Thần Tiên Cũng Biết Cuồng Si

Chương 4: Chương 4: Biến Cố




Thiên đình im ắng chợt nổi giông bão khắp một khoảng trời phía Tây. Nơi đó chính là Tiên điện.

- Băng Vân, ngươi đã làm cái trò gì hả??????

Thần điện Nương nương nghiến răng nghiến lợi rít lên từng tiếng. – Ngươi… hừ, ngươi dám mở miệng bảo làm vỡ quả cầu tiên tri sao?

“Sự thật rành rành, ta chối thì bảo ta gian dối, ta nhận lại bắt đầu đay nghiến ta. Grừ… Mụ già này lắm miệng thích xỉa xói ta nữa thì cứ coi trừng. Ta đây gộp lại trả luôn một thể.”

Băng Vân hận không thể bỏ đi, dù sao làm vỡ quả cầu tiên tri cũng là trọng tội nên phải nín nhịn, nín nhịn a~ Bà ta nói gì cũng mặc kệ, đàn gảy tai trâu, sấm đánh dọa vịt (*câu này bốc phét*)~~~

Một lát sau, nhìn thấy khói trên đầu Thần điện Nương nương vơi bớt, nàng lựa lời mở miệng, giọng ngọt như kẹo đường khiến cho da gà nổi lên cả tảng. -_-

- Thần điện, ta…

- Ngậm miệng lại!!! Bà ta rú.

Nàng không thèm giải thích nữa, chỉ đứng im lặng, hết nhìn xung quanh, chán chê lại ngó ngó bộ huyết phục của mình. Lời trì triết của mụ già này căn bản chẳng nghe lọt một phần ba chữ.

Băng Vân nàng tự nhận số nàng thật vô vàn đen đủi! Rõ ràng nàng luôn cẩn trọng không bước chân trái trước, vậy mà không hiểu vì sao thần xui xẻo vẫn luôn gõ cửa hỏi thăm. Hôm nay lão ta tiếp tục làm công việc "ăn bám" nàng, còn dám tặng nàng một bất ngờ siêu vĩ đại nữa. Thật mất công nàng chọn lựa y phục mất nửa ngày để đi dạo, màu đỏ căn bản vẫn không tránh được đại họa nha. Còn nữa, đáng nhẽ giờ này nàng đang được luyện kiếm pháp hay học làm phép rồi. AHHH!!!

Hồi tưởng~ing

Trời lộng gió, sương mù giăng khắp thiên cung mờ mờ ảo ảo. Tiếng sáo trúc trong trẻo, nước suối róc rách chảy... Tất cả tạo nên phong cảnh thực hữu tình. Tâm trạng Băng Vân cũng vì vậy mà rất tốt, nàng thong dong cưỡi cân đẩu vân đi dạo chơi, tiện thể sẽ qua cung Thái Bạch Kim Tinh đánh cờ. Nào ngờ giữa đường gặp một lũ yêu quái, ma quỷ mà nhìn rõ thì chính là Xitanti đang định nhân lúc Tiên điện vắng vẻ vào trộm đò, còn cả gan dám trêu ghẹo nàng. Máu chính nghĩa nổi lên, cộng thêm chút tức giận nàng rút quạt mẫu đơn lao vào bọn chúng.

- Xoẹt… Lũ Xitanti từ từ ngã xuống, nhưng một tên đột ngột ôm theo quả cầu tiên tri lao tới từ phía sau. Nàng thuận thế đưa một cước chém hắn thật ngọt. Vâng, thiên nữ Băng Vân chém thành công khiến Xitanti tan xác, đồng thời quả cầu tiên tri chung số phận vỡ vụn thành vạn tỉ mảnh nhỏ… – Choang! Đời này còn gì đen đủi hơn nữa.

Khí thế hùng dũng, hiên ngang cũng theo đó mà tụt xuống âm độ. Nàng nguyền rủa tổ tông tám hoánh nhà lão thần xui!!! Nguyền rủa lão ta những gì tệ hại nhất. *khóc*

Hồi tưởng end~~~~

Cơn tức giận của Thần điện không còn nữa, mỗi tội bà ta cứ chau mày khiến người đối diện cực kì khó chịu. Đã vậy lại đi vòng lên vòng xuống, vòng trái vòng phải không chịu dừng, mắt nàng nhìn theo cứ phải gọi là sắp lé tới nơi.

- Đứng lại! Nhất thời chịu không nổi, nàng quát lớn.

- Sao? Mụ ta quặc lại.

- Ta… Việc kia, ta chẳng qua vì muốn bắt trộm thôi. Nếu trách phải trách tên yêu ma kia dám ôm quả cầu tiên tri cùng lao vào, ta lỡ tay… chém nhầm…

- Ngươi không có mắt sao? Học võ thuật kiểu gì mà còn có chuyện chém nhầm ở đây. Thần điện Nương nương ngắt lời.

“Hừ, ta không giỏi nên mới phải học chứ. Giờ này là phải tu luyện kiến thức đấy. Hừ, bà ta cũng “siêu” thật, siêu đến mức ma trận quá yếu khiến bọn yêu quái cấp thấp cũng lọt vào được.”

Băng Vân thầm nghĩ như vậy mà không biết thần điện Nương nương đang rất hả hê trong lòng. Bà ta chính là cố ý để lừa nàng vào bẫy. (T/g: ghen tị với nàng quá mà ^o^)

- Ngươi phải chịu sự trừng phạt.

- Ta biết.

Kế đó, mấy tiểu đồng củ bà ta lôi nàng một cách rất mất hình tượng đến đại điện.

Ngọc hoàng và Vương mẫu nhận được cấp báo đã tới từ lâu, vẻ mặt lo lắng nhìn nàng. Các dại tiên cũng vậy, thầm thương xót cho Băng Vân.

- Ngọc hoàng, Vương mẫu, hai người đã nghe bản tấu, bây giờ xin hãy ra hình phạt.

- Thần điện – Vương mẫu lên tiếng. – Ngươi thừa biết thân phận của Băng Vân, nàng rằm tới là cử hành hôn lễ với Diêm vương. Hiện tại cũng đang giữ chức vị công chúa của thiên cung.

- Vương mẫu, thần biết, nhưng trách tội cần công tư phân minh, nể tình cũng chỉ tránh được tội chết.

Chết? Chết đối với thần tiên chính là hút linh hồn cho vào lò bát quái bảy bảy bốn chín ngày cho tiêu tán hoàn toàn, vĩnh viễn không đầu thai. Nàng tránh được cái này. Nhưng rồi hình phạt phải chịu sẽ là gì đây?

Phút chốc, thiên cung vốn yên tĩnh bỗng náo động. Các đại tiên nhốn nháo tìm hình phạt phù hợp mà nhẹ nhàng nhất với nàng. Thần điện Nương nương nhìn mà sôi ruột sôi gan, nhưng bà ta chưa muốn ép nàng chết hẳn, bà ta còn muốn chơi đùa nàng ta tới sống dở chết dở.

- Ngọc hoàng, Vương mẫu. Hãy tước bỏ đạo hạnh của nàng ta, phạt làm người trần tục một kiếp lang thang.

Tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng lá rơi. Tất cả đều nghe ra mùi thâm độc trong ý kiến này của thần điện. Nhưng không thể bác bỏ bởi vì nó quá phù hợp với hiện tại. Ngọc hoàng thở dài, Vương mẫu chán nản không đành lòng hạ quyết tâm.

Nhưng việc gì đến sẽ đến. Hôn lễ hủy bỏ, ngày mai nàng chính thức từ bỏ cõi tiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.