Tẩy Trắng Ái Tình

Chương 6: Chương 6




CHƯƠNG 5♣

Editor: Lệ Cung Chủ

  Thịnh Gia Thần rốt cục ổn định cục diện, trong vòng nửa năm chiếm được đại bộ phận sản nghiệp của Chu Đào như toại nguyện, Bách Hợp môn đổ vỡ, không còn bất kì kẻ nào có thể cùng Thịnh Thị tranh phong, Thịnh Thị làm ăn hợp pháp lấy hắc lấp đầy bạch cao hơn tầng lầu, lúc mọi nơi kinh tế tiêu điều đình trệ thì kinh tế Thịnh Thị có vẻ vô cùng thịnh vượng phồn vinh.

Thời điểm Thịnh Thị quyền cao thế mạnh, Gia Lâm đi du lịch trở về.

Thịnh Gia Lâm đã nhiều năm chưa từng quay về Hồng Kông, cho tới bây giờ Bách Hợp môn bị lật đổ, Thịnh phụ tuổi già mới an tâm cho nàng quay về Hồng Kông ăn mừng năm mới. Gia Lâm là một nữ lang thời thượng vô tâm vô phế, mái tóc dài nhuộm một màu đỏ nhạt. Hôm nay Gia Thần phải đi Macao tuần tra khách sạn mới xây của Thịnh Thị, Gia Lâm liền quấn quít đi cùng, chính sự xong xuôi thời gian còn sớm, Gia Thần bị Gia Lâm làm cho đau đầu đành phải dẫn theo nàng đi mua sắm.

Vào buổi chiều ngày hôm đó, Thịnh Gia Thần ở đầu đường nhìn thấy một người, bộ dạng rất giống Lý Tây Phàm.

Lúc ấy Gia Lâm đang cẩn thận chọn vòng cổ, các nhân viên cửa hàng chung quanh ân cần tiếp đãi, Gia Thần từ trước đến nay rất ít khi vào cửa hàng trang sức vì thế chỉ đứng ở cửa thủy tinh nhàm chán trông qua khu quảng trường ồn ào huyên náo.

Một nam hài tử ngồi ở đường cái phía đối diện. Đó là một siêu thị đóng cửa bán hộ, bức tường ảm đạm có chút điểm bong ra từng mảng, nam hài tử dựa vào tường ngồi trong bóng tối, mờ mịt nhìn đường cái, có một nữ nhân chừng ba mươi tuổi lúc đi ngang qua ném một đồng xu vào cái nón trước mặt y, nam hài tử thẳng thẳng thắt lưng, môi mấp máy.

Nam hài tử kia tóc rất dài, cả người bẩn hề hề, gầy tựa như khúc củi, gương mặt cùng dung mạo có chút giống Tây Phàm, nhưng có một vết sẹo xa lạ thật dài từ khóe mắt uốn lượn đến cằm, ánh mắt cũng ngơ ngác không có thần thái của Tây Phàm.

Ngưng mi nửa ngày, Gia Thần quyết định đi qua nhìn rõ, Gia Lâm đúng lúc này đẩy cửa từ phía sau chạy lên. Kéo cánh tay của Gia Thần, Gia Lâm cười hỏi cái nhẫn kim cương hình đầu lâu trong tay mình xem có đẹp không. Gia Thần cúi đầu đánh giá cười nói ‘hảo’, Gia Lâm nói ‘vậy gói lại đi’, ‘ca ca ngươi đi quét card’.

Gia Thần cùng Gia Lâm ra khỏi cửa lên xe, trên chỗ ngồi phía sau chất đầy đồ vật này nọ của Gia Lâm, Gia Thần lắc đầu ngồi vào bên cạnh lái xe. Phía trước đèn xanh đèn đỏ, lái xe quẹo đầu xe một vòng U-turn (*)trở về, xe chậm rãi tiếp tục đi thẳng, thủy tinh ám màu trượt xuống, Gia Thần lại ngưng thần nhìn ra bên ngoài. Nam hài tử kia đang từ từ dựa tường đứng dậy, tựa hồ đang nhìn cái gì đó xung quanh, thời điểm y ngẩng đầu, mặt cơ hồ đối diện Gia Thần, làm cho tâm Gia Thần khẩn trương khó hiểu. Bất quá hắn lập tức lại thất vọng, đây không phải là Tây Phàm, bởi vì mặt của nam hài tử kia đảo qua mặt của Gia Thần nhưng không chút thay đổi, chỉ giương mắt nhìn về phía xa xăm nào đó. Gia Thần có chút thất vọng kéo cửa sổ lên, trong kính chiếu hậu, nam hài tử lảo đảo cúi hạ thắt lưng thu nhặt mũ của mình.

Ngày hôm sau, lúc trong phòng làm việc chủ tịch nhìn thấy Cố Chương, Gia Thần chơi đùa với cái bật lửa trong tay, nhắc lại chuyện ngày hôm qua.

” Khuôn mặt cùng bộ dáng của nam hài tử kia rất giống Tây Phàm, nếu không phải y không nhận ra ta, ta thật sự muốn đi đến chào hỏi.”

“Nói không chừng y thật sự là Lý Tây Phàm. Mắt của Tây Phàm bị mù, nhận không ra ngươi cũng là chuyện bình thường.” Cố Chương nói.

“Ngươi nói cái gì, mắt của Lý Tây Phàm bị mù?” Cái bật lửa đang chuyển động đột ngột dừng.

“Lúc ấy tính làm phẫu thuật cấy ghép giác mạc cho y, nhưng chính y bỏ đi, cho nên ta nghĩ y nhất định bị mù.”

Thịnh Gia Thần cau mày không nói lời nào.

“Đúng, y còn bị phá tướng mạo.” Cố Chương nói.

Gia Thần ngẩng đầu.”Trên mặt để lại một vết sẹo rất dài phải không?”

“Ân.”

“Xem ra, ta ngày hôm qua nhìn thấy chính là y.” Gia Thần ngừng trong chốc lát mới nói: “Cố Chương, phái một người đi Macao, đến phụ cận tiệm vàng Verse tìm xem, nếu tìm được Tây Phàm rồi, dẫn y về đây hảo hảo thu xếp, dù sao cũng từng là người của ta.”

“Vâng.” Cố Chương đi tới cửa lại quay đầu hỏi: “Nếu Lý Tây Phàm không chịu trở về thì sao?”

“Quên đi.”

***

Người của Thịnh Gia Thần không tìm được Tây Phàm, bởi vì Lý Tây Phàm cách đó một ngày đã ly khai Macao. Ngày đó ban đêm thời tiết chợt chuyển lạnh, Tây Phàm mò được một tấm vải bạt liền trèo lên trên xe tải để tránh gió, đến khi hừng đông tỉnh lại thì xe đã ở trên đường cao tốc.

Tuy rằng lúc ấy được trị liệu đúng lúc, thân thể của Tây Phàm vẫn hoàn toàn suy yếu, mỗi khi đến mùa mưa dầm xương cốt giống như bị tháo rời, đau đến nỗi không nhấc thắt lưng lên được, ngay cả khí lực đi ăn xin trên đường cũng không có. Đáng tiếc thời tiết Hồng Kông cứ cố tình ẩm ướt như vậy, Tây Phàm đã nghĩ chắc phải đến phương bắc, nhưng suy nghĩ thật lâu cũng không thể hạ quyết tâm.

***

“Đường một chiều” Là tên của một quán bar, lão bản là Hào ca.

Cứ tới thời điểm bốn giờ chiều mỗi ngày, Hào ca mới lảo đảo dọc theo đường Phúc Yên đi đến trong quán, quán bar cách nhà trọ bất quá hai cái quảng trường, bảy tám năm qua mỗi ngày đi hai lần như vậy, Hào ca dần dần đem nơi này trở thành địa bàn của mình.

Rẽ qua con đường Thượng Hải đông đúc, Hào ca lại nhìn thấy người mù. Người mù mặt sẹo kia mấy tháng trước đến chỗ này, mỗi ngày đều lui ở một chỗ ngơ ngác chờ người đi đường bố thí, không biết người mù một ngày có thể kiếm bao nhiêu, chỉ sợ còn phải đóng phí bảo hộ cho bọn lưu manh. Đã từ lâu, Hào ca phát hiện người mù kia thường xuyên cầm một miếng giấy các-tông khoa tay múa chân đến rồi lại khoa tay múa chân đi, liền có chút ngạc nhiên, mỗi lần đi ngang qua bên cạnh y đều liếc mắt một cái, nhưng chung quy vẫn không thể hiểu được y đang làm cái gì.

Hôm nay người mù không dựa vào tường ngồi giống như bình thường, hình như không được thoải mái, cuộn thân mình nằm ở trên mặt đất lạnh như băng, thì ra mùa đông đã đến. Hào ca đi qua bên cạnh y, đi qua vài bước lại đứng lại, không có biện pháp a, chính mình năm đó cũng là một đứa nhỏ lưu lạc, hiện tại thấy người mù liền nhịn không được nhớ tới những ngày ngủ trong ống xi măng.

Đi qua đi lại đánh giá, người mù sắc mặt trong sạch im lặng tựa như chết. Không phải là đã chết chứ, Hào ca đưa chân đạp đạp bờ vai của y. Người mù run run, theo bản năng đem cánh tay nâng lên, bảo vệ đầu.

“Ai, tiểu nhị, làm sao vậy?” Hào ca ngồi xổm xuống.

Người mù chậm rãi buông cánh tay, mờ mịt mở to mắt.

“Là… Chưa ăn cơm nên đói phải không?”

Người mù gật gật đầu, chậm rãi từ trên mặt đất đứng dậy, nở nụ cười gượng gạo.

Hào ca nhìn trong chốc lát, hỏi: “Đến chỗ ta ăn chút gì đó không? Không xa, ngay phía trước.”

Người mù sửng sốt một chút, gật gật đầu. Hào ca đứng lên chờ y, nhìn người mù sờ soạng đem mũ cất vào túi, nhặt mấy miếng giấy các-tông trên mặt đất lên.

“Bên này.”

Hào ca bước chậm ở phía trước, thỉnh thoảng quay đầu chờ.

Người mù tư thế đi đường rất kỳ quái, duỗi thẳng cánh tay vuốt chân tường, rồi lâu lâu chân lại chạm vách tường. Hào ca ngẫm lại mới hiểu được, người mù vì sợ đụng tới cửa nhà của người khác, ngoài ra cách tường xa một chút cũng có thể tránh vấp phải bậc thang.

“Vì sao không tìm một cây gậy nhỏ?”

“Bị bọn họ cầm đi rồi.” Người mù xem ra thật sự rất đói bụng, nói chuyện hữu khí vô lực, đi đường cũng lảo đảo.

Hào ca thở dài, đi qua nắm lấy cánh tay của y, người mù vừa tránh ra lại lập tức dừng lại, yên lặng để cho người ta kéo đi. Hào ca đi không nhanh, nhưng người mù cũng phải phi thường cố hết sức.

“A Tề, cho người mù kia một chút thức ăn đi?” Hào ca vào quán hô to.

“A u, Hào ca dẫn ai a? Đệ đệ của ngươi a!”

“Đi ngươi ***, nhanh lên.” Hào ca mắng, A Tề cầm đồ ăn này nọ cười đi ra ngoài.

“Hào ca! Ngươi mau tới, hắn hình như đã chết rồi! !” A Tề đột nhiên ở ngoài cửa kêu.

“Khắm lắm, lúc nãy còn hoàn toàn khỏe mà.” Hào ca vội vàng đi ra ngoài, người nếu chết ở trước cửa quán của mình vậy thì cũng không được tốt lắm.

Thấy người mù nằm ở trên bậc thang vẫn không nhúc nhích, Hào ca cũng hoảng sợ, kéo quần áo rách rưới của y lật người trở lại. Người mù nhắm chặt hai mắt, xanh cả mặt, trên trán tất cả đều là mồ hôi dày đặc.

“Ai, ngươi không bị bệnh chứ?” Hào ca dùng bàn tay to vỗ vỗ mặt của y hỏi.

Người mù nằm nửa ngày mới chậm chạp ngồi dậy, y mở to mắt, chậm rãi dùng hai khuỷu tay nhấc thân lên, lắc lắc đầu thấp giọng nói: “Thực xin lỗi, hôm nay… Do.. Trời đầy mây, ta đi không được… Là… bệnh cũ.”

Nhìn y chống đỡ tiếp nhận đồ ăn trong tay A Tề, Hào ca lúc này mới an tâm đốt điếu thuốc, ngồi ở trên bậc thang bên cạnh.

Lúc khoảng mười tuổi ở trên đường hỗn tạp, giấc mộng lớn nhất của Hào ca chính là có một bộ quần áo ra dáng, cũng không thể so sánh được với người mù cơm cũng không kịp ăn này. Hào ca thở ra vòng khói, quay đầu nhìn xem người mù, y ăn xong ổ bánh mì, sờ soạng dùng mũ bọc phần còn lại rồi đứng lên.

“A Tề, lấy thêm hai ổ bánh mì lại đây, bỏ thêm nhân giống như thế!”

Người mù khóe miệng co rúm, lộ ra một tia tươi cười cảm kích, nhìn vết dao trên mặt y nhu động, Hào ca trong lòng phát lạnh, dời mắt đi, vươn tay lấy mảnh giấy các-tông bên cạnh người mù.

“Đây là cái gì?” Trên giấy các-tông đều là lổ nhỏ dày đặc, Hào ca hướng ánh mặt trời tò mò xem, Là chữ nổi sao?”

Người mù không nói lời nào.

Hào ca nhìn hồi lâu, trên mặt lộ ra biểu tình kinh ngạc, Là nhạc phổ?”

Người mù cầm lấy túi, thấp giọng nói: “Đại ca, ta phải đi.”

“Cho ta mượn xem một chút được không?”

Người mù không nhúc nhích. Hào ca không để ý tới y, xoay người vào quán bar.

“A Tề, Michael có tới không?”

“Bên đây, đang ngủ gật ở phía sau.”

Michael là nhạc công của quán bar, tóc dài xõa đến vai, buổi tối cũng mang kính râm, cuộc sống loạn thất bát tao nhưng rất chuyên nghiệp.

Chỉ chốc lát sau, Michael mắt buồn ngủ mơ màng bị kéo đến trước đài của quán bar, cùng Hào ca đối với miếng giấy các-tông đầy lỗ kim nhỏ kia ngẩn người. Lổ nhỏ lộ ra dưới ánh đèn chỉnh tề sắp hàng hình thành hình dạng kỳ lạ, chỗ giống chữ, chỗ còn lại là ký hiệu gấp khúc.

“Đây là cái quỷ gì vậy? Muốn ta phải xem như thế nào, không hiểu… Ngươi, ngươi chờ một chút, *** này, hình như là.. Là bản nhạc! !” Michael nhức đầu, “Ta chưa từng thấy qua loại bản nhạc này.”

“Có thể đàn không? Thử xem.”

Michael đến khán đài cầm lên cây đàn ghi-ta của mình.

“A Hào ngươi đừng lộn xộn, giơ cho đúng, phải đối diện ánh đèn ta mới có thể thấy rõ ràng.”

Cố gắng phân biệt, nốt nhạc nhu hòa từ dưới ngón tay của Michael bắn ra, Hào ca cẩn thận lắng nghe.

Ở cửa quán bar, người mù kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Rốt cục, huyền thanh tựa như nước chảy véo von mà gấp khúc, sau một lúc lâu, Hào ca cầm miếng giấy các-tông đi tới cửa, người mù có chút bất an nhìn chằm chằm phương hướng của bước chân, Hào ca ở bên cạnh y chậm rãi ngồi xổm người xuống.

“Huynh đệ, ngươi, tên gọi là gì?”

“…”

Nhìn dấu vết đáng sợ trên mặt cùng trên tay của y, hay là đã từng trải qua chuyện gì  không thể cho ai biết?

“Làm sao vậy, không thể nói sao?”

“Ta gọi là Lý Tây Phàm.” (buồn ỌAỌ )

***

Kể từ ngày nhìn thấy Tây Phàm trên đường về sau, Gia Thần trong lòng luôn có điểm không thoải mái, thời điểm lái xe thỉnh thoảng nhìn thấy đứa trẻ ăn xin trên đường, không tự chủ được nhiều lần đảo mắt, nhưng sau lại nghe Cố Chương hồi báo nói tìm không thấy Tây Phàm, Gia Thần cũng chỉ đành quên đi.

Một ngày tháng tư, Gia Thần giữa trưa từ công ty vừa ra tới liền nhìn thấy trên quảng trường mọi người đang vây lại xem, ma xui quỷ khiến Gia Thần đi qua nhìn. Trong đám người là một con chó nhỏ vừa mới bị xe đụng chết, một tiểu cô nương hai mắt đẫm lệ đang khóc lóc. Gia Thần từ trong đám người đi ra, đứng ở trên đường thật lâu không thể động đậy, vẫn yên lặng nhìn dòng người tới lui, vệ sĩ tiến tới nói ‘chủ tịch xe đã đến’, Gia Thần lại nói ‘trước tiên không đi chúng ta quay về công ty’.

Cố Chương đối với Tây Phàm vẫn canh cánh trong lòng (lúc trước còn bảo người mù thông minh cơ mà, thiệt tức chết >”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.