Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi

Chương 202: Q.1 - Chương 202: Phá thành




Thải Tuyết u oán thò' dài một hoi:

"Nhừng chuyện mà Tào tiên sinh nói cho công từ biết đều là thực, ta vốn không thuộc về thế giói này, ta..ế"

Ta bồng nhiên ôm nàng thân thế mềm mại:

"Ta mặc kệ nàng tói từ noi nào, cũng không quan tâm tói chuyện nàng và ta có gì khác nhau, nếu như ông tròi đã mang nàng tói bên ta, vậy thì không có lý do gì mang nàng đi cả, ai cũng không được!"

Thải Tuyết chậm rãi lắc đầu nói:

"Có một số việc, tinh cảm của ta và công tử không đủ làm nên chuyện, công tử thân là vương giả, đôi vói điều này phải hiếu rõ từ trước mói đúng."

Ta cười khố nói:

"Ta là vương giả cái gì? Ngay cả nừ nhân minh yêu thương cũng không bảo vệ được, vậy thì là vương giả cái gì!"

Thải Tuyết cam bàn tay của ta, nói:

"Thải Tuyết vần còn nhớ công từ làm sao đạt được vị trí như ngày hôm nay, nếu như không có công tử, Thải Tuyết cũng đã chết ờ Cân vương phủ rồi."

Ta vừa muôn mò' miệng, lại bị Thải Tuyết che lại:

'Thải Tuyết không xa công tử, thế nhưng Thải Tuyết cũng không cách nào cự tuyệt được hi vọng của tộc nhânếế"

Trong đôi mắt của nàng đã thấm đầm nước mắt.

Thải Tuyết nói:

"Nếu như ta không đi, nhừng người như Tào tiên sinh cũng phải ờ lại mảnh đất này. Nếu như ta không đi, Huyền Anh cũng không có thuốc nào cứu được. Nếu như ta không đi, người thân ờ cô' hương của chủng ta sẽ vinh viễn chim đắm trong đau khố..."

Ta yên lặng nhìn Thải Tuyết, hồi lâu mói nói:

"Nếu như nàng đi, kiếp này ta không cách nào vui vẻ được!"

Thải Tuyết quay đầu đi, dường như sợ ta nhìn thấy lúc nàng bi thương:

"Sở dì ta muôn cho Khinh Nhan lưu lại bên cạnh công tử, là vì muôn người bớt đi sự thống khổ...”

Ta lỏn tiếng nói:

"Nếu Khinh Nhan có thế lưu lại, vì sao nàng không thế?"

Thải Tuyết chậm rãi quay đầu, ánh mắt của nàng đột nhiên khôi phục lý trí và bình tình:

"Ta không thê!"

Chủng ta nhìn nhau thật lâu, sự thống khố trong nội tâm chủng ta lúc này không có cách nào diền tả bằng lòi được.

Trầm mặc hồi lâu Thải Tuyết mói nói:

"Mong công tử có thế thành toàn cho Thải Tuyết."

Ta đứng lên, chậm rãi đi lại vài bước, ờ trong trí nhó' của ta, Thải Tuyết chưa bao giò' xin ta điều gì, không nghi tói lần đầu tiên nàng mờ miệng, lại mong được ròi đi, trong lòng ta mất mác tói cực điếm.

»»*TI 4/ /

Ta đáp ứng nàng!

Ta nhắm chặt hai mắt lại.

"Trong vòng 3 tháng, mong rằng công tử có thế sử dụng than đá lấp đầy tử cốc này!"

Ao ảnh trước mt ta đột nhiên biến mất, dường như một lần nừa ta chim trong màn đêm vô tận, một thòi gian sau, trước mắt ta vẫn chi là màu đen. Trong lúc mơ hồ, ta nghe thấy tiếng võ sĩ kêu lên:

"Bệ hạ! Ngài có ờ đây không?"

Ta lớn tiếng đáp lại.

Không bao lâu sau, Liên Việt mang theo đám võ sĩ vọt vào, khi tin chắc là ta bình yên vô sự, bọn họ mói yên lòng được.

Ta cam lấy cây đuốc trong tay của Liên Việt, nhìn xung quanh một vòng. Trừ chỗ mấy võ sĩ phá tường vào, thi nhừng noi khác không hề bị tôn hại, trong lòng ta ầm thầm kinh ngạc, chăng nhè lúc nãy ta vói Thải Tuyết gặp nhau chi là một giấc mộng?

Thế nhưng trong ký ức của ta, tất cả nhừng chuyện này đều là thực, mùi thơm trên cơ thế của Thải Tuyết vẫn còn trên cơ thế của ta.

Liên Việt thấy sự khác thường của ta, nhỏ giọng hỏi:

"Chủ nhân, có phải làngười thấy không thoải mái? "

Ta lắc đầu, thấp giọng nói:

"Ngươi nói đúng, ở đây thật hình như là có cái gì đó không đúng, chúng ta mau rời khỏi chỗ này."

Trong vòng ba tháng ta đã đố đầy than đá vào tử cốc, nhìn tử cốc này, trong lòng ta buồn bã thò' dài một hoi, cuôi cùng ta cũng hiếu rõ, tại sao tử cốc lại xuất hiện ờ đây.

Ta quay đầu đi, hướng Liên Việt nói:

"Ngươi có phải thấy kỳ quái, tại sao ta lại bỏ qua ý niệm trước kia?"

Liên Việt thấp giọng nói:

"Chủ nhân nhất định có nguyên nhân của minh."

Trên miệng của ta nò' một nụ cười cay đắng:

"Ở trong thạch thất này, ta đã gặp rất nhiều chuyện.”

Liên Việt không giải thích được nhìn về phía ta, đương nhiên hắn không cách nào hiếu rõ hàm nghía chân chính.

Ta hướng Liên Việt nói:

"Liền Việt, ta muôn ngươi ờ lại chỗ này.”

Liên Việt nói:

"Chủ nhân có thế giải thích cho Liền Việt hiếu một chút hay không?"

"Ta sẽ phân cho ngươi 3000 người, ngươi phụ trách bảo vệ tử cốc, không cho phép bất cứ người nào tói gần. Chờ khi ta tói Hàn đô, ta sẽ tiếp tục phân binh sĩ cho ngươi. Trong vòng 3 tháng, sẽ có một lượng lớn than đá vận chuyến tói đây, cho tói khi lấp đầy tử cốc này mói thôi.”

Liên Việt sợ hãi nói:

"Chủ nhân có phải định thiêu hủy noi này?"

Ta thờ dài nói:

"Đến lúc đó ngươi sẽ tự hiểu."

Ta suất lình hai nghìn võ sĩ tiếp tục đi tói Hàn đô, nhừng người còn lại ta giao cho Liên Việt thống lình, phụ trách bảo vệ sự an toàn của Mâu thị bảo tàng, phòng ngừa nhừng chuyện bất ngờ phát sinh.

Ba ngày sau chủng ta đã đi tói noi đóng quân của Tiêu Tín, Hàn đô đã bị chủng ta vây khôn, Tiêu Tín và Cao Hàm đã ờ đây nhiều ngày, tiến công Hàn đô từ hai phía. Tiếc rằng Hàn đô thành tường cao dày, liên tục đánh mấy ngày, thương vong thảm trọng, nhưng cũng không có bất cứ tiến triến gì.

Tiêu Tín nghe nói ta đích thân tói tiền tuyến đôn đốc, cuông quít ra ngoài đại quân nghênh đón, do chuyện của Mâu thị bảo tàng, cho nên tâm tinh của ta không tô't, ít nhiều cũng hiện lên trên mặt, chủng tướng đã nhận ra, cho là ta bận tâm vì chuyện chiến sự, cho nên mói nối giận.

Đi tói đại trại, Tiêu Tín cung kính đem tinh hình của Hàn đô hồi báo, ta khoát tay áo, chiến sự cụ thế ta không có nhiều hứng thủ, toàn bộ nước Hàn đã roi vào trong tay của chủng ta, Hàn đô chông cự tuy rằng ngoan cường, nhưng mà chủng ta đã phong tỏa nó, chi cần một thòi gian nừa, nó sẽ tự động sụp đố mà thôi.

Ta cô' gắng nghe Tiêu Tín báo cáo hết tinh hình, trầm ngâm một lúc mói nói:

"Tiêu Tín, khi ta đi qua thành trì, thấy máu chảy thành sông, thi thế vất khắp noi, có phải toàn bộ là do kiệt tác của ngươi?"

Sắc mặt của Tiêu Tín chng có biếu hiện gì là bất an, cung kính nói:

F

"Bệ hạ, thần đã giải thích tất cả trong tấu chương, bách tính ờ miền nam nước Hàn vô cùng ngoan cường điêu ngoa, không giết không đủ sức uy hiếp bọn họ..."

Ta cười lạnh nói:

"Lúc ngươi tàn sát dân trong thành, bây giò' ta cũng đâu có thấy tiến triển, gì?"

Tiêu Tín nói:

Thông trị thiên hạ cần thủ đoạn nhân từ, thế nhưng chinh phục thiên hạ lại phải dùng thủ đoạn mạnh mê, cứng rắn!”

Lửa giận lập tức bóc lên từ trong lòng ta, Tiêu Tín lại dám giáo huân cả ta sao, ta cố nén lửa giận trong lòng, đặt mạnh chén trà lên bàn, lạnh lùng nói:

Tiêu tướng quân dạy rất đúng!

Tiêu Tín tự biết minh nói lờ lòi, cuông quít quỳ rạp xuống đất nói:

"Bệ hạ thứ tội, Tiêu Tín nhất thòi nói lờ lòi nên mói phạm thượng như vậy, chứ thực ra thần không có ý đó!"

Hắn dập đầu bình bịch.

Ta ha hả cười nói:

"Đứa nhỏ này thực là, ta sao có thế tức giận ngươi cơ chứ.”

Ta đích thân nâng Tiêu Tín dậy, nói:

"Phúc Oa, ta đã chứng kiến ngươi trường thành, trong lòng ta coi ngươi như con của minh, sao ta có thế tức giận ngươi. Hon nừa, ngươi nói câu đó thực sự là có lý, nói tói bản lình chiến tranh, ta thực sự không bằng ngươi!”

Ta đích thân nâng Tiêu Tín dậy, nói:

"Phúc Oa, ta đã chứng kiến ngươi trường thành, trong lòng ta coi ngươi như con của minh, sao ta có thế tức giận ngươi. Hon nừa, ngươi nói câu đó thực sự là có lý, nói tói bản lình chiến tranh, ta thực sự không bằng ngươi!”

Trên mặt Tiêu Tín có sự hố thẹn nói:

"Bệ hạ ngàn vạn lần không nên nói như vậy. Tiêu Tín có thế có ngày hôm nay, toàn là nhò' vào bệ hạ, trong lòng Tiêu Tín coi bệ hạ như phụ thân của minh."

Ta mim cười vồ vồ vai hắn, nói:

Tiêu Tín, trong lòng ta có một suy nghi, không biết có nên nói cho ngươi biết không?”

Xin bệ hạ cứ giáo huân, 1 lêu 1 in xin lăng nghe.

"Ta có ý định nhận ngươi làm nghía tử, không biết ý định của ngươi như thế nào?”Ý niệm này đã hình thành trong lòng ta từ rất lâu rồi, mặc dù Tiêu Tín khiến ta phải cảnh giác, nhưng mà năng lực của hắn lại khiến ta phải nế trọng.

Trong khi đó ta lại không muôn hắn bành trướng thêm quyền lực, đồng thòi cũng không muôn hắn có ý niệm gì khác. Trong ý nghi của ta, Tiêu Tín nhất định sẽ đáp ứng, nhưng ta không ngờ, Tiêu Tín lại cự tuyệt lại đề nghị của ta.

"Bệ hạ, Tiêu Tín được bệ hạ coi trọng như vậy, trong lòng thực sự rất kinh sợ, lại vừa vinh hạnh, thế nhưng đại thủ của phụ thân thuộc hạ chưa báo, Tiêu Tín lại nhận cha khác đó là bất hiếu. Bệ hạ có chí lớn muôn thống nhất thiên hạ, hiện giò' còn chưa thực hiện được, là bề tôi không giúp bệ hạ đó là bất trung. Tấm lòng của bệ hạ, thần vinh khắc cô't ghi tâm, nhưng cũng mong bệ hạ hiếu cho, trước khi hoàn thàn hai chuyện này, thần không dám tiếp nhận hảo ý của bệ hạ."

Ta thầm nghi trong lòng:

"Chi sợ ngươi mượn cớ mà thôi.”

Thế nhưng mà biếu hiện của ta vẫn kích động, run giọng nói:

"Hay cho một thần tử trung hiếu lường toàn, ta có được ngươi trợ giúp, đúng là tròi xanh ưu ái cho ta!"

Trong mắt của Tiêu Tín đã có nước mắt, hình như bị nhừng lòi nói của ta làm cảm động.

Lúc này ờ ngoài trướng bồng vang lên tiếng thông báo, Cao Quang Viền nghe nói ta tói tiền tuyến, cho nên mang theo Cao Hàm tói cầu kiến.

Ta cười nói:

"Tin tức của hai cha con họ thực linh thông."

Tiêu Tín nói:

"Cao đại nhân hôm qua tự đã tự minh đưa vật tư tói, nghe tin bệ hạ tói cũng không lạ."

Trong khi nói chuyện Cao Quang Viền và Cao Hàm đã đi vào trong trướng, hai người nhìn thấy ta, cuông quít muôn quỳ lạy thi lề.

Ta cười nói:

"Trong doanh trướng không phải triều đình, không cần rườm rà như vậy, mau đứng dậy đi."

Hai người ngồi xuống bên cạnh Tiêu Tín, ba người chào nhau.

Cao Quang Viền nói:

"Thần đã sớm nghe nói bệ hạ tói nước Hàn, nhưng không biết bệ hạ tói Hàn đô khi nào?"

Ta cười nói:

"Cao đại nhân thực biết nói dôi, ta chân trước mói tói quân doanh, thì chân sau ngươi đã tới, tin tức của đại nhân thực linh thông!"

Cao Quang Viền cười nói:

"Thần cùng vừa dịp vận chuyến vật tư, lúc này sắp mùa đong rồi, chiến sự của Hàn đô vẫn đang trong trạng thái căng thăng, xem ra phải kéo dài cả mùa đông, nên thần phải chuẩn bị cho đại quân thực sẵn sàng.”

Ta CÔ ý nhin Tiêu Tín và Cao Hàm nó:

"Có nghe hay không? Cao đại nhân đang nói hai người các ngươi đấy, tập họp nhiều binh mã như vậy, trong khi chi có một cái thành Hàn đô nhỏ như vậy cũng không phá được!"

Câu nói đùa này của ta khiến cho mặt của hai người đỏ ừng.

Cao Quang Viền đương nhiên sẽ không quan tâm tói chuyện Tiêu Tín có ờ chỗ này hay không, thấy con trai của minh bị xấu hổ, hắn mim cười nói:

"Bệ hạ, thực ra trước khi tói đây, Hàm nhi đã có một kế sách phá thành”

Ta nhìn Cao Hàm, thấy trong mắt hắn có chút mất tự nhiên, ta không cần hỏi cũng biết, tám phần mưòi chủ ý này là do Cao Quang Viền nghi cho hắn.

Nhưng mà đó là kết sách gì, ta cũng cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, mim cười nói:

"Cao tướng quân còn không mau nói ra cho ta nghe một chút."

Cao Hàm nói:

"Bệ hạ, Hàn đô kháng cự vô cùng ngoàn cường, đều là vì trong đám thủ hạ của Hàn vương có một tướng lình dũng mãnh thiện chiến, tên là Ho Văn Mạc, muôn trong một thòi gian ngắn đánh hạ Hàn đô, thì phải loại bỏ người này."

Tiêu Tín gật đầu, chắc chắn hắn cũng điều tra được tinh hình của Hàn đô, thấp giọng nói:

Ho Văn Mạc được Hàn vương Mạc An Thiên vô cùng coi trọng, muôn diệt trừ hắn không dề dàng như vậy."

Cao Hàm nói:

"Bệ hạ còn nhớ tói Quản Đồng Ngự không?"

Ta gật đầu:

"Hắn là một trong nhừng thần tử mà Mạc An Thiên tôi tin tường, khi chủng ta chia rẽ quan hệ của Hạ Hầu Nộ Thái và Hàn vương, hắn đã từng giúp đờ chủng ta.”

Trong lòng ta đã đoán được kế sách của Tiêu Tín, chuyện này chắc chắn là do Cao Quang Viền nghi ra, lần trước dùng kế phản gián đôi phó vói Hạ Hậu Nộ Thái cũng là chủ ý của hắn, lần này lặp lại trò cũ, lọi dụng Quản Đồng Ngự diệt trừ Ho Văn Mạc.

Cao Hàm nói:

"Quản Đồng Ngự tham tài sợ chết, thuyết phục người này không khó.”

Tiêu Tín lăc đau nói:

Trước khác nay khác, lúc đầu Quản Đồng Ngự có địa vị vô cùng đáng tin trong lòng Hàn vương, nhưng bây giò' là thòi khắc vô cùng, toàn bộ nước Hàn hầu như đã roi vào trong tay của chủng ta,

Hàn đô lại bị chúng ta vây khôn, người mà Hàn vương tín nhiệm nhất bây giò' chính là Ho Văn Mạc, muôn lợi dụng Quản Đồng Ngự hầm hại Ho Văn Mạc, sợ rằng không dề dàng như vậy."

Cao Hàm nói:

'Thần từ nước Hàn cũng nhìn thấu thế cục, Quản Đồng Ngự cũng sẽ không ngoại lệ, hiện giò' chủng ta chủ động cho hắn cơ hội, hắn nhất định sẽ cầu còn không được, việc thiết kế giết chết Ho Văn Mạc, chính là cơ hội lập công cho hắn, cho dù có khó khăn, hắn cũng không buông bỏ kế hoạch này."

Tiêu Tín nói:

"Xem ra Cao tướng quân đã có trọn vẹn kế hoạch?"

Cao Hàm từ chôi cho ý kiến gật đầu.

Ta trầm ngâm trong chôc lát, kế hoạch của Cao Hàm tuy rằng được, nhưng lòi của Tiêu Tín cũng hết sức có lý, trong tinh huông này, địa vị của Quản Ngự Đồng trong lòng Hàn vương đã không còn trọng yếu nừa, bảo hắn làm hại Ho Ván Mạc, chỉ sợ là có chút khó khăn. ,

Ta chuyến nhìn hướng Cao Hàm nói:

"Ngươi tính liên hệ vói Quản Ngự Đồng như thếnào?"

Cao Hàm nói:

"Thần muôn mòi bệ hạ viết một bức thư, phái sứ thần đưa tói, biếu thị mong muôn nghị hòa vói nước Hàn, sứ thần nhân cơ hội này tiếp cận Quản Ngự Đồng, đem ý của chủng ta nói cho hắn biết."

Ta lại nói:

"Ngươi chuẩn bị pháTai đi?"

Cao Quang Viền tiếp lòi nói:

"Đương nhiên là bạn tô't của Quản Ngự Đồng - Triệu Tử Nhạc, hắn chính là người thuyết phục Quản Ngự Đồng dề dàng nhất."

Ta gật đầu nói:

"Việc này dề làm, ngày mai ta sẽ viết một bức thư gửi cho Hàn vương, mong là mọi chuyện được tiến hành một cách thuận lọi.”

Cha con Cao Quang Viền vui mừng nói:

"Đa tạ bệ hạ, thần tất sẽ không phụ lòng của bệ hạ."

Hai người ròi đi, ta mói nhìn Tiêu Tín, nói:

Tiêu Tín, ngươi cho rằng hành động lần này của bọn họ có mấy phần thành công/'

Tiêu Tín suy nghi một chút nói: "Bọn họ sẽ không thành công!"

Ta nhíu mày:

"Đem cách nghi của ngươi nói cho ta nghe một chút.”

Tiêu Tín nói:

" Trong tay Hàn vương Mạc An Thiên vẻn vẹn chi còn lại có Hàn đô làm mảnh đất dung thân, lúc này bệ hạ nghị hòa vói hắn, bệ hạ cho rằng hắn sẽ tin tường hay sao?"

Ta lăc đau nói:

"Tất nhiên là không tin tường."

"Triệu Tử Nhạc và Quản Đồng Ngự là bạn tô't, có rất nhiều người biết, Hàn vương đương nhiên cũng biết, bệ hạ phái người này tói chi sợ rằng dừ nhiều lành ít."

"Hai nước giao binh không chém sứ giả, Mạc An Thiên sẽ không làm nhừng chuyện không họp lý lẽ như vậy chứ?"

Tiêu Tín nói:

"Chăng nhừng là Triệu Tử Nhạc, mà cả Quản Ngự Đồng cũng khó mà tránh được. Thần dám khăng định, hiện tại Mạc An Thiên đã nghe theo tất cả nhừng gì mà Ho Văn Mạc nói. Đạo trị quân của Ho Văn Mạc thần cũng đã có nghiên cứu, hắn và Quản Đồng Ngự từ trước đến nay không họp nhau, một khi Ho Văn Mạc khám phá ra kế sách của Cao đại nhân, tất sẽ giết một người răn trăm người.”

Ta thường thức gật đầu, cách nghi của ta và Tiêu Tín đúng là có chỗ giông nhau.

Tiêu Tín nói:

"Cho nên thần muôn mòi bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."Ta thưởng thức gật đầu, cách nghi của ta và Tiêu Tín đúng là có chỗ giông nhau.

Tiêu Tín nói:

"Cho nên thần muôn mòi bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."

Ta ha hả cười nói:

"Lòi ta nói có khi nào thay đốỉ không?”

Tiêu Tín có chút không giải thích được nhìn về phía ta.Ta mim cười nói:

"Tri quân cung trị quốc đúng là hai chuyện khác nhau, Ho Văn Mạc nếu làm như vậy, thì hắn cũng roi vào trong khôn cảnh. Quản Đồng Ngự có địa vị không đon giản trong triều chính của nước Hàn, người này tuy rằng tham tài, thế nhưng số quan viên trong nước Hàn giao hảo vói hắn cũng không ít, số quan viên được hắn nâng đờ nhiều vô số kế. Nếu như Ho Văn Mạc mượn cơ hội này hạ thủ vói hắn, thì chắc chắn sẽ biếu thị chủ ý muôn hòa vói Đại Khang, điều này sẽ làm cho quan viên của nước Hàn cảm thấy bất an, họ sẽ không đế cho người khác kiềm chế hành vi của minh. Đến lúc đó, họ sẽ tim cách đưa Ho Văn Mạc vào chồ chết, Ho Văn Mạc có thế không chế binh sĩ, nhưng không cách nào không chế quan viên dược.''

Trong ánh mắt của Tiêu Tín bồng nhiên lóe sáng, hắn đã phảng phất hiếu được chuyện này.

"Nếu như kế hoạch của Cao Hàm thất bại, ngươi có biện pháp gì đánh hạ được Hàn đô không?"

Ta CÔ ý hướng Tiêu Tín nói.

Tiêu Tín lắc đầu:

Tận bây giờ vân chưa có cách nào.

Ta ha ha phá lên cười:

"Hảo tiếu tử, cứ quanh co vói ta, có phải là đã có biện pháp rồi hay không?”

Tiêu Tín nói:

Tiêu Tín đang đọi thòi cơ, một khi thòi cơ tói, nhất định có thế công hạ Hàn đô.”

"Bao lâu?" "Không vượt quá nửa tháng!"

Tiêu Tín khng định nói.

Ta mim cười nói:

'Mong rằng ngươi không khiến ta thất vọng.”

Tiêu Tín nói:

"Lúc phá Hàn đô, thần muôn dùng thủ cấp của Mạc An Thiên tế vong linh của phụ thân.”

Nhớ tói Tiêu Trân Kỳ, làm cho nội tâm của ta đau đón vô cùng, ta cô' sức gật đầu nói:

Ta đáp ứng ngươi!

Tất cả không ngoại trừ dự liệu của ta và Tiêu Tín, Triệu Tử Nhạc mang theo thư nghị hòa của ta viết, ngay đêm đó hắn bị Hàn vương Mạc An Thiên giết chết. Quản Đồng Ngự cũng gặp họa, thủ cấp của hai người bị treo ở bên ngoài thành Hàn đô. Tuy rằng ta đã sớm dự liệu được tất cả, nhưng vẫn bị sự vô lề của Hàn vương chọc giận.

"Đồ hồn trướng! Không cho trầm thế diện, đúng là tự tìm chồ chết!”

Ta ném chén trà đi rất xa, nhừng mảnh vụn bắn tung tóe.

Cha con Cao Quang Viền quỳ gôi trước mặt ta, sợ hãi không dám lên tiếng, chuyện này do cha con hắn đưa ra, hiện giờ kết quả như thế này, hai người rất khó giải thích vói ta.

"Đều do vi thần suy đoán sai lầm!”

Nhường cơ hội lập công cho con minh, cho dù thế nào thì Cao Quang Viễn vẫn là một người cha tốt.

Cao Hàm lỏn tiếng nói:

"Việc này không liên quan gì tói cha thần, đều là do thần suy đoán sai lầm."

Ta nhìn Cao Hàm nói:

"Ngươi đi ra ngoài trước, ta có chuyện muôn nói vói Cao đại nhân.”

Cao Hàm thấp thỏm bất an nhìn qua phụ thân một cái, Cao Quang Viền vội vã đánh ánh mắt bảo hắn ra ngoài.

"Thần nguyện gánh chịu tất cả tội trạng!"

Cao Quang Viền nói đồng thòi cũng quan sát sắc mặt của ta.

Ta cười lạnh nói:

"Vậy ngươi muôn gánh chịu như thế nào?”

Cao Quang Viền nhất thòi nghẹn lòi, do dự một chút rồi mói nói:

"Thần xin bệ hạ giáng tội!"

Ta thò dài nói:

"Ngươi chi vì muôn con trai minh lập đại công, mà bỏ qua mất sự gian ngoan trước kia đi đâu rồi? Chi cần suy nghi một chút, ngươi chắc chắn có thế suy nghi ra hậu quả của chuyện này.”

Ta vừa nói như thê' Cao Quang Viền âm thầm thờ dài một hoi, biết ta không có ý trách tội hắn, nên hắn cười nói:

"Bệ hạ nhìn xa trông rộng, Quang Viền thúc ngựa cũng đuôi không kịp."

"Đừng có cho ta ăn thuốc mê, Cao đại nhân ta phải nhắc nhò' ngươi, chuyện lần này nếu như ta không phạt ngươi, chi sợ đám thần tử sẽ không phục."

"Bệ hạ mòi trách phạt!"

Ta suy nghi một chút nói:

"Chuyện giám quân, ngươi chuyên giao lại cho người khác, ta sẽ chọn người thích họp."

Cao Quang Viền đàng hoàng gật đầu nói:

"Thần cũng nhân cơ hội này tự cảnh tinh minh một chút."

Ta lại nói:

"Muôn ngươi nghi ngoi, thực sự không dề như vậy."

Ta đem mật dụ trong tay, đưa cho hắn, nói:

"Ở Phật Yết Sơn - Thất Xảo Phong của Nước Hàn có một tử cốc, Mâu thị bảo tàng cũng ò trong noi đó, ngươi mang theo mật dụ của ta, suất lình một vạn binh mã, tập trung than đá ờ các noi, lấp đầy tử cốc này cho ta."

Cao Quang Viền vẫn chưa hiếu được mệnh lệnh của ta, nhưng vẫn gật đầu nói:

"Bệ hạ yên tâm, thần nhất định làm tốt chuyện này."

Ta lại nói:

"Ngươi nhớ kỹ cho ta, trong vòng ba tháng, nhất định phải dùng than đá lấp đầy tử cốc."Khi hạ mệnh lệnh này, trong lòng ta cực kỳ phức tạp, ta không muôn trơ mắt nhìn Huyền Anh chết trước mặt minh, cũng không muôn Thải Tuyết ròi đi, thòi gian lúc này cũng chi còn lại có 3 tháng mà thổi.

Cao Quang Viền nói:

"Bệ hạ, Hàm nhi, nó..."

Ta thờ dài một hoi nói:

"Ngươi cũng có thế nhận ra, lần này ta đã cho hắn cơ hội, nhưng không ngờ..."

Cao Quang Viền thần tinh buồn bã, Cao Hàm cạnh tranh được vói Tiêu Tín, đây cũng là một sự thực.

Ta thấp giọng nói:

"Sau chiến dịch này, ta dự tính cho Cao Hàm đi biên giói phía bắc hiệp trợ Gia Cát tiên sinh xây dựng trường thành. Không biết ý của ngươi như thế nào?"

Cao Quang Viền cung kính nói:

"Tất cả nghe theo sự an bài của bệ hạ."

Ta thấm thìa nói:

"Có lẽ lúc đầu ta an bài sai lầm, Cao Hàm ờ bên cạnh hắn, bị hắn phủ một cái bóng quá lỏn, ngay cả bản lình thực sự của minh cũng không phát huy được."

"Bệ hạ minh giám!"

Cao Quang Viền nói xong câu đó, do dự một chút, lại nói:

"Chng nhè bệ hạ không sợ Tiêu Tín phát triển, quá giói hạn?"

Ta mim cười nói:

"Việc này Cao đại nhân không cần quá lo, Tiêu Tín đôi vói ta trung thành và tận tâm, người trong thiên hạ có làm phản, hắn cũng sẽ không.”

Cao Quang Viền thấy ta đột nhiên cải biến ý chủ ý, trong lúc nhất thòi không biết nên nói gì cho phải. Ta vồ vồ bả vai hắn nói:

"Cao đại nhân. Ngươi ngàn vạn lần muôn đừng xem nhẹ trọng trách lần này, nếu có gì sai lầm, ta tuyệt sẽ không tha thứ cho ngươi."

Cao Quang Viền cười khố nói:

"Thần có một câu muôn hỏi, vì sao khi bệ hạ nhắc tói chuyện này lại vô cùng thống kho?"

Ta thò dài nói:

"Có một số việc khiến ta vô cùng mâu thuần, ta không muôn làm, nhưng lại không thế không làm." Cao Quang Viền nói:

"Trong thiên hạ lại còn có người khác làm khó được bệ hạ ư?”

Ta không chút nào giấu diếm gật đầu:

"Ngươi tói đó sẽ rõ, có người muôn dùng bảo tàng đế đôi lấy than đá, thế nhưng ta không muôn đốỉ, nhưng lại không thế không đối."

Cao Quang Viền dường như roi vào trong sương mù. Hắn suy nghi một chút nói:

"Bệ hạ mâu thuẫn như vậy, có phải là vì sợ rằng sau khi giao than đá, hắn không giao bảo tàng?"

Ta không nói gì, nguyên nhân thực sự không bao giò' ta nói cho hắn biết.

Cao Quang Viền dường như roi vào trong sương mù. Hắn suy nghi một chút nói:

"Bệ hạ mâu thuẫn như vậy, có phải là vì sợ rằng sau khi giao than đá, hắn không giao bảo tàng?"

Ta không nói gì, nguyên nhân thực sự không bao giò' ta nói cho hắn biết.

Cao Quang Viền nói:

"Việc này lại dề quá, chủng ta có thế động tay động chân vào số than đá đó, nếu như bọn họ đốỉ ý, ta có thế phá hủy."

Ta bồng nhiên giật minh tinh giấc, trong lòng mừng như điên, có Cao Quang Viền ờ bên cạnh đúng là có tác dụng không tường. Chủ ý của hắn giông như một chậu nước lạnh dội lên đầu ta, vì sao ta không nghi tói cơ chứ?Bệnh của Huyền Anh là thực hay giả, ta đâu biết, nếu như bọn họ thông đồng gạt ta,hăng phải là ta tiền mất tật mang hay sao? Đế lại một hậu chiêu, đúng là một ý kiến hay.

Ta ghé sát vào Cao Quang Viền nói:

"Ngươi có diệu kế gì?”

Cao Quang Viền nói:

"Chúng ta có thế đem than đá ngâm trong dầu hòa, nếu như bọn họ đúng hẹn gửi cho chủng ta bảo tàng, chúng ta sẽ đem than đá giao cho bọn họ. Nếu như họ đốỉ ý, chủng ta sẽ bô' trí binh sĩ ở xung quanh, vạn mũi tên cùng bắn ra, sẽ làm cho bọn họ nhận được công dã tràng."

Ta âm thầm cười khổ, nếu như vậy thì Thải Tuyết sẽ bị thiêu sông mất, nhưng mà ta lại nghi lại, đến lúc đó ta chi cần cò kè mặc cả, không hạ lệnh bắn cung, Thải Tuyết sẽ không bị nguy hiếm gì cả, nên lập tức gật đầu nói:

"Việc này giao cho Cao đại nhân làm, ba tháng sau ta sẽ tói tử cốc tiến hành giao dịch, trước kỳ hạn, ngươi phảTan bài thỏa đáng cho ta.”

Nhoáng một cái, ta đã ờ đại doanh hon 10 ngày, thòi tiết cũng chuyến dần sang lạnh, không bao lâu nừa sẽ chuyến sang mùa đông. Từ sau khi kế hoạch của Cao Hàm thất bại, Tiêu Tín suô't ngày thao luyện binh sĩ, chinh lý quân vụ, ngày nào cũng hồi báo lại vói ta, dường như hắn đã quên mất lòi hứa trong vòng nửa tháng sẽ đánh bại được Hàn đô.

Trong lòng của ta không bình tình như bề ngoài, ta không chi quan tâm tói cuộc chiến của nước Hàn, mà cũng lo lắng cho an nguy của Thải Tuyết và Huyền Anh.

Ta nắm lấy bức tranh trên bàn, cô' sức xé nát, rồi ném đi rất xa, đây là bức thứ 8 mà ta hủy hoại, trong tâm trạng này, đúng là ta không có cách nào vẽ được một bức thỏa mãn.

Lúc này Tiêu Tín cũng tói, thấy đông giấy trên mặt đất thì ngẩn ra, sau đó cười nói:

"Bệ hạ có phải là đang sốt ruột hay không?”

Ta gác bút lại, có lẽ hắn cho rằng ta bị làm phiền bòi chiến cuộc ở Hàn đô, ta cam lấy khăn cấm lau mồ hôi nói:

"Còn có 5 ngày nừa, ngươi đừng quên lòi hứa vói ta.”

Tiêu Tín nờ nụ cười:

Tiêu Tín đến đây cũng là vì chuyện này.

Hắn mò bản đồ nòi:

"Bệ hạ mòi xem, đây chính là địa đồ xung quanh Hàn đô."

Địa đồ Hàn đô ta đã xem vô số lần, hiện giờ đã không còn hứng thú, ta nhíu mày nói:

"Đừng có thừa nước đục thả câu nừa, nói mau!"

Tiêu Tín cam lấy bút của ta, vẽ một đường trên bản đồ, nói:

"Đây là con đường vận lương đêm nay của chủng ta, thần đã tiết lộ ra ngoài, đế cho Ho Văn Mạc thu được"

Biếu tinh của ta trở nên nghiêm túc

Tiêu Tín nói:

"5000 tướng sĩ sẽ phụ trách vận chuyến lương thảo, trong khi đó đêm nay thuộc hạ sẽ phụ trách công kích hướng nam và hướng đông. Đồng thòi thần cũng đã thông báo cho Cao tướng quân, bảo hắn công kích cửa Tây."

Tiêu Tín rất sợ ta không hiếu ý của hắn, giải thích:

"Cửa bắc chính là cừa có sức mạnh phòng thủ lớn nhất, từ khi chúng ta công thành cho tói nay, thần chưa bao giò' chọn đây làm điếm đột phá."

Ta thấp giọng nói:

"Ngươi muôn công kích cửa Đông, Tây, Nam, dụ cho quân Hàn từ cửa Bắc xông ra cưóp lương?"

Tiêu Tín mim cười nói:

"Bệ hạ minh giám, Hiện giò' lương thảo của Hàn đô chi còn kiên trì được một thòi gian ngắn nừa, Ho Văn Mạc sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như thế này đế cưóp lương. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, khi đêm nay chủng ta công thành, hắn sẽ thừa dịp xông ra xuất kỳ bất ý cưóp đoạt lương thảo của chủng ta."

"Ngươi muôn thừa dịp khi bọn họ cưóp lương thảo thành công quay về, sẽ đánh thăng vào trong thành?"

Tiêu Tín lăc đau nói:

Ho Văn Mạc là người cơ cảnh, nếu như có bất kỳ chuyện gì, hắn sẽ đóng chặt cửa thành không ra.” Ta giải nói:

"Nếu như lương thảo đã bị bọn họ cưóp, chủng ta lại không vào thành, vậy chăng phải là đưa tói cho bọn họ một tiện nghi lớn hay sao?"

Tiêu Tín cười nói:

"Đúng, chủng ta sê đưa đông lương thảo này cho bọn họ."

"Ngươi đã hạ độc trong lương thảo?"

Ta mơ hồ đoán được chủ ý của Tiêu Tín.

Tiêu Tín nói:

"Bệ hạ đoán trúng chi một nửa, nếu như hạ độc trong luwogn thảo, lấy sự cảnh giác của Hư Võng, hắn sẽ kiêm tra ti mi trước khi ăn, cho nên khả năng giấu được bọn họ là cực kỳ nhỏ bé. Thần đã động tay động chân trong đông lương thảo, nhưng không phải là hạ độc, mà dùng dịch Nguyên, các phương pháp tầm thường không kiếm tra được."

Trong lòng ta thầm khen, Tiêu Tín quả nhiên lợi hại.

Tiêu Tín nói:

"Chuyện cho Dịch nguyên vào trong đông lương thảo, 5000 binh sĩ hộ tông cũng không được biết. Sau khi Ho Văn Mạc cưóp đoạt thành công lương thảo, tin tường là không có độc, hắn sẽ lập tức phân phát cho binh sĩ. Sau khi binh sĩ ăn vào, họ sẽ không lập tức biếu hiện ra tinh hình bệnh tật gì cả, thế nhưng sau một ngày phát bệnh, họ phải dùng tói dược vật đặc biệt đế không chế, nếu không ôn dịch sẽ phát tán vói một tốc độ khó mà tường tượng. Hán đô không công mà đổ!"

Ta mim cười nói:

"Xem ra năm ngày sau, chủng ta có thế ờ trong Hàn đô mừng công.”

Tiêu Tín tràn ngập lòng tin nói:

"Nếu như tất cả thuận lợi, thì chủng ta không phải đợi tói 5 ngày. "Khi màn đêm buông xuống, chủng ta tiến công đại quy mô trên ba mặt Đông, Tây, Nam. Tất cả không ngoài dự liệu của Tiêu Tín, Ho Văn Mạc thừa dịp chủng ta tập kết đại quân công thành, từ cưa bắc xuất kỳ binh, cưóp lương thảo của chúng ta. Khi Tiêu Tín phái binh truy kích, thì Ho Văn Mạc đã an toàn thoát đi.

Sau khi mất lương thảo, quân ta vẫn công kích thêm một lần, rồi mói lui binh.

Đôi vói chủng ta mà nói, nhiệm vụ tiếp theo chính là chò' đợi.

Tận dụng thòi gian này, Tiêu Tín trộn chất giải dịch Nguyên vào trong lương thảo cho binh sĩ ăn.

Ba ngày sau, từ trong thành bốc lên nhừng cột khói đen, có lẽ là thiêu xác người chết.

Nếu như quân Hàn tiếp tục thủ thành, chi có một con đường chết, bây giờ họ chi có một con đường, đó chính là đột phá vòng vây.

Ngay đêm đó, Ho Văn Mạc suất lình sáu vạn Hàn quân, bảo hộ Hàn vương Mạc An Thiên từ cừa Bắc giết ra, khi mói ra khỏi thành đã bị quân ta bao vây. Vòng vây của Tiêu Tín lập rất rộng, hắn cũng không muôn co lại, bòi vì chò' cho quân địch mỏi mệt, lúc đó mói làm một kích trí mạng.

Khi Tiêu Tín và Cao Hàm liên thủ truy kích Hàn vương, ta được 5 vạn binh sĩ bảo hộ, chậm rãi tiến vào Hàn đô, trong thành không một ai phản kháng, bòi vì bên trong chi còn lại có bách tính và binh sĩ bị bệnh, không còn sức chạy trôn.

Ta hạ nghiêm lệnh cho binh sĩ không được hạ sát kẻ vô tội, khi không chế xong cục diện trong thành, nhanh chóng nấu dược thảo không chế dịch bệnh, đồng thòi dán bô' cáo khắp thành, bảo người bị bệnh tói lình giải dược.

Ta hạ nghiêm lệnh cho binh sĩ không được hạ sát kẻ vô tội, khi không chế xong cục diện trong thành, nhanh chóng nấu dược thảo không chế dịch bệnh, đồng thòi dán bô' cáo khắp thành, bảo người bị bệnh tói lình giải dược.

Ngoài ra, ta còn trích một bộ phận quân lương trong quân, phân phát cho bách tính. Lúc đầu người Hàn còn mang tâm lý sợ hãi và hoài nghi, thế nhưng sau khi có người lình nhận, thấy ta không lừa dôi họ, cho nên chi sau nửa đêm, trên quảng trường đã chật kín người Hàn.

Cho tói sáng hôm sau, chủng ta vẫn phải tiếp tục sắc thuốc, trên quảng trường vẫn còn nhiều người Hàn chưa được thuốc. Ta ra lệnh cho 5000 binh lính chia làm nhiều tổ, mang thảo dược phát cho nhừng gia đình của người Hàn.

Thứ nhất là đề phòng bách tính giấu tặc tử gây bất lợi cho ta, thứ hai là đảm bảo bệnh dịch được, trên quảng trường Hàn người đã thiếu rất nhiều, mệnh lệnh của ta năm nghìn tên lính chia làm hon tổ, mang cho thảo dược từng cái đến bái tiêu trừ kịp thòi.

Còn về phần quan viên của nước Hàn chưa ròi đi, ta cho người tói bái phỏng, chuyến ý của ta cho bọn họ. Khi chính ngọ Tiêu Tín dần theo Hàn vương Mạc An Thiên và đại tướng quân Ho Văn Mạc chiến thắng trò' về.

Ngoại trừ 5000 quân Hàn đang lấn trôn, Cao Hàm đang phụ trách truy kích, thì toàn bộ đều bị bắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.