Tẩy Trắng Ái Tình

Chương 4: Chương 4




CHƯƠNG 3♣

Editor: Lệ Cung Chủ

 Cuối tháng tư, Tây Phàm trợ giúp Thịnh Thị bình ổn chính quyền về chuyện công ty Phong Nguyên ác ý lôi kéo nhân dân khởi tố; trong tháng sáu tranh kiện thành công vụ một huynh đệ mang tội danh đánh lén cảnh sát điều hàng đến ngộ thương, từng bước một, Lý Tây Phàm rốt cục dùng thông minh cùng chăm chỉ của mình giành được tín nhiệm bên trong tập đoàn. Tới kì nghỉ hè đại học năm thứ nhất, Tây Phàm đã thành trợ lý chủ tịch chỉ sau Cố Chương, tuy rằng không được người ngoài chú ý, nhưng y lại thật thật tại tại trở thành một nhân vật trung tâm trong Thịnh Thị, điều này làm cho nhân viên tùy tùng của y là Josh phá lệ vui vẻ.

Sáng sớm hôm nay, thời điểm Josh đi đến cửa phòng sách, nghe được Tây Phàm tựa hồ đang ở nói chuyện điện thoại, Josh thức thời đứng lại.

“Đã không còn đường sống quay trở về sao?”

“Nếu chúng ta hạ thấp chi phí vận chuyển, giảm bớt nhân công, sử dụng khoang chứa hàng không vi phạm quy định thì sao?”

“Ai bán đứng Thịnh Thị, điều tra ra sao?”

“Hắn không phải là quản lí của Đông Hán sao.”

“Hảo, Thần, ta chờ ngươi trở về.”

Nghe Tây Phàm cúp điện thoại, Josh gõ cửa đi vào, Tây Phàm đang mệt mỏi gục vào trên bàn, đè nặng dưới thân một đống hồ sơ chồng chất.

“Tây Phàm thiếu gia, nên ăn điểm tâm.”

Tây Phàm từ trên bàn ngẩng đầu, tóc mái hỗn độn tản ra tới trên ót, y nhẹ nhàng dụi mắt đứng dậy.

“Ngươi quá vất vả rồi, sẽ mệt chết đó.”

“Ngươi từng thấy qua người mười tám tuổi nào vì mệt mà chết chưa, Josh?”

Tây Phàm xoa xoa đầu tóc rối bời, duỗi thắt lưng thật dài, bắt đầu ở tại chỗ khởi động.

Josh chỉ đành nhìn y.

Thân thể Tây Phàm luôn luôn rất tốt, là một hài tử khỏe mạnh cơ hồ bách bệnh bất xâm, trước cuối tuần còn đắc ý nói cho Gia Thần biết chính mình đã báo danh tham gia đại hội thể dục thể thao chạy 3000 mét dành cho nam, cho nên lúc Gia Thần nghe tin y đã bất tỉnh quả thực không thể tin vào lổ tai của mình.

Thẳng đến khi vọt vào cửa phòng cứu thương trường học, sắc mặt của Gia Thần mới thoáng khôi phục bình thường, Lý Tây Phàm đang ở phòng cứu thương làm loạn chuyển cả phòng, Josh thì đứng ở bên cạnh bàn cùng bác sĩ nói chuyện.

Một phen ôm vai Tây Phàm, đôi chân mày rậm của Gia Thần nhíu lại, trong ánh mắt tựa hồ có thể toát ra lửa.

“Sao lại thế này?”

“Ta… Sau khi chạy thì không di chuyển được.” Tây Phàm ảo não nói: “Hôm nay thiếu mất một người quan trọng, toàn bộ học sinh phía trước xem như quẳng cho chó gặm.”

“Không có việc gì ngươi chạy nhanh như vậy làm gì chứ? ! Chạy nhanh cỡ nào mà lại té xỉu?”

“Thi đấu a! Hôm nay là đại hội thể dục thể thao, ta biết ngươi phải ký hợp đồng cho nên không nói cho ngươi biết.”

“Ngươi!” Gia Thần chán nản, vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ miếng băng gạt nhỏ trên trán của Tây Phàm, “Đau không? Nhiều lắm không?”

“Không đau, đáng tiếc vài tuần lễ đều phải mặt mày hốc hác.” Tây Phàm càng thêm ảo não, quay đầu lại hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, khẳng định sẽ không để lại sẹo đúng không?”

“Ai u, ta muốn bị ngươi phiền muốn chết rồi, không có, mặc dù để lại sẹo, thì vẫn là khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, được rồi chứ?.” Lão bác sĩ lắc đầu đi tới, hỏi Gia Thần, “Ngươi chính là ca ca của Lý Tây Phàm phải không?”

“Đúng.”

“Điều quan trọng là Lý Tây Phàm phải hảo hảo nghỉ ngơi cùng ăn cơm, y bởi vì ngủ không đủ giấc thiếu máu mà gây ra tuột huyết áp, cho nên mới té xỉu ở trên đường chạy.”

“Ngủ không đủ giấc?” Gia Thần nghi hoặc nhìn Tây Phàm.

” Thời điểm ngài không ở nhà, Tây Phàm thiếu gia mỗi ngày đều xem thứ này thứ nọ đến nửa đêm, có đôi khi suốt đêm, ăn cơm cũng không quy luật.” Josh đứng ở phía sau nói chuyện.

“Xem cái gì mà tới nửa đêm, tiểu thuyết võ hiệp hay là máy chơi game?” Bác sĩ nói.

“Đúng vậy sao?” Gia Thần lớn tiếng hỏi.

Tây Phàm chột dạ lắc đầu, “Không nghiêm trọng như vậy.”

“Đồ ngốc, thân thể không có, công ty còn có ích gì? Từ giờ trở đi, nghỉ!” Gia Thần thực tức giận.

“Cảm ơn Tạ bác sĩ.”

Gia Thần lôi kéo Tây Phàm đi ra.

“Ta còn mục nhảy xa hạng ba vẫn chưa hoàn thành, ” Thấy xe của Thịnh Gia Thần, Tây Phàm giẫy cánh tay nói.

“Bỏ cuộc.” Gia Thần mặt sa sầm tìm một cái mũ đội lên đầu Tây Phàm, vừa vặn che lại miếng băng lụa trắng chói mắt.

Tây Phàm thấy Gia Thần thật sự tức giận, ngoan ngoãn ngồi vào xe.

“Đi nơi nào?” Mở ra chiếc gương phía trước chỗ ngồi, Tây Phàm cong miệng xem cái mũ của mình.

“Lướt sóng.”

Thật là lướt sóng, hơn nữa là lướt sóng không có vệ sĩ! !

Lúc Tây Phàm trợn mắt há hốc mồm đi xuống phi cơ trực thăng, cũng đang lúc hoàng hôn.

Ánh chiều tà màu đỏ khóa lại kết mây tía giữa nơi thủy thiên giao nhau bồng bềnh, bên trên, bầu trời màu tím xanh, phía dưới, vẩy cá tựa như bụi kim quang trong nước biển màu lam.

Đứng ở bên cạnh Huyền Nhai (vực thẳm), Tây Phàm thật lâu sau mới chậm rãi xoay người lại.

“Có ai biết chúng ta ở chỗ này không?” trong ánh mắt của Tây Phàm dường như có thể nhìn thấy sắc thái của ánh chiều tà.

“Không có.” Gia Thần chậm rãi ôm Tây Phàm vào trong lòng, dùng môi hôn lên miếng băng gạt trên trán Tây Phàm.”Chỉ có chúng ta.”

“Chúng ta hiện tại đi lướt sóng sao?” Cúi đầu tựa vào trước ngực Gia Thần, Tây Phàm hỏi những câu vô nghĩa.

“Không, bởi vì chúng ta hiện tại đang ngồi trước lò sưởi.” Gia Thần đồng dạng tựa hồ đắm chìm ở trong mộng.

Tây Phàm ăn cơm no, nằm trên tấm thảm ở bên cạnh lò sưởi. Ngọn nến trên cái bàn nhỏ, trong khay còn đặt mấy lát bánh mì dăm bông.

“Gia Thần, toàn bộ đảo đều là của ngươi sao?”

“Huyền Nhai này một nửa là của ta, một nửa bờ cát bên kia là làng chài.”

“Vì sao ta chưa bao giờ biết phần sản nghiệp này?”

“Không ai biết, ta dùng danh nghĩa bảo mẫu mất đi của ta mua nó.”

“Nơi nào gần đây nhất?”

“Indonesia.”

Nhìn Tây Phàm thỏa mãn nằm giống như con heo nhỏ, Thịnh Gia Thần ôn nhu hỏi nói: “Thích không? Không có điện thoại, không có đèn, đến đây, chẳng khác nào đoạn tuyệt với nhân thế.”

Tây Phàm hé miệng nở nụ cười: ” Nhà gỗ cùng ngọn nến này, thật sự không phải là phong cách của ngươi. Ta nghĩ rằng ngươi chỉ thích chiếc ô tô Jaguar.”

“Gì chứ? Là phong cách của ta sao?”

Lò lửa cháy rừng rực, Gia Thần đã cởi áo, làn da màu đồng cổ ánh kết ánh lửa hồng càng hiện ra cơ bắp mê người. Hắn đắc ý đứng ở nơi đó, tay mang theo một cây đàn ghi-ta ở trong bóng sáng có vẻ cực kì tinh xảo.

Trong nhà gỗ truyền đến tiếng kinh hô trầm thấp của Tây Phàm, bóng người chớp lên chiếu vào trên bức màn, dần dần, tình nhân đang lúc khe khẽ thì thầm, âm thanh dây đàn nhu hòa nhẹ nhàng vang lên.

Tiếng sóng nhấp nhô, tiếng đàn như kể, nửa đêm không người, ánh trăng từ trên mặt biển chậm rãi dâng lên cao.

***

Thời điểm kết thúc mùa hè, Thịnh Thị rốt cục lấy lại được một thành phố, sau khi Gia Thần thành công làm cho bang phái thế lực ở Đài Loan tả lay hữu lắc đầu nhập vào Thịnh Thị, Tây Phàm cùng Gia Thần lại có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi, chạy đến trên đảo vô danh xả hơi hai ngày.

Tây Phàm thích ngồi ở Huyền Nhai, ngắm nhìn đàn hải âu ở dưới chân bay tới bay lui, ném một mẩu bánh mì vụn xuống, hải âu “Oa oa” kêu trên không trung bay vút đoạt thức ăn.

Gia Thần từ phía sau ôm lấy thắt lưng Tây Phàm, ghé vào trên mặt, chậm rãi có điểm mơ hồ.

“Ta thật kỳ quái, vì cái gì Thanh Hải bang lại đầu nhập vào chúng ta, chúng ta hứa hẹn này nọ cũng không thể so với sức hấp dẫn của mồi nhử buôn bán nhà của Chu Đào, bọn họ vì sao lại bỏ hắn chọn ta?”

Gia Thần hắc hắc nở nụ cười, dùng cái mũi nhẹ nhàng cọ cọ ở trên lưng Tây Phàm, nhàn nhã nói: “Tòa nhà kia năm tầng, đáng tiếc năm đó ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu chỉ làm móng hai tầng, tiếp qua một năm rưỡi sẽ trở thành tòa nhà nguy hiểm.”

Tây Phàm bật cười nghiêng đầu sang chỗ khác, “Làm sao ngươi biết?”

“Hoài thúc nói cho ta biết.”

“Cái gì? !” Tây Phàm sửng sốt.

“Đây là khoản giao dịch quan trọng nhất mà Thịnh Thị ký kết cùng hắn.”

“Ngươi là nói… ?”

” Cơ mật cao nhất của Thịnh Thị, Chu Đào nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến.” Gia Thần nhẹ nhàng nói.

Nhìn Thịnh Gia Thần tươi cười như cả người lẫn vật vô hại, Tây Phàm bất tri bất giác rùng mình một cái, sớm biết rằng tình nhân của y là một con báo nguy hiểm, vẫn có đôi khi lại cảm thấy khiếp sợ.

“Hắn không phải là nguyên lão của Bách Hợp môn sao, như thế nào lại…”

“Nếu ngươi biết điều kiện ta đưa ra, có lẽ có thể hiểu được.” Gia Thần ngẩng đầu nhìn Tây Phàm, ánh mắt tựa hồ trở nên thâm thúy khó dò: “Tây Phàm, không có gì có thể đảm bảo là cả đời. Ta hy vọng thủ hạ trung thành, nhưng không mù quáng tin tưởng sự trung thành đó.”

“Như vậy a?”

Tây Phàm mờ mịt xoay đầu lại, vô ý thức đem bánh mì trong tay rắc xuống, “Oa oa oa oa, ” bên tai hải âu vội vàng kêu.

“Hơn nữa, bởi vì có thể đúng lúc biết điểm mấu chốt báo giá của Bách Hợp môn, chúng ta có hi vọng giành được đơn đặt hàng trộm mua súng ống đạn dược của chính quyền Philippines, đây chính là hai năm làm ăn lớn nhất của chúng ta.”

Không chú ý tới sự hoang mang của Tây Phàm, Gia Thần khẽ liếm cái cổ màu lúa mạch nhạt, chậm rãi gặm cắn, rốt cục làm cho Tây Phàm trở nên tâm phiền ý loạn, ngửa đầu nằm vào trong lòng Gia Thần. Mái tóc mềm mại từ trán trượt mở ra, lộ ra vết sẹo nho nhỏ màu trắng ngày thường cẩn thận che lấp. Tiểu tử vụng về này, Gia Thần nhịn không được nở nụ cười, chậm rãi liếm đôi môi màu nhạt, hôn càng sâu hơn.

***

Ngày dần dần bắt đầu chuyển lạnh, Thịnh Gia Thần mang theo Cố Chương, có khi là Tây Phàm, liên tiếp xuất nhập biên cảnh Thái Lan, nơi đó là mảnh đất trung gian mà bọn họ cùng chính quyền Philippines đàm phán.

Nắm chắc trong tay hành động của Bách Hợp môn, theo thời gian trôi qua, khuynh hướng phỉ chính phủ cùng Thịnh Thị hợp tác càng ngày càng rõ ràng, Chu Đào cũng có vẻ càng thêm nôn nóng, sau khi một vị quản lí của công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán bị bắn lén đả thương, Thịnh Thị mọi người đều khẩn trương lên.

Thịnh Gia Thần biết sự kiện bắn lén bất quá chỉ là lời cảnh cáo, Chu Đào muốn biết chính là lộ tuyến cùng địa điểm giao hàng của Thịnh Thị cùng phỉ chính phủ sau khi thỏa thuận chi phí vận chuyển, mà bí mật này, trong Thịnh Thị người biết không vượt quá năm.

Cố Chương thì không sao, hắn lão luyện tỉnh táo, thuật bắn súng ở Hồng Kông có thể sắp xếp đến tiền ngũ, Gia Thần duy nhất lo lắng chính là Tây Phàm, trừ việc tăng người bảo vệ, lúc rãnh rỗi sẽ dạy y bắn súng, cũng may Tây Phàm bình thường tầng số thấp, ngoài Thịnh Thị ra rất ít người biết sự hiện hữu của y.

Hôm nay Tây Phàm có một khóa học, vì thế mà Gia Thần đã đặt một quán ăn Tây trong nội thành yên tĩnh.

“Có chuyện tốt gì sao?” Xuống xe, Tây Phàm đuổi theo hỏi.

“Lát nữa sẽ nói cho ngươi biết.”

Đang là thời điểm ăn cơm, đại sảnh im lặng nhàn nhàn tản tán khách nhân ngồi, tiểu thư phục vụ đi đến, dẫn Gia Thần cùng Tây Phàm đến một góc u tĩnh, bọn vệ sĩ cũng tự tìm cái bàn ngồi xuống.

“Tiên sinh, muốn ăn gì?” Tiểu thư cười khanh khách đứng ở bên cạnh.

“Jumbo… . . . Coconut Shrimp and…”

Tiểu thư vội vàng ghi lại trên giấy.

Gia Thần từ từ gọi món ăn, Tây Phàm thì nhàm chán nhìn mọi nơi, tiểu thư khó khăn mới thu hồi thực đơn, duyên dáng lượn lờ đi. Thấy Tây Phàm nhìn chằm chằm bóng dáng tiểu thư, Gia Thần từ trong lỗ mũi hừ lạnh một tiếng, Tây Phàm cười quay đầu.

“Tây Phàm, tròn một năm khoái hoạt.” Gia Thần từ trong túi trước lấy ra một cái hộp gỗ nho nhỏ.

Tây Phàm tiếp nhận rồi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn đơn giản.

“Không phải cầu hôn, là kỷ niệm.”

Tây Phàm sửng sốt hiểu được một chút, kỷ niệm của Thịnh Gia Thần, là cái ngày mưa rơi ấy.

Tây Phàm lật nhẫn lên, quả nhiên, ở mặt trong nhẫn là một hàng hoa thể chạm nổi: 10211995.

Tây Phàm cười đeo nhẫn vào trên tay, đánh giá một lượt, xoay người hưng phấn nhào đến, một phen ôm cổ Gia Thần, vừa hôn vừa la lớn: “Thật tốt quá Gia Thần, cám ơn ngươi!”

Gia Thần sửng sốt, Tây Phàm ở bên ngoài chưa bao giờ thích thân thiết cùng hắn, hôm nay hảo thất thường.

“Ta rất thích, ” Tây Phàm thanh âm dần nhỏ xuống, áp sát bên tai Gia Thần môi vừa hôn vừa nói nhỏ, bồi bàn nhìn thấy mặt đỏ tai hồng.”Thần, cái tên dùng cơm ở phía sau ngươi không ổn, còn có tiểu thư phụ trách bàn của chúng ta.”

Tây Phàm nét mặt tươi cười như hoa, Gia Thần nheo ánh mắt lại, bộ dáng say mê, cắn cái lổ tai của Tây Phàm nói: “Hiểu rồi, lúc cô ta qua đây, ngươi cứ trốn như thế này, những thứ khác xem ta.”

Tây Phàm cười an vị ngồi xuống, quay đầu xem, tiểu thư đã bưng chén đĩa cùng cơm đến.”Cạch”, Thịnh Gia Thần đem cái hộp nhỏ trống đậy lại đứng lên, chậm rãi bỏ vào trong vạt áo tây trang.

Trong nháy mắt tay phải tiểu thư nắm chắc súng rút ra từ dưới khăn chén đĩa, Thịnh Gia Thần đã động thủ. Cánh tay lớn nhanh như tia chớp mạnh mẽ cầm cổ tay sát thủ, ‘khách đoàng’ một tiếng lưu loát bẻ gẫy xương cổ tay, tay trái cánh tay dùng sức, một cái toàn thân, Gia Thần đã đem thân thể đau đến run rẫy kéo lại che chở trước người mình, tay phải cầm nòng súng màu đen sâu thẳm nhắm ngay phía sau thực khách.

Thực khách kia nghe được động tĩnh phía sau, biết chuyện đã xong xuôi, cầm súng nhanh chóng quay ngược thân trở lại, nhưng đối diện nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của đồng lõa bị Thịnh Gia Thần ôm ở trước ngực, không kịp điều chỉnh nòng súng, súng đối phương đã vang lên, khó có thể tin nhìn lỗ máu trước ngực mình, thực khách sát thủ chậm rãi ngã xuống.

Gia Thần vừa động thủ, Tây Phàm cũng đã lui thành một đoàn trốn vào góc, lúc này mới mở to hai mắt chậm rãi đứng dậy, y đến gần hai bước ngơ ngác nhìn vết máu đầy đất cùng sát thủ đau đớn trằn trọc, sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt.

“Chủ tịch, có muốn thêm hai phát súng nữa hay không.” Lúc này ba vệ sĩ mới chột dạ hướng tới hỏi.

Gia Thần nghiêng mình ngăn trở tầm mắt của Tây Phàm, một bên lôi kéo y đi ra ngoài, một bên phân phó vệ sĩ nói: “Chúng ta đi, để cho lão bản bọn họ tự mình xử lý.”

Ngồi trên xe, Tây Phàm còn thật lâu không thể từ trong khiếp sợ bình phục lại, nửa ngày một câu cũng không nói. Gia Thần vươn tay ôm bả vai y, dần dần cảm thấy thân thể Tây Phàm không còn phát run, mới thấp giọng hỏi: “Tây Phàm, nói cho ta biết, làm sao ngươi biết hai người kia không thích hợp?”

“Nhớ không lầm, thời điểm ta học trung học thỉnh thoảng ở quán cơm Tây làm công, ta biết không có một nữ hầu nào lại mang giày cao gót bưng chén đĩa, bằng không qua một ngày sẽ mệt chết, hơn nữa lúc cô ta ghi sổ sách, cư nhiên dùng bút máy, mà người trong quán ăn cho tới bây giờ đều chỉ dùng bút bi.”

Gia Thần kinh ngạc nhìn Tây Phàm, Tây Phàm được khích lệ, trên mặt dần dần khôi phục ý cười bình thường.

“Còn có, cái tên kia phía sau, trong lúc chúng ta gọi món ăn, hắn rắc bốn lần muối lên miếng thịt bò của chính mình, mà miếng thịt bò kia, vừa thấy cũng đã biết nguội đến mức giống tảng đá…”

Nhìn bộ dáng Thịnh Gia Thần khiếp sợ, Tây Phàm nhịn không được lại đắc ý, vốn tưởng rằng hắn sẽ vui vẻ khen chính mình, không nghĩ tới Gia Thần cái gì cũng chưa nói, thần sắc dần dần lãnh đạm, ngoảnh qua … Nhìn phía trước không nói một lời.

“Làm sao vậy, Gia Thần?” Tây Phàm tâm hoảng hỏi.

Gia Thần chuyên chú lái xe, qua hồi lâu hơi hơi khôi phục thần sắc, khẽ động khóe miệng cười cười nói: “Tây Phàm, ngươi tương lai nhất định sẽ trở thành một luật sư phi thường xuất sắc.”

Không biết vì cái gì Tây Phàm cảm thấy Gia Thần thoạt nhìn có một tia u buồn, một tia… Cổ quái?

Tây Phàm không trả lời.

“Tây Phàm, Thứ tư ta có thể đi.” Gia Thần cứng nhắc nói.

“Ta… Có thể đi cùng ngươi không?” Tây Phàm nhìn trộm Gia thần, kỳ thật không quá ôm hy vọng.

“Lần này không phải đàm phán, là giao hàng, cho nên ngươi đừng đi, vạn nhất gặp chuyện không may, ngươi nhìn không được huyết tinh, ta còn phải trông nom ngươi.”

Tây Phàm gật gật đầu, Gia Thần nghiêng đầu sang chỗ khác xem Tây Phàm: “Ta chỉ lo lắng trong mấy ngày này Chu Đào sẽ tìm ngươi phiền toái.”

“Không thể nào, rất ít người bên ngoài biết ta. Ngươi yên tâm, ta mấy ngày nay không ra khỏi cửa là được.” Tây Phàm cười an ủi Gia Thần.

“Để ta suy nghĩ một chút.”

Bất tri bất giác đã đến hành lang Thịnh gia, Gia Thần nói xong, tắt lửa mở cửa xe ra.

***

Chạng vạng thứ ba, Gia Thần đưa Tây Phàm đến trên đảo vô danh.

Hồng Kông tuy rằng đã là cuối thu, trên đảo nhỏ vẫn như cũ một mảnh phong cảnh nhiệt đới, tán lá cây cọ nhẹ nhàng lay động, xa xa có thuyền đánh cá của thổ dân nhàn nhàn lắc lư trên mặt biển màu xanh tím lấp lánh sóng quang, mấy con chim nhỏ đậu đầy tổ trong khe hở vực thẳm, hơi có động tĩnh, bay lên thành đàn tựa như mây trời màu đỏ sậm. Đến đêm gió lớn, nước biển thủy triều, thanh âm ầm ầm vang vọng không dứt bên tai, tới khi đánh vào trên vách vực thẳm thì đã suy yếu bớt.

Đống lửa than tro tàn ở trên nhà gỗ, ánh sáng đỏ ảm đạm, Gia Thần cùng Tây Phàm triền miên.

Tới nửa đêm, Tây Phàm đã muốn mệt đến cả người bủn rủn, tựa lưng vào trong lòng Gia Thần, nói cái gì cũng không chịu cử động nữa, Gia Thần vẫn ở phía sau nhẹ nhàng hôn mồ hôi khắp cổ y.

“Thần.”

“Ân.”

“Nhớ kỹ lời của ta, nếu gặp lại cảnh sát Việt Nam, ngàn vạn lần không được cùng bọn họ xung đột.” Tây Phàm cố gắng lấy tinh thần, cuối cùng dặn dò tình nhân.

“Ân.”

“Trong toàn bộ Đông Nam Á thì mức hình phạt của Việt Nam đối với đánh lén cảnh sát là nặng nhất, xảy ra chuyện nếu có thể đi thì đi, mặc dù thúc thủ chịu trói cũng không sao cả, chúng ta trở về sẽ tự có biện pháp theo chân bọn họ lên tòa án.”

Gia Thần không nói gì.

“Thần.”

“Ân?”

“Ta mệt muốn chết, ngươi đừng cắn ta nữa được không.”

“Ân.”

Gia Thần ngừng miệng, săn sóc không hề lộn xộn, kéo chăn gắt gao ôm thắt lưng nhỏ gầy của Tây Phàm. Bên ngoài gió rất lớn, nhánh cây trước phòng thỉnh thoảng đụng tới cửa sổ, phát ra tiếng vang nhỏ “Tháp tháp”, chỉ chốc lát sau, Tây Phàm truyền ra tiếng hít thở đều đều.

Sau khi ôm Tây Phàm một cái, Gia Thần đi hướng phi cơ trực thăng đậu ở trên mảnh đất trống.

Tây Phàm đột nhiên cảm thấy được bất an, xa xa ở phía sau Gia Thần hô: “Khi nào thì tới đón ta, Gia Thần? !”

” Giữa trưa thứ bảy!”

Gia Thần không quay đầu lại, Tây Phàm bĩu môi, nhìn hắn leo lên chỗ ngồi lái, mang mũ áo, cúi đầu kiểm tra dụng cụ.

Hành động lần này không hề tầm thường, tuy rằng tin tưởng năng lực của Gia Thần, Tây Phàm vẫn có chút không yên, một đường nhìn chằm chằm Gia Thần, nhưng cánh quạt đã bắt đầu chuyển động, gió xoáy kịch liệt cùng bụi đất nổi lên chỉ một thoáng mơ hồ nhìn thấy bộ dáng của Gia Thần. Tây Phàm lui về phía sau vài bước, đứng ở xa xa giữ chặt áo gió của mình. Phi cơ trực thăng chậm rãi nâng lên, trên không trung ngắn ngủi dừng lại, Tây Phàm híp mắt, lờ mờ thấy Gia Thần đang hướng y vẫy tay.

Một hạt cát nhỏ rơi vào trong mắt của Tây Phàm, y đành phải lấy tay dụi loạn một trận, khó khăn mở ra đôi mắt nước mắt lưng tròng, phi cơ trực thăng đã biến thành món đồ chơi lớn nhỏ, xa xa lơ lửng giữa mặt biển và bầu trời màu lam.

Tây Phàm không đành lòng nhìn trong chốc lát, trên mặt biển không còn bóng dáng màu đen nữa, lúc này mới miễn cưỡng quay thân lại.

***

Trên quảng trường rách nát xác ô tô chất thành từng đống, toàn bộ phong cảnh đều được tô bằng màu đỏ gỉ sét, bên cạnh chồng chất như núi còn có những chiếc xe mà ghế ngồi lộ ra cả sợi bông, lốp xe cùng các loại linh kiện, dưới ánh mặt trời chói chang tản ra từng đợt tanh tưởi.

“Vậy thật tốt quá, so với buôn bán súng ống đạn dược, ta càng thích cướp hàng, làm ăn không vốn mới giống nghề chính của Bách Hợp môn chúng ta.”

Nghe được sau lưng tiếng cười hắc hắc quái dị của Chu Đào, Hoài thúc đưa ánh mắt từ ngoài cửa sổ triệu hồi vào văn phòng hôn ám, cau mày nhìn một người trẻ tuổi tây trang chỉnh tề đứng trong phòng: “Ngươi thật xác định tiểu tử kia sẽ biết hành động của Thịnh Gia Thần?”

“Thiên chân vạn xác.” Người trẻ tuổi trong phòng là Josh, gương mặt ngày thường ôn hòa bởi vì một tia mỉm cười ác ý nơi khóe miệng mà có vẻ trở nên tàn nhẫn, “Ta không chỉ một lần nghe được bọn họ bày ra lộ tuyến, đáng tiếc bọn họ phòng bị rất nghiêm, mặc dù là ta, cũng không cho tới gần.”

“Y chỉ là cô nhi được nhận nuôi, làm sao có thể được trọng dụng như thế?” Hoài thúc tựa hồ đối với kế hoạch của Josh cũng không quá cảm thấy hứng thú.

“Thứ nhất, y là tình nhân ngầm của Thịnh Gia Thần; thứ hai, Lý Tây Phàm không phải nam sủng đơn thuần, y là một người tuyệt đỉnh thông minh suy nghĩ cẩn thận, là y trợ giúp Thịnh Thị giải thoát Khâu ca, giúp cho vật nghiệp Phong Nguyên thoát khỏi dây dưa của chính phủ, còn có, hỗ trợ cảnh sát triệt tra ra chúng ta cố ý vu oan Tuệ Hà Thương phóng hỏa.”

“Ta tin tưởng phán đoán của Josh, mà ngay cả kế hoạch phái sát thủ ám sát Thịnh Gia Thần của chúng ta cũng bị tiểu tử kia phá hỏng, y hình như là một nhân vật rất quan trọng.” Chu Đào thân hình cao lớn, ngồi nghiêng ở trên bàn uống trà.

“Nếu nói như vậy, Thịnh Gia Thần để một mình y ở trên đảo nhỏ, không phải rất nguy hiểm sao?” Hoài thúc nói.

“Không có ai biết cái đảo kia, ta cũng vậy bởi vì ngẫu nhiên phát hiện tài liệu điền sản mà hắn dùng danh nghĩa của một cô gia lão bà để mua mới âm thầm tìm được. Chỗ đó có thể là một cái sào huyệt bí ẩn nhất của Thịnh Gia Thần.”

“Hừ, ngươi thế nhưng thật ra rất có khả năng a.” Hoài thúc cười khan một tiếng.

“Không phải đều vì Bách Hợp môn sao.” Josh trả lời một câu, xoay người nhìn Chu Đào.

Chu Đào trầm tư một lát, quả quyết nói: “Tốt lắm, ta cùng Josh phụ trách tiểu tử này, Hoài thúc ngài đến biên cảnh Thái Lan kiểm tra cảng.”

“Cũng được.”

“Hoài thúc dựa vào cái gì cảm thấy Thịnh Gia Thần sẽ giao hàng ở Thái Lan?” Josh cười hỏi.

“Bằng hiểu biết của ta đối với Thịnh Gia Thần.” Hoài thúc mặt không chút thay đổi nhìn hắn.

***

Tây Phàm ban đêm ngủ không an ổn, tỉnh vài lần nhìn xem đồng hồ còn chưa đến ba giờ, khó khăn lại có chút mơ mơ màng màng, Tây Phàm đột nhiên cảm thấy trong phòng tựa hồ có điểm dị động.

“Ai?” Tỉnh táo lại một chút, Tây Phàm sởn gai ốc, ở trong bóng tối chậm rãi ngồi dậy.

“Đoàng.”

Nhất đạo hỏa quang xuất hiện ở góc phòng, ánh lửa lay động chiếu sáng một mảnh nho nhỏ xung quanh, Tây Phàm từ từ xem rõ ——Mặt của Josh.

            “Là chúng ta, Tây Phàm thiếu gia.”

—♣♣♣—-


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.