Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 34: Chương 34






Hoài Nguyệt thoải mái cùng mọi người đi hết hành trình Vân Nam tiếp theo, núi sông đẹp đẽ làm cô dần lãng quên tâm sự của mình. Sau cái tin nhắn đó Cơ Quân Đào cũng không hề gọi điện gì nữa, điều này làm cô thầm suy đoán có lẽ Cơ Quân Đào cũng đã trở lại bình tĩnh sau khi kích động giống như mình, phải quên tất cả những gì nên quên, đây có lẽ là kết cục tốt nhất.

Mỗi ngày cô gọi điện cho Đậu Đậu một lần, kể lại những gì mình được thấy được nghe trong ngày cho con trai nghe, mặc dù biết rất nhiều chỗ con trai nghe không hiểu nhưng cô vẫn kiên nhẫn miêu tả và giải thích cho Đậu Đậu. Trên đường đi cô đã chụp rất nhiều ảnh, đồng thời cũng ghi chép lại rõ ràng, như vậy khi Đậu Đậu về cô có thể giới thiệu về các cảnh đẹp ở Vân Nam một cách cụ thể hơn. Cô vừa giơ máy ảnh lên xem lại ảnh đã chụp vừa suy nghĩ cực kỳ hưng phấn, bao giờ Đậu Đậu lớn hơn một chút thì mình sẽ có thể dẫn nó đi xem thế giới bên ngoài. "Mẹ, ra ngoài mẹ phải chú ý an toàn nhé!" Trước khi kết thúc mỗi cuộc điện thoại Đậu Đậu đều nhắc nhở cô một cách rất người lớn, lần nào cũng khiến nước mắt cô ngân ngấn. Trên thế giới này, tất cả những gì cô có cũng chỉ là đứa bé này mà thôi.

Buổi chiều thứ 7, chiếc xe khách của công ty du lịch đón mọi người từ sân bay về tòa soạn tạp chí. Sau một tuần du lịch mọi người đều cảm thấy tương đối mệt mỏi, ai cũng vội vã muốn về nhà. Trần Thụy Dương lái xe đi ra, thò đầu ra nói: "Tôi ở phía tây thành phố, ai tiện đường thì lên tôi đưa về".

Một cô nhân viên văn phòng vui sướng mở cốp xe xếp hành lý của mình vào. Chị Lưu sắp chữ nói: "Tôi với anh Tào cùng đường, tôi đi nhờ xe anh ấy. Hoài Nguyệt, em đi nhờ xe giám đốc Trần đi".

Hoài Nguyệt lui lại một bước, cười nói: "Em ở gần, đi chưa hết giá mở cửa taxi đã về đến nhà rồi. Thôi để người nào nhà xa đi nhờ xe thì tốt hơn, nhà thầy Trương cũng ở phía tây thành phố, thầy Trương lên xe đi, con gái thầy đang đợi quà của thầy ở nhà đấy". Nói rồi cô giúp tài tử Trương đặt hành lý vào cốp xe.

Phóng viên Tào cười nói: "Anh Trương sướng nhỉ, có người đẹp xách đồ giúp kìa".

Tài tử Trương nhìn Hoài Nguyệt bất đắc dĩ, lắc đầu nói: "Cháu làm chú bị anh Tào ghen tị kìa, cháu cũng về nghỉ cho sớm đi".

Mọi người cười nói chia tay, Trần Thụy Dương ngoài mặt cũng cười nhưng trong lòng lại rất không dễ chịu. Từ sau hôm nhìn thấy Hoài Nguyệt mua chiếc váy đó chỉ thấy tâm tình cô ấy càng ngày càng tốt, còn anh ta thì cứ suy nghĩ miên man, trong lòng càng ngày càng khó chịu. Vừa rồi rõ ràng là Hoài Nguyệt cố ý không chịu lên xe mình, chẳng lẽ cô ấy đã nhìn ra tâm tư mà mình đang cố gắng che giấu? Nói như vậy thì cô ấy cũng có băn khoăn như mình hay sao?

Hoài Nguyệt mang hoa khô về cho Tư Tư, tạo dáng rất đẹp, đó là việc Tư Tư đã dặn dò nhiều lần, làm hại cô lên xuống máy bay, lên xe xuống xe đều phải ôm khư khư trên tay không dám có chút sơ xuất nào, vì vậy còn trở thành chuyện cười của toàn đoàn, mọi người đều trêu cô lần này đi Vân Nam chỉ để mua hoa cho Tư Tư. Cô về văn phòng, đặt hoa khô lên bàn Tư Tư, xuống lầu đến phòng thường trực lấy hành lý rồi ra cửa đợi taxi.

"Hoài Nguyệt". Có người cất tiếng gọi phía sau cô.

Là âm thanh của Cơ Quân Đào.

Hoài Nguyệt lập tức đứng sững ở đó, cô cảm thấy mỗi một tấc nước da toàn thân mình đều căng ra, tất cả máu đều dồn lên trên mặt, không dám quay lại.

Buổi tối mỗi ngày trước khi đi ngủ cô đều tự an ủi chính mình, nam nữ trưởng thành, lại đều là độc thân, trong những lúc mềm yếu thỉnh thoảng hai bên an ủi cho nhau một chút, về tình về lí cũng không có gì là không được. Cô thuyết phục mình tiếp thu lời giải thích này, sau vài ngày quả nhiên đã cảm thấy bình yên hơn nhiều. Cô cho rằng mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, lúc gặp lại ít nhất bề ngoài vẫn có thể gọi một tiếng Cơ tiên sinh điềm nhiên như không. Nhưng bây giờ anh ấy đứng đằng sau nhẹ nhàng gọi tên mình một tiếng cô lại hoàn toàn không thể bình tĩnh, hầu như sợ đến mức toàn thân đều phải run rẩy.

Thật sự là cô đã làm một cô gái tốt quá lâu quá lâu rồi. Lỗ Phong là tình đầu của cô, trước hắn thậm chí cô còn chưa cầm tay một chàng trai nào. Trong suốt cuộc đời 29 năm của cô, cô vẫn chỉ có một người đàn ông là Lỗ Phong, bao gồm cầm tay, bao gồm hôn...

Còn Cơ Quân Đào thì là thứ hai. Trong một đêm, cô và anh ấy đã trải qua tất cả mọi quá trình giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

Hoài Nguyệt là một phụ nữ cực kì truyền thống, trong nội tâm cô không thể nào chấp nhận loại quan hệ vì dục vọng nhiều hơn vì tình cảm như vậy, càng không thể chấp nhận việc mình chủ động như vậy. Cô đứng sững ở đó với một tâm tình gần như nhục nhã, nhìn chằm chằm bàn tay xách hành lí đang dần dần trở nên trắng bệch của mình.

"Hoài Nguyệt". Cơ Quân Đào đứng đằng sau nhìn thấy bên mặt đỏ bừng của cô, ngay cả tai cũng đỏ ửng, nhìn bóng người cứng đờ và bàn tay xách hành lí đang run nhè nhẹ. Cô đang căng thẳng và khó xử. Mặc dù anh cũng từng nghĩ có lẽ hai người gặp lại sẽ hơi khó xử nhưng lại không ngờ cô ấy sẽ như thế này. Vậy thì mấy ngày nay cô ấy đã khổ sở như thế nào, anh càng nghĩ lại càng thấy thương.

Anh không muốn gây áp lực cho cô, chỉ muốn để cô có thể đi nghỉ thoải mái, nếu biết cô ấy băn khoăn như vậy thì anh đã gọi điện cho cô để nói với cô ấy buổi tối hôm đó là buổi tối anh cảm thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời này, nói với cô ấy mình nhớ cô ấy đến mức nào từ lâu rồi. Anh thương xót đặt tay mình lên bàn tay đang xách hành lí của cô, 3 giờ chiều, nhiệt độ lên tới 39 độ nhưng bàn tay đó lại đang lạnh buốt.

Hoài Nguyệt rụt tay lại như bị điện giật, chậm rãi xoay người lại: "Cơ tiên sinh".

Vẫn là cách xưng hô xa lạ như vậy, Cơ Quân Đào không khỏi nhíu mày.

Nhưng âm thanh của cô ấy hơi run rẩy, lúc gọi anh mắt cô ấy không dám nhìn anh, anh không thể nói gì được nữa, xách va li hành lí lên nói, "Đi thôi, xe anh đỗ bên kia".

Hoài Nguyệt vẫn đứng yên không động, cô ra sức đè sự bối rối trong lòng xuống, ngẩn ngơ nói: "Em không về ngoại ô".

Cơ Quân Đào sững lại, nhìn cô không nói nên lời.

Hoài Nguyệt ho khan một chút, nói: "Vừa về, rất nhiều quần áo cần giặt, đồ đạc cũng phải thu xếp, chạy tới chạy lui mất thời gian quá".

"Vậy em ở đâu? Anh đưa em về". Cơ Quân Đào nhìn cô, âm thanh dịu dàng: "Đừng đứng nữa, đứng nữa là sẽ say nắng đấy".

Hoài Nguyệt đành phải lên xe, đọc địa chỉ nhà cho anh. Xe đã đi được một đoạn rất dài nhưng hai người vẫn chưa biết nói gì, trông xe cực kì yên lặng.

Hoài Nguyệt dần bình tĩnh lại sau thoáng bối rối vừa rồi. Cô cảm thấy mình đúng là tự làm bậy không thể tha thứ được, quan hệ hàng xóm láng giềng giữa hai người vốn đang tử tế bây giờ lại biến thành như vậy, tính ra trách nhiệm đều thuộc về mình. Sau một thời gian tiếp xúc, cô cũng hiểu tính tình Cơ Quân Đào, ngoài lạnh trong nóng, rất chính trực, rất lương thiện, cũng rất chân thành. Mặc dù mình không yêu anh ấy nhưng vẫn tôn trọng anh ấy, thậm chí cũng hơi thích anh ấy, mình tuyệt đối không muốn anh ấy bị tổn thương. Bây giờ cô phải làm thế nào để có thể bày tỏ ý mình một cách nhẹ nhàng được đây?

"Máy bay trễ giờ, anh đợi lâu lắm đúng không?" Không cần hỏi cũng biết, nhất định là anh ấy đã hỏi thăm thời gian chuyến bay từ công ty du lịch. Cơ Quân Dã đã dám gọi điện cho Trần Thụy Dương để tìm mình thì chắc chắn cũng đã tìm hiểu rất rõ nhật trình của mình rồi. Có điều anh ấy chờ cô ở cửa như vậy, vạn nhất cô đi về cùng xe với Trần Thụy Dương hoặc người nào khác thì sao? Nếu như cô không lên lầu để hoa lại chỗ Tư Tư, bên cạnh có bao nhiêu là đồng nghiệp như vậy thì anh ấy sẽ gọi mình kiểu gì? Với tính khí của anh ấy thì chắc chắn chỉ có thể mất công mà về đúng không?

"Không lâu lắm". Cơ Quân Đào thấy hơi vui vì rốt cục Hoài Nguyệt cũng chịu chủ động nói chuyện với mình. Cô không nói gì thì anh cũng không biết nên gợi chuyện thế nào. Còn chờ đợi à? Anh đã đợi cô trọn một tuần, không, thực ra là đã bắt đầu chờ đợi từ lâu rồi, tầm thường hai tiếng này thì đã là gì cơ chứ. "Có mệt hay không?"

"Chương trình sắp xếp không căng lắm, chủ yếu là không phải vì du lịch mà chỉ là để giải sầu thôi". Hoài Nguyệt cảm thấy mặc dù lời này là Trần Thụy Dương nói trước khi đi nhưng hình như anh ta nói mình. Giải sầu, ra ngoài sầu đã giải rồi, nhưng về đến đây thì sầu cũng về theo.

"Thật sự là giải sầu à? Tại sao anh cảm thấy em còn sầu não hơn cả lúc đi vậy?" Cơ Quân Đào mỉm cười nói, tâm tình cũng dần dần thoải mái hơn.

"Anh có thấy lúc đi em thế nào đâu..." Hoài Nguyệt buột miệng nói, nhận ra không ổn liền vội dừng lại. Nhớ lại sáng sớm hôm đó mình từ trên giường anh ấy bỏ đi lén lút như ăn trộm, mặt cô lập tức đỏ bừng, vồi vàng quay mặt qua chỗ khác.

Cơ Quân Đào cũng nghĩ đến buổi sáng hôm đó, anh liếc nhìn cô, nhẹ nhàng nói: "Buổi sáng hôm đó em làm anh sợ gần chết, lần sau đừng như vậy".

Hoài Nguyệt yên lặng một hồi lâu, đến lúc xe dừng lại dưới khu nhà rốt cục mới lấy đủ dũng khí nói: "Cơ tiên sinh, xin lỗi".

Cơ Quân Đào bật cười: "Chỉ đùa một chút thôi, đừng nghiêm túc như vậy. Chúng ta lên nhà đi".

Hoài Nguyệt ngồi yên không động, gương mặt lúc đỏ lúc trắng, hồi lâu mới nói gian nan: "Cơ tiên sinh, hôm đó tâm tình tôi không tốt, cộng thêm uống rượu hơi say, cho nên..." Cô cắn răng, xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, "Tóm lại, tôi thật sự là... Mong anh tha thứ".

"Hoài Nguyệt". Nụ cười trên mặt Cơ Quân Đào biến mất từng chút một, cảm giác lạnh lẽo dưới đáy lòng lan ra từng tia từng tia.

Anh đã hiểu ý Hoài Nguyệt.

Cô ấy xin anh tha thứ, đối với cô ấy, một đêm mà anh cảm thấy cực kì tốt đẹp lại chỉ là sự mất kiểm soát sau khi uống rượu, anh ngày chờ đêm mong đợi cô trở về, thứ anh nhận được lại là một câu xin lỗi.

"Đừng nói như vậy, phải xin lỗi thì cũng nên là anh nói". Cơ Quân Đào gian nan cười, "Là lỗi của anh, đã mạo phạm em, mong em tha thứ".

Hoài Nguyệt nghe ra sự khó chịu trong giọng nói của anh. Mình thật sự là quá đáng, sau chuyện đó mà mình là phụ nữ lại mở miệng nói xin lỗi, lúc nói không chú ý, nói ra miệng mới biết đây cũng là một loại khó xử đối với đàn ông. Chỉ có điều cô không thể sửa chữa được.

"Cảm ơn anh đã đưa em về". Hoài Nguyệt nói nhỏ rồi mở cửa xe bước xuống. Cô không dám quay lại, không thể tưởng tượng Cơ Quân Đào đang nhìn mình với ánh mắt như thế nào.

Cơ Quân Đào xuống xe mở cốp xách hành lý của cô xuống, anh cầm tay kéo đưa cho cô nói: "Nghỉ ngơi cho tốt".

Hoài Nguyệt ờ một tiếng, cầm tay kéo kéo va li đi vào thang máy.

Rốt cục cũng đã giải quyết được, nhưng trong lòng cô không có một chút vui mừng như trút được gánh nặng nào.

Âm thanh của Cơ Quân Đào nghe rất bình tĩnh nhưng lúc anh ấy đưa tay kéo va li cho mình cô có thể cảm thấy ngón tay anh ấy còn lạnh buốt hơn cả tay mình, hoàn toàn không còn sự ấm áp như lúc đón cô ở cửa tòa soạn. Cô biết rõ anh thích mình nhưng lại nhẫn tâm đẩy anh ra. Vừa rồi ở trên xe mặc dù Cơ Quân Đào vẫn không nói nhiều như trước nhưng rõ ràng tâm tình rất tốt, cũng có thể vui đùa vài ba câu, đối với anh ấy thì đây đã là chuyện rất khó xảy ra rồi. Vậy mà mình lại không chịu để sự vui vẻ này được kéo dài thêm chốc lát, chưa xuống xe đã vội vã vạch rõ giới hạn với anh ấy rồi.

Hoài Nguyệt cảm thấy mình đúng là một người phụ nữ xấu xa, một người phụ nữ ích kỷ, vì bệnh tình của anh ấy, vì thân phận của anh ấy nên mình vẫn suy tính thiệt hơn không dám thử, không dám mạo hiểm, vứt bỏ sự chân tình của anh ấy như giày cũ. Cơ Quân Đào, cô thầm nghĩ, xin lỗi đã phụ lòng anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.