Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1153: Chương 1153: Quyết đấu Tổ Tú




Cái này là chiến lực chân thật của tám vị Tiểu Thiên Vương trẻ tuổi sao?

Trong nội tâm Khương Tư Nam nhẹ nói, tuy cảm thấy uy hiếp, nhưng trong lòng có một cỗ chiến ý dâng trào.

Chỉ có đối chiến với thiên tài mạnh nhất thiên hạ, không ngừng leo đỉnh phong cùng cực hạn, mình mới có thể không ngừng đột phá, nhất là hiện tại, Khương Tư Nam càng ngày càng rõ ràng đường mình đi về phía trước, cả người như một thanh thần kiếm, càng ngày càng sắc bén, cần người đến mài kiếm.

- Tổ Tú, Mộ Dung Thịnh! Một trong tám vị Tiểu Thiên Vương, thiếu niên Chí Tôn của bát đại cổ tộc, ta tự nhiên nghe nói qua!

Khương Tư Nam nhìn thẳng Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh, ánh mắt bình tĩnh, không có chút ý sợ hãi.

Coi như hiện tại hắn bị chúng thiên tài vây ở chính giữa, bị cường giả các tộc nhìn chằm chằm, hắn cũng không có chút e ngại nào, ngược lại chiến ý trong lòng càng ngày càng mạnh.

- Ngươi đã nhận ra ta! Vậy thì giao Lôi Đế thiên kinh ra, ta có thể lưu cho ngươi toàn thây!

Tổ Tú bước ra một bước, tựa như một tòa Thần Sơn ngang trời mà đến, hùng hồn trầm trọng, khí thế khủng bố đập vào mặt, để cho tất cả mọi người kể cả Khương Tư Nam cũng biến sắc.

Hắn nhãn quang như sắt, lãnh khốc mà đạm mạc, phảng phất như giảng thuật một sự thật, để cho Khương Tư Nam tự vận, phảng phất như lời hắn nói là Thiên Đạo Lôi Âm, như Thiên Đế pháp chỉ, Khương Tư Nam phải tuân theo, hiển thị rõ bá khí.

- Thiên Đế Sơn Tổ Tú? Không hổ là Tiểu Thiên Vương! Chỉ sợ cũng chỉ có mấy vị sư huynh yêu nghiệt nhất của Thánh Địa chúng ta, mới có thể áp qua hắn!

Trong mắt Vương Xà lộ ra một tia ngưng trọng, chậm rãi nói.

- Hắn đã đạt đến Hoàng Thiên Cảnh cực hạn, chỉ nửa bước sẽ bước vào Chí Tôn, loại cảnh giới này quả thực có thể xưng là nửa bước Chí Tôn, không hổ là Thiên Đế Sơn năm đó có thể áp đảo thế giới, coi như suy yếu, vẫn có nội tình như thế!

Xích Viêm cũng tán thán nói, phảng phất như bị Tổ Tú cường đại thuyết phục.

Những người này đều là thiên tài tuyệt đỉnh một đời trẻ tuổi, nếu không cũng sẽ không có cơ hội đến chiến trường Thiên Ngoại Thiên, nhưng nhìn đến Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh, cơ hồ trong nội tâm tất cả mọi người đều sinh ra cảm giác vô lực.

Tuy ở bên ngoài Thiên Đế hành cung, cường giả vô số, không thiếu yêu nghiệt che dấu tu vi, nhưng dùng tình thế trước mắt đến xem, chỉ sợ không có người nào là đối thủ của Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh, hai người này đều đã đạt đến nửa bước Chí Tôn cảnh!

Coi như là Hắc Thủy Huyền Xà, Ám Kim Lôi Ưng cùng Ngũ Thải Hạt Tử, là Thú Hoàng khí thế ngập trời, giờ phút này cũng không có lựa chọn lập tức cướp đoạt Lôi Đế Thiên Thư, đều quan sát tình huống hiện trường.

Khương Tư Nam nở nụ cười, trong ánh mắt mang theo vẻ trào phúng, người Tổ gia quả nhiên đều cuồng vọng bá đạo như thế, coi như là Tổ Tú thực lực siêu tuyệt, nhưng cũng không có khả năng bởi vì một câu của hắn, người khác liền lập tức tự sát.

- Lôi Đế Thiên Thư này chính là tiền bối đại năng lưu lại, người có duyên thì được, nó rơi vào trong tay ta, dựa vào cái gì ta phải giao cho ngươi? Hơn nữa coi như ngươi là Tổ Tú thì thế nào? Chẳng lẽ thật cho rằng mình là Thiên Đế, có thể một lời quyết sinh tử hay sao?

Thanh âm của Khương Tư Nam rất nhạt, Lôi Đế Thiên Thư trong tay hắn tản ra hào quang kim sắc, có phù văn thần bí bay múa, phảng phất như giảng thuật thần thông vô thượng nào đó, để mọi người chung quanh đỏ mắt không thôi, nhưng giờ phút này lại không ai tiến lên.

Ánh mắt của Khương Tư Nam yên tĩnh, nhưng trong lòng có một cỗ lãnh ý, không đề cập tới cừu hận của Tổ tộc cùng Khương tộc, chỉ từ hắn lần thứ nhất gặp được người Tổ tộc bắt đầu, liền phát hiện người Tổ tộc đều vô cùng cuồng vọng, cực kỳ bá đạo.

Hôm nay Lôi Đế Thiên Thư đã rơi vào trong tay mình, tự nhiên không có khả năng giao ra, Khương Tư Nam một bên suy tư phương pháp đào tẩu, một bên âm thầm quan sát Thiên Đế hành cung.

Mà Mộ Dung Thịnh đứng ở bên người Tổ Tú, phong thần như ngọc, khóe miệng mang theo vẻ mặt tươi cười ôn hòa, trên người tản ra Hoàng đạo chi khí đường hoàng to lớn, nhất là đôi mắt, thần bí mà uy nghiêm, giờ phút này hứng thú nhìn Khương Tư Nam cùng Tổ Tú, cũng không có ý tứ muốn chen vào.

Tuy lúc này Mộ Dung tộc cùng Tổ tộc liên thủ thăm dò phiến đại lục này, nhưng cũng không có nghĩa là hai tộc liền chính thức kết thành liên minh, dù sao Mộ Dung tộc chính là Thiên Đế nhất tộc, cùng Khương tộc cũng không có vạch mặt, hơn nữa ở vào thời khắc mấu chốt một đời Thiên Đế mới sắp giác trục, Mộ Dung tộc cũng điệu thấp giữ vững trung lập.

Cho nên Tổ tộc cùng Khương tộc tranh đấu, Mộ Dung tộc khẳng định không có khả năng sẽ đơn giản thiên hướng về phương nào, có lẽ hai đại Cổ Tộc lưỡng bại câu thương, mới là phù hợp ích lợi của bọn hắn nhất.

- Lôi Đế Thiên Thư chính là Lôi Đế chí bảo, không phải người có duyên có được, mà là người tài có được, nếu như ngươi không giao ra, ta liền tự mình đến lấy! Đương nhiên, cũng kể cả mạng của ngươi!

Trên mặt Tổ Tú không thấy sắc mặt giận dữ chút nào, trầm ổn như núi, con mắt như Thiên Đao, thanh âm như thần binh giao kích, âm vang rung động.

Ầm ầm!

Tổ Tú một bước phóng ra, cự đao màu đen sau lưng như Chân Long nhẹ minh một tiếng, lập tức xông lên trời, đã rơi vào trong tay Tổ Tú, đao mang sáng chói chói mắt, như một trường hà hoa mỹ, chém về phía Khương Tư Nam.

Ánh mắt của Khương Tư Nam ngưng tụ, thật không ngờ Tổ Tú sẽ trực tiếp liền động thủ, một đao kia nối liền thiên địa, sáng chói đến cực hạn, phảng phất như cùng thiên địa dung làm một thể, ẩn chứa khí tức không thể địch nổi.

Ánh đao rực rỡ tươi đẹp, chiếu sáng ánh mắt mọi người, trường hà đảo ngược, như thiên địa biến hóa, trong mắt tất cả mọi người phảng phất như chỉ còn lại có một đao vĩnh hằng.

Ánh mắt của Tổ Tú lãnh khốc, phảng phất như Khương Tư Nam đã là một người chết, thiếu niên ở Hắc Sơn sơn mạch chôn giết các Hoàng giả Tổ tộc kia, dù sao tu vi còn kém nhiều lắm, cùng mình chênh lệch quá lớn, ở dưới một đao kia, nhất định là hữu tử vô sinh.

Ánh mắt của Khương Tư Nam lập tức trở nên bình tĩnh, càng cảm thấy sát cơ trí mạng, trong lòng của hắn càng không hề bận tâm.

Oanh!

Không gian huyệt khiếu quanh thân như tinh thần, hào quang sáng chói, dâng lên pháp lực vô tận, hơn nữa ở dưới một cổ lực lượng thần bí dẫn đạo, lập tức thiêu đốt, cả người Khương Tư Nam bao phủ ở trong hào quang kim sắc, nắm đấm ầm ầm vung ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.