lực của hắn giảm xuống, hắn làm sao mà một chút cảm giác cũng không có được?

Hai người Hoa Kinh Vũ cùng Nhan Băng không có kinh động hắn, Nhan Băng ôm Tiểu Bạch đi ra ngoài, Hoa Kinh Vũ đi đến một bên tìm một quyển dã sử xem, giết thời gian, thuốc này uống vào không thể có hiệu quả trong phút chốc được, ít nhất phải đợi một canh giờ, mới có thể làm cho mạch giả biến mất.

Trong phòng vô cùng im lặng, thời gian chậm rãi trôi qua, thẳng đến khi có chút âm thanh u ám của Hách Liên Hiên vang lên: “Vũ Nhi, cám ơn ngươi.”

Là nàng cho hắn thêm một hy vọng, nếu không phải nàng tra ra chuyện mạch giả, chỉ sợ về sau hắn sẽ trực tiếp trở thành phế nhân, tuy rằng bộ dáng ở ngoài mặt xem là không sao cả, nhưng chính là ở trong lòng cũng cực kỳ khó chịu, tuy rằng hiện tại nỗi đau này đã chậm rãi biến mất, mặc dù có hận ý với kế sách của người ngấm ngầm hạ độc, nhưng chỉ là hận ý, cũng không còn phần tuyệt vọng như trước kia.

Hoa Kinh Vũ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hách Liên Hiên một cái, cười rộ lên: “Đừng quên, là ngươi giúp đỡ ta trước.”

Nàng mở miệng, nhớ tới chuyện lúc trước cùng tổ đội với nàng tiến vào rừng rậm Đen đi săn, nói thật ra thì lúc đó hắn không quen thấy người ta bị ăn hiếp trước mắt hắn thôi, lại không nghĩ ra bản thân lại có số tốt như vậy, có đôi khi người ta gặp được nhau là một điều kì diệu, một chút cũng không nhiều, mà cũng không ít, chỉ tại một nơi nào đó gặp nhau chỉ một giây.

Hoa Kinh Vũ xem quyển dã sử đã được một nữa, thấy thời gian không sai biệt lắm, đứng dậy đi tới, Hách Liên Hiên mở to mắt nhìn nàng, trong mắt thực bình tĩnh, trải qua một đoạn thời gian điều tức, hắn đã muốn bình tĩnh trở lại, vươn tay đưa tới trước mặt Hoa Kinh Vũ, Hoa Kinh Vũ kiểm tra mạch một chút, mi lập tức nâng lên: “Qủa nhiên mạch giả đã biến mất.”

Nàng nói xong trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó tập trung tinh thần kiểm tra cho Hách Liên Hiên, chỉ trong chốc lát, chậm rãi buông tay Hách Liên Hiên ra, thản nhiên nói: “Qủa nhiên ta đoán không sai, có người âm thầm hạ loại độc này cùng với hóa công tán, làm cho võ công của ngươi tự động biến mất, đợi cho nội lực của ngươi hoàn toàn biến mất, loại độc này cũng biến mất, có thể nói thần không biết quỷ không hay hủy diệt ngươi.”

Ngón tay thon dài của Hách Liên Hiên nắm chặt lại, đầu ngón tay như ngọc đã có một mảng xanh nhạt, tuy rằng đã sớm biết chân tướng, chính là đợi cho đến khi chuyện được điều tra rõ, tâm hắn vẫn không chịu được mà rất đau, đó đều là người thân của hắn, hắn vẫn xem người đó là người thân, thế nhưng lại hạ độc sau lưng hắn, trực tiếp đem hắn từ thiên đường đánh xuống địa ngục, đồng thời hại hắn lưu lạc đến Yến Vân quốc.

Hắn phải tra, nhất định phải tra ra người này đến tột cùng là ai? Quanh thân Hách Liên Hiên dâng lên sát khí, Hoa Kinh Vũ liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng thật ra cũng không bị hắn dọa sợ, chậm rãi mở miệng: “Loại độc này kỳ thật không khó giải, ta sẽ giúp ngươi giải, ngươi đừng lo lắng, cũng đừng tức giận, tức giận lại làm cho người khác có lợi, quan trọng phải tra ra người hạ độc ngươi rốt cuộc là người nào?”

Hoa Kinh Vũ nói xong đứng lên, Hách Liên Hiên nghe lời nói nhẹ nhàng của nàng, cuối cùng yên tĩnh trở lại, chậm rãi khôi phục bình tĩnh, nâng mắt nhìn về phía Hoa Kinh Vũ: “Vũ Nhi, cám ơn ngươi.”

“Đã nói không cần cùng ta khách sáo, còn khách sáo như vậy, khiến cho bản thân ta thấy không được tự nhiên.” Hoa Kinh Vũ bất mãn liếc mắt nhìn Hách Liên Hiên một cái, trong lúc đó bọn họ đã có giao tình, lúc trước nàng còn được hắn tặng Linh Ảnh Bộ, nếu cứ cảm ơn qua lại như vậy thật phiền phức a.

“Được, ta không nói.” Hách Liên Hiên nở nụ cười, khuôn mặt cười như bức tranh, tao nhã tươi đẹp, trong phòng cảnh xuân tươi đẹp, hai người đồng thời nở nụ cười. Ngoài cửa Nhan Băng dẫn người vôi vàng tiến vào, vừa tiến đến liền kêu.

“Tiểu thư, không tốt, đã xảy ra chuyện?”

Hai người Hách Liên Hiên cùng Hoa Kinh Vũ đồng thời quay lại, liền nhìn hai người Khương Duy cùng Tư Đồ Tiểu Chiêu mà Nhan Băng dẫn theo phía sau, sắc mặt ba người đều có chút lo lắng, Hoa Kinh Vũ theo bản năng có chút bất an, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Tư Đồ Tiểu Chiêu giành mở miệng trước: “Không tốt, công chúa điện hạ tìm tới nơi đây, nói muốn tìm ngươi tính sổ, Thanh Phong giúp ngươi nói hai câu, thế nhưng bị công chúa tát một cái, còn sai người đánh?”

“Người công chúa nào?” Ánh mắt của Hoa Kinh Vũ làm người khác rùng mình, lạnh như băng hỏi, xem ra Lăng Hàn Mai cùng Giang Nhược Tình đã nói gì đó trước mặt công chúa, chỉ là không biết nói gì với hai vị công chúa, làm cho cả hai vị đều tới.

Đối với hai vị công chúa, Hoa Kinh Vũ thật không có nhiều sợ hãi, thế nhưng trước mắt nàng còn mang thân phận Thái tử phi, mặc dù hiện tại cùng công chúa công khai chống lại, cũng không có hại gì.

“Hai vị công chúa đã tới.”

“Đi. Ta đi nhìn xem,” Hoa Kinh Vũ nghĩ đến cảnh Hoa Thanh Phong bị hại, trong lòng không khỏi tức giận, xoay người liền dẫn Nhan Băng cùng đám người đi về phía trước.

Người ở rất xa còn chưa tới, liền nghe được một đạo âm thanh bén nhọn vang lên: “Hoa Thanh Phong, ngươi thế nhưng nói giúp cho tiện nhân Hoa Kinh Vũ kia, hôm nay nếu nàng không xuất hiện, ta liền hung hăng thu thập ngươi, cho ngươi giúp nàng nói chuyện.”

Người nói chuyện, đúng là Nam Cung Như Tuyết nữ nhi của Hoàng hậu. Đứng phía sau Nam Cung Như Tuyết là Nam Cung Như Họa, bất quá Nam Cung Như Họa cũng không có nói cái gì, chỉ có một mình Nam Cung Như Tuyết.

Bởi vì Nam Cung Như Họa không có quên thân phận của Hoa Kinh Vũ, nàng là Thái tử phi đương triều, nếu nàng mạo phạm đến Thái tử phi, khẳng định người chịu thiệt chính là nàng, nhưng nếu để cho Nam Cung Như Tuyết ra mặt, thì người chịu thiệt sẽ là Nam Cung Như Tuyết, sẽ không là nàng, nếu có thể làm cho Nam Cung Như Tuyết cùng Hoa Kinh Vũ đối đầu, trong lòng nàng mới vui mừng đi.

Chỗ hai vị công chúa đứng không ít người, bất quá không ai dám nói chuyện, chỉ lo nhìn Nam Cung Như Tuyết nổi giận.

Hai vị công chúa hoàng gia này, luôn luôn kiêu ngạo, bọn họ cũng không dám trêu chọc hai vị này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.