Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Chương 37: Chương 37




Đợi khi Cố Tích Hoa về đến nhà mở máy tính xử lý công việc thì nhận được email của Thẩm Châm. Anh mở ra xem, bất giác mỉm cười. Đó là một số ý tưởng rất tỉ mỉ, về một căn phòng nào đó hoặc là đồ dùng gia đình nào đó, rất chi là cẩn thận, một số thoạt nhìn rất ngây thơ, số khác nhìn rất cổ điển, một chút của mọi thứ, những thứ gửi đến chẳng theo thứ tự, rất nhiều rất nhiều, tuyệt đối không thể nào suy nghĩ trong nửa giờ anh lái xe về nhà.

Ngược lại còn có rất nhiều phương diện có liên quan, tích luỹ tháng ngày, gom góp nhiều như thế.

Cố Tích Hoa rõ ràng còn một đống việc công phải xử lý, nhưng anh không thể đóng lại email này, dần dần anh bị mê đắm trong những thứ Thẩm Châm gửi tới.

Trên ban công phải đặt một cái xích đu, có dây leo quấn quanh, phong cách càng cổ xưa càng nguyên thuỷ càng tốt, bên cạnh còn có tranh vẽ phối hợp, không biết cô tìm ở đâu nhưng đẹp lắm. Nhất là bên cạnh xích đu trồng hai giàn nho, để chúng quấn lên xích đu, mùa hè che nắng, còn có thể vừa đong đưa xích đu vừa ăn nho tươi.

Cô hy vọng ngôi nhà tương lai có thể để mình tự chia đất đai, cô muốn trồng thực vật, hoa quả, dược liệu thông thường, sau đó bên cạnh còn xếp công cụ trồng trọt, và phương pháp gieo trồng các loại thực vật khác nhau cùng với những việc cần chú ý sau khi trồng, thậm chí còn có sách tham khảo.

Cô thích màn cửa thật dày, cái loại vừa kéo ra thì căn phòng liền tối một nửa có thể khiến người khác ngủ vào ban ngày.

Về phòng ngủ, khi Cố Tích Hoa nhìn đến cái này anh dừng một chút, anh không vội vã xem ngay, mà hứng thú suy nghĩ Thẩm Châm sẽ viết gì.

Ý tưởng của Thẩm Châm rất đơn giản, cô muốn có một chiếc giường hình tròn, đường kính hai mét, màu đỏ thẫm. Cố Tích Hoa nhướng mày, giường hình tròn màu đỏ thẫm? Không biết vì sao anh nhìn thấy những chữ này liền tự nhiên hiện ra cơ thể trắng mịn của Thẩm Châm rơi vào trong chiếc giường lớn đỏ thẫm… Vì thế Cố lão nhị bị tỉnh thức. Cố Tích Hoa đương nhiên biết cơ thể mình nổi lên phản ứng. Điều này khiến anh kinh ngạc cỡ nào, anh chỉ là suy nghĩ một chút về Thẩm Châm, cơ thể lại nổi lên phản ứng ngay… Anh hít sâu mấy hơi rồi thở ra, mồ hôi trên trán càng nhiều, gân xanh trên huyệt thái dương giật bần bật ——

Ý tưởng về phòng ngủ của Thẩm Châm cũng không chỉ suy nghĩ một loại như vậy, nhưng mỗi loại đều khiến Cố Tích Hoa nghĩ tới hình ảnh sôi máu…

Ví dụ như trong đó có một cái khiến anh không chịu nổi: bắt chước ngục giam.

Còng tay, roi da, đồng phục…

Anh hít sâu mấy hơi, cảm giác toàn thân đều căng thẳng —— Thẩm Châm, em xác định đây là ý tưởng về phòng ngủ của em mà không phải là hiện trường XXOO?

Phần sau còn rất nhiều, Cố Tích Hoa vượt qua cửa ải phòng ngủ, trực tiếp đọc nội dung của phần sau, người nào đó trong lòng kiên cường đưa ra một quyết định, ý tưởng về phòng ngủ phải để anh đích thân làm không thể để Thẩm Châm càn quấy. Đó là nơi mỗi ngày anh đều phải nghỉ ngơi, đỏ thẫm xanh lam, xinh đẹp muôn vàn… Tưởng tượng đến điều này, mạnh mẽ như Cố Tích Hoa cũng chịu không được mà có vẻ yếu ớt.

Nhìn thấy có một email gửi qua, là của Thẩm Châm. Cô viết: Thẩm tiên sinh, xin khen ngợi Cố phu nhân nhìn xa trông rộng. Cuối câu còn thêm một nụ cười vô cùng đắc ý.

Cố Tích Hoa nghĩ tới ý tưởng phòng ngủ của cô, huyệt thái dương của anh lại bắt đầu giật bần bật, nhưng trong lòng lại có cảm xúc không nói rõ đang chảy xuôi, bất tri bất giác anh nhoẻn miệng cười, ngón tay thon dài trắng nõn di chuyển trên bàn phím, tiếng vang rất nhỏ trong đêm khuya có vẻ an bình ấm áp, anh trả lời: không hổ là Cố phu nhân.

Câu tán thưởng này thật có thể nói không giả dối chút nào.

Thẩm Châm tắm xong đi ra, đang dùng khăn lau tóc, máy tính đang trong tình trạng bảo vệ màn hình, cô nhẹ nhàng di chuyển con chuột, khung nhắc nhở hiện lên báo rằng có email mới, cô mở ra, thấy những lời Cố Tích Hoa đã gửi qua hai mươi phút trước ——

Không hổ là Cố phu nhân.

Thẩm Châm nhìn máy tính cười hì hì, vẻ mặt kiêu ngạo nói với email: “…Cũng không phải vì là Cố phu nhân mới cơ trí như vậy, bà đây vốn đã rất cơ trí rồi…”

Những thứ kia cô đã thu gom kể từ khi bắt đầu muốn có một cái nhà với Thẩm tiên sinh, bình thường thấy được thiết kế đẹp hoặc là nghĩ ra ý tưởng gì hay, cô sẽ theo bản năng viết xuống, bất tri bất giác giữ lại nhiều thứ như vậy. Lúc Thẩm Châm gửi email kia qua, chính cô cũng chưa xem lại, bởi vì linh tinh lộn xộn, tắm xong cô mới định chỉnh sửa lại tài liệu hẳn hoi, lúc đọc được ý tưởng về phòng ngủ mình đã viết hồi trẻ —— cô quát to một tiếng rồi nhào lên giường: “Để mình chết đi!”

Đời này Thẩm Châm chỉ có một thứ ưa chuộng có thể gọi là sở thích, đó chính là đọc sách linh tinh. Tác phẩm nổi tiếng cô không thích đọc, tác giả nổi tiếng được yêu thích lại càng ít hơn, nhưng những tiểu thuyết thì nằm mọi ngóc ngách trên kệ, đọc sách của thể loại như thế bồi dưỡng khẩu vị nặng của cô quá thừa (….), cũng không biết hồi trung học cô đọc một quyển sách nào đó mà khiến mình si mê quyến luyến ngục giam, vì thế, năm lớp mười một, cô ôm tâm tình “bắt chước ngục giam” xúc động không thôi mà viết xuống khái niệm này…

Giờ ngẫm lại, biết vậy thì chẳng làm rồi!

Hiện tại chỉ cần tưởng tượng đến vẻ mặt của Cố Tích Hoa khi nhìn thấy “bắt chước ngục giam”, Thẩm Châm liền hận không thể xay mình thành tro bụi rải trên thế giới đầy màu sắc này…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.