Tẩy Trắng Ái Tình

Chương 2: Chương 2




CHƯƠNG 2♣

Editor: Lệ Cung Chủ

Khi Lý Tây Phàm mở đôi mắt đau rát ra, đã là buổi chiều ngày hôm sau. Xuyên thấu qua khe hở bức màn buông xuống nhìn ra bên ngoài, ngày vẫn u ám.

Tây Phàm xoay người xuống giường, nhưng bởi vì hạ thân đau nhức xé rách như bị sét đánh nên dừng lại, y ấn cái trán cẩn thận hồi tưởng, chuyện tình đêm qua dần dần rõ ràng hơn, mỗi một phần đau đớn, mỗi một tấc sung sướng đều từng chút giọt giọt từ trong chỗ sâu thẳm của đầu óc trồi lên trên mặt nước.

Lý Tây Phàm sửng sờ ở trên giường.

Qua một lúc lâu sau, Tây Phàm mới mặt đỏ tai hồng chậm rãi vùi mặt vào đầu gối, trong đôi mắt có điểm ẩm ướt, bởi vì y phát hiện, trong lòng có sợ hãi, có ôn nhu, có một chút ngọt ngào cùng vài phần lúng ta lúng túng, chỉ duy nhất không có chính là —— hối hận.

Đỏ mặt nhớ lại đôi tay ôn nhu mà hữu lực đêm qua, lần đầu trải qua cảm giác kích đau cùng tâm trí trống rỗng, giọng nói nhẹ nhàng an ủi, Tây Phàm nhịn không được vùi mặt càng sâu. Đúng vậy, có lẽ kể từ buổi sáng ngoài cửa cô nhi viện, y đã thích Thịnh Gia Thần, lúc hắn cười bảo mình gọi hắn là Thịnh Gia Thần, lúc hắn đưa tay dạy mình đeo caravat, lúc hắn lắc đầu bảo mình đi đổi tây trang… Lý Tây Phàm cũng đã lo được lo mất mình sẽ bị sa vào trong đó.

“Thịnh… Gia… Thần, Gia… Gia Thần, Gia Thần… Thần… Thần.”

Ôm hai đầu gối, Lý Tây Phàm thấp giọng lẩm bẩm cho mình nghe, thẳng đến khi cảm thấy hai gò má tựa như thiêu cháy.

Lặng lẽ đi xuống cầu thang, đại sảnh khoảng không trống rỗng, sau khi đến phòng bếp ăn chút gì đó, Tây Phàm ôm một sách quyển trinh thám chạy vào hoa viên, hôm nay y không muốn gặp bất luận kẻ nào.

Phía sau giàn hoa tử đằng (*) có một cái ổ cũ hướng lên sườn núi, vừa lúc có thể chứa một cái ghế, lá cây rậm rạp che phủ tầm mắt, mặc dù có chòi nghỉ mát ở một bên cũng khó phát hiện chỗ ẩn thân nho nhỏ này, Tây Phàm sớm đã xem như lãnh địa trụ sở riêng của chính mình, vì không muốn bị người phát hiện nên ở trong này.

Tuy rằng không có ánh mặt trời, vẫn như cũ có gió mát cùng chim hót, tâm tư Tây Phàm không ở trong sách. Tinh thần mơ hồ nhìn một con con kiến nhỏ bận rộn trên lá cây trước mặt, Tây Phàm nghĩ đến đau đớn thân thể của mình cùng lòng tràn đầy lo lắng không biết khi nào thì mới có thể bình ổn.

Đang xuất thần, bên ngoài truyền đến cước bộ hơn nữa càng đi càng gần, tiếng nói chuyện trầm thấp làm cho trong tim của Tây Phàm một trận kinh hoàng.

“Cố Chương, cầu lớn Hà Hải bên kia thế nào?” Cách tán lá cây tử đằng rậm rạp, Thịnh Gia Thần cơ hồ an vị ở sau lưng Tây Phàm.

“Còn chưa có tin tức. Nhưng tòa nhà kia của Thượng Hải chúng ta nhiều lần dò xét báo giá của công ty Hưng Duy, không có vấn đề gì.” Nói chuyện chính là trợ lý đặc biệt của Thịnh Gia Thần – Cố Chương.

“Cây cầu lớn Hà Hải là một đệ nhất danh tác của chính phủ Việt Nam, vô luận như thế nào cũng phải giành được trong tay, về sau mới có thể ở nơi đó thành lập mạch người của chính mình. Bên kia Thượng Hải không phải công khai cạnh tranh đấu thầu, mặc dù lấy được hợp đồng cũng tạm thời đừng cho Văn gia biết, Văn gia lão nhân rất giảo hoạt, vả lại cũng phải nể mặt Văn Huệ vì thế mà làm ăn luôn không có lợi.” (có cả Việt Nam trong này ^^!)

Nghe được cái tên Văn Huệ, tim Tây Phàm đột ngột ngừng đập, mới phát hiện mình là một đứa ngốc, sau khi tỉnh lại giữa trưa hôm nay cư nhiên liền quên Văn tiểu thư.

Tây Phàm ánh mắt ảm đạm, tâm có chút kích động.

“Đúng vậy. Chủ tịch,” Cố Chương đột nhiên đè thấp thanh âm, “Còn có một việc, ngài xem này.”

“Thứ này thật tinh xảo.” Gia Thần nói.

“Đây là vật vừa mới phát hiện ở trong xe của ngài, gắn ở bên dưới chỗ ngồi phía sau.”

“Ân.” Gia Thần tựa hồ đang kiểm tra thứ đó.

Đây là máy nghe trộm VR-H được sản xuất ở Nhật Bản, pin có thể sử dụng ba năm, hôm nay là ba tháng của sản phẩm.”

“Ngươi nghĩ như thế nào, Cố Chương?”

“Theo lần trước kiểm tra chỉ có Văn tiểu thư từng ngồi xe của ngài.”

“Đây không phải là vật của Văn Huệ, ” Thịnh Gia Thần trầm ngâm nói, “Văn gia mua không nổi sản phẩm mới đắt đỏ như thế này. Đây là do Chu Đào lắp đặt, đi thăm dò công nhân Tiểu Kha một chút, ngày hôm qua hắn từng vào trong xe của ta lấy âu phục. Điều tra ra là ai, sau đó đem người trả lại cho Chu Đào, hắn sẽ thay chúng ta xử lý.”

“Vâng.”

Sợ hãi cảm thấy chính mình nghe được những gì không nên nghe, Tây Phàm càng thêm cẩn thận, ngừng hô hấp không dám cử động nửa ngón tay, vô cùng hồi hộp, Thịnh Gia Thần lại thay đổi đề tài.

“Cố Chương, lễ phục đính hôn của Văn tiểu thư và ta đã chuẩn bị tốt chưa?”

“Cửa tiệm Maya báo tin đến xem hàng mẫu.”

Tây Phàm lặng lẽ không lên tiếng lắng nghe, cuộn thân mình thành một đoàn, trong lòng nghĩ đến bộ dáng Văn tiểu thư mặc lễ phục.

“Để cho Văn tiểu thư quyết định, không cần cho ta xem.” Thanh âm của Thịnh Gia Thần thủy chung vẫn là loại gợn sóng không sợ hãi.

“Hảo, chủ tịch nếu không có chuyện gì khác, ta đi trước.”

“Hảo.”

Tiếng bước chân của Cố Chương sàn sạt trên đường đá phiến dần dần tiêu thất, trong góc hoa viên an tĩnh lại, trời vẫn đầy mây, gió vẫn nhẹ nhàng thổi qua cây cối.

Cách lá cây tử đằng, Lý Tây Phàm đưa lưng về phía Gia Thần ngồi, đầu lông mày khẽ nhíu lại.

“Tây Phàm, xuất hiện đi.” Thịnh Gia Thần nói.

Tây Phàm cả người chấn động, tâm ‘bùm bùm’ mãnh liệt nhảy dựng, do dự một lát mới đứng lên, co quá lâu nên tay chân đều tê, lúc này toàn tâm cũng tê dại. Tây Phàm ngượng ngùng đẩy qua cây tử đằng, cúi đầu đứng ở trước mặt Gia Thần.

“Lần sau lúc nghe lén, nhớ núp cho kỹ.”

“Ta không phải cố ý, nếu ta muốn nghe lén ta sẽ từ trên đài xi măng nhảy sang đây.” Tây Phàm ảm đạm biện giải.

Thịnh Gia Thần sửng sốt, Tây Phàm rất thông minh, biết là ngày hôm qua trời mưa ẩm ướt trên mặt đất lưu lại dấu chân bán đứng mình.

“Ngươi đều nghe thấy?”

“Ân.”



“Thực xin lỗi, Tây Phàm, đêm qua đều là lỗi của ta.” Ngừng một chút, Gia Thần ôn hòa nói.

Tây Phàm sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Thịnh Gia Thần.

“Ngươi định làm như thế nào?” Gia Thần hỏi.

“… ?”

Rốt cục, Tây Phàm sững sờ mở miệng hỏi lại: “Nhanh như vậy, ta làm sao có thể tính toán hảo?”

“Là như thế này, Tây Phàm, ” Gia Thần nghiêng người phía trước , ngón tay đan chéo, “Ta sắp đính hôn cùng Văn Huệ, đây là…”

“Vậy còn ngươi, tính toán hảo chưa?” Tây Phàm đột ngột cắt ngang Gia Thần, y không thích nhất là xem phim Đài Loan nhiều tập, hiện tại cũng như thế.

“…” Gia Thần ngừng một chút, nhưng khẩu khí không đổi, “Ta sẽ chịu trách nhiệm đối với hành vi của ta, đây là chìa khóa của một nhà trọ nhỏ, đây là địa chỉ. Còn đây là tấm chi phiếu trống, ta đã ký tên, ngươi điền.”

“Ngươi không cần chịu trách nhiệm, ta tháng trước đã mười tám tuổi, vì thế không tính là dụ dỗ người chưa thành niên.” Tây Phàm nhịn không được chua xót nổi lên.

“Vậy là tốt rồi.” Gia Thần cười cười, “Cứ nhận đi, xem như lời xin lỗi của ta.”

Tây Phàm cúi đầu nhìn cái chìa khóa, sắc mặt có điểm trắng bệch.

“Ngươi muốn ta khi nào thì dọn đi?”

” Tùy ý ngươi, cuối tuần sau chúng ta sẽ đính hôn.”

Tây Phàm thu hồi thứ gì đó trên bàn đá, yên lặng đứng trong chốc lát, mới thấp giọng nói: “Mặc kệ như thế nào, cám ơn ngươi, Thịnh Gia Thần.”

Tây Phàm thẳng thân đi ra ngoài, đi tới trên đường đá phiến mới đứng lại cười, quay đầu nói: “Gia Thần ca, nếu ta là Tiểu Kha, ta sẽ đem máy nghe trộm đặt trong móc thắt lưng của ngươi mà không phải là bên dưới ghế xe .”

Không phải mùa mưa, mưa lại tí tách từng hạt bắt đầu rơi.

***

Đứng ở trên đường lớn, Tây Phàm mờ mịt hết nhìn đông tới nhìn tây, mới phát hiện toàn bộ cuộc đời mình nguyên lai chỉ sống trong phạm vi của Thịnh Thị. Y cười khổ một tiếng, may mắn mình là một người trưởng thành, bội tình bạc nghĩa dùng không được trên đầu của mình, hơn nữa Thịnh gia nuôi mình mười năm, coi như mình ngủ với thiếu gia một giấc là đã trả hết nợ ân tình.

Tây Phàm không mục đích bước đi trên đường, cơn mưa không lớn không nhỏ rơi xuống đất. Đi được nửa ngày Tây Phàm mới nhớ tới đường dài phía trước có một nhà ga, đã nghĩ chi bằng ngồi trên đó để cho ông trời dẫn đường tái không trở lại.

Nhà ga là một cái sân cũ nát chật hẹp, che không được mặt trời cũng ngăn không được mưa, vẫn không có người, Tây Phàm nhìn xem biển báo trạm mới biết được thời gian còn quá sớm. Tìm một nơi thoáng khô ráo ngồi xuống, Tây Phàm từ trong rương lấy ra khăn mặt xoa xoa mái tóc ướt đẫm.

Cần gạt nước đều đều chuyển động, thời điểm Thịnh Gia Thần nhìn thấy Lý Tây Phàm, y đang cúi đầu ngồi ở dưới sân nhà ga đầy tâm sự, trên lưng bị mưa lướt qua làm ướt một mảng lớn, cái rương căng nho nhỏ đặt trên mặt đất kế bên.

“Ngang ngang… !” Gia Thần ấn còi, Tây Phàm ngẩng đầu lên, Gia Thần ngoắc tay bảo y đi qua.

Tây Phàm chậm rãi đi đến trong mưa, đứng ở bên cửa sổ hỏi: “Còn có việc gì sao?”

“Ngươi muốn đi đâu?”

“Ta không biết, chưa nghĩ ra.”

“Trước theo ta trở về đi!”

“Vì cái gì?” Tây Phàm thật sự cảm thấy hoang mang.

“Ngươi không có mang theo chi phiếu của ngươi.”

Tây Phàm nghe xong không biết tức giận đến từ đâu, suy sụp hạ bả vai, hai tay đè lại cửa kính xe, cắn răng nói: “Gia Thần ca, Thịnh gia nuôi ta mười năm, thanh toán ta 4 tháng học phí, ngươi chơi xong cũng đã trả tiền rồi, hiểu chưa!”

Thịnh Gia Thần sắc mặt khó coi, Tây Phàm cảm thấy hết thảy thật sự rất kì lạ.

“Lôi lôi kéo kéo chính là phong cách của Thịnh Gia Thần ngươi sao? So sánh với ngươi hiện tại, ta thích bộ dáng rõ ràng của ngươi lúc nói chuyện lúc buổi chiều hơn!”

Gia Thần bối rối dời tầm mắt đi, nhìn cần gạt nước không ngừng đu đưa, trầm mặc sau một lúc lâu mới chán nản nói: “Bởi vì ta đột nhiên cảm thấy khổ sở.”

Tây Phàm khó có thể tin, liếc nhìn chiếc ô tô Jaguar màu đen đặc hình, trong lòng càng nghĩ càng tức giận.

“Ngươi *** có cái gì là khổ sở hết!” (tác giả để *** không phải ta a T>T) Tây Phàm đột nhiên nâng chân lên, hung hăng đạp cửa xe của Gia Thần, “Nói cho ngươi biết, ngươi không có dụ dỗ gian *** ta, là chính ta không tự trọng! Mặc dù say nhưng ta đêm qua vẫn như cũ thanh tỉnh, là tự mình nguyện ý trao cho ngươi, bởi vì ta thích ngươi, cho nên ta câu dẫn ngươi, ngươi còn không rõ sao? Nếu có người bị hại thì cũng là ngươi không phải ta! Hiện tại ngươi có thể cút chưa?”

Gia Thần kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tây Phàm xa lạ gần như điên cuồng, mưa làm cho đầu tóc cùng quần áo của y dính sát vào trên người, ánh mắt vốn trong suốt ôn hòa đang hung tợn nhìn chằm chằm cửa kính xe, dòng nước từ trên khuôn mặt thanh tú mà phẫn nộ lướt qua cằm rồi từng giọt rơi xuống.

Chiếc ô tô Jaguar chính  là một pháo đài cứng rắn, làm cho Tây Phàm dần dần dừng lại, cuối cùng hữu khí vô lực bỏ đi.

“Ngươi cút đi.”

Tây Phàm xoay người, nản lòng đi hướng trong sân, lại không phát hiện Thịnh Gia Thần đã đến phía sau, đến khi sợ hãi phát giác, cánh tay của Gia Thần đã giống như cái vòng sắt ôm lấy chính mình.

“Chúng ta tự đi lên hay cần giúp đỡ?” Hơn ba mươi thước, trên chiếc xe màu bạc lẳng lặng đứng chờ trong mưa, vệ sĩ cường tráng hoang mang hỏi Josh bên cạnh.

“Hiện tại tìm việc làm không dễ dàng, ngươi vẫn là đừng đi.” Josh tức giận chính mình, vệ sĩ ngu xuẩn như vậy cư nhiên là do chính mình tuyển vào.

“… ?” Nhìn xa xa lão Đại của Thịnh Thị đang cùng người khác đánh nhau, vệ sĩ suy nghĩ nửa ngày, ý tứ của trợ lý hình như là không cần đi thì phải.

Một lát sau, Lý Tây Phàm hai tay bắt chéo sau lưng, một cánh tay bị Thịnh Gia Thần đè ở trên xe, phát hiện mình vẫn thua xa một người trưởng thành mạnh mẽ, Tây Phàm buồn rầu nắm chặt một bàn tay còn tự do, oán hận đấm vào xe, nước bắn tung tóe phủ đầy đôi mắt của y, tựa như lệ làm cho tầm mắt người ta mơ hồ.

Một thân thể ấm áp dựa lên, thanh âm trầm trầm ở sau đầu vang lên, mặc dù trong mưa to vẫn nghe được rõ ràng.

“Tây Phàm, ta cũng không biết mình sao lại ngốc như vậy, ta kể từ khoảnh khắc thấy tấm chi phiếu để lại mà bắt đầu lo lắng cho ngươi, mỗi một phút đồng hồ sau so với một phút đồng hồ trước càng thêm lo lắng, ta không ngừng tưởng tượng thấy bộ dáng của ngươi ở bên ngoài, sau lại trời mưa lớn, ta liền quyết định tới tìm ngươi.”

Tây Phàm bất động, gục tại chỗ lắng nghe.

“Ta tính ra tính vào lại không tính đến tâm tình của mình. Ta là người làm ăn, mặc kệ chuyện mất nhiều hơn được, cũng không muốn chơi trò chơi tình yêu ngươi tiến ta lui này. Ta chạy tới tìm ngươi, không phải bởi vì ta thương hại ngươi  mà là bởi vì ta nhớ ngươi.”

Mũi của Tây Phàm có chút cay xè.

Gia Thần dựa vào gần hơn một chút, khẩu khí tựa như dụ dỗ nói: “Josh bọn họ đã ở bên kia, nếu ngươi còn không chịu theo ta trở về, ta sẽ gọi bọn họ chạy tới tiếp đón.”

Tây Phàm nhắm mắt lại, nói: “Hảo, vậy ngươi để ta đứng lên.”

Ở trên xe, Tây Phàm vẫn không nói gì.

Lúc nhìn thấy ngã tư đường gần Thịnh gia, Tây Phàm mới nghiêng đầu, nhíu mày dùng ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm Thịnh Gia Thần, chậm rãi nói:

“Gia Thần ca, ta đoán tương lai của ta sẽ thực hỏng bét rồi, bởi vì ta rất dễ dàng bị ngươi thao túng.”

“Không đúng Tây Phàm, lúc này đây là ngươi thao túng ta.” Gia Thần cười nói.

Bởi vì ngoại hình chất phác nghiêm cẩn, bộ dáng Gia Thần tài trí sa cơ thất thế càng thêm chật vật, vén tóc ướt đẫm trên mặt, Gia Thần hướng Tây Phàm làm cái mặt quỷ. Giống như lại được nhìn thấy ngày đầu tiên lúc gặp Gia Thần, Tây Phàm ‘xí’ một hơi rồi quay đầu đi.

“Lần sau lúc trở ra tìm tình nhân một đêm, nhớ kỹ không cần mang vệ sĩ.” Lướt mắt liếc nhìn kính chiếu hậu, Tây Phàm chán ghét nói.

“Đáng tiếc, từ hôm nay trở đi ngươi phải bắt đầu thói quen mang theo vệ sĩ.” Gia Thần cười làm lành nói.

***

Lý Tây Phàm thành tình nhân bí mật của Thịnh Gia Thần.

Ở Thịnh Thị, chuyện này chỉ có thể là nửa bí mật, Gia Thần cùng cận vệ của Tây Phàm đều nghiêm khắc tuân thủ quy củ của tập đoàn, không dám tiết lộ nửa chữ, mà kì lạ là ngay cả Văn Huệ tiểu thư bị lãnh đạm cũng không phát hiện mình đã bị ném ở nơi nào, đúng là bí mật nửa công khai này, mới để cho Tây Phàm cảm giác Thịnh Thị nghiêm cẩn bất đồng với các công ty khác và —— thần bí.

“Thần.”

“Ân?”

“Để cho ta đi thực tập với Hoàng luật sư ở sở sự vụ nha.”

“Không được.” Gia Thần thanh âm biếng nhác.

Mới sáng sớm hai người đã ở trên giường lăn qua lăn lại đến tinh bì lực tẫn (kiệt sức á >”<), Gia Thần nằm ở phía dưới chợp mắt, bàn tay to ở trên lưng Tây Phàm chậm rãi sờ soạng. “Vì cái gì không được?” “Không thích hợp với ngươi, sở của bọn họ phần lớn là án kiện hình sự.” “Hơn nữa là án kiện hình sự do Thịnh Thị ủy thác.” Thịnh Gia Thần mở to mắt, nhìn xem gương mặt thanh tú trong sáng của Tây Phàm. “Về Thịnh Thị, ngươi còn biết bao nhiêu?” “Nhiều hơn so với ngươi nghĩ.” Tây Phàm đắc ý cười, “Ta xem, ta nghe, ta nghĩ, mặc dù không rõ ràng chi tiết lắm, cũng biết đại khái phạm vi.” “Nói thí dụ như… ?” Tây Phàm thế nhưng không nói tiếp, ngược lại hỏi: “Gia Thần ca, Thịnh Thị làm ăn hợp pháp thịnh vượng như thế, vì sao còn muốn bảo trì hắc đạo?” “Ân… Bởi vì món lãi kếch sù, cũng bởi vì truyền thống. Ta cũng luôn luôn tẩy trắng, bất quá băng dày ba thước, nhiều huynh đệ như vậy, há có thể nói tan liền tan.” “Cho nên Bách Hợp môn mới chứa không được ngươi có đúng không?” Gia Thần đưa tay đỉnh đỉnh mũi Tây Phàm, nói: “Chu Đào cạnh tranh ta lợi hại nhất chính là buôn lậu dầu mỏ cùng buôn bán ngầm súng ống đạn dược, luôn ước gì ta lật thuyền.” “Vậy chính phủ đâu?” “Đối với ta vừa thích vừa ghét, cảnh sát đợi bỏ chạy một đoạn rồi mới tới túm gót, chính là thời điểm cần quyên góp tiền các nghị viên sẽ dán bộ mặt hoang nghênh lên.” Tây Phàm đứng dậy, nhìn Gia Thần nói: “Hoàng luật sư có thể, ta cũng có thể giúp ngươi.” ” Huynh đệ trên hắc đạo ngày thường đều là ác hán bị người đời phỉ nhổ, ta không muốn ngươi tham gia án kiện hình sự như vậy. Nhớ rõ ta ngày đầu tiên thấy ngươi không? Ngươi giống một con cừu nhỏ, mà bọn họ, đều là sơn dương màu đen.” “Nhưng bọn hắn là huynh đệ của ngươi.” “Không được, cuộc đời luật sư của ngươi về sau sẽ bởi vậy mà có tiếng xấu.” Gia Thần quả quyết cự tuyệt, Tây Phàm lại thấy trong lòng càng thêm ngọt. “Này, Thịnh Gia Thần… Ta thích ngươi, ” Tây Phàm nhẹ nhàng hôn cằm của Gia Thần, “Cho nên… Ta muốn cùng ngươi làm một thứ trên sợi dây thừng chính là… Châu chấu.” (hẻm hiểu châu chấu trên sợi dây thừng ở đây hàm ý gì T>T cao thủ nào giúp đỡ với )

“Không được, ta không muốn ngươi làm châu chấu.” Gia Thần do dự một chút nhưng vẫn là cự tuyệt.

Tây Phàm không thèm nhắc lại, lấy ngón tay chậm rãi vuốt làn da rắn chắc của đầu vai Gia Thần, bên trên còn có mồ hôi li ti đều đều bao trùm, ngón tay xẹt qua phía sau lưu lại một đường dấu vết nhợt nhạt.

“Ta thích mùi hương của ngươi, Thịnh Gia Thần.”

“Hừ.” Gia Thần mỉm cười, Tây Phàm càng ngày càng làm càn, tựa hồ thông minh cùng ngạo khí bị che dấu lâu dài đều bị trận mưa to kia kích phát.

“Ta cũng thích mùi hương của ngươi, Lý Tây Phàm.”

“Ta không có mùi hương.” Tây Phàm dùng chóp mũi cọ xát tóc gáy trước ngực Gia Thần.

“Theo ta làm tình sẽ có, ” Gia Thần khép hờ hai mắt, “Mùi hương Gevallia đơn thuần.”

Bàn tay thon dài của Tây Phàm chậm rãi chải vuốt sợi lông trước ngực Gia Thần, bộ lông rậm dần dần kéo dài xuống dưới thâm màu rám nắng, năm ngón tay tách ra khép lại, nhẹ nhàng nâng khởi, buông ra, dần dần dọc theo bộ lông di động xuống.

“Ngươi hôm nay không phải đi học sao?” Ngón tay Gia Thần thu lại, bắt lấy cái mông vểnh mười phần co dãn của Tây Phàm.

“Buổi sáng là quy tắc chung hình pháp, ta học rất giỏi.” Tây Phàm cắn Gia Thần mơ hồ nói, nghe được tiếng thở dốc trên đầu, vừa lòng cảm thụ được Gia Thần đang bị khơi mào bản năng động vật.

Gia Thần mãnh liệt xoay người một cái đem Tây Phàm đè ở dưới thân, che miệng Tây Phàm lại, chậm rãi lấy tay vói vào giữa hai chân tình nhân, mềm nhẹ mà hữu lực bắt được vật nhỏ hơi ngẩng đầu lên, khi gấp gáp khi chậm chạp vuốt ve làm cho Tây Phàm phát ra thở dốc phiến tình, lại bị Gia Thần áp sát đôi môi ngọt ngào ngăn chặn tiếng rên rỉ.

“Ô… Gia Thần… A!” Tây Phàm rốt cục chịu không nổi, dùng sức thoát khỏi nụ hôn làm cho người ta hít thở không thông của Gia Thần, đầu gối vô thức lắc lư, mặt đỏ lên, thấp giọng rên rỉ phun ra chất lỏng màu trắng ở trong tay Gia Thần.

Gia Thần cười nhẹ, dùng ngón tay chậm rãi tiến vào hậu đình của Tây Phàm bởi vì sáng sớm vừa hoan hảo nên không quá chặt khít. Tây Phàm dần dần bình ổn mị nhãn như tơ nhìn tình nhân, cẩn thận cảm giác đỉnh nóng cháy cực đại của Gia Thần đang chậm rãi lộng mình…

Thời cơ xem như tới rồi? Chậm rãi, Tây Phàm ngồi dậy.

Đột nhiên một phen cầm phân thân nóng bỏng của Thịnh Gia Thần, Tây Phàm linh hoạt động thân lui về phía sau, hạ thân lập tức thoát ly kẻ tiến công nguy hiểm. Gia Thần kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt linh hoạt gian xảo. Nhìn chằm chằm khuôn mặt buồn bực của Gia Thần, Tây Phàm nhanh chóng mà kiên quyết nói:

“Thần, cho ta đi thực tập cùng Hoàng luật sư ở sở sự vụ nha!”

“Hỗn đản, ngươi nằm xuống cho ta!”

“Nói ‘Hảo’, nếu không, hắc hắc.” Tây Phàm nói xong buông đại côn nóng bỏng trong tay ra, nhấc chân xuống giường nhanh chóng thối lui nửa thước.

“Hảo, ta cho ngươi đi, lại đây.” Gia Thần thấp giọng nói.

“…”

Tây Phàm ngược lại có chút sợ hãi do dự, trong lúc chần chờ, Gia Thần đã vươn tay túm lấy y.

“Muốn chết.” Gia Thần ám ách nói xong, một bên đem dục vọng cương cứng mạnh mẽ ép vào thân thể của Tây Phàm.

“A, Thần, Thần… Gia Thần ca, Gia Thần ca, a, ngươi nhẹ một chút! ! Ô…”

***

Bởi vì người nào đó ác ý an bài, Lý Tây Phàm mang theo vệ sĩ đi làm vì thế mà trở thành thực tập sinh luật sư sở sự vụ nhàn rỗi nhất từ trước tới nay. Bất quá, Tây Phàm tin tưởng vững chắc, là trân châu rốt cuộc sẽ sáng lên, cho nên cứ mặt dày miệt mài đến ngơ ngẩn. Rốt cục, cơ hội cũng tới, trong ba tháng mở phiên toà một lần, Thịnh Thị cuối cùng cũng nhận ra được năng lực của Tây Phàm.

Liên quan đến vụ án chính là lão nhân của công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán – Khâu ca, thời điểm hắn cùng lão Hồ đang áp tải hàng hóa thì bị cảnh sát tuần tra kiểm tra bộ phận. Đang lúc đêm khuya, hai cảnh sát mở tầng dưới chót container ra phát hiện một loạt thùng vô cùng nặng, ánh sáng đèn pin vừa mới rọi xuống liền thấy rõ ràng là một đống súng ngắm FR-14, nhưng bất thình lình bị tên côn đồ tập kích, kết quả cảnh sát đành phải quỳ rạp trên mặt đất trơ mắt nhìn chiếc xe tải không có biển số biến mất ở đầu đường.

Không ngờ lúc ba ngày sau Khâu ca thế nhưng bị cảnh sát điều tra bắt giam vì nằm trong vòng tình nghi. Bởi vì cảnh sát họ Lý công bố mình có thể xác nhận địa điểm và nhận ra Khâu ca, cho nên lúc Hoàng luật sư nộp tiền bảo lãnh Khâu ca ra khỏi cảnh cục tới thời điểm này cũng đã đối với án tử này không hề ôm hi vọng. Nếu Khâu ca bị phán có tội, mặc dù hắn ở trong ngục sẽ không phản bội Thịnh Gia Thần, nhưng công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán không tránh được sẽ bị kiểm tra cũng bởi vậy mà ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán, đến lúc đó đối Thịnh gia mà nói là một đả kích không lớn không nhỏ. Án tử định ở phiên toà được mở vào ngày năm tháng ba, đến lúc đó chỉ chờ cảnh sát giáp mặt chỉ chứng, Khâu Ca chỉ sợ không tránh khỏi tai ương lao ngục.

Mỗi lần Hoàng luật sư cùng hạ thủ thảo luận vụ án, Tây Phàm ngay tại một bên cẩn thận lắng nghe.

Sáng sớm ngày ba tháng ba, lúc Hoàng luật sư mở tờ báo ra, kinh ngạc đến mức ngã vỡ kính mắt, chỉ thấy trên báo chí dài dòng là về kẻ cấp dưới đưa tin Thịnh Thị bị tình nghi buôn lậu súng ống đạn dược, cũng có chụp ảnh Khâu ca trên diện rộng cực kì bắt mắt. Hoàng luật sư tiếp tục lật sang tờ báo khác, đều là như thế, cho đến khi hắn từ nơi Khâu ca biết được Lý Tây Phàm từng giúp Khâu ca chụp ảnh lúc cắt tóc, quả thực muốn giận điên lên, quay đầu đi tìm, mới phát hiện Tây Phàm hai ngày nay đều không đến làm.

Vốn tưởng rằng Gia Thần sẽ ở lại trong khu nhà nội thành, cho nên Tây Phàm về nhà phi thường muộn, vừa nhìn thấy khuôn mặt đen đang chờ ở đại sảnh liền ngây ngẩn cả người.

“Đây là chuyện gì?”

“Đoàng, ” Tờ báo màu sắc rực rỡ ném tới trước mắt.

“Ác a, in ấn không tồi, rất rõ ràng.” Tây Phàm nhìn Khâu Ca trên mặt báo, cười đến toe tóe.

“Vì cái gì?” Gia Thần khẩu khí vô cùng kém cũng chỉ vì tổn thất một lão nhân, lại cộng thêm bị Chu Đào chế giễu.

“Ngươi xem ảnh chụp này đi.” Tây Phàm từ trong túi xách của mình lấy ra một tấm ảnh.

Gia Thần tiếp nhận, trong ảnh chụp là một cảnh sát đứng ở trước sạp báo.

“Đây là chứng nhân.”

Gia Thần nghi hoặc ngẩng đầu.

“Nếu như toàn bộ người trong nước đều có thể cùng hắn nói ra đặc điểm người  tình nghi, mà đặc điểm này lại có điểm không quá chuẩn xác…”

“Lý Tây Phàm.” Miệng Gia Thần không tự chủ được mở lớn.

***

Người ngồi trong phòng nghe ước chừng có thể chia làm ba nhóm, nhiều nhất là phóng viên, tiếp theo là người của Thịnh Thị, Chu Đào cũng tới, lặng yên không một tiếng động ngồi ở phía sau, thể hiện rõ bộ dáng đến xem náo nhiệt.

Trước mặt bồi thẩm đoàn, Hoàng luật sư đã có dự tính nhìn chằm chằm gã cảnh sát béo chứng nhân tràn đầy tự tin.

“Lý cảnh quan, tại hiện trường vụ án ngài nói ngài nhìn thấy rất rõ bộ dáng đương sự của ta.”

Đúng vậy.”

“Ngài có thể miêu tả một chút không?”

“Hắn có dáng người vừa vừa, đôi mắt không to, mặc quần áo màu đậm, tóc…”

“Ngài nói tóc của hắn dài đến dưới lỗ tai, cụ thể dài bao nhiêu?”

“Dài quá lỗ tai, không phải kiểu tóc ngắn như hiện tại.” Hừ, cắt tóc cũng vô dụng, Lý cảnh quan liếc nghiêng Khâu ca đang ngồi tại vị trí bị cáo.

“Vậy mọi người thấy rằng kẻ côn đồ không có khả năng là chứng nhân của ta, chứng nhân của ta lúc ba ngày trước chiều dài tóc gần chạm bả vai, đây là do Lưu thái thái cắt ngắn cho hắn, bà có thể chứng minh tóc của đương sự ta lúc đó không phải tóc ngắn như hiện tại, cũng không phải tóc chỉ tới bên tai, mà là tóc dài gần bả vai.”

“Khi đó trong đêm tối, tóc ta có thể nhìn không rõ lắm.”

Có bẫy! Tuy rằng vẫn không biết rõ bẫy ở nơi nào, Lý cảnh quan lập tức bắt đầu cảnh giác.

“Ta có thể suy đoán, ngài lúc ấy cũng không thấy rõ ràng ngại phạm, nhưng sau khi ngài xem về án kiện trên báo chí liền không tự chủ được dựa theo ảnh chụp một lần nữa sửa chữa trí nhớ của ngài, cho nên ngài dựa vào tấm ánh đương sự của ta để miêu tả ngại phạm, nói cách khác ngài miêu tả chính là đương sự của ta mà không phải ngại phạm.”

“Nhưng ta nhìn thấy mặt của ngoại phạm!” Cảnh sát tức giận nói.

“Giống như ngài miêu tả, bất luận một độc giả nào xem qua báo chí cũng có thể làm được, cho nên miêu tả của ngài căn bản không thấu đáo, không có tính uy tín, đúng không.”

“Ta chưa từng xem qua tờ báo kia, ta thật sự thấy được mặt của hắn!” Cảnh sát mập mạp phẫn nộ ồn ào.

“Vậy ngài lúc này đang làm gì đó, Lý cảnh quan.” Hoàng luật sư cầm lấy tấm ảnh trong tay giơ lên.

***

Lúc người nghe tấp nập đi ra đại sảnh, Thịnh Gia Thần cùng Cố Chương nhìn đối diện Chu Đào cùng thủ hạ của hắn, Chu Đào sắc mặt xanh mét không nói được một lời, trái lại Hoài thúc phía sau mỉm cười cùng Gia Thần chào hỏi. Cố CHƯƠNG MỘT BÊN ĐƯA TAY RA HIỆU, MỘT BÊN TỪ TRONG LÒNG NGỰC MÓC RA PHONG THƯ GIAO CHO NGƯỜI CỦA ĐỐI PHƯƠNG, HOÀI THÚC TIẾP NHẬN MỞ RA XEM, VẪN NHƯ CŨ CƯỜI ĐẾN ÔN HÒA, HƯỚNG VỀ PHÍA CỐ CHƯƠNG GẬT GẬT ĐẦU ĐI.

“Bản chất thật của hắn chính là một con cáo già.” Cố Chương cười nhìn bóng dáng của Hoài thúc.

“Ngươi đưa hắn cái gì?”

“Nhớ rõ cái máy nghe trộm kia không? Không phải Tiểu Kha, là một công nhân bảo dưỡng ô tô làm, vừa hù dọa nên cái gì cũng nói. Trong phong thư là máy nghe trộm cùng lời khai của hắn.”

“… Hắc, y thật là một tiểu tử rất thông minh.” Thịnh Gia Thần đột nhiên thấp giọng cười nói.

“Ai?”

Thịnh Gia Thần cúi đầu đi theo Cố Chương nói câu gì đó, Cố Chương cười gật gật đầu, bước nhanh vài bước mở cửa xe của mình. Hôm nay, đến phiên hắn thay Đại trợ lý đi đón Lý Tây Phàm tan học.

Lúc Tây Phàm ngồi trong phòng ăn Tây vắng vẻ nhìn thấy khuôn mặt Gia Thần tươi cười, nhịn không được kêu to lên. Nhất định là Khâu ca thắng kiện, đây là vụ kiện đầu tiên chính mình tham dự từ lúc chào đời tới nay! !

“Ngươi như thế nào lại nghĩ tới loại thủ đoạn này?” Gia Thần giơ ly rượu nho trong tay lên, thủy tinh đụng vào nhau, một thanh âm ‘đinh đương’ vang lên.

“Từ mùa hè năm trước đến bây giờ, ta đã xem kỹ khoảng một ngàn hai trăm vụ hình sự án lệ.”

Tây Phàm một bên cười dài hớp rượu, một bên ở trong lòng lầm bầm lầu bầu, ân, phải cho rượu ở trên đầu lưỡi chậm rãi chuyển một chút, sau đó hiểu rõ hương khí khác biệt của chất lỏng.

“Vì sao, ta nghĩ rằng ngươi sẽ thích kinh tế án tử chứ?”

Màu đỏ mã nảo ánh chiếu lưu động, Tây Phàm hì hì cười nói, “Ta nói rồi, ta muốn cùng ngươi làm một con châu chấu trên sợi dây thừng.”

“Là vì báo ân sao?”

“Báo ân? Vậy nên học… giúp ngươi kiếm tiền, ” Tây Phàm lắc lắc lắc lắc ngồi ở ghế trên cười, “Thích ngươi, mới nghĩ muốn làm cho mình cũng có… Đôi cánh màu đen.”

Gia Thần cúi đầu, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.

“Ngươi say rồi, Tây Phàm.” Gia Thần đỡ cánh tay của Tây Phàm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.