Tẩy Trắng Ái Tình

Chương 5: Chương 5




CHƯƠNG 4♣

Editor : Lệ Cung Chủ

            Ở trong tầng hầm ngầm, âm thanh đế giày bằng thiết của Chu Đào đặc biệt vang, hắn chậm rãi bước đi thong thả đến trước mặt tù binh, tháo khăn bịt miệng của Tây Phàm ra. Tây Phàm hai chân không, trên người chỉ mặc áo ngủ vải bông, hai tay bị hai nam nhân tráng kiện trói chặt tại trên ghế.

 

“Biết ta là ai không?”

 

“Chu Đào.” Tây Phàm tận lực làm cho mình trấn định.

 

“Thông minh. Kỳ thật ta trất kinh ngạc, bởi vì ngươi không tính là một đại mỹ nhân, bất quá…” Chu Đào đứng dậy cười, “Ta hiểu được vì cái gì, ngươi, thoạt nhìn thực… trong sạch, giống như đồ vật của Thịnh Gia Thần.”

 

Tây Phàm nhìn dưới mặt đất.

 

“Lý Tây Phàm, hiện tại ngươi nói cho ta biết, Thịnh Gia Thần cùng phỉ chính phủ Philippines giao hàng ở chỗ nào?”

 

“Ta không biết.”

 

Josh ở bên cạnh, làm cho Tây Phàm từ trong lòng lạnh tới chỗ sâu nhất, biết mình nói cái gì cũng như nhau.

 

Chu Đào bắt tay đặt tại đầu vai Tây Phàm, hắn quả thật cũng chỉ là một đại nam hài, bên ngoài trấn tĩnh, trong tâm sao có thể không chút sứt mẻ.

 

“Ngươi biết không, chưa từng có người nào từ trong tay Chu Đào một chữ cũng không phun mà có thể chuồn mất, lấy được lời khai của ngươi, đối với ta bất quá là vấn đề thời gian, đối với ngươi… Tương lai, chết tử tế —— chính là thứ gì đó ngươi khao khát.”

 

Chu Đào nghĩ rằng mấy lời này sẽ hiệu quả, nhưng Tây Phàm vẫn như trước mặt không chút thay đổi nhìn đôi chân trần của mình chằm chằm, dưới áo ngủ rời rạc nổi lên những rung động rất khẽ.

 

Không để ý giãy dụa của Tây Phàm, Chu Đào hai tay bắt lấy cổ áo của y.

 

“Tê lạp”, mọi nút thắt bị kéo mở, dưới vải bông lộ ra khuôn ngực màu lúa mạch nhạt khỏe mạnh dẻo dai của thiếu niên mười chín tuổi. Tây Phàm giống như con hùng lộc bị thương, mở to đôi mắt hoảng sợ mà phẫn nộ, hung tợn nhìn chằm chằm Chu Đào.

 

Chu Đào ngoắc đầu, hai tên ác ôn như lang như hổ đem Tây Phàm từ trên ghế đứng lên.

 

“Phanh!”

 

Thân trên bị đặt lên trên bàn bi-a giữa tầng hầm ngầm, lông nỉ thô ráp kề sát hai má Tây Phàm, tư thế khuất nhục lập tức làm cho Tây Phàm hiểu được tình cảnh của mình. Tựa như con cá vừa mới bị bắt lên bờ muốn mãnh liệt vùng vẫy khỏi bóng người bắt đầu tiếp cận, Tây Phàm nháy mắt bộc phát, y đột nhiên dùng đầu vai húc hướng tên ác ôn đang ép sát, điên cuồng giãy dụa thiếu chút nữa làm cho hai đại hán rời tay ra, cơ hồ phải nhào vào trên lưng Tây Phàm, mới một lần nữa đem Tây Phàm gắt gao đè lại.

 

Phát hiện Lý Tây Phàm sợ hãi, Chu Đào khoanh tay cười nói: “Lý Tây Phàm, nhanh như vậy đã sợ sao? Ta không thích chơi nam nhân, nhưng có không ít các huynh đệ thích, hứng thú của ta chính là… Làm bẩn đồ vật của Thịnh Gia Thần. Nếu ngươi hiện tại nói cho ta biết…”

 

“Cút, vương bát đản, ” Trong ánh mắt Tây Phàm tựa hồ muốn xuất ra máu, hướng về phía Chu Đào cắn răng kêu lên: “Đừng để cho ta nhìn thấy bản mặt dơ bẩn của ngươi! Muốn làm gì thì làm nhanh đi, ta còn muốn sớm tử để sớm siêu sinh!”

 

Chu Đào luôn luôn hận người khác mắng hắn dơ bẩn, khuôn mặt nham hiểm đá mạnh một cước chỗ khớp chân của Lý Tây Phàm, quay đầu đối Josh nói: “Giao cho các ngươi, khi nào khai thì báo ta. Mặt khác, gọi điện thoại bảo bọn người A Sinh nhanh chóng liên hệ với lão già người Do Thái, chuẩn bị TOX trong tay, vạn nhất tiểu tử này là một tên cố chấp.” Hết sức hướng trên mặt đất nhổ một bãi nước miếng, “Tháp tháp”  tiếng giày Chu Đào giẫm đạp xoay người rời đi.

 

Tây Phàm mặt căng đỏ bừng, ra sức giãy dụa nhưng động cũng không thể động, y tuyệt vọng cảm thấy một đôi tay làm người ta ghê tởm từ phía sau lưng thô lỗ lột xuống quần áo ở trên người mình.

 

“Tây Phàm thiếu gia, xin lỗi, Josh vẫn thích ngài.”

 

Một đôi tay dùng sức chế ngự thân thể mạch màu lõa lồ mượt mà, Josh không thay đổi thanh âm tao nhã ngày thường, làm cho Tây Phàm sởn gai ốc còn hơn Chu Đào, ngay cả thanh âm uy hiếp cũng thay đổi điệu.

 

“Josh, ngươi dám! Phát hiện ta mất tích, Thịnh Gia Thần lập tức sẽ tìm tới nơi này, ngươi nếu không muốn chết sớm…”

 

“Thiếu gia, ngài đã quên?” Vẫn là thanh âm khủng bố chán ghét, “Trên đảo nhỏ kia không có điện thoại, không có tín hiệu di động, cho nên, thế ngoại đào nguyên cũng có lỗ hỏng của thế ngoại đào nguyên, chỉ sợ là ngài đợi không được chủ tịch.”

 

“Chỉ cần ta sống, ngươi…”

 

“Không nói dối ngài, ta đã chờ ngày này từ rất lâu.” Josh vội vàng cắt ngang lời nói của Tây Phàm.

 

“A!”

 

Đau đớn tựa như đao chém từ phía sau truyền đến, cảm giác xé rách cùng nhục nhã dọc theo sống lưng thần kinh đánh thẳng vào trong óc, tên đại hán bên cạnh cơ hồ dùng toàn bộ sức nặng đè ở trên lưng Tây Phàm không cho y điên cuồng giãy dụa.

 



 

“Gia Thần…”

 

Ở trong lòng yên lặng kêu một tiếng, Tây Phàm rốt cục dần dần an tĩnh lại, tựa hồ mỗi một tia không khí đều bị bài trừ trong ngực, y tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, cắn chặt răng, chuẩn bị dùng toàn bộ tinh lực sống qua đêm dài đằng đẳng này.

 

“Cái gì, vẫn chưa chịu khai! Lũ heo các ngươi, ngay cả một hài tử như vậy cũng xử lý không xong! !”

 

Cường Căn dưới cơn tức giận của Chu Đào không dám hé miệng, chân tay co cóng đứng tại phòng nghỉ, trong tầng hầm ngầm hôn ám trực tiếp chịu sức ép đến mấy giờ đồng hồ, đầu cháng váng não căng còn phải gánh chịu lửa giận của lão đại.

 

“Phanh!”

 

Một cước đá văng cửa tầng hầm ngầm ra, mùi máu tươi nồng nặc đập vào mặt, nhìn đến người bị xiềng xích treo trong phòng, tuy Chu Đào lãnh khốc, nhưng cũng không còn gì để nói.

 

Đầu Tây Phàm vô lực gục ở trước ngực, dưới tóc buông xõa lộ ra nửa khuôn mặt xanh tái nhợt, chỉ có mủi chân của y có thể chạm đất, trên người chồng chất tất cả đều là vết roi cùng côn thương. Chu Đào đi qua, phát hiện máu bên miệng Lý Tây Phàm khác thường còn có tình trạng sùi bọt, Chu Đào kinh nghiệm phong phú duỗi ngón tay đè ở trước ngực phạm nhân, Tây Phàm nhất thời ám ách kêu thảm một tiếng, gân xanh trên cổ nổi lên, đầu hơi hơi ngửa, lộ ra vết thương chồng chất nhưng khuôn mặt vẫn thanh tú như cũ.

 

Xem ra là đoạn xương sườn gãy đã chui vào phế bộ, Chu Đào “Ba” nhổ một bãi nước miếng trên mặt đất, nhìn bốn năm đại hán chung quanh ra sức mắng: “Ngu dốt, các ngươi làm hắn bầm dập như vậy thì còn có ích gì, đợi chưa kịp cung khai thì người đã chết. Mau thả hắn ra đem đi tẩy trừ một chút, cho hắn uống nước, chỉ có khôi phục tốt hắn mới có thể cảm thấy đau đớn.”

 

“Vâng.”

 

Vài người ba chân bốn cẳng đem người thả xuống dưới, Chu Đào lúc này mới nhìn thấy hạ thân của Lý Tây Phàm đã một mảnh hỗn độn, dịch thể dơ bẩn cùng vết thương mơ hồ không ngừng chảy ra máu tươi. Cường Căn từ trong góc tường kéo ra vòi nước cao áp, “Hô!” Dòng nước tuyết trắng mạnh mẻ bắn nhanh ra, phun vào thân thể dần tái nhợt của Lý Tây Phàm.

 

Thình lình kích thích lạnh như băng đem Tây Phàm từ trong hôn mê kéo lại, y nhẹ nhàng lay động đầu ý định tránh thoát sự tàn sát bừa bãi của dòng nước, nước trong trẻo nhưng lạnh lùng rất nhanh cọ rửa chất nhầy dơ bẩn làm người ta buồn nôn ở hạ thân, trong nháy mắt này y cơ hồ cảm kích Chu Đào.

 

Đến khi Chu Đào trở về, Tây Phàm đã bị kéo dài tới bên tường, áo ngủ màu trắng tạm thời giấu đi vết thương, nếu không phải máu loãng dần dần chảy ra, Chu Đào cơ hồ nghĩ rằng y bất quá là đang dựa vào tường ngủ.

 

Thời điểm thân thể bị tra tấn quá mức hơi được nghỉ ngơi, đau đớn toàn thân kịch liệt mới bắt đầu rõ ràng kêu gào tiến vào trong lòng, Tây Phàm vô lực cúi đầu tựa vào trên tường, cắn răng nhẫn nại.

 

“Rầm”, có thứ gì đó bằng mộc ném vào bên cạnh chính mình, Tây Phàm ngay cả ánh mắt cũng không nâng, hiểu rõ đây bất quá cũng chỉ là đồ tăng sợ hãi.

 

“Lý Tây Phàm, ngươi hiện tại đầu hẳn là cũng rõ hơn rồi chứ? Thứ này chính là người khác làm mô phỏng đồ vật thời xưa, lần đầu tiên dùng, nếu ngươi khôn ngoan thì hô ngừng, ta bất cứ lúc nào cũng xin đợi.” Chu Đào hảo chỉnh sửa, tự mình ra tay, không tin trong vòng một ngày không thể khiến cho tiểu tử này khai ra, hẳn là còn kịp.

 

Đám ác ôn đang nhét ngón tay của mình vào giữa thứ gì đó, Tây Phàm chậm rãi mở to mắt, bắt gặp bảy tám cái tiểu mộc côn dạng chiếc đũa, dùng dây thừng da trâu kết vào nhau.

 

Tây Phàm cười khổ một tiếng, là cái kẹp ngón tay.

 

Bởi vì thần kinh căng cứng, ngón tay mới phá lệ linh hoạt, cũng phá lệ không thể nhẫn nhịn đau đớn, cổ nhân phát minh hình cụ tàn nhẫn như vậy, đáng tiếc bị Chu Đào dùng đến trên người mình. Hai bên ác ôn đè lại Tây Phàm, nhẹ nhàng rút dây thừng một cái, tiểu mộc côn lập tức ôm chặt lấy ngón tay thon dài.

 

Thịnh Gia Thần, ngươi nợ ta rất nhiều.

 

Nhìn hình cụ mới tinh Tây Phàm cười khổ một tiếng, Chu Đào tức giận thẳng đứng dậy hướng tên ác ôn gật gật đầu.

 

Chỉ chốc lát sau, thân thể Lý Tây Phàm bắt đầu nhẹ nhàng run rẩy, y dùng hết khả năng ngửa đầu, gáy tựa như tìm kiếm điểm tựa dựa sát vào vách tường, trong đôi môi nhắm chặt phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng khó có thể ngăn chặn. Kẹp ngón tay càng rút càng chặt, máu tươi màu đỏ sậm dọc theo khe hở ào ào chảy xuống, đau đớn thấu xương làm cho những giọt mồ hôi li ti che kín gương mặt tái nhợt của y, y muốn kêu ra tiếng, nhưng hắc ám dần dần tập kích trong lòng.

 

“Ngừng?”

 

Đau đớn đang tiếp tục, ý thức chậm rãi lật ngược trở lại. Chu Đào tới gần bên tai Tây Phàm: “Nói cho ta biết đi, Lý Tây Phàm.”

 

Lý Tây Phàm chầm chậm thở, mở đôi mắt có chút thất thần, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

 

Chu Đào phi một hơi: “Tiếp tục kẹp, đừng làm cho hắn bất tỉnh!”

 

Hình cụ dây thừng nới lỏng lại siết chặt, siết chặt lại nới lỏng… Mỗi một lần Tây Phàm gần như sắp hôn mê lại bởi vì đau nhức mà tỉnh lại. Ngón tay thon dài bị mộc lăng tra tấn đến huyết nhục mơ hồ, bạch cốt ẩn hiện trong đó, đau đớn toàn tâm khiến Tây Phàm trằn trọc, mấy lần giãy dụa kêu thảm thiết, lúc thanh âm xương gãy “răng rắc” vang lên, Tây Phàm rốt cuộc không chịu nổi, cố há miệng thở dốc, sau đó chậm rãi ngất đi.

 

“Đánh cho hắn tỉnh!”

 

Nhìn phạm nhân vô tri vô giác ngã vào góc tường, Chu Đào đã không còn đủ lòng tin như khi bắt đầu, hiện tại đã là buổi chiều thứ sáu, nếu đến sáng mai vẫn không thể làm cho Lý Tây Phàm khai ra, hết thảy sẽ không còn kịp.

 

“A Duy, các ngươi đè hắn lại banh mắt hắn ra cho ta, Cường Căn, ngươi đi tìm vôi phấn.”

 

“Lão Đại…” Cường Căn há to miệng không thể động đậy.

 

“Mẹ nó, đều bị ngu hết rồi sao?” Chu Đào kêu lên như điên, Cường căn run run chạy ra tầng hầm ngầm.

 

Trong tầng hầm ngầm càng ngày càng làm cho người ta cảm thấy hôn ám khủng bố, trong bầu không khí vẩn đục hòa với mùi máu tươi làm người ta khó chịu, toàn bộ những tên ác ôn cũng đã mỏi mệt không chịu nổi, Chu Đào ngồi ở trên bàn bi-a lấy tay mạnh mẽ xoa xoa mặt mình. Thân trên một lần nữa bị treo vào dây xích, Tây Phàm đã không còn tri giác, chỉ có ngẫu nhiên co giật là biểu hiện duy nhất của sinh mệnh.

 

“Nếu hắn vẫn không chịu khai, chúng ta sẽ không còn thời gian.” Chu Đào bất đắc dĩ nhìn phạm nhân trước mặt, quay đầu hỏi Josh, “A Sinh có tin tức không?”

 

“Vẫn chưa có.”

 

“Một lũ ngu ngốc này, cả ngày khoác lác rằng có thể theo ta xuống hố đao vào biển lửa, lúc cần dùng thì ngay cả bóng dáng cũng không thấy, qua hôm nay, xem ta cưa chân bọn chúng ra sao.”

 

Chu Đào hổn hển phun ra một bải nước miếng, từ bên hông của mình lấy ra một cây dao mini sắc bén, lảo đảo đi đến trước mặt Lý Tây Phàm đang huyết nhục mơ hồ.

 

“Tiểu tử, trách không được ta, thật sự do ngươi quá cố chấp.”

 

Mí mắt Lý Tây Phàm đã sưng thành quả đào màu đỏ, Chu Đào chậm rãi giơ lên cây dao sáng như tuyết, đặt trên hai má của Tây Phàm, “Lý Tây Phàm, chỉ cần một dao, mặt của ngươi sẽ toàn bộ kết thúc, đời này đừng nói Thịnh Gia Thần, ngay cả lao phạm cũng sẽ không thèm ngươi!”

 

Thân thể này đã không phải của mình, đau đớn cùng tiếng nói tựa hồ cũng đã ở một giới hạn chết lặng, có cảm giác nhưng không có phản ứng, Tây Phàm muốn kêu thật to, nhưng miệng chỉ mấp máy phát ra quái thanh ‘ha hả’ trầm thấp.

 

Chu Đào tiếp cận, nhận ra thanh âm mơ hồ quái dị kia.

 

“Buộc hắn… Dưỡng ta.”

 

“Ngươi!”

 

Một thứ gì đó sắc nhọn từ phía trên dọc theo hai gò má chậm rãi di chuyển đi xuống, Tây Phàm suy nghĩ đình trệ, không còn cảm thấy đau, đã sắp kết thúc chưa?

 

Nhìn nửa bên mặt đáng sợ của Lý Tây Phàm, ngay cả Chu Đào cũng không rét mà run, con mẹ nó, như thế nào so với giết người còn hoảng hơn. ‘Phi’ một tiếng khinh miệt, Chu Đào vừa muốn tiếp tục nâng dao, lại nghe thấy một trận tiếng bước chân “Thùng thùng” từ xa đến gần, vừa quay đầu, là Cường Căn đang hoang mang rối loạn khẩn trương vọt vào tầng hầm ngầm.

 

“Đại ca, đại ca, A Sinh đã đem thứ đó đến đây!” Cường Căn dắt giọng kêu to.

 

Chu Đào như trút được gánh nặng, hưng phấn xoay người lại, quả nhiên là A Sinh đầu đầy mồ hôi cầm một cái bao đứng ở phía sau. Chu Đào vui mừng lộ rõ trên mặt, tiến lên đá A Sinh một cước, một bên hướng trên mặt đất phun bải nước miếng, một bên phân phó Cường Căn, “Mau mau tiêm thuốc kích thích vào tiểu tử kia, bằng không hắn ngay cả nói cũng không nói ra được!”

 

Nơi này vì sao im lặng như vậy? Hắc ám mà ấm áp, tựa như được lông thiên nga mềm mại bao bọc, làm cho người ta nhịn không được nghĩ muốn mỉm cười, vì thế Tây Phàm liền nhẹ nhàng nở nụ cười. Nghe thấy thanh âm của mình bồng bềnh trong không trung, Tây Phàm mê hoặc suy nghĩ, vậy là sao chứ, ta đã chết rồi sao? Thân thể này đang ở nơi nào?

 

Trong bóng tối mờ mịt truyền đến một thanh âm nhu hòa, Tây Phàm cười đáp lại.

 



 

“Thịnh Gia Thần giao hàng ở nơi nào?” Thật kỳ quái, là ai đang nói chuyện với ta vậy, thanh âm tựa như làm lòng người bình an?

 

“Cảng Phan Thiết – Việt Nam.” Tây Phàm nghe thấy mình chậm rãi trả lời, thanh âm rõ ràng mà phiêu động.(mô phật, Phan Thiết quê ta =]]z kết Vũ Thiên tỷ lắm rồi đấy :X)

 

“Lúc nào?”

 

“Mười giờ buổi tối thứ bảy.”

 

“Bao nhiêu người?” Thanh âm ôn hòa kia lại hỏi.

 

“Hơn hai mươi người.”

 

“Sao lại ít như vậy.”

 

“Chúng ta giả mạo thành… cảnh sát Việt Nam.” Bản thân không còn khí lực, Tây Phàm cố gắng muốn nói rõ ràng hơn.

 

“Vậy thật sự hắn giao dịch thứ gì?”

 



 

“Bách Hợp môn có nội gian của Thịnh Thị hay không?”

 

“Có.”

 

“Ai?”

 

Đúng vậy…” Là ai chứ? Tây Phàm cố gắng suy nghĩ, đúng rồi, là Hoài thúc.

 



 

***

 

Cho đến khi Hoài thúc cùng một đám thủ hạ phụng mệnh đuổi tới vùng biển quốc tế biên cảnh Việt Nam, đã là buổi chiều Thứ bảy. Bước trên thuyền tam bản, Hoài thúc lắp bắp kinh hãi, Chu Đào đứng phía sau ước chừng mấy chục huynh đệ.

 

“A Đào, ” Hoài thúc vỗ vỗ bả vai Chu Đào, “Sao lại vội vã gọi ta đến như vậy?.”

 

“Hoài thúc.”

 

“Tên kia… Lý Tây Phàm, hắn khai rồi sao?”

 

“Khai rồi, hắn nói ở Phan Thiết, bến tàu số bảy.” Chu Đào châm điếu thuốc trong tay.

 

Trên mặt Hoài thúc cũng lộ ra thần sắc hoài nghi.

 

“Chúng ta làm sao có thể biết hắn không phải đang nói dối? Ta phát hiện Thái Lan…”

 

“Ngươi nghe nói qua… Có ai dưới tác dụng của TOX mà có thể nói dối chưa?” Chu Đào cắt ngang lời của đối phương, phun một vòng khói, cách làn khói trắn nhìn Hoài thúc nói.

 

“Cái gì, ngươi dùng TOX!”

 

“Hoài thúc sao lại kinh ngạc như vậy?” Chu Đào ánh mắt lạnh lùng làm cho Hoài thúc âm thầm kinh hãi.

 

“Hắn còn thú nhận một chuyện, hắn nói chúng ta bên trong có… ” Chu Đào đem mặt tiếp cận qua, “… Nội gian.”

 

“Là ai?” Hoài thúc kinh nghi áp sát lại.

 

“Là… Hoài thúc.”

 

“Phốc xuy!” (tiếng cười)

 

Hoài thúc trợn to mắt, trong con ngươi tràn đầy hoảng sợ, cánh tay vói vào túi trước tây trang đã dần dần rũ xuống, “Leng keng” một tiếng, súng lục chưa kịp rút ra đã rơi xuống bong thuyền. Nhìn hào quang trong đôi mắt của lão nhân dần dần trôi đi, trong khóe mắt Chu Đào lặng lẽ chảy xuống một giọt nước mắt, thế đạo quả nhiên vô tình, cư nhiên ngay cả Hoài thúc nhìn mình lớn lên cũng phản bội Bách Hợp môn. Đỡ lấy lưng Hoài thúc, Chu Đào chậm rãi rút ra cây dao cắm ở da thịt xương sườn của ông, buông lỏng tay, thân thể không còn sinh khí từ trên ngực mình chậm rãi trượt xuống.

 

“Chuẩn bị ca nô, thông báo cho huynh đệ bên Cam-pu-chia lập tức tới ngay, buổi tối hôm nay chúng ta có đại mua bán.” Chu Đào nghiêng đầu phân phó, trong đôi mắt khát máu dần khôi phục bình tĩnh cùng khí phách ngày xưa.

 

“Vậy còn Lý Tây Phàm, xử lý sao?”

 

“Trước tiên cứ để đó đi, đợi khi nào xử lý xong Thịnh Gia Thần, đem tiểu tình nhân của hắn trả lại cho hắn, xem hắn còn muốn hay không.”

 

Chu Đào ném mẩu thuốc lá xuống, vừa cười vừa đi. ( thiệt tình phải nói là giống khùng >”< )   ***   Bến tàu Phan Thiết – Việt Nam, toàn bộ thuyền viên đều che đầu lui ở trong khoang thuyền của mình, nghe bên ngoài tiếng súng liên thanh như pháo, ngẫu nhiên một tiếng nổ mạnh ở gần đó vang lên, ánh lửa kết mầu lay động chợt hiện lên ở cửa sổ mạn tàu.   ” *** Vậy là sao? Như thế nào lại nhiều người như vậy! !”   Chu Đào miệng mắng, giống như một con báo xổng chuồng nghênh diện đối phương, hơn ba mươi huynh đệ hoặc bị thương hoặc chết, còn lại không đến một nửa, Chu Đào đối bóng đen xa xa một trận cuồng bắn, hai cảnh sát kêu thảm té trên mặt đất.   Trong ánh mắt kinh hoảng phản chiếu đại hỏa tận trời, giẫm đạp lên thi thể của đồng bạn, Chu Đào một bên né tránh một bên ôm súng tiểu liên điên cuồng hướng đám người bắn phá. Nhưng mà, lúc hàng trăm … cảnh sát từ các góc sáng sủa giống như đàn kiến dũng mãnh tiến ra, Chu Đào trợn mắt há hốc mồm rốt cục hiểu được, đây không phải là người của Thịnh Gia Thần, mà thật sự là võ cảnh của Việt Nam.   Chu Đào cứng nhắc bóp cò, lại có một cảnh sát ở cách đó không xa ngã xuống. Lập tức một xe tải chở hàng gần đó chạy ra, Chu Đào khom thắt lưng tránh né viên đạn bay tứ tung, đúng lúc này, hắn nhìn thấy phía trước hiện lên một đoàn bạch quang chói mắt, thân thể bất giác mạnh mẽ chấn động một chút.   Nền xi măng nhiễm máu đỏ tươi đập vào mắt, Chu Đào nghĩ thầm rằng nếu Hoài thúc ở trong này, sẽ lo liệu ra sao?   ***   Trong đêm khuya, gần vùng biển quốc tế, một chiếc ca nô màu lam trong bóng đêm lướt đi thần tốc.   “Phái mọi người đi tìm, tìm được rồi lập tức đưa vào bệnh viện cứu chữa, không được chậm trễ.” Cố Chương đóng nắp di động “ba” một tiếng, cau mày ngồi ở trên ghế.   “Kỳ thật ta không rõ vì cái gì còn muốn tìm y?” Cố Chương ngẩng đầu hỏi, “Xem tình hình này, y nhất định đã bán đứng chúng ta!”   Thịnh Gia Thần mặt không chút thay đổi đứng ở trước cửa sổ mạn tàu, trên hải bình tuyến xa xăm, trong bóng đêm mù mịt có một ánh lửa nho nhỏ khác thường, đó là cảng Phan Thiết của Việt Nam.   Cố Chương bưng ly cà phê lên, không phải không lo âu nhìn bóng dáng của Thịnh Gia Thần, “Mặc dù tìm được y rồi, huynh đệ trong bang cũng sẽ không…”   “Cố Chương, ngươi không mệt mỏi sao?” Thịnh Gia Thần nói.   Cố Chương nghe vậy không lên tiếng nữa, cúi đầu uống cà phê trong tay.   Đêm đen gió lớn, ca nô trong bọt nước bắn tung tóe hướng Hồng Kông chạy như bay.   Trên bàn là cà phê đen của Thịnh Gia Thần, đã nguội lạnh, nhoáng lên một cái lại nhoáng lên một cái bắn tung tóe làm bẩn khăn trải màu trắng. Lúc này, Cố Chương nghe được cửa phòng mở, ngẩng đầu nhìn, là khoang thuyền của Thịnh Gia Thần.   Ngày hôm sau, người của Thịnh Gia Thần tìm thấy Lý Tây Phàm đang hấp hối ở trong  một tầng hầm ngầm dơ bẩn.   ***   Thời điểm bác sĩ ngoại khoa Ashley từ trong phòng phẫu thuật đi ra, đã là rạng sáng ngày kế. Suốt mười bốn tiếng đồng hồ, thay đổi ba bác sĩ mổ, Ashley mệt mỏi tháo khẩu trang xuống, lau lau mồ hôi trên trán, cả đầu óc suy nghĩ cần phải nên ứng phó như thế nào với câu hỏi của người nhà có người bệnh lâm nguy. Cúi đầu đi vài bước, không giống như ngày thường bị những người nhà bao quanh, Ashley có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên. Đèn đêm vẫn sáng, hành lang màu lam một khoảng không trống rỗng, trừ vài y tá xa xa phụ giúp giường bệnh, không ai đang chờ đợi tin tức của Lý Tây Phàm.   Tới ngày thứ tư, Lý Tây Phàm trong phòng bệnh vô khuẩn từ trong hôn mê tỉnh lại.   Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có âm thanh trầm thấp “Tất tất” của các dụng cụ, Viên Mai y tá đang hướng lên khung truyền dịch thay đổi huyết tương là người đầu tiên phát hiện động tĩnh của người bệnh. Để ý biết rằng bệnh nhân sau sự cố mắt đã bị mù vì thế trở nên đặc biệt yếu ớt, cho nên động tác của Viên Mai vô cùng cẩn thận, nàng một bên lấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má không bị băng gạt bao bọc của người bệnh, một bên ôn nhu nói chuyện.   “Ngài tỉnh, Lý tiên sinh?”   Tây Phàm bị băng gạt bao bọc toàn thân không có phản ứng.   “Ngài đã vượt qua thời kì nguy hiểm, chúc mừng ngài.” Viên Mai mỉm cười nói.   “…”   “An tâm nằm, ta lập tức đi gọi bác sĩ.”   Viên Mai xoay người định đi, nghe thấy phía sau truyền tới thanh âm trầm thấp ám ách của một người: “Thịnh… Thị… Thế nào?”   Viên Mai kinh ngạc quay đầu lại, “Thịnh Thị?”   “Thịnh… Gia Thần.” Người bệnh nhìn không rõ diện mạo thở hào hển hỏi.   “Thịnh Thị tốt lắm a, ngày hôm qua ở trên TV còn nhìn thấy chủ tịch bọn họ cắt băng rôn.”   “…”   Thấy bệnh nhân không có thanh âm, Viên Mai mới bình tâm xoay người rời đi.   Hai người mặc đồ đen vẫn ngồi ngoài cửa, vui cười tựa vào trên ghế nói chuyện phiếm. Người bệnh trẻ tuổi này là ai, người quan trọng của Thịnh Thị sao? Đáng tiếc không có người thân chỉ có vệ sĩ.   Một lát sau, Ashley mang theo nụ cười chức nghiệp hiền lành đi vào phòng bệnh. Người bệnh nằm giường đặc biết số ba tới thời điểm giống như một cái hồ lô huyết, ba móng tay đã không còn, đôi mắt bị vôi phấn mà thương tổn quá nặng, càng không chỉ nói đến xương cốt cả người đều bị bẻ gẫy, dạ dày cùng với trực tràng cũng bị thương nặng không ngừng xuất huyết. Không nghĩ tới mới bốn ngày mà các hạng mục trên đã dần dần khôi phục bình thường, giúp đỡ y nhặt cái mạng nhỏ trở về, bác sĩ đắc ý rất nhiều cũng không khỏi cảm thán người trẻ tuổi sinh mệnh lực tràn trề.   “Lý tiên sinh, có thể nghe được không?”   Người bệnh khóe miệng giật giật, Ashley đem ống nghe bệnh cẩn thận đặt ở trước ngực tầng tầng lớp lớp băng gạc của y.   “Vô cùng đau đớn phải không? Nếu như có thể đủ kiên trì, chúng ta sẽ không đâm châm giảm đau.”   …   “Có thể nói chuyện không?”   Người bệnh cố gắng há mồm.   “Không cần miễn cưỡng, hảo hảo nghỉ ngơi.”   “… Bác sĩ, ” Đôi môi khô khốc dưới tầng băng gạc của nam hài tử mấp máy, “Ta không có… tiền… trả… tiền thuốc men.”   Ashley sửng sốt, quay đầu lại thấp giọng hỏi Viên Mai: ” Tiền đặt cọc của người bệnh thanh toán chưa?”   Y tá gật gật đầu, ôn nhu cười an ủi người bệnh: “Lý tiên sinh, ngài không cần lo lắng, ngay cả tiền đặt cọc phẫu thuật thẩm mĩ cùng đổi màng mắt trong tương lai đều được tập đoàn Thịnh Thị đặt cọc, vả lại còn đặt trước một năm phòng bệnh săn sóc đặc biệt.”   “…”   Người bệnh lại lâm vào trầm mặc.   ***   Trong vòng một tuần sau, Lý Tây Phàm bởi vì bệnh biến chứng lại ra vào phòng giải phẫu hai lần, thời điểm y một lần nữa từ trong hôn mê thanh tỉnh, y rốt cục nhịn không được hỏi Viên Mai, chính mình có thể gặp người của Thịnh Thị được không. Viên Mai gật gật đầu nói bọn họ vẫn ở ngoài cửa.   Thanh âm nắm tay cửa chuyển động, tiếng nói chuyện nhẹ nhàng, sau đó là thanh âm ‘nang nang’ của giày da, Lý Tây Phàm trong bóng đêm bất an chờ đợi.   Vệ sĩ đi đến bên giường, khẽ ho nhẹ một tiếng.   “Lý tiên sinh.”   Tây Phàm nghe hắn sửa lại xưng hô, biết về chính mình, Thịnh Thị đã an bài kỹ lưỡng.   “Hoài… Hoài thúc thế nào?”   “Hoài thúc, Hoài thúc là ai?”   “… của Chu Đào.”   ” Hoài thúc a, hắn đã chết, không biết vì sao bị Chu Đào thủ tiêu.”   Tây Phàm mặt tái nhợt run rẩy một chút, cách sau một lúc lâu mới lại hỏi: “Như thế nào… Tìm được ta? … Chu Đào đâu?”   ” Sáng sớm thứ bảy chủ tịch phái người đi trên đảo liền phát hiện ngài mất tích, sợ ngài… Cho nên chúng ta đúng lúc đó cải biến kế hoạch, trước tiên cải trang thuyền trực tiếp ở trên mặt biển Thái Lan giao hàng. Chủ tịch còn thông báo với cảnh sát nước Việt có người buôn lậu, Chu Đào tưởng lầm là người của chúng ta, bắn chết sáu cảnh sát, chính mình trọng thương cũng bị bắt đi rồi. Bách Hợp môn đã cây đổ bầy khỉ tan, Chu Đào, hiện tại đại khái đang trong ngục giam.”   “… A.” Tây Phàm khóe miệng miễn cưỡng có chút ý cười.   Đã không còn thiết bị chớp đèn, trong phòng bệnh săn sóc đặc biệt phi thường im lặng, vệ sĩ cúi đầu nhìn Lý Tây Phàm, kiên nhẫn chờ đợi. Mặc dù biết đó là một phản đồ, vẫn không phải không có thông cảm, người bị đánh thành cái dạng này, cũng có thể xem như thực xin lỗi Thịnh Thị, đáng tiếc huynh đệ trong bang đều nói khó nghe như vậy.   …   “Ta… Cũng không thể…” Tây Phàm lo sợ nói không được.   “Lý tiên sinh?”   “Cũng không thể… trông thấy… Chủ tịch sao?”   “Thực xin lỗi, không thể.” Vệ sĩ rõ ràng nói.   “… ?”   “Chủ tịch nói, bảo người hảo hảo nghỉ ngơi.” Vệ sĩ còn nói.   ***   Kể từ ngày đó, khu vực người bệnh nằm trên giường săn sóc đặc biệt cao cấp số ba rất yên tĩnh.   Đã trải qua một loạt giải phẫu, Tây Phàm dần dần khỏe lên, vết thương nội tạng đang khép lại, móng tay đang lặng lẽ dài ra, xương đùi vẫn xuất hiện vết nứt, dù sao thì so với xương sườn cùng xương ngón tay khôi phục nhanh hơn, lúc tháo đi một tầng băng gạc trên mặt, Viên Mai thấy được một đôi mắt trong suốt nhưng có chút mờ mịt, nếu không phải trên má phải kia có vết sẹo làm cho người ta sợ hãi, thì người trẻ tuổi nằm ở giường đặc biệt số ba này nhất định là phải là một người mi thanh mục tú.   Chỉ có lúc quay về phía ánh sáng, Tây Phàm mới có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người, cho nên y thỉnh thoảng ngồi hướng cửa sổ. Viên Mai thích im lặng phối hợp cùng người bệnh, có khi nhìn y ngẩn người lâu quá liền nhẹ nhàng ấn bờ vai của y an ủi: “Lý tiên sinh, đợi đến giai đoạn thể năng khôi phục, ngài có thể làm giải phẫu cấy ghép giác mạc.”   “Cám ơn.” Tây Phàm nói.   “Ngài, muốn đi luyện tập hay không?”   “Ân.”   Đem hai cái nạng đưa cho Tây Phàm, Viên Mai giúp đỡ y chậm rãi đi trong phòng.   “Mùa xuân sao?” Nghe thanh âm gió thổi lá cây bên ngoài, Tây Phàm hỏi.   Đúng vậy a, càng ngày càng ấm rồi đó.”   Từ lúc mùa xuân gần qua đi cho đến khi kết thúc, Tây Phàm mới có thể không cần gậy chống, tránh tầm mắt của mọi người, lén lút ly khai bệnh viện. Nghe hai vệ sĩ trực ban mặt xám mày tro thông báo, Cố Chương khe khẽ thở dài không quá mức trách cứ. Mặc dù là người mù, Lý Tây Phàm cũng là một người mù thông minh, huống chi bọn vệ sĩ đã sớm phiền chán công việc canh giữ phản đồ, vì thế mà có tâm để cho y chạy cũng không chừng.   Lúc Cố Chương nói chuyện này cho Thịnh Gia Thần, Gia Thần còn đang phiền não chuyện đầu tư vào Đại Mã của Thịnh Thị, nghe xong lời của Cố Chương, Gia Thần buông tư liệu trong tay ra, thân thể hướng sô pha dựa lưng vào, thản nhiên nói: “Đi rồi cũng tốt, lưu giữ, chỉ thêm phiền não.” ♣

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.