Tào Tặc

Chương 86: Chương 86: Tuyệt không thể tả (1+2)






So với một tháng trước, phủ Hổ Bôn còn vắng vẻ yên tĩnh, nay trong phủ đã sôi động hơn, nô bộc tỳ nữ cũng tăng lên.

Điển Mãn dẫn Tào Bằng tới thẳng sân.

Vừa tới đã nghe thấy tiếng gió rì rào trong sân, tiếng hổ gầm liên tục vang lên.

Điển Vi cởi trần, để lộ ra cơ bắp đen xì, rắn chắc. Một đôi kích bay lên xuống vèo vèo trong tay.

Tào Bằng và Điển Mãn đứng ở cửa, cũng không tiến vào trong.

Người như Điển Vi, khi luyện võ công vẫn nên tránh xa một chút sẽ an toàn hơn.

Đôi kích của Điển Vi bay qua bay lại rất đẹp, qua nhiều năm chiến đấu giúp các chiêu đánh của ông tràn đầy sát khí, khiến người khác không dám lại gần.

Kể cả Điển Mãn đã quen với việc luyện võ của Điển Vi cũng bị sát khí đó dọa cho xanh mặt.

Trái lại Tào Bằng say mê nhìn, như thể không hề chịu ảnh hưởng của sát khí đó. Xem tới đây, Điển Mãn đã thêm mấy phần kính phục.

- Hay.

Điển Vi thu kích lại, lập tức Tào Bằng vỗ tay khen ngợi.

- A Phúc, sao ngươi lại tới?

Tào Bằng vừa cười vừa nói:

- Lâu không gặp thúc phụ, trong lòng nhớ mong. Hôm nay đúng lúc phải vào thành giải quyết công chuyện nên tiện thể tới thăm.

- Ha ha ha, tên tiểu tử này cũng biết ăn nói.

Điển Vi cười sảng khoái, nhìn sắc mặt xanh xao của Điển Mãn, lập tức trùng mặt xuống.

Võ nghệ của Điển Mãn quả thực không kém, đã đạt tới đỉnh cao dịch cốt, lúc nào cũng có thể đột phá cổ chai.

Nhưng suy cho cùng được lớn lên trong sự chiều chuộng nên không so được với Điển Vi trước đây, khỏe mạnh vạm vỡ, phiêu lưu bốn phương. Không được ra chiến trường, chưa từng tới biên cương chiến đấu thì võ nghệ giỏi thế nào cũng vô ích.

- A Mãn, sao lâu thế rồi vẫn là dáng vẻ không tiến bộ này vậy.

Điển Mãn cúi đầu im lặng.

Đối với Điển Vi, hắn luôn sợ sệt…

Tào Bằng cười nói:

- Thúc phụ, người đừng trách A Mãn ca. Giờ huynh ấy tiến bộ rất nhiều, có thể trụ được một tuần hương trong trận cát, chỉ là ít được trải nghiệm mà thôi.

- Hừm.

Sắc mặt Điển Vi dịu lại:

- A Phúc, ngươi vào thành mua gì?

- Kha kha, mua một ít thảo dược.

- Thảo dược? Bị bệnh à?

Tào Bằng vội lắc đầu:

- Không phải mắc bệnh mà là chuẩn bị luyện công… Thúc phụ, nghe A Mãn ca nói, gần đây người ngày nào cũng uống rượu, phải chăng tâm trạng không vui?

Điển Vi sững người lập tức trợn mắt nhìn Điển Mãn.

- Thúc phụ, người đừng trách A Mãn ca, huynh ấy quan tâm đến người mà…

Câu này nói ra khiến lòng Điển Vi ấm lại, ánh mắt nhìn Điển Mãn đã dịu dàng hơn nhiều.

Hắn lau mồ hôi trên người, ngồi xuống một cái đình nhỏ trong sân, khẽ thở dài.

- A Phúc, ngươi đánh giá xem, từ khi ta theo chủ công đến nay, chinh phạt Từ châu, tiến đánh Bộc Dương, lớn nhỏ gần trăm trận, chủ công đều dẫn ta theo. Riêng lần này, ngài chỉ dẫn Hứa Chử đi. Ta nghĩ mãi không ra, tại sao không dẫn ta theo mà dẫn con hổ đần độn đó?

Tào Bằng cũng ngồi trong đình nghĩ ngợi, đột nhiên hắn nở nụ cười.

- Thúc phụ, giờ người giữ chức quan gì?

Điển Vi ngạc nhiên nhìn Tào Bằng, “tên tiểu tử này, biết rõ còn hỏi. Hổ Bôn trung lang tướng.”

- Chuyện Tào Công giao cho người, người đã hoàn thành chưa?

- Chuyện gì?

Tào Bằng đập tay vào đầu bất lực

- Thúc phụ, người là Hổ Bôn trung lang tướng, đương nhiên là xây dựng quân Hổ Bôn. Hầu hết lính của người đã đồng đều, nhưng đã từng huấn luyện chưa? Có thể lâm trận là chém giết?

Điển Vi tròn mắt, quát lớn:

- Trong quân Hổ Bôn của ta đều là đại trượng phu, đâu có ai không cầm đao giết người?

- Giết người là giết người, nhưng huấn luyện là huấn luyện… chẳng lẽ khó sao, ra trận, người muốn bộ khúc của người xông lên rối loạn như bầy ong vỡ tổ sao?

- Điều này…

- Thúc phụ, thống lĩnh quân đội không hề đơn giản. Không chỉ muốn sỹ tốt dũng cảm mà còn cần hiểu ra lệnh, cấm đoán, hiểu đạo tiến thoái. Khi tiến công, tiến thẳng dũng mãnh; Khi rút lui, hàng ngự không loạn. Khi phòng thủ vô cùng vững chắc… Những điều này, người đã từng để ý chưa?

- Điều này…

- Thúc phụ, chủ công không dẫn người đi là hy vọng người thao diễn tốt quân Hổ Bôn. Không phải hắn ta lạnh nhạt với người, mà càng xem trọng người hơn so với trước đây.

Điển Vi nghe vậy không khỏi trầm tư suy ngẫm…

Lâu sau, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, khẽ hỏi:

- A Phúc, ngươi gợi ý cho ta đi, ta nên luyện binh thế nào?

Tào Bằng ngơ ngác.Luyện binh, trị quân?Việc này có vẻ rất khó trong thời điểm này. Đúng là Tào Bằng đi xuyên thời gian, nhưng cũng chỉ là một cảnh sát, chưa từng biết chuyện dàn binh bố trận.

Điển Vi trừng mắt, vẻ mặt chờ đợi.Còn Điển Mãn thì lại nháy mắt, khiến Tào Bằng sởn tóc gáy.Sớm biết rằng phải học theo Ngụy Diên. Chí ít ở phương diện trị binh, Ngụy Duyên tuyệt đối giỏi giang hơn Tào Bằng gấp trăm lần. Đáng tiếc là hiện giờ Ngụy Diên đang ở Nhữ Nam, nghe đâu rất được Mãn Sủng tin cậy, đoán chừng không bao lâu sẽ dành một chức vụ quan trọng như Tư Mã.

- A Phúc, ngươi có biện pháp nào không?

- Có.

Tào Bằng kiên trì, cắn răng mạnh mẽ trả lời.Xem ra việc này rất cấp thiết…

- Điển thúc phụ, phương pháp luyện binh trị quân không thể thoáng cái có thể nghĩ ra được. Hay để ta trở về suy nghĩ kỹ lưỡng, có được không?

Điển Vi gật đầu liên tục như con gà con mổ.

- Nhưng cần phải nhanh lên một chút. Thời gian không còn nhiều.

Vậy ngươi cũng biết là thời gian không còn nhiều ư?Tào Bằng cố cười gượng. Sớm biết như vậy, sao lúc trước ngươi không đi?Ban đầu hắn chỉ định qua đây khuyên giải Điển Vi một chút, không nghĩ rằng bản thân bị lôi kéo vào trong việc này. Tào Bằng đầy ắp tâm sự, cáo từ Phủ Hổ Bôn ra về.

Điển Vi cũng biết ý, bảo Điển Mãn đến hiệu thuốc lớn nhất. Tào Bằng muốn mua thảo dược gì thì ghi vào sổ cho Phủ Hổ Bôn thanh toán. Tào Bằng mua thuốc không phải vì bị ốm đau gì mà vì gần đây hắn cảm thấy khí huyết đạt tới nút thắt, muốn đột phá nên phải mượn thuốc để hỗ trợ. Kiếp trước lão võ sư đã cho hắn một toa thuốc có thể rèn luyện gân cốt, cường tráng khí huyết.

Tào Bằng cũng không hề khách khí, mua thảo dược xong thì trở về

Ô Bảo.Luyện binh, trị quân…Nên bắt tay vào làm thế nào đây?Tào Bằng trở lại Ô bảo, trầm tư suy nghĩ mà không tìm ra một ý nào.

Hắn ngồi một mình ngơ ngác trong thư phòng, lật xem cuốn sách trên bàn. Đây là cuốn “Tư Mã pháp” lấy từ trong phòng của Đặng Tắc theo, cũng là một cuốn binh pháp rất phổ biến trong thời kỳ nhà Hán. “Tôn Võ mười ba chương”? Thời hậu thế có thể dễ dàng thấy được cuốn này ở khắp nơi. Nhưng ở thời đại này không phải là mọi người ai cũng có thể có được, thế nhưng Điển Vi lại có điều kiện có cuốn sách này. Có điều đáng tiếc là hắn có vẻ không ưu ái quyển sách. Trong nhà hầu như không hề có tàng thư gì cả.

Tào Bằng có thể tìm được cuốn “Tư Mã pháp” này thật không dễ dàng.Tào Bằng có phần khó hiểu khi nhìn những văn tự lạ cùng những câu văn ở mặt trên quyển sách.Nếu như trong tay có một bộ “Mạnh Đức” thì tốt bao nhiêu. Được rồi. Cũng không biết Tào Tháo bây giờ đã bắt đầu biên soạn cuốn Mạnh Đức hay chưa?

Trong lịch sử ghi chép, Tào Tháo có một bộ binh thư. Nhưng đáng tiếc là về sau đã bị Trương Tùng hủy đi khi giận dữ.Bây giờ mình sống lại thì có thể bảo vệ bộ binh thư ấy không?

Tào Bằng thình lình lắc đầu không muốn nghĩ làm sao để luyện binh trị quân, làm sao để giữ cuốn Mạnh Đức… Tập trung tinh thần, tập trung tinh thần.Ngay lúc Tào Bằng đang lúng túng thì chợt nghe ngoài phòng có tiếng hoan hô vọng đến.

- Thành công! Thành công!.

Tào Bằng ngẩn người đứng dậy ra khỏi phòng.Không đợi hắn mở miệng hỏi, Vương Mãi từ lò chạy như bay đến, từ rất xa đã hô:

- A Phúc, thúc phụ thành công rồi.

- Thành công cái gì?

- Đao, đao, đao…

Vương Mãi kích động nói không nên lời, lắp bắp một lát cũng không nói rõ được gì.Nhưng may là Tào Bằng thính tai nghe rõ, nắm chặt cánh tay Vương Mãi:

- Ngươi nói là cha ta đã rèn đao thành công?

Vương Mãi hưng phấn gật đầu liên tục. Không đợi hắn mở miệng, Tào Bằng đã chạy theo hắn đến hướng lò rèn.

Trong lò rèn, tiếng hoan hô như sấm dậy.Hạ Hầu Lan cùng Chu Thương đang phấn khởi hò reo.Tào Cấp vẻ mặt xúc động. Trong tay của ông ta nắm một thanh hoán thủ đao lớn bốn thước, ánh mắt ngấn lệ. Cuối cùng cũng đã tìm ra được phương pháp hoàn chỉnh để rèn hoán thủ đao.

Đao dài bốn thước ba tấc, không đến chín mươi centimet. Chuôi đao dài hai mươi centimet, tròn vành vạnh. Nước sơn đen trên chuôi đao làm bằng gỗ đào, nhìn qua vô cùng đẹp. So với những thanh hoán thủ đao khác, chuôi của hoán thủ đao này có thêm một phần thủ mộc bảo vệ tay có thể ngăn cho máu chảy trên chuôi đao. Thủ Mộc có đường vòng cung mượt mà, lớn khoảng tám mươi centimet trên thân đao thon dài.Lưỡi đao có dáng hơi cong, có thể tăng lực chém thêm lợi hại.Bề rộng đao chừng ba ngón tay, thân đao rọi ra một ánh sáng hồng yêu dị. Ánh sáng từ lưỡi đao tản ra một màu máu, khiến người ta phải khiếp sợ.Hai bên đao có một cái rãnh để máu có thể chảy nhanh hơn.Tổng thể mà nói, chỉ cần nhìn cây hoán thủ đao thì cũng có thể biết được đó là một tác phẩm thượng thừa.

Trên cái bàn trong bếp lò đã xếp chồng hai mươi miếng sắt, nhưng có điều mười miếng sắt bên trên đã rách thành hai nửa.

- Bằng nhi, mười lớp, mười lớp đấy!

Tào Cấp nhìn thấy Tào Bằng thì vô cùng kích động, gọi như điên.

Mười miếng?Tào Bằng ngẩn ra đưa tay tiếp nhận hoán thủ đao trong tay Tào Cấp.

Hoán thủ đao này có thể nói là tâm sức kết hợp của hai cha con Tào Cấp và Tào Bằng. Từ dáng đao, đúc, rèn luyện, toàn bộ quá trình đều có Tào Bằng tham dự trong đó.Trên căn bản, hoán thủ đao có thêm một mộc quache tay, có rãnh máu đã trở thành một thiết kế đặc trưng cho các loại cương đao về sau. Đồng thời Tào Cấp cũng đã qua nhiều lần thí nghiệm, giữa những lần tôi thép đã thêm cả ngũ sinh chi huyết(1) để hoàn thiện thần khí của đao.

Cổ nhân chú binh luôn coi trọng huyết tế. Theo Âu Dã Tử, Can Tương Mạc Tà cái nào cũng như là truyền thuyết. Đó là lý do vì sao phương pháp huyết tế đã thấm sâu vào xương tủy của các thợ thủ công thời đại này. Mặc dù phương pháp ngũ sinh tôi thép rất nguy hiểm nhưng Tào Cấp vẫn không kìm lòng được, vẫn muốn duy trì thói quen huyết tế. Cho nên giữa ngũ sinh chi huyết, tăng thêm năm phần máu. Đây cũng có thể là nguyên nhân khi rèn ra hoán thủ đao thì đao có phần kém sáng bóng, nhưng lại có vài phần huyết khí.

- Đao này có thể chém được mười miếng sắt?

Chu Thương lớn tiếng nói:

- Không sai. Vừa rồi Tào đại ca đã thử qua, có thể xé rách mười lớp áo.

Ba miếng và mười miếng nghe qua thì cũng không có gì chênh lệch lớn. Nhưng trên trên thực tế có sự khác biệt lớn. Tào Bằng cầm cương đao, đi tới bên cạnh cái bàn gỗ, vận đủ khí rồi chém xuống một đao. Những tiếng răng rắc vang lên, miếng giáp đều vỡ hết.

- Hảo đao. Quả thật đúng là một hảo đao.

Tào Bằng không nhịn được lời khen tụng.

- Cha, lần này rèn ra bao nhiêu đao?

Tào Cấp vẫy tay, mấy người theo Hạ Hầu Lan vào trong lò lấy ra mười hai hoán thủ đao có kiểu giống nhau.

- Nếu như củng cố một chút, đến tháng sau thì có thể rèn ra được bao nhiêu?

Tào Cấp nói:

- Trước mắt, cộng cả bốn mươi phôi đao, nếu như nói là gấp rút khẩn trương, phỏng chừng đến tháng sau có thể rèn ra hai mươi đao…

Hai mươi? Trong đầu Tào Bằng đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.

- Ba mươi sáu.

- Hả?

- Cha, chúng ta làm ra ba mươi sáu hảo đao, ứng với số thiên cương(2)

Vẻ phấn chấn hăng hái trên mặt Tào Cấp từ từ mất hẳn. Ông trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Bằng nhi, vừa rồi ta nói hai mươi thanh đao là giới hạn người thường có thể làm được. Nếu làm nhiều hơn… Ta nghĩ là không có cách nào bảo đảm tiêu chuẩn.

Tào Bằng cười nói:

- Cha, con yêu cầu như vậy tất nhiên là có lý do. Được rồi. Vậy trên mười hai sống đao này đều khắc ký hiệu đao. Lát nữa ta sẽ đem chữ để viết lên đao ra đây, sau đó trên mỗi bả đao đều phải khắc loại chữ viết này. Hạ Hầu, trời sáng thì ngươi hãy lập tức vào thành tìm Điển Trung Lang về đây. Nhớ kỹ là phải lan truyền ra khắp nơi là mời Điển Trung Lang thử đao.

Hạ Hầu Lan lập tức vâng lời, phấn chấn cầm đao trở lại bên trong lò. Chu Thương đứng bên cạnh, ánh mắt sáng rực tỏ vẻ thèm muốn…

Mấy ngày nay đi cùng Chu Thương và tiếp xúc với hắn, Tào Bằng cũng đại để hiểu rõ con người hắn. Đây là kiểu người bộc trực, thẳng lòng, không có gì loanh quanh bất trắc. Hắn nói trước kia không muốn làm quân sĩ cùng là lời từ đáy lòng. Theo lời giải thích của Chu Thương, trong hàng ngũ quân sĩ túc vệ, tuy rằng có thể thường xuyên tiếp xúc với Tào Tháo nhưng lại ít có cơ hội chiến đấu. Mà Chu Thương là một người hiếu chiến điển hình. Không chỉ có Chu Thương, những người trên núi Thổ Phục phần lớn đều như vậy. Cho nên Điển Vi chiêu mộ dũng sĩ chỉ ba mươi mấy người của núi Thổ Phục tham gia mà thôi. Những người còn lại có tuổi tác lớn, đều không đạt tiêu chuẩn. Nếu tính người bằng lòng đi theo Chu Thương thì cũng có khoảng ba mươi người, đều cùng Chu Thương chờ đợi cơ hội.

- Tào đại ca…

- Hử?

Chu Thương gãi gãi đầu, ấp a ấp úng nói:

- Ta có thể xin ngươi một việc không?

- Chuyện gì?

- Nếu ngươi có rỗi thì rèn giúp ta một đại đao như thế… Ta, ta, ta yêu cầu không cao, có thể đâm qua ba lớp áo giáp là hài lòng thỏa dạ rồi.

Sở dĩ hắn nói như vậy vì Chu Thương hiểu rõ là rèn một hảo đao là rất giá trị. Không nói là hắn mua không nổi, cho dù đi mua cũng không chỗ nào bán. Có thể thấy là nếu Tào Cấp có thể rèn ra ba mươi sáu đao thì ông ta sẽ có tiếng tăm. Ngẫm lại thật khiến người ta kinh ngạc. Khi đó thì người muốn tìm Tào Cấp rèn đao phải xếp hàng dài đến tận Lạc Dương.

Vậy mà Tào gia cười lớn một tiếng rồi vỗ vai Chu Thương.

- Lão Chu, ngươi nói gì vậy? Chúng ta là huynh đệ trong nhà, ta hoặc là không rèn, mà đã rèn thì phải rèn ra đao tốt.

Trong lời nói lộ ra vẻ tự tin mạnh mẽ. Con người là như vậy. Kẻ vô tích sự càng thất bại thì càng mất tự tin. Chỉ khi nào thành công thì lòng tự tin mới được củng cố, cả diện mạo đều trở nên sáng bừng lên. Nhìn Tào Cấp lúc này đâu còn giống kẻ sợ hãi rụt rè ở trấn Trung Dương nữa chứ ?

Tào Bằng cầm cương đao trong tay cũng nở nụ cười.

- Tào đại ca…

- Được rồi. Ta không nói lời xa lạ với huynh đệ trong nhà.” Tào Cấp vỗ vai Chu Thương, quay đầu hô: “Trước tiên cứ đem đao vào trong, đến ngày mai xem tình hình thế nào. Bằng nhi, nếu ngươi muốn có ba mươi sáu đao thì ta đây cũng sẽ liều mạng làm ra.

Tào Bằng cười hinh híc, nhìn cương đao một chút thì đột nhiên có một ý nghĩ.

***

- Nghe nói chưa có vị tôn sự họ Tào nào làm ra bảo đao.

- Đúng vậy. Ta nghe nói có một loại có thể chém qua ba lớp giáp. Nghe đâu ngay cả Thị Trung đại nhân cũng đã biết rồi. Sáng sớm nay đã có người đến Phủ Hổ Bôn để yêu cầu thử đao.

- Đâu chỉ là thử đao. Thị Trung đại nhân còn thỉnh cầu tôn sư rèn đao cho ngài.

Tin tức Tào Cấp rèn đao giống như có cánh, trong một ngày đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Cái tên Tào tôn sư đã nhanh chóng được mọi người đều biết. Nếu ngươi hỏi “Tào tôn sư” là ai? Thì đoán chừng mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn ngươi, sau một hồi nói văng nước miếng còn quăng cho một cái nhìn trừng trừng.

Tào Cấp thực sự đã nổi danh. Tuy rằng đao hắn rèn ra còn chưa để mọi người thấy, nhưng trên khắp cả phố đã vô cùng náo nhiệt. Cũng không biết là người nào mở đầu lên tiếng rằng nếu ai mà mang ra được bảo đao do Tào Cấp rèn thì sẽ nguyện mang cả 2 vạn lượng vàng ra đổi.

- Hai vạn lượng vàng? Người này điên rồi à.

- Điên rồi? Bên cạnh lập tức có người nói: Nếu ngươi có thể dùng hai vạn lượng vàng đổi lấy một thiên cương đao thì ta cho ngươi bốn vạn lượng.

- Thiên cương đao?

- Không hiểu à. Hà hà. Có người nói Tào tôn sư rèn đao lần này tạo ra ứng với thiên cương địa sát. Ba mươi sáu thiên cương đao, mỗi một thanh ứng với một sao trong ba mươi sáu sao. Loại đao này không chỉ chém sắt như chém bùn mà còn chứa thần khí của sao, uy lực vô cùng. Nếu không có ba mươi sáu tinh quân trên đời, ai có thể dùng?

- Có chuyện này sao?

Người kia vừa mở miệng hỏi thì lập tức bên cạnh có một cụ già tóc bạc đứng ra nói;

- Thật là kiến thức ngươi nông cạn… Thị Trung đại nhân vốn muốn tự mình thử đao, lại suýt nữa tự mình bị thương. Đao này thật đúng là có linh tính mà.

- Đúng vậy, đúng vậy. Nghe nói Thị Trung đại nhân còn mời con rể của Tào tôn sư đến uống rượu, nguyện lấy vạn kim để cầu một thanh đao.

Người vừa hỏi liền trợn mắt nhếch miệng…

- Thúc tôn hả. Ta cầu đao với người bao giờ ?

Trên đường đi tới Ô bảo, Tuân Úc không nhịn được cười trêu ghẹo Đặng Tắc. Thời gian gặp gỡ tiếp xúc với Đặng Tắc đã tăng không ít thiện cảm của Tuân Úc với hắn. Dọc đường đi, gã không nhịn được bèn trêu:

- Ta chỉ cùng ngươi uống một chầu rượu mà thôi, nhưng lại thành tình huống này. Thúc tôn, ngươi cần phải đền bù cho ta, hay là xin nhạc phụ của ngươi cho ta một thanh đao?

- Văn Nhược, ngươi đừng nghĩ thế.

Không đợi Đặng Tắc trả lời thì nghe Điển Vi giành lời trước.

- Muốn rèn đao thì cũng phải rèn cho ta trước.

Tuân Úc ngạc nhiên nói:

- Tào tôn sư rèn ra ba mươi sáu thiên cương đao, ngươi không biết sao?

Điển Vi cười lắc đầu:

- Ta ngay từ đầu cũng cho là như thế. Nhưng mà những thanh đao kia, ta ngay cả một thanh cũng không có mà còn phải bỏ ra rất nhiều nguyên liệu.

- Nói trở lại, những thanh đao kia thật là dùng Tây Vực kỳ ô sở chú?

- Đương nhiên.

Tuân Úc nhìn chằm chằm Điển Vi rồi đột nhiên cười ha ha:

- Quân Minh, ngươi có biết là khi ngươi nói dối có một sơ hở rất rõ ràng đấy.

- Hả?

- Mỗi lần ngươi vừa nói dối đều không dám ngẩng đầu nhìn người đối diện.

Điển Vi vội vã ngẩng đầu, trợn mắt:

- Văn Nhược, ta mà không dám nhìn ngươi sao?

Đặng Tắc nhịn không được cũng cười, chỉ vào Điển Vi nói:

- Điển lang, ngươi bị Văn Nhược lừa rồi…

Điển Vi nhìn Đặng Tắc một chút, rồi lại nhìn Tuân Úc một hồi cũng không hiểu rõ là chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ là một tên có đầu óc đơn giản, khiến cho Tuân Úc và Đặng Tắc lại có thêm một trận cười to.

________________________________

Chú thích người dịch:

(1)Ngũ sinh chi huyết: dùng năm loại máu của động vật để hiến tế. Thông thường có thể dùng 3 cách: “cừu, bò, lợn rừng, chó, gà” hoặc “hưu, nai, hoẵng, sói, thỏ” hoặc “hưu, nai, gấu, lợn rừng, sói”

(2) Thiên Cương- Địa Sát: Tam Viên 60 chòm hơn 220 sao, Nhị thập bát Tú hơn 160 sao, còn lại hàng ngàn vì sao khác được nhóm thành các chòm và một số sao độc lập. Các chòm này được gọi chung là các chòm Thiên Cương tinh và Địa Sát tinh. Để cho đẹp đẽ con số và phù hợp với cơ số 9 vốn được coi là cơ số hoàn thiện của trời đất, người ta thường nói là 36 Thiên cương và 72 Địa sát. Thực tế số lượng các chòm sao lớn hơn thế, và cũng không phải chỉ đặt tên với chữ Thiên hoặc Địa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.