Thần Cấp Ở Rể

Chương 655: Chương 655: Vụ án kỳ lạ




Mấy người hai mặt nhìn nhau, Diệp Vô Phong đưa bọn họ đến một căn phòng cho thuê, sau đó nói: “Các người cứ ở chỗ này đi, gần nơi này tôi đã bố trí người bắn tỉa, nếu mở cửa thì sẽ có bom, cho nên các người cứ yên tâm.”

Đám người Lục Bá đều thay đổi sắc mặt, đây là có ý gì? Vừa súng bắn tỉa vừa có bom, điều này sao có thể bảo bọn họ yên tâm được chứ?

Họ hoàn toàn không biết Diệp Vô Phong đang nghĩ gì.

Nhưng bây giờ họ thực sự không dám động đậy.

Diệp Vô Phong vui vẻ nói: “Các người cũng không cần quá căng thẳng, chỉ cần các người không có hành vi quái gở, lính bắn tỉa sẽ không bắn chết ai đâu.”

Đám người Lục Bá chỉ có thể cười khổ gật đầu, bọn họ biết tính mạng của mình nằm trong tay người khác, nhưng bọn họ không có cách nào khống chế vận mệnh của chính mình, cho nên hiện tại chỉ có thể ở nơi này.

Diệp Vô Phong cười nói: “Yên tâm, chúng tôi là người của cục Hồng Thuẫn, sẽ không giết người vô tội bừa bãi, dù sao chúng tôi cũng không phải quỷ.”

Sau khi Diệp Vô Phong ra khỏi nhà, anh liền trực tiếp rời đi, về phần những người trong phòng cho thuê, đương nhiên anh không cần quan tâm, sẽ có thành viên của Cục Hồng Thuẫn quan tâm.

Sau khi Diệp Vô Phong trở về nội thành, anh kêu vệ sĩ của công ty vệ sĩ Long Kiếm tập trung lại, sau đó đến cửa xí nghiệp Chu Tinh.

Bảo vệ cửa nhanh chóng cảm nhận được bầu không khí không đúng và nhanh chóng cầm điện thoại lên.

“Đội trưởng, tôi phát hiện hình như chúng ta bị bao vây rồi.”

Nghe xong lời này, đội trưởng đội bảo vệ nhíu mày: “Cậu xem quá nhiều phim hành động rồi đấy, cái gì mà chúng ta bị bao vây hả?”

Lúc này bảo vệ nhìn những người xung quanh đi qua đi lại, trong lòng rất lo lắng: “Tôi nói thật, chúng ta thật sự bị bao vây, hơn nữa người bao vây đều rất cường tráng, xem ra có thể đánh được.”

Đội trưởng đội bảo vệ lúc này mới nhảy dựng lên khỏi ghế đẩu, hắn biết nếu thật sự bị bao vây, có thể sẽ xảy ra chuyện lớn.

Vì vậy, hắn nhanh chóng nhấc máy và gọi cho người bên trên.

Chu Tinh lúc này đang ngồi trong phòng làm việc, thư ký bước vào, lo lắng nói: “Ông Chu, hình như chúng ta bị một đám người bao vây ở dưới lầu!”

Sau khi Chu Tinh nghe lời này, ông ta nhíu mày, nhưng nhanh chóng nói: “Là tên khốn Diệp Vô Phong kia làm, tôi không thể ở đây nữa, đến bãi đậu xe ngay lập tức!!”

Tuy nhiên, sau khi thư ký đột nhiên nhận được cuộc gọi, vẻ mặt của cô ta thay đổi: “Ông Chu, họ đã chiếm bãi đậu xe rồi, nhân viên bảo vệ đang thương lượng với họ.”

Chu Tinh tức giận nói: “Thương lượng cái quái gì hả? Rõ ràng là tới đây muốn giết tôi. Mau lấy xe đến đi, chúng ta đi cửa sau!”

Thư ký vội vàng thu xếp.

Lúc này Chu Tinh mới lấy điện thoại di động ra gọi cho nhà họ Nguyên, nhưng lúc này nhà họ Nguyên không ai nghe máy, điều này khiến ông ta rất lo lắng.

Mà suy nghĩ của ông ta không ngừng xoay chuyển, nhất là những gì Diệp Vô Phong từng nói với ông ta, công ty Chính Hòa cũng nhờ nhà họ Nguyên giúp đỡ, chuyện này Chu Tinh rất rõ ràng.

Dù sao, chỉ cần xí nghiệp ở Liêu Tây gặp khó khăn, bọn họ sẽ lập tức tìm đến nhà họ Nguyên, dù sao nhà họ Nguyên cũng có thể giải quyết những chuyện mà họ không thể.

Nhưng vào thời điểm đó, khi công ty Chính Hòa nhờ nhà họ Nguyên giúp đỡ, nhà họ Nguyên hoàn toàn không hề ra mặt, cũng không cho người đến công ty Chính Hòa.

Có thể hiện tại cảnh tượng cũng giống như ông ta, tuy rằng ngoài mặt nhà họ Nguyên nói sẽ phái người tới, nhưng thật ra họ không làm gì cả, họ nóng lòng muốn xí nghiệp Chu Tinh của ông ta sẽ đi đời nhà ma.

“Rốt cuộc là tại sao?” Đương nhiên Chu Tinh không hiểu, nếu nghĩ theo cách này, nhà họ Nguyên sẽ không có lợi ích gì cả.

Thư ký đánh xe tới, nhanh chóng nói với Chu Tinh: “Sếp Chu, xe đã ở cửa sau, chúng ta xuống đi.”

Chu Tinh gật đầu, vội vàng cùng thư ký rời khỏi trụ sở xí nghiệp Chu Tinh.

“Sếp Chu, chúng ta đi đâu bây giờ?” Thư ký nghi hoặc hỏi.

Chu Tinh lúc này đang suy nghĩ, ông ta nhất định không thể về nhà mình, như vậy nơi có thể tránh Diệp Vô Phong lúc này chính là ở bên ngoài.

Ông ta nhìn thư ký và nói: “Đến nhà cô đi.”

Thư ký gật đầu và nói cho tài xế biết địa điểm.

Sau khi Chu Tinh rời đi, những vệ sĩ của Công ty Long Kiếm theo chỉ dẫn của Diệp Vô Phong, để lại một vài người rồi rút lui.

Dù sao công ty vệ sĩ Long Kiếm vẫn cần họ về làm việc.

Chu Tinh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xe dừng trước một căn hộ nhỏ, bọn họ đưa tiền xe rồi bước nhanh vào, thư ký vội dẫn đường, vừa tới cửa liền mở cửa ra.

Thư ký mang cho ông ta một ly nước, Chu Tinh còn chưa kịp uống thì có một giọng nói làm ông ta giật mình: “Tôi nói này, các người đến chậm quá đấy?”

Thư ký hét lên một tiếng.

Diệp Vô Phong lúc này đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ở ban công, mỉm cười nhìn Chu Tinh.

Diệp Vô Phong cười nói: “Uống nước đi, sau khi uống xong thì chúng ta nói chuyện.”

Chu Tinh để nước trong tay xuống bàn, nhìn Diệp Vô Phong chằm chằm: “Rốt cuộc cậu muốn thế nào? Muốn cậu muốn giết tôi thì cứ động thủ là được, tôi biết thực lực của cậu rất mạnh, ở đây không ai có thể đối chiến với cậu.”

Diệp Vô Phong cười nói: “Thật ra, tôi chỉ có vài câu muốn hỏi ông thôi.”

Chu Tinh hít sâu một hơi: “Cậu hỏi đi.”

“Vụ án mười ba năm trước có liên quan gì đến ông không?” Diệp Vô Phong cười hỏi.

Chu Tinh nghiến răng: “Tôi không biết vụ án gì cả.”

“Có một người tên là A Mịch, chắc là ông biết, dù sao thì cô ấy cũng là con gái của đội trưởng cảnh sát, cô ấy đang điều tra chuyện này, cô ấy muốn biết chân tướng của chuyện này, cũng muốn cho những người đã phạm sai lầm năm ấy phải bị trừng phạt, bao gồm cả ông.” Diệp Vô Phong cười nói.

Chu Tinh cười ha hả: “Chuyện cậu nói sao nghe buồn cười thế? Đây là vụ án từ hơn mười năm trước, vụ án đã được khép lại, kết quả các người cứ dây dưa không rõ, rốt cuộc là chuyện gì? Nếu các người muốn điều tra những gì tôi đã làm trong những năm qua, tôi rất hoan nghênh, nhưng vụ án mười ba năm trước thì ngại quá, tôi không thể trả lời gì được.”

Diệp Vô Phong tò mò nhìn Chu Tinh, tự hỏi tại sao Chu Tinh lại bất chấp sống chết cũng không chịu nói chuyện này?

Chẳng lẽ chỉ là vì luật hình sự sao?

Nếu đúng như vậy thì cũng có lý, nhưng Diệp Vô Phong thấy Chu Tinh rất tức giận khi nhắc đến vụ án này.

Cảm xúc hoàn toàn không kiểm soát được.

Diệp Vô Phong có chút tò mò, không biết tại sao Chu Tinh lại như thế?

Nhưng cuối cùng cũng phải tìm ra sự thật, hơn nữa A Mịch còn đang chờ anh.

“Vậy cuối cùng là ông không muốn nói ra chuyện năm đó đúng không?” Diệp Vô Phong có chút không vui nhìn Chu Tinh.

Chu Tinh cười nói: “Đương nhiên, khi đó tôi không biết có một vụ án như vậy, cho nên tôi không có gì để nói. Nếu cậu muốn điều tra cái gì thì cứ tự mình đi điều tra đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.