Tâm Thủy Dao

Chương 33: Chương 33




CHƯƠNG 33

“Nha đầu, ăn từ từ, cơm còn nhiều mà.”

“Nhị Cẩu, đừng vội, thổi lạnh rồi hãy ăn.”

“Thiết Đầu, ăn thêm một cái bánh bao đi.”

“Ngưu Oa, cẩn thận kẻo mắc nghẹn.”

Trong phòng Tiểu Tứ, bốn đứa nhỏ đã tắm rửa sạch sẽ, thay đổi xiêm y mới, giờ đang ăn cơm như lang thôn hổ yết, Tiểu Tứ, Văn Trạng Nguyên chiếu cố bọn họ ăn cơm, nhìn bộ dáng đói bụng nhiều ngày của bọn họ, trong lòng ai cũng đều chua xót.

Uống thuốc, lại ăn no, Tiểu Hổ ở trên khuỷu tay Bạch Hãn Triệt ngủ say sưa. Bạch Hãn Triệt ngồi ở trên giường, vỗ nhẹ Tiểu Hổ đang ngủ say, đau lòng nhìn bốn đứa nhỏ ăn cơm. Bọn nhóc Thiết Đầu này đi trộm bạc, móc túi, tất cả đều dùng vào việc nuôi dưỡng Tiểu Hổ, bởi vì sợ bị người của phụ thân Tiểu Hổ bên kia tìm được, bọn họ phải tới thôn trấn rất xa mua thức ăn. Vì tiền bạc không nhiều, mấy đứa nhỏ bình thường chỉ lót bụng bằng chút rau dại, nếu không thì đi lân thôn ăn xin.

Bốn đứa nhỏ này đều là cô nhi, được Kì đại ca hảo tâm thu dưỡng, mà Tiểu Hổ chính là đứa nhỏ do Kì đại ca ── Kì U, liều chết sinh hạ.

Từ khi Bạch Quốc Công không sợ thế tục, lấy nam tử là Hoàng Thượng cùng Khuyết vương sinh hạ ba đứa nhỏ, trong Huệ Diệu quốc, nam tử mến nhau cũng không giống như quá khứ ngại miệng lưỡi thế gian, thậm chí cũng có nam tử noi theo Bạch Quốc Công, vì người yêu mà sinh hạ đứa nhỏ.

Kì U chính là người như vậy, hắn cùng với tam thiếu gia Vương Gia Bảo là Vương Hâm mến nhau nhiều năm, nhưng người cầm quyền Vương Gia Bảo, Vương lão thái thái, lại không dung loại việc hữu nhục môn phong này, thuỷ chung không cho phép tôn tử cùng một nam tử khác mến nhau, huống chi người nam tử này lại không có quyền thế tiền đồ, thu dưỡng bốn đứa nhỏ không nói, còn so với Vương Hâm lớn hơn bốn tuổi.

Vương lão thái thái an bài cho Vương Hâm một cuộc hôn sự, Vương

Hâm căn bản không thể cùng lão thái thái đấu tranh, liền mang Kì U cùng bốn đứa nhỏ hắn thu dưỡng bỏ trốn. Một năm sau, Kì U sinh cho Vương Hâm một đứa con là Tiểu Hổ, mà người của Vương lão thái thái cũng tìm được bọn họ.

Cùng nam tử bỏ trốn đã làm cho Vương lão thái thái tức giận, huống chi lấy nam tử rồi sinh hạ đứa nhỏ, như vậy đứa nhỏ kia là nghịch thiên, là điềm xấu lại càng không thể dung vì danh tiếng vương gia. Kì U làm cho nha đầu bốn người mang đứa bé trốn đi, mà hắn vì quá mức suy yếu nên không thể đi cùng, hiện giờ sinh tử không rõ.

Cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong lòng, Bạch Hãn Triệt lần đầu tiên có chân chính phẫn nộ. Chẳng sợ từ trước ở trong cung, nghe được những người đó đàm luận thân thế của hắn, đàm luận hắn cùng hai người kia không xứng, thậm chí là Vận Tranh cùng Vận Vanh nói hắn thích phụ thân, hắn đều không có phẫn nộ đến như thế.

Nếu nói nam tử sinh hạ đứa nhỏ là nghịch thiên, là điềm xấu, vậy thì vị vương gia kia nhất định cũng cho rằng phụ thân sinh hạ Vận Tranh, Vận Vanh cùng Tích Tứ là nghịch thiên, là điềm xấu? Mà vương gia sẽ đối đãi phụ thân như thế nào? Nói cách khác sẽ cho rằng phụ thân là người như thế nào? Tưởng tượng đến đây, Bạch Hãn Triệt liền tức giận đến phát run, hắn tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào nói xấu phụ thân, càng không thể chấp nhận. . . . . . bất luận kẻ nào nói xấu Vận Tranh, Vận Vanh cùng Tích Tứ!

“Trạng Nguyên.”

“Thiếu gia.”

Đang giúp mấy đứa nhỏ thêm cơm Văn Trạng Nguyên lập tức ngẩng đầu nhìn lại.

” Tình huống của Tiểu Hổ không nghiêm trọng lắm. Chúng ta hôm sau sẽ lên đường, đi Ngô gia trang tìm Kì U trước, rồi mới đi Vương Gia Bảo.”

Văn Trạng Nguyên, Tiểu Tứ cùng bốn đứa nhỏ vừa nghe, đều kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Bạch Hãn Triệt vỗ nhẹ đứa nhỏ, nhìn bọn họ nói: “Ta nghĩ sớm đi hỏi một chút vương lão thái thái, hắn nói Tiểu Hổ là điềm xấu, thế thì nàng có phải cũng cho rằng Vận Tranh cùng Vận Vanh là điềm xấu hay không? Và có cảm thấy phụ thân cùng hoàng bá hoàng thúc đều làm việc mà thiên lý không dung hay không?”

Hắn thản nhiên nói, Văn Trạng Nguyên cùng Tiểu Tứ vừa nghe xong lại muốn lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, bọn họ đã sớm muốn giáo huấn cái Vương gia lão thái bà đáng giận kia.

Đêm khuya, Bạch Hãn Triệt đến tìm Trương Dũng, hỏi hắn: “Trương đại ca, Vận Tranh trước lúc đi có lưu lại một ám vệ ở bên người ta, ta đã phái hắn đi Ngô gia trang tìm Kì U. Đối với việc này, ta một là lo lắng Kì U đã không còn ở Ngô gia trang, đến lúc này là đã chậm trễ thời gian cứu người thứ hai. . . . . . Nếu hắn có thể tìm được Kì U, nếu cùng chúng ta nửa đường gặp mặt, chúng ta cũng có thể mau chóng đi Vương Gia Bảo. Chính là, ta không biết nên liên lạc với người nọ như thế nào, nói cho hắn biết chúng ta rời đi Cổ Lộc trấn đi Ngô gia trang trước.”

Trương Dũng nghe vậy, lập tức nói: “Thiếu gia yên tâm, thuộc hạ có biện pháp thông báo cho người nọ biết. Chỉ cần phái người tức khắc phóng tín hiệu lên trời, thuộc hạ đây đi làm ngay.”

“Trương đại ca, cám ơn ngươi.” Bạch Hãn Triệt vừa nghe cảm thấy yên tâm.

“Thiếu gia không cần đa lễ, đây là bổn phận của thuộc hạ mà thôi.” Sau khi hành lễ, Trương Dũng vội vàng lui ra ngoài phái người truyền tin.

“Hô. . . . . .” Thật dài thở một hơi, Bạch Hãn Triệt không cách nào giảm bớt nỗi muộn phiền trong lòng. Quay đầu lại nhìn đứa nhỏ đang ngủ trên giường, hắn lo lắng không thôi. Lập tức, hắn lại nghĩ tới phụ thân. Tính tính ngày, phụ thân đã có thai gần năm tháng. Không biết bụng phụ thân hiện tại đã lớn bao nhiêu rồi? Đứa nhỏ thế nào? Là nam hay là nữ? Cũng không biết. . . . . . Tiểu gia khoả kia bộ dạng ra sao. . . . . . Phụ thân. . . . . . Con lúc này, thật sự rất giận.

. . . . . . . . . . . .

Trong rừng cây, ngồi ở bên đống lửa phê duyệt tấu chương từ kinh thành đưa tới, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh vì muốn nhanh chóng đuổi kịp Bạch Hãn Triệt, mà mấy ngày liền đều là ăn ngủ bên ngoài. Phía trên đống lửa đang nướng chim trĩ cùng thỏ hoang, xèo xèo tiếng mỡ rơi xuống than hồng.

“Thái tử điện hạ, ám ảnh đưa tới cấp tín.”

Một gã Hắc y nhân quỳ gối trước mặt Lưu Vận Tranh, hai tay dâng lên một phong thơ. Lưu Vận Tranh vội vàng tiếp nhận, mở tín, Lam Vận Vanh cũng vội nhìn lại.

Xem hoàn tín, sắc mặt hai người đều trầm hạ. Lưu Vận Tranh đem tín thiêu huỷ, đối tên Hắc y nhân vẫn quỳ trên mặt đất nói: “Ngươi mang theo hai người lập tức chạy tới Cổ Lộc trấn, bảo hộ thiếu gia an toàn, cũng điều tra thân phận của vị Đồng Đồng kia.”

“Vâng, Thái tử điện hạ.”

Hắc y nhân đứng dậy, thổi thanh khẩu trạm canh gác, tiếp theo rất nhanh rời đi, có hai bóng đen lập tức đuổi kịp hắn.

“Phó Đường.”

“Có thuộc hạ.”

Ở một bên tuần, một gã thị vệ nhanh chóng tiến lên. Lưu Vận Tranh từ trên lưng lấy xuống một khối ngọc bài, giao cho hắn: “Ngươi lấy ngọc bài của bản cung đi tìm Giang Châu đô thống Tả Tam Minh, lệnh cho hắn lập tức đi thăm dò việc của tam thiếu gia Vương Gia Bảo cùng với Kì U. Còn có, ngươi nói với hắn, Kì U sinh cho Vương Gia Bảo một đứa nhỏ, hiện giờ đứa nhỏ không biết tung tích.”

“Vâng, điện hạ.”

Thị vệ tiếp nhận ngọc bài, lên ngựa rời đi.

“Đem những thứ này thu thập một chút, chúng ta suốt đêm chạy đi.”

Sau khi Lưu Vận Tranh phân phó xong, Lam Vận Vanh đứng lên. Chỉ chốc lát sau, trong rừng liền truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Bởi vì có thêm vài người, Bạch Hãn Triệt làm cho Văn Trạng Nguyên lại mua một chiếc xe ngựa. Bốn đứa nhỏ cùng Văn Trạng Nguyên một chiếc xe. Hắn, Đồng Đồng, Tiểu Tứ cùng Tiểu Hổ một chiếc xe, Trương Dũng đánh xe.

Tiểu Hổ uống thuốc xong lại ngủ, Bạch Hãn Triệt thấy Đồng Đồng tò mò ở trong xe sờ tới sờ lui, nhịn không được hỏi: “Đồng Đồng, trước kia không ngồi qua xe ngựa sao?”

Đồng Đồng trong mắt hiện lên khổ sở, hắn gật gật đầu, rồi mới khát vọng nói: “Bạch đại ca. . . . . . Ta rất ít đi đâu. . . . . . Ngươi thật sự nguyện ý mang ta đi du ngoạn sao?”

Bạch Hãn Triệt cười trả lời: “Đương nhiên, Đồng Đồng có để ý đến địa phương nào không?”

Đồng Đồng lắc đầu: “Trước kia chỉ vòng vòng ở thôn trang. . . . . . Đây là lần đầu tiên ta rời đi thôn trang.” Nói tới đây, Đồng Đồng lại lộ ra thần sắc khổ sở, Bạch Hãn Triệt không đành lòng hỏi lại, chính là nói, “Đồng Đồng, sau khi chúng ta dàn xếp hảo Tiểu Hổ, sẽ tiếp tục đi về hướng nam. Nếu ngươi thật sự không có nơi nào để đi, không bằng đến lúc đó theo ta quay về kinh đi. Nhiều nhất lại có ba tháng, ta phải quay về kinh. Phụ thân có thai trong người, cũng sắp sinh, ta muốn trước khi phụ thân sinh sản sẽ có mặt ở kinh thành.”

“Có thai?” Đồng Đồng nguyên bản đôi mắt đã to, giờ lại trừng lớn hơn nữa, hắn kinh ngạc hỏi, ” Phụ thân của Bạch đại ca. . . . . . Không phải Bạch Quốc Công sao? Liền cùng. . . . . . Liền cùng phụ thân Tiểu Hổ giống nhau?” Biết được Bạch Hãn Triệt là đứa con Bạch Quốc Công Bạch Tang Vận của Huệ Diệu quốc, đã muốn làm cho Đồng Đồng giật mình không thôi, hiện giờ lại biết được Bạch Quốc Công có thai, Đồng Đồng nhìn chằm chằm về phía Tiểu Hổ. Hắn biết cái người thần kỳ kia, Bạch Quốc Công , đã vì Hoàng Thượng cùng Khuyết vương sinh ba đứa nhỏ, đều là nghe người khác nói, hiện giờ Bạch đại ca lại chính miệng nói với hắn, Bạch Quốc Công lại đang có thai. Đồng Đồng trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác kỳ dị, còn có kính nể.

“Ân, phụ thân hắn lại có thai.” Bạch Hãn Triệt vui sướng nói, tiếp theo hắn tự trách nói, “Ta vốn nên bồi ở bên người phụ thân. . . . . .”

“Bạch đại ca. . . . . . Bạch Quốc Công thật dũng cảm, ” Đôi mắt Đồng Đồng ánh lên đầy khâm phục nói, “Nếu là ta. . . . . .” Hắn không nói tiếp, trên mặt sau khi hiện lên đỏ ửng lập tức trở nên không có huyết sắc, “Nhất định. . . . . . Rất đau.”

Bạch Hãn Triệt cho rằng hắn đang nghĩ tới sống chết thống khổ, bèn nói: “Phụ thân thân mình không tốt, cũng là người tối ôn nhu cùng kiên cường, ta mặc dù không phải do phụ thân thân sinh, nhưng phụ thân đối đãi với ta so với đứa con thân sinh đều hảo hơn mấy lần. Không có phụ thân, sẽ không có ta.”

Hai mắt Đồng Đồng suýt nữa đều rơi xuống đất, Bạch đại ca cư nhiên là dưỡng tử của Bạch Quốc Công! Nhìn thấy bộ dáng của hắn, Tiểu Tứ cười rộ lên, Đồng Đồng ngạc nhiên nhìn rất đáng yêu.

Xe ngựa rất nhanh đi trước, Đồng Đồng ghé vào bên cửa sổ xem phong cảnh ven đường, trên mặt vẫn là kinh hỉ không hề thuyên giảm, coi như cá chậu chim ***g, cuối cùng bay ra ***g sắt, gặp được không trung đã hướng tới từ lâu. Hắn trốn đi, trốn ra khỏi toà nhà lớn kia, thoát khỏi cái người đáng sợ kia, cái người mà . . . . .luôn làm cho hắn đau.

“Hàm Trứu, không có tin tức chính là tin tức tốt, ít nhất chứng minh Đồng thiếu gia còn sống.” Một người trấn an nam tử trong phòng đang tức giận không gì có thể dằn xuống.

Đồng Hàm Trứu hung tợn xoay người: “Hắn mang bảo bối của ta chạy thoát! Còn sống. . . . . . Huống Viên, ngươi cảm thấy hắn chỉ cần sống là đủ rồi sao? ! Đồng Đan Tú cũng dám trợ giúp hắn bỏ trốn, ta tuyệt không tha nàng!”

“Hàm Trứu, ngươi không cần mất phán đoán. Hiện tại chính yếu là tìm được Đồng thiếu gia.” Huống Viên nhìn nam tử sắc mặt dữ tợn trước mặt, tâm cũng có chút phát lạnh.

Đồng Hàm Trứu cả giận nói: “Đem Đồng Đan Tú nhốt vào sài phòng cho ta! Đồng Đồng một ngày không có tin tức, liền một ngày không được thả nàng ra! Phái người đi chế tạo ra một cái vòng trang sức tối kiên cố, ta sẽ làm cho hắn cả đời này trốn không thoát!”

Đang xem phong cảnh Đồng Đồng đột nhiên đánh cái rùng mình, hắn chà xát chà xát cánh tay, trăm tư không được giải, khí trời thật nóng a, thế mà tại sao hắn lại cảm thấy lạnh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.