Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 33: Chương 33




Trần Thụy Dương đưa điện thoại cho Thương Hoài Nguyệt, thản nhiên nói: "Cơ Quân Dã tìm em".

Âm thanh trong quán bar quá ầm ĩ, Hoài Nguyệt nghĩ một lúc mới biết Trần Thụy Dương nói gì, cô nhận điện thoại đi ra ngoài.

Trần Thụy Dương trầm tư nhìn bóng lưng cô. Có việc lớn gì khác thường mà Cơ Quân Dã lại phải gọi đến tận Vân Nam, tìm đến tận điện thoại của anh ta chứ? Vì sao Hoài Nguyệt lại không mở máy? Ngoài quan hệ hàng xóm thì hai cô gái này còn có quan hệ gì khác nữa? Lần nọ phỏng vấn Cơ Quân Đào, những người khác đều không thành công, vì sao Hoài Nguyệt vừa đến anh ta đã đồng ý rồi? Hàng xóm? Đương nhiên anh ta không tin quan hệ hàng xóm tầm thường có thể khiến vị Cơ công tử luôn luôn nổi tiếng vì không chịu hợp tác với truyền thông đó phải đặt xuống sự kiêu ngạo của mình. Như vậy có phải giữa anh ta và Hoài Nguyệt có ẩn tình gì không?

Anh ta nhớ tới tình hình hai lần gặp Cơ Quân Đào trước đây. Lần đầu tiên là trong buổi thi đấu thuyền rồng tại Ngô Giang, lần thứ hai chính là trong quán bar, giữa hai người hầu như đều không nói chuyện gì, thái độ của anh ta đối với mình cũng chỉ ở mức khách sáo xã giao, thậm chí còn không được tính là xã giao. Đặc biệt là lần nọ ở quán bar thì còn có cả địch ý âm thầm. Là vì Hoài Nguyệt sao? Anh ta nhớ ánh mắt Cơ Quân Đào nhìn Hoài Nguyệt, rất dịu dàng, không, là ánh mắt rất dịu dàng và thương yêu mới đúng. Có điều hình như Hoài Nguyệt không trả lời, là vì cô ấy còn chưa phát hiện sao? Anh ta đột nhiên cảm thấy hơi bối rối, như vậy tối nay Cơ Quân Dã gọi điện đến là để nhắc nhở cô ấy sao? Anh ta bắt đầu hối hận vì vừa nãy đã thừa nhận Hoài Nguyệt đang ngồi bên cạnh mình khi nói chuyện với Cơ Quân Dã qua điện thoại.

Hoài Nguyệt đi ra ngoài cửa, vừa a lô một tiếng đã nghe thấy một loạt câu hỏi của Cơ Quân Dã.

"Hoài Nguyệt à? Hoài Nguyệt, cô đến Vân Nam mà tại sao không nói câu nào? Tại sao xuống máy bay cũng không bật điện thoại lên? Cô làm người ta lo lắng gần chết rồi có biết không? Cô ở chỗ nào ở Vân Nam? Mấy ngày? Bao giờ về? Tại sao Trần Thụy Dương lại ở chỗ cô?"

Hoài Nguyệt không biết nên trả lời thế nào. Cô biết Cơ Quân Dã gọi cuộc điện thoại này nhất định là vì Cơ Quân Đào, nhất thời trong lòng cảm thấy vừa ngọt lại vừa chua, có lẽ anh ấy phải vất vả lắm mới tìm được mình. Bình tĩnh lại tâm tình một chút, Hoài Nguyệt mới lên tiếng: "Tiểu Dã, xin lỗi, tôi xuống máy bay mà quên mở điện thoại, tìm tôi gấp như vậy có việc gì à?"

Giọng nói của Hoài Nguyệt vẫn rất bình tĩnh nhẹ nhàng, điều này làm cho Cơ Quân Dã cảm thấy mình hấp tấp như vậy không khác gì hầu gái của vị đại tiểu thư Hoài Nguyệt này, lập tức vội nói chậm lại: "Tại sao đột nhiên lại đến Vân Nam, chủ nhật tôi về muốn tìm cô học nấu ăn nhưng không gặp, hỏi anh trai tôi thì anh ấy nói buổi sáng thứ bảy đã không nhìn thấy cô rồi, hóa ra cô cũng biết chơi chiêu thức không từ mà biệt cơ đấy!"

Mặt Hoài Nguyệt lập tức đỏ bừng, cô không biết tại sao Cơ Quân Đào lại nói chuyện đêm đó với Cơ Quân Dã, vì chột dạ, nghe như trong lời nói của Cơ Quân Dã có giấu giếm vô số cạm bẫy, không biết phải trả lời như thế nào mới thỏa đáng nên Hoài Nguyệt đành phải ấp úng: "Là tòa soạn tổ chức, đã có kế hoạch từ trước".

"A, tôi còn tưởng là giám đốc Trần của các cô bắt cóc mất người đẹp của chúng ta cơ", Cơ Quân Dã nói, "Vậy thì có người sẽ ghen lồng lộn lên mất".

Hoài Nguyệt chỉ có thể giả vờ nghe không hiểu, bối rối nói: "Tiểu Dã, chị đừng nói đùa nữa".

Cơ Quân Dã không tiện hỏi chuyện Trần Thụy Dương nên liền thăm dò: "Hoài Nguyệt, hôm qua cô vội vã về thành phố có việc gấp gì à? Đã giải quyết xong chưa? Có việc gì cần giúp đỡ cô nhất định phải mở miệng, nhất định không được khách sáo".

"Cũng không có việc lớn gì, đã giải quyết xong rồi". Hoài Nguyệt cười khổ, đây là chuyện mà ai cũng không giúp được.

"Hoài Nguyệt, cô bỏ đi như vậy làm anh trai tôi lo quá, buổi sáng tỉnh dậy đi xuống dưới nhà không nhìn thấy cô đâu anh ấy sốt ruột đến mức ăn không ngon ngủ..."

"Tiểu Dã!" Hoài Nguyệt vội vàng ngắt lời, "Giúp tôi xin lỗi Cơ tiên sinh, thật sự là việc quá gấp". Cô đã nghe ra Cơ Quân Dã không hề biết thực tình, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm, nếu không sau này mình không còn mặt mũi nào nhìn Cơ Quân Dã nữa.

"Hoài Nguyệt, đừng nói khách khí như vậy, cô biết đấy, anh trai tôi rất quan tâm đến cô, anh ấy là một người cố chấp, đã tốt với ai thì sẽ tốt đến cùng chứ không hời hợt như những người khác". Cơ Quân Dã trịnh trọng nói: "Hai ngày nay anh ấy vẫn rất lo lắng, rất sợ đã làm gì có lỗi với cô".

"Không có không có, anh ấy nghĩ đi đâu thế?" Hoài Nguyệt vội vàng nói, mặt bắt đầu nóng lên, nếu nói có lỗi thì chỉ sợ là mình có lỗi với người đàn ông đẹp như mỹ ngọc này mới đúng. "Tiểu Dã, anh trai chị thường xuyên ở nhà một mình sẽ không tốt, bình thường nên tham gia các hoạt động nhiều hơn, tiếp xúc với người khác nhiều hơn có thể sẽ có lợi cho sức khỏe của anh ấy. Cứ cô chấp vì một người hay một thứ duy nhất thì sẽ không có lợi cho việc bình phục". Hoài Nguyệt nhỏ giọng nói, "Chị xem, tôi lại múa rìu qua mắt thợ rồi, những điều này nhất định là bác sĩ Thích đã nói với chị từ lâu rồi".

"Thực ra bệnh của anh trai tôi..." Cơ Quân Dã do dự, cô nghe trong lời nói của Hoài Nguyệt hình như không hề có ý gì đặc biệt với anh trai mình, vậy mình nên nói như thế nào mới có lợi cho anh ấy đây? Nếu như nói anh trai không còn là một người bệnh, thứ nhất chưa chắc Hoài Nguyệt đã chịu tin mình, thứ hai chẳng phải một chút quan tâm còn lại bây giờ cũng sẽ biến mất hay sao? Mình thật sự phải cân nhắc tử tế mới được. "Được rồi, hôm nay muộn rồi, để sau này nói tiếp. Cô nhớ phải mở điện thoại đấy, nếu còn tắt máy thì tôi chỉ có thể gọi đến điện thoại của giám đốc Trần để tìm cô thôi".

Hoài Nguyệt ờ một tiếng rồi gác điện thoại, Trong lòng lại bị câu cuối cùng của Cơ Quân Dã làm cho thấp thỏm. Bệnh của Cơ Quân Đào? Ý gì? Không phải là Cơ Quân Đào lại có chuyện gì chứ? Vừa rồi Cơ Quân Dã nói anh trai cô ấy lo lắng đến mức cơm cũng không ăn nổi ngủ cũng ngủ không ngon, chẳng lẽ mình đã làm bệnh tình anh ấy tái phát rồi? Trong lòng cô cảm thấy rất hoang mang, vậy phải làm sao bây giờ? Không ngờ hành động hoang đường của mình đã gây ra đại họa.

Cô ngơ ngác đứng ngoài cửa quán bar nhìn điện thoại không biết phải làm sao, cả người từ từ lạnh run.

"Hoài Nguyệt", Trần Thụy Dương ở trong quán đợi mãi không thấy cô về nên không nhịn được đi ra tìm cô, lại phát hiện cô đứng ngẩn người ra ngoài cửa quán.

Hoài Nguyệt phục hồi lại tinh thần đưa điện thoại cho anh ta, gắng gượng cười nói: "Tốn không ít tiền cước chuyển vùng của anh, đừng xót nhé".

Cảm thấy đầu ngón tay cô lạnh buốt, Trần Thụy Dương lập tức cầm lấy tay cô không chút suy nghĩ, "Em làm sao vậy? Không thoải mái à?"

"A, tại điều hòa trong này lạnh quá", Hoài Nguyệt rút tay lại, "Giám đốc Trần, em muốn đi về trước".

"Mấy khi được đến quán bar ở Lệ Giang, mới được một lát đã muốn về rồi à?" Trần Thụy Dương rút tay về điềm nhiên như không, hỏi, "Cơ Quân Dã tìm em có việc gấp à?"

"Cũng không có chuyện gì, có điều chủ nhật cô ấy về nhà không thấy em nên hỏi một chút xem em đi đâu". Cố gắng nói câu này ra nhưng chính Hoài Nguyệt cũng cảm thấy khó có thể làm người nghe tin tưởng được.

"Thì ra quan hệ hàng xóm của bọn em tốt như vậy", Trần Thụy Dương cười nói, trong lòng đương nhiên là không tin, "Mệt rồi à? Anh cũng vào chào mọi người rồi về thôi. Ngày mai phải lên núi tuyết Ngọc Long, cũng nên đi nghỉ sớm cho khỏe".

"Giám đốc Trần, ngày mai leo núi em không đi nữa đâu, trước kia em đã đi rồi, mai em muốn đi dạo thôi". Mọi người đều nói người có thể nhìn thấy đỉnh núi tuyết Ngọc Long sẽ được may mắn, năm ấy cô và Lỗ Phong trèo lên đã nhìn thấy đỉnh tuyết, đáng tiếc là hình như không hề có gì may mắn cả.

Trần Thụy Dương dừng lại một lát, xem ra hôm nay quả thật cô ấy đã gặp chuyện không vui, "Được, vậy ngày mai em cứ ngủ nướng thoải mái sau đó đi dạo phố cho vui, chú ý an toàn, ở đây đông người xô bồ lắm". Anh ta cũng đã lên núi tuyết Ngọc Long nhưng anh ta không thể cũng ở nhà với cô, dù sao cũng có vô số đối mắt đang nhìn chằm chằm.

Hoài Nguyệt phờ phạc trở lại khách sạn, điện thoại vẫn mở nhưng không hề có cuộc gọi đến. Cô nhớ lại lời nói của Cơ Quân Dã hết lần này tới lần khác, ngày càng hoài nghi Cơ Quân Đào đã có chuyện gì. Cả đêm lo lắng buồn bã, đến gần sáng cô mới mơ mơ màng màng thiếp đi.

Hôm sau tỉnh lại đã đến gần trưa, hướng dẫn viên gọi cơm Tàu cho cô, có gà hầm, tôm và rau dưa, hình như là mức ăn cao hơn tiêu chuẩn.

Cô vừa ăn gà hầm vừa nhớ lại lần đến đây với Lỗ Phong năm đó. Hai người thuê một hướng dẫn viên bản địa, hướng dẫn viên đó rất đen, rất to nhưng kể chuyện lại rất hay, hai người nghe mà như mê như say. Bọn họ đã dạo hai ngày trên trấn cổ, bữa nào cũng ăn gà hầm, tính ra, những hiểu biết của cô đối với Vân Nam hình như chính là bắt đầu từ gà hầm.

Ăn cơm xong Hoài Nguyệt ra ngoài đi dạo phố một mình. Vẫn là con đường nhỏ lát đá, dòn suối uốn lượn trước cửa giống như trước kia. Cô đứng trước một cửa hàng nhỏ, một chiếc váy dài hai màu đỏ lam rất bắt mắt được treo ngoài cửa, tà váy rất rộng, vai váy rất hẹp, nhìn rất có phong cách dân tộc nhưng cũng không kém phần thời trang. Hoài Nguyệt nhìn rất lâu, độ rộng của vai váy làm cô do dự, có phải là quá hẹp không?

Thật bất ngờ là chủ quán lại là một người nước ngoài trẻ tuổi, anh ta nói với cô bằng tiếng phổ thông rất chuẩn: "Tiểu thư, cô mặc chiếc váy này nhất định sẽ cực kì xinh đẹp, cực kì gợi cảm. Nếu tham dự party thì tất cả các quý ông đều sẽ mời cô nhảy điệu van xơ.

Hoài Nguyệt càng do dự, cô chỉ muốn xinh đẹp chứ không cần gợi cảm, đang định bỏ cuộc thì điện thoại lại có tín hiệu nhận được tin nhắn. Cô lấy máy ra xem, tin nhắn đến từ một số lạ, thờ ơ mở tin nhắn ra đọc, cả tin nhắn chỉ có vài chữ: "Hoài Nguyệt, chú ý nghỉ ngơi, chú ý an toàn. Cơ Quân Đào".

Hoài Nguyệt đọc đi đọc lại vài chữ này mấy lần liền rồi thở ra một hơi thật dài. Lời ít mà ý nhiều, không vui không giận, đó chính là phong cách của anh ấy.

Tạ ơn trời đất, như vậy thì có thể xem như anh ấy vẫn bình thường?

Từ đêm qua tới giờ, sau khi bị cú điện thoại của Cơ Quân Dã làm hoảng sợ, Hoài Nguyệt đã vứt sự hoang mang và mất mát trước đó lên chín tầng mây rồi, bây giờ cô chỉ mong sao Cơ Quân Đào không có chuyện gì thì tốt.

Một tảng đá trong lòng đã đặt xuống được, cô ngẩng đầu cười nói với người nước ngoài: "Giảm giá thêm một chút thì tôi sẽ mua".

*** *** ***

Trần Thụy Dương cùng từ trên núi trở lại khách sạn, thấy sắc trời còn sớm nên dặn mọi người nghỉ ngơi trước, chính mình thì rửa mặt rồi ra ngoài.

Anh ta đi dạo không có mục đích trên đường, đi qua một nhà thờ nho nhỏ, nghe thấy bên trong có người đang tụng kinh liền rẽ vào.

Thực ra tiếng tụng kinh chỉ là âm thanh phát ra từ băng từ, mấy người già ngồi ngay ngắn trước từ đường, vẻ mặt trang nghiêm, miệng lẩm bẩm. Trần Thụy Dương tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống dựa vào cửa nhắm mắt lắng nghe. Tiếng tụng kinh đó như vô bị vô hỉ lại như đại bi đại hỉ, rộng rãi xa xăm như đang đi lại trên trời cao. Tâm tình nóng nảy từ sang tới giờ dần dần trở lai bình thường, trong đầu anh ta hiện lên gương mặt toàn là nếp nhăn của ông bà đang hiền từ nhìn anh ta, còn có gương mặt bố mẹ anh ta, lúc mẹ cười hai mắt khép lại chỉ còn như hai khe nhỏ, còn có gương mặt của Hoài Nguyệt, mỉm cười dịu dàng, trong đôi mắt đó hình như có chứa rất nhiều lời, có thể để anh ta từ từ đọc từng chút một hay không?

Anh ta mở mắt, vẫn chỉ có mấy người già đang lẩm bẩm, cười cười tự giễu, anh đứng dậy đi ra ngoài. Ra đến cửa, anh ta kinh ngạc đứng lại vì nhìn thấy Hoài Nguyệt đang đứng trước cửa một cửa hàng nhỏ đối diện, một người nước ngoài trẻ tuổi cầm một chiếc váy dài màu sắc rất đẹp ướm lên người cô, còn mang cả một chiếc gương to đùng ra cho cô sọi. Hoài Nguyệt nhìn ngắm mình trong gương hình như hết sức hài lòng rồi lấy ví ra trả tiền.

Trần Thụy Dương cứ đứng bên kia phố nhìn cô.

Hiển nhiên tâm tình cô ấy đã tốt hơn buổi tối hôm qua rất nhiều. Chắc là trong khoảng thời gian từ sáng đến giờ cô ấy lại nhận được một cuộc gọi nào đó? Là điện thoại của ai mà có thể ảnh hưởng đến tâm tình cô ấy như thế? Lúc này hai người bọn họ chỉ cách nhau có một con suối rất hẹp, khoảng cách rất gần, hai bước chân là có thể dễ dàng vượt qua cây cầu đá đó, nhưng cô ấy lại không hề quay đầu lại nên đương nhiên không nhìn thấy anh ta. Còn chính anh ta? Hình như khi gặp nhau bất ngờ hoàn toàn chưa có chuẩn bị tâm lý từ trước như lúc này thì anh ta cũng không dám mạo muội đi tới bên cạnh cô ấy.

Anh ta hơi chán nản, dùng tay xoa mặt rất mạnh và tự nói với mình: "Trần Thụy Dương, chú ý đến thân phận của mày, tốt nhất không được để xảy ra loại tình yêu office này, không cẩn thận là sẽ thua cả ván cờ". Nói xong anh ta thở dài, nhìn thoáng qua hướng Hoài Nguyệt đang đi rồi quay lai đường cũ với vẻ không vui.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.