Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 87: Chương 87: PHIÊN NGOẠI 5 : THẾ THẾ LUÂN HỒI, KHẮC CỐT TƯƠNG TƯ ( TRUNG III)




Ads Lê hoa lại khai rồi lại tẫn

Đông qua xuân đến hạ về thu lại chập chờn sang

Nhân sinh, tựa như một giấc mộng

Thoắt đó, lại là mười năm nữa trôi qua……..

Mùa thu năm nay dường như đến sớm quá, lê hoa đã nở rộ cả rồi

Bầu trời đem huyền bí, cũng là vầng trăng non mở ảo, cũng là những vì tinh tú tấp lánh trên tấm lụa đen thiên nhiên…..

Tể tướng phủ, không náo nhiệt như những phủ đệ quan lại khác, lúc nào cũng lạnh thanh, tràn ngập lãnh hương hoa lê, và tiểu đình trong vườn là nơi duy nhất tướng gia đến

Khắp nơi trong vườn, đèn lồng rực rỡ…..

“ Khụ khụ….” Tiếng ho khản đặc, Lạc Khanh Nhan mệt mỏi tựa lưng vào cột đình, máu từ trong khóe miệng cứ liên tục tuôn ra, lau đi sắc đỏ quá mức yêu diễm kia, Lạc Khanh Nhan khẽ nhắm mắt, mái tóc đen huyền rũ xuống. Người chỉ ba mươi bốn tuổi thôi, nhưng thần thái sao mà mỏi mệt quá

Đôi con ngươi mở ra, không có tĩnh mịch, không có lạnh lùng, họa chăng còn lại cũng là mê mang, tràn ngập đau thương

“ Nhan Nhan….” thanh âm văng vẳng vọng lại, Lạc Khanh Nhan quay đầu nhìn lại, dưới tán Lê hoa, những cánh hoa trắng muốt rơi lả tả, lam y thiếu niên, bạch phát tử mâu, nhoẻn miệng cười…..

Thiên ngôn vạn ngữ, chợt ứ đọng nơi cổ họng, khó khăn vươn tay bước lại gần nơi ấy….

Hoa vẫn rơi, lãnh hương vấn vít nơi chóp mũi nhưng là ảo ảnh chợt tan, còn lại chỉ là cánh tay vẫn còn dang dở trên không trung

Mâu quang, một thoáng mông lung, như là có nước tràn ngập đôi con ngươi tĩnh mịch ấy….

Đầu ngón tay run rẫy, chạm vào thân Lê hoa, ánh mắt là nhu tình tha thiết, là quyến luyến khó buông….

Lê hoa, ta đã trồng nhiều như vậy….

Hà cớ gì, ngươi…. Vẫn không xuất hiện đâu….

Dung Phượng Ca…..

“ Khụ…khụ….” Máu lại tiếp tục chảy, bước chân mệt nhọc quay lại tiểu đình

Bàn nhỏ, một bức tranh

Dung nhan người trong họa, phải mất rất nhiều năm, mới có thể vẽ thành, bởi vì Lạc Khanh Nhan phải mất đến mười lăm năm để học vẽ, chính tay vẽ một bức bích họa duy nhất….

Tay, ôn nhu chạm vào khuôn mặt người trong tranh, nhẹ nhàng mơn trớn

Ta nhớ ngươi lắm…..

Vô thức, tay kia siết chặt túi gấm đeo trên cổ……

Đầu áp vào bức tranh, gió vẫn nhè nhẹ thổi, hương hoa vẫn thoang thoảng đâu đây và từng cánh hoa trắng muốt ấy, vẫn cứ rơi điều….

Ánh mắt mệt mỏi, dần dần khép lại, trên môi máu đã khô…..

Vương vấn đâu đây, là tiếu dung ôn nhu như nước

Một giọt nước mắt, từ trong khóe mắt, lăn dài xuống đôi gò má trắng bệch, rơi nhẹ xuống bức tranh

Túi gấm người đeo trên cổ, chợt lóe ánh sáng, thứ ánh sáng xanh huyễn hoặc, rồi lớn dần, lớn dần. Túi gấm mở ra, viên nguyên đan lăn trên bàn nhỏ, chạm vào bức tranh, tiểu đình rực sáng….

Người trong phủ thấy vậy, vội vã chạy đến, khi đến nơi thấy tướng gia của bọn họ, nằm trên bàn, lại gần mới thấy tướng gia tự bao giờ, đã không còn hơi thở nữa rồi. Một trong những người chạy đến, kinh ngạc thấy người trong tranh, lam y nhân ánh mắt như là…. Muốn khóc…

Hai hàng thanh lệ, lặng lẽ rơi….

Hoảng thần, lắc lắc đầu, người kia nhìn lại mới thở phào nhẹ nhõm, có lẽ chỉ là ảo giác mà thôi….

Đêm hôm ấy, lê thụ của đế đô, một đêm như là khuynh tẫn hết sức lực, nở rộ tất cả, hoa bay đầy trời, phiêu linh man mác bi ai, một nỗi buồn u uất tràn ngập, sắc trắng thánh khiết kia, nay chỉ còn là tang thương bất lực…..

Cả đế đô tràn ngập trong những cánh hoa trắng muốt, chỉ một đêm ngắn ngủi ấy thôi gần hai ngàn gốc Lê hoa trong tướng phủ héo rũ, một gốc cũng không còn sống….

Hoa sinh người sinh

Người đi, hoa cũng héo hon

Hoa vì người mà khai

Hoa vì người mà tẫn…..

Hay là người vì hoa mà sinh…….

Người vì hoa mà tử…….

Một đời đại hiền tướng, mười lăm năm vất vả chính sự, quốc thái dân an, qua đời vừa lúc ba mươi bốn tuổi, đế thương tiếc đau lòng không thôi, đổi niên hiệu thành Hoài Khanh, đại thần tiễn đưa, cả nước đồng tang ba ngày…..

Một đời người, đến vội vã, đi cũng vội vã

Đến cuối cùng, còn lại ai cùng người chung sinh tử……

Hai trăm năm sau….

Huyền Vũ quốc

Hoàng đô

Thiên hạ đệ nhất tửu lâu – Túy Phi lâu

“ Các vị, hôm nay tại hạ mua được một bức tranh quý, xin mời các vị chiêm ngưỡng!” chưởng quầy của Túy Phi lâu, là một kẻ già đời trong chốn thương giới, làm việc khéo léo, có thể nói là một trong những nhân vật phong vân trong cái chốn phồn hoa Hoàng đô này

“ Hảo, chưởng quầy, ngài xưa nay vốn chẳng để ý đến văn thơ, thi họa sao, lần này sao lại đổi ý vậy…” một người khách quen thuộc trong lâu, bật cười nói, thái độ sang sảng mười phần hảo phóng

“ Hì hì, tại hạ quả thật không có hứng thú với các bức tranh cho lắm, nhưng bức họa này quá đỗi đặc biệt, khiến cho tại hạ không thể không mua a…” chưởng quầy nở nụ cười, nói đoạn vỗ vỗ tay, hai tiểu nhị trong tửu quán, mang đến một cái giá treo tranh, trên đó móc một bức họa cuộn tròn. Chưởng quầy cầm lấy đầu dưới của cuộn họa, kéo xuống….

Tức thì những thực khách trong tửu lâu phải tròn mắt kinh ngạc….

Bức họa đã cũ vàng, có lẽ là đã rất lâu rồi, vết hoen ố nơi một vài góc vẫn còn đó…

Nhưng là, người trong tranh….

Một đầu tóc bạc thật dài, xỏa cả bờ vai, phủ đến chấm đất

Lam y thanh nhã phiêu dật

Ngũ quan hoàn mỹ như điêu khắc

Tử mâu lưu chuyển câu hồn cười….

Người trong tranh, đôi môi như là nhẹ nhàng mỉm cười, quang hoa lưu chuyển….

Thật là đẹp! đẹp không thể diễn tả thành lời

Rốt cuộc, người vẽ nên bức tranh này phải mất bao nhiêu tâm tư tình cảm mới có thể vẽ nên bức tranh sống động tràn đầy thần thái như thế

“ Hảo, hảo… thật là mỹ đến kinh tâm động phách…..” những thực khách trầm trồ khen ngợi. Dù người trong tranh, có lẽ chỉ là tưởng tượng mà thôi, nhưng là thần thái, dáng vẽ kia điều mang theo phong vận, như là….

Mọi người còn đang bàn tán, tán thưởng về bức họa thì một giọng nói thanh lãnh, lạnh nhạt vang lên : “ bức tranh này, ta muốn!!” tức thì mọi thực khách quay về phía người phát ra tiếng nói. Chỉ thấy người này, hắc y bào lãnh mỹ, đôi hoa đào mắt tràn đấy sắc bén, hàng chân mày tràn đầy anh khí kia nữa, điều khiến cho mọi thực khách trong tửu lâu, phải cúi đầu kính sợ

Người này, không ai khác chính là thiên hạ đệ nhất chiến thần tướng quân, đánh đâu thắng đó, lấy một địch trăm được đế ân sủng đặt cách trở thành nữ tử đầu tiên bước vào triều làm quan, lại là nắm giữ binh quyền của cả hoàng triều này, khiến cho không biết bao nhiêu đấng mày râu phải cúi đầu xấu hổ…

“ Tướng quân, này… bức họa…” chưởng quầy cười cười, nhanh như cắt chạy ra tiếp đón vị tướng quân được tất cả con dân trong thiên hạ kính nể, nhất là phái nữ. Có thể nói, vị nữ tướng quân này, dung mạo tuấn mỹ còn hơn cả nam nhân, kinh tài tuyệt diễm chính là tình lang trong mộng của tất cả nữ tử trong thiên hạ a, nhưng tiếc thay, tiếc thay….

Hắc y nhân, bước chân thong dong trầm ổn, gương mặt lãnh tuấn lạnh lùng, không để ý đến thái độ của chưởng quầy Túy Phi lâu, cứ liên tục bước về hướng bức tranh

Lạc Khanh Nhan nàng sống cho đến nay, đã hơn hai mươi năm nhưng chưa bao giờ có cảm xúc dao động như ngày hôm nay. Mười lăm tuổi kham cả một gia tộc, vì báo thù cho phụ mẫu mà lập khế ước với đế vương, cầm quân đánh giặc, bảy năm đẫm huyết chiến trường, bao nhiêu lần ra vào sinh tử, chưa từng có chút sợ hãi hay bất cứ cảm giác nào trong lòng, như là nàng sinh ra bị lấy mất đi cảm xúc vậy. Cho đến ngày hôm nay….

Một cái liếc mắt, chỉ là một ánh nhìn kia thôi….

Trái tim rung động đến kỳ lạ…

Là, nghẹt thở đau đớn

Là, thổn thức đến nhói lòng

Như là, mê mê thực thực…

Dưới tán lê hoa trắng muốt, hoa bay đầy trời

Lam y, bạch phát, tử mâu…

Nhoẻn miệng cười…..

Như là, đã trôi qua đi mấy đời người, thương hải cũng đã hóa tang điền

Còn lại cũng là….

Tương tư tận xương…..

“ Tướng quân?!” Chưởng quầy lên tiếng, kéo lại thần trí của Lạc Khanh Nhan. Thu hồi mọi cảm xúc, Lạc Khanh Nhan vươn tay lấy đi bức tranh, động tác nhẹ nhàng như chạm vào báu vật trân quý nhất thế gian, vẫy vẫy tay ra hiệu cho thuộc hạ đưa ngân lượng cho chưởng quầy, sau đó xoay người bước đi….

Đến khi chưởng quầy sực tỉnh lại, người cũng đã đi, tranh cũng không còn, chỉ là trong tay của y có một tờ ngân phiếu. Mở ra mới lắp bắp kinh hãi với con số ghi trong đó

Mười vạn lượng….

Xưa nay, dù là đệ nhất kỳ họa của Họa thánh, cũng chỉ đáng giá nhất vạn lượng, nay vị tướng quân này bỏ ra con số gấp mười lần như thế chỉ để lấy cuộn họa vô danh này không khỏi khiến cho chưởng quầy nghi hoặc. Dẫu như thế nào chăng nữa, dù bức họa đó có xuất sắc như thế nào cũng không đến mức để cho vị tướng này…. a!! mà thôi, mà thôi… chuyện buôn bán lần này, y thật sự có lời, còn là lời lớn à nha….

Lại nói đến chuyện Lạc Khanh Nhan mang bức tranh về phủ, mỗi ngày điều ngắm nhìn, cũng không cảm thấy chán ngán. Càng nhìn lại càng thấy bức họa kia thật là quen thuộc, quen thuộc đến mức như chính nàng đã vẽ nên nó vậy. Lạc Khanh Nhan cười khổ, xưa nay nàng vốn đâu có biết vẽ tranh a, có lẽ là dạo này binh bộ công việc quá nhiều nên nàng mắc chứng hoang tưởng chăng?!

Đầu ngón tay chạm rất nhẹ vào dung nhan của người trong họa, Lạc Khanh Nhan khẽ thở dài : “ ngươi… rốt cuộc là ai đâu?!” Hà cớ gì, mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt ấy, thần thái ấy, nàng sẽ cảm thấy đau đến không thở nỗi nhưng lại luyến tiếc không nhìn….

Thế gian điều biết, vị chiến thần tướng quân của bọn họ, lạnh lùng tàn khốc, giết người không gớm tay, ngay cả đế vương cũng nể vị tướng quân ấy ba phần, song tướng quân rất được lòng dân chúng, dân tâm chính là hướng về nàng. Bởi lẽ, khi chiến loạn liên miên, nhân dân đồ thán, không biết bao cảnh tang thương ly biệt, không biết bao cảnh mẹ già tiễn con ra chiến trận, vợ hiền chờ chồng về và con thơ phải lìa xa cha của mình. Trong cái cảnh loạn lạc ấy, máu chảy đầm đìa, ngoại xâm quá mạnh, khát máu, đi đến đâu cũng gây chết chóc, nữ tử thì bị hãm hiếp, già trẻ thì bị giết, cướp bóc. Chỉ ngắn ngủn ba năm loạn lạc ấy thôi, Huyền Vũ quốc suy sụp hoàn toàn, tưởng chừng sẽ mất đi thì xuất hiện một người

Lạc gia từ xưa đến nay, mỗi đời điều làm tướng, trấn thủ thành trì, nhưng khi giặc đến, vì thủ thành mà toàn bộ Lạc gia từ trên xuống dưới, điều chết không còn một người, ngay cả một con chó cũng không tha. Cũng may Lạc Khanh Nhan khi đó bái sư học võ cao nhân mới thoát được kiếp nạn này, mười lăm tuổi đối mặt với cảnh phụ mẫu song vong, Lạc Khanh Nhan khi đó một giọt nước mắt cũng chẳng thể rơi. Cầm lấy binh quyền của phụ thân, huy động dân chúng, bảo vệ Thanh Hoa thành

Bề ngoài giống như là thiếu niên, nên ít ai biết được thân phận thực sự của nàng, trong vòng nữa năm với sự quyết tâm của dân chúng cùng chiến lược đúng đắn của nàng, Thanh Hoa thành giữ được….

Người của Lạc gia, sinh ra chính là sống vì chiến đấu, có chết cũng chết trong sa trường

Lập khế ước với Đế vương, lấy ba mươi vạn binh lính còn xót lại lúc bấy giờ, đối chọi với gần trăm vạn hùng binh của kẻ xâm lược. Trong vòng bốn năm chinh chiến sa trường, đoạt lại mười hai thành trì giặc đã cướp, trảm đầu mười ba vị tướng giặc, giết chết mười vạn binh lính cùng bắt được năm vươi vạn tù binh, cuối cùng Huyền Vũ quốc lấy lại toàn bộ lãnh thổ của mình, giặc thất bại

Đóng binh ở biên cương thêm ba năm, không một đất nước, quốc gia nào xâm chiếm. Từ đó cái tên Lạc Khanh Nhan vang vọng khắp Huyền Vũ, nổi danh khắp đại lục, khiến cho tất cả nam nhi phải cúi đầu xấu hổ. “ Nữ tử thì như thế nào?! Chỉ cần là Lạc Khanh Nhan muốn, dù có là nghịch thiên mà đi, cũng sẽ làm được”. Mười tám tuổi, đứng trước toàn bộ binh quyền Huyền Vũ, nữ tử ấy đã nói như thế, từ rày về sau trong lòng binh lính Huyền Vũ, không có đế vương, không có hoàng quyền, không có binh phù, chỉ có tướng quân duy nhất của bọn họ – Thiên hạ đệ nhất nữ chiến thần – Lạc Khanh Nhan.

Năm mươi vạn tù binh, Lạc Khanh Nhan không lập tức thả họ về nước, mà dùng ba tháng thời gian điều năm mươi vạn tù binh ấy, khai hoang khắp lãnh thổ Huyền Vũ, nửa năm ngắn ngủ, khai hoang được gần một trăm vạn mẫu thổ địa. Cuối cùng, lấy chín trăm vạn cân lương thực, năm mươi vạn lượng hoàng kim cùng hiệp ước trong vòng mười năm không xâm phạm lẫn nhau của hoàng đế Chu Tước đổi lấy năm mươi vạn binh lính đó

Với điều kiện trao đổi như thế, đế vương của Chu Tước quốc dù tức hộc máu cũng không thể làm gì. Còn Huyền Vũ đế chỉ lạnh nhạt mỉm cười, âm thầm khâm phục. Vị nữ tướng quân này, không những bày binh bố trận như thần, mà bản chất gian thương cũng thật khiến cho người ta không rét tự run

Bảy năm ngoài biên cương cuối cùng cũng quay về cố thổ, ngày hôm sau dạo phố bước vào Túy Phi lâu mới gặp được bức tranh kia, khiến cho vị tướng quân lạnh lùng xưa nay vô cầu chợt có hứng thú kỳ lại với Lê Hoa…

Hoàng cung

Ngự thư phòng

Bàn cờ, ngồi hai người, một long bào quý khí, giơ tay nhấc chân điều tràn ngập phong thái hoàng gia. Người kia, hắc y lãnh mỹ, đôi con ngươi sắc bén, thần thái lạnh lùng…..

Đế vương đặt một quân cờ xuống bàn cờ mới ngẩng đầu nhìn vị hắc y tướng quân, chợt hỏi : “ trẫm cũng không biết, ái khanh cũng là kẻ yêu hoa”

Lạc Khanh Nhan nhàn nhạt cười : “ thần xưa nay không tích hoa, cũng không thương hoa, chỉ là…”

Chỉ là cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó mà thôi, cho nên mới tìm nhiều hoa Lê đến vậy.

“ Xưa nay, mẫu đơn được xưng là vạn hoa chi vương, ai ai cũng phải thừa nhận, thanh liên cao quý thanh nhã không hoa nào có thể sánh bằng, đào hoa diễm lệ xinh đẹp khiến cho người ta ngây ngất….” Đế chậm rãi nói, chợt hồi tưởng lại, khi ấy….

Trong một lần yến tiệc, sứ giả của các nước đến chúc mừng sinh thần đế vương, có một vị sứ giả tặng cho Đế một chậu thất sắc mẫu đơn, ung dung hoa quý khiến cho đế vương rất yêu thích, bèn làm một cuộc thơ bình luận về hoa. Tất cả các quan lại, ai nấy điều muốn trổ tài, người thì khen tặng nét cao quý của mẫu đơn, người trầm trồ sự thanh đạm của bạch liên, kẻ lại ca tụng nét diễm mỹ của đào hoa. Đế điều gật đầu khen ngợi, cũng cho là đúng nhìn sang tướng quân, thấy nàng khẽ nhíu mày, bèn hứng thú hỏi : “ không biết ái khanh có ý kiến gì?!” Quan lại điều tập trung về hướng hắc y tướng quân

Lạc Khanh Nhan ngẩng đầu nhìn Đế, đôi con ngươi tĩnh mịch xưa nay không chút gợn sóng, chợt một thoáng nhu hòa lại, rồi nhìn sang chậu thất sắc mẫu đơn kia, nàng nói : “ thần, xưa nay không thương hoa, cũng không yêu hoa… nhưng Lê hoa thanh lãnh dịu dàng, phảng phất chút gì đó mang mác bi thương…. Khiến cho thần…say…”

Cũng không phải vì hoa, có lẽ là… vì người….

Người kia, giống như đóa lê hoa nở rộ, thuần khiết biết bao…

Khi hoa tẫn đi, như mơ như ảo, nàng thấy đôi con ngươi sóng sánh lưu chuyển ôn nhu của người kia

Như là… ôn tình tha thiết khó thốt thành lời…

Thật sự, mệt mỏi…!! Lạc Khanh Nhan thở dài, từ ngày ấy… nàng cứ hay ảo giác như vậy đấy, nhưng là ảo giác kia thật sự rất thật, rất thật…

Thoảng thoảng lãnh hương lê hoa, hòa quyện trong gió, mỗi đêm nàng điều nghe thấy, không thể nhầm lẫn được…

Đế vương sửng sốt, đại thần quan lại cũng kinh ngạc nhìn vị nữ tướng quân kia…

Bây giờ nhớ lại, Đế cũng không khỏi bật cười : “ khi đó, ái khanh vừa thốt ra, thật sự khiến cho trẫm giật mình đấy!!” Lạc Khanh Nhan hạ một quân cờ đen, nhìn Đế nghi hoặc : “ có chuyện gì mà bệ hạ lại giật mình”. Đế đặt quân cờ trắng, mỉm cười : “ bởi vì lúc đó, ái khanh nói chuyện như là đang nhớ về ái nhân vậy….”

“ Vậy sao…?!” Lạc Khanh Nhan than khẽ…..

“ Đúng vậy, ái khanh năm nay cũng hai mươi hai tuổi, không biết đấng anh hào nào mới xứng đáng cùng ái khanh sóng vai mà đứng đây?!” Đế như đùa như thật hỏi. Lạc Khanh Nhan rũ xuống mi mắt, lạnh nhạt nói : “ người đó a…..”

“ Phải là…

Lam bào, bạch phát, tử mâu….”

“ Ái khanh nói gì cơ?!” Đế giật mình hỏi lại. Lạc Khanh Nhan chỉ lắc đầu đạm cười : “ thần chỉ nói đùa thôi, việc đó bệ hạ không cần bận tâm làm gì, việc lập gia đình từ bảy năm về trước thần đã không nghĩ đến”. Đế nghe thế, thở dài. Hoàng tộc nợ nữ nhân này, cả Huyền Vũ quốc điều nợ nữ nhân này……

Năm tháng thoi đưa, lại thêm ba mùa thu nữa trôi qua

Đế băng hà, trị vì được hai mươi ba năm, thái tử lên ngôi, đổi niên hiệu thành Thuận Đức

Nay đất nước đã hòa bình, bốn phía phát triển, Tân đế muốn lấy lại binh quyền, nhưng lại sợ lòng dân không theo, binh lính không phục. Bèn ra chiếu chỉ, phong cho tướng quân Lạc Khanh Nhan làm hậu. Binh quyền Huyền Vũ làm quà cưới. Lạc Khanh Nhan nghe tổng quản thái giám tuyên chỉ, chỉ lạnh lùng mà nói rằng : “ Lạc Khanh Nhan cả đời này, tuyệt không bước vào cung”. Nói xong phất tay áo mà đi. Đế giận giữ, giam nữ tướng quân vào thiên lao

Dân tình xôn xao, binh lính phẫn nộ….

Với tình trạng như thế, tân đế cũng không khỏi lo lắng, bèn gọi thái sư cùng tể tướng bàn bạn kế sách. Thái sư, nguyên lão hai triều thẳng thắng mà nói rằng : “ chỉ cần một ngày còn Lạc tướng quân, Huyền Vũ nhất định bình an, nếu như không có Lạc tướng quân, thì tuyệt đối không được” . Đế tự ái, quát khẽ “ đường đường một đấng nam nhi há có thể thua một nữ nhân”

Tể tướng vuốt mông ngựa, dâng kế sách : “ tướng quân tuy có công nhưng ngạo mạn kháng chỉ là bất trung, sao lại không thể trừng phạt?!” Đế rất hài lòng. Thái sư giận dữ, quay người bỏ đi, hôm sau nghị triều, dâng tấu sớ, cáo lão hồi hương….

Huyền Vũ mấy năm lại đi mới ổn định lại dần dần, kinh tế đang lúc phát triển, nay cùng một lúc tướng quân bị giam, thái sư lại cáo lão hồi hương không khỏi khiến cho dân chúng thất vọng rất nhiều vào triều đình, vào tân đế…

Một tháng sau, truy ra tướng phủ có dấu mật thư thông đồng với địch phản quốc, Đế giận dữ cùng đau lòng vô cùng, phán Tướng quân phản quốc phải tru di tam tộc, niệm tình công lớn tha chết, trả lại binh quyền. Với tình trạng như vậy, Lạc Khanh Nhan chỉ bình thản cười, không nói cũng không có ý định tranh cãi

Nàng, đã mệt rồi, binh quyền hoàng quyền, nàng điều không có hứng thú, muốn lấy lại chỉ cần nói một tiếng, hà cớ gì phải bận rộn như vậy a….

Nhưng tin này vừa truyền ra, dân chúng khó có thể chấp nhật được, mà trăm vạn binh lính dưới tay Lạc Khanh Nhan, không một ai tin tưởng, có người đề nghị Lạc Khanh Nhan phản, nhưng nàng chỉ lắc đầu cười : “ Hoàng gia dẫu có phụ ta, nhưng Lạc gia không thể phụ cả thiên hạ này được”. Nàng không để ý đến thanh danh, nhưng Lạc gia không thể không có. Lạc gia là niềm tự hào của phụ thân nàng, nàng không thể hủy

Phủ tướng quân

Đêm khuya thanh vắng, văng vẳng đâu đây là thanh âm rả rích của côn trùng. Vầng trăng tròn vành vạch, chi chít hàng ngàn vì sao, đêm nay quả thật rất đẹp a

Thư phòng

Chợt lóe lên chút ánh xanh rồi nhanh chóng tắt đi, cũng may là không ai phát hiện

Bức tranh kia, kỳ lạ thật, chỉ là một mảnh giấy trắng, còn người trong tranh đã đi đâu?!

Thấp thoáng đâu đây, vạc áo xanh lam thanh nhã mờ mờ ảo ảo và mái tóc trắng muốt, cái này vào lúc ban đêm quả thật dễ dọa chết người nha

“ Nhan…Nhan…” thanh âm như tiếng vọng, man mác như là u linh, lại tràn đầy cảm tình trong đó, như là quyến luyến, như là.. ỷ lại, như là…. Nhu tình tha thiết

Hai trăm năm, đã hơn hai trăm năm rồi, y đã ở trong bức tranh từ cái đêm mà Nhan Nhan của y ra đi ấy, nguyên đan của y còn giữ lại một lũ hồn phách nhập vào bức họa mà Nhan Nhan vẽ ra, nếu như không phải bức tranh kia nhiều chấp niệm, cố chấp đến vậy có lẽ giờ khắc này y cũng không còn trên thế gian này rồi. Đợi chờ hai trăm năm để gặp lại người, hôm nay cũng là đêm trăng tròn là lúc linh khí trong y thịnh nhất mới có thể thoát ra ngoài, nhưng là Nhan Nhan của y… đâu rồi?!

“ Ta nói tiểu yêu thụ a, sao ngươi dám bước ra ngoài, nguyên khí của ngươi yếu như vậy nếu như để lũ câu hồn sứ giả phát hiện sẽ kéo ngươi xuống Diêm vương điện mất” bỗng một giọng nói khàn khàn vang lên, già nua. Rồi lóe một chút, từ dưới đất chui lên một lão giả râu tóc bạc phơ, nhưng hơi bị… lùn. Dung Phượng Ca mở mắt to nhìn lão giả, rồi mới bật thốt lên : “ Thổ địa gia gia, sao ngài đến đây?!”

“ Ta đến để nói cho nhà ngươi biết, tiểu tình nhân của ngươi đang ở trong địa lao rồi, không có ở phủ đâu…” lão thổ địa nói

Dung Phượng Ca khẽ cau mày : “ nhưng là,… Nhan Nhan sao lại bị ở đại lao kia chứ?!”

“ Thì vì kháng chỉ chứ sao, không chịu lấy Hoàng đế, tiểu hoàng đế tức giận giam vào lao! sau đó….” Lão thổ đại cười cười đùa giỡn.

“ Nhan Nhan mới không lấy hoàng đế đâu, Nhan Nhan đã nói sẽ cùng Phượng Ca mãi mãi mà…” Dung Phượng Ca bĩu môi nói. Hoàng đế đáng ghét, nhất định là thấy Nhan Nhan của y quá đẹp cho nên mới giở thủ đoạn như thế, gì chứ! Nhan Nhan đường đường là đại tướng quân mà sao lại đi phản quốc rõ ràng là tên hoàng đế chết tiệt ấy bày mưu hãm hại, hủy thanh danh của Nhan Nhan

“ Thổ địa gia gia, ta phải đi tìm chứng cứ chứng minh Nhan Nhan vô tội…” Dung Phượng Ca kiên quyết nói

“ Không được đâu, thứ nhất đây là đế vương bày trò hãm hại, tuyệt đối không để lộ sơ xót thứ hai….” Lão thổ địa nhìn Dung Phượng Ca mới thở dài : “ nguyên khí của ngươi yếu như vậy, không thể đi ra ngoài quá lâu, sẽ bị hai vị hắc bạch vô thường bắt được, ngươi đã trốn ở thế gian này suốt hai trăm năm rồi…”

“ Như vậy! phải làm sao bây giờ…” Dung Phượng Ca miếu máo nói, y không thể đứng nhìn Nhan Nhan thanh danh bị hoàng đế hủy hoại hết. Hay là… Dung Phượng Ca tủm tỉm cười nhìn lão thổ địa nói : “ hay là ta sẽ nhập vào Hoàng đế, ra lệnh thả Nhan Nhan?!”

Tuyệt đối không thể, lão thổ đại lớn tiếng nói : “ dù hoàng đế hiện giờ không phải là chân long thiên tử đích thực nhưng cũng có long khí, đối với ngươi sẽ không tốt, nếu như sơ suất thì chút ít nguyên khí còn lại của ngươi cũng không còn khi đó nhất định sẽ hồn phi phách tán”

“ Vậy… còn cách nào khác sao?!” Dung Phượng Ca ão não vô cùng, bây giờ với tình trạng của y quả thật đủ vô dụng, không giúp được gì cho Nhan Nhan hết, làm sao bây giờ… làm sao bây giờ, còn hai ngày nữa là kết án rồi, Nhan Nhan sẽ bị đày ra biên cương, mà nghe nói bị đày nhất định sẽ rất cực khổ, rồi… rồi bị hành hạ… càng nghĩ càng cảm thấy lo lắng, Dung Phượng Ca bay qua bay lại, cà lơ cà phất quả thật mười phần u hồn dọa người

“ Chẳng còn cách nào cả, dù sao chỉ bị đày ra biên cương, không chết được!” lão thổ đại trần thuật. Với bản lĩnh của nha đầu đó thì trốn thoát cũng chả có vấn đề gì, chẳng qua nha đầu đó dường như…. Dường như đã quá mệt mỏi rồi…

Lão thổ địa nhìn Dung Phượng Ca, chợt thở dài, rốt cuộc thì hai tiểu hài tử này, đến khi nào mới có thể … bên nhau. Rốt cuộc phải quan bao nhiêu năm, bao nhiêu đời người nữa đây…..

Dung Phượng Ca khẽ mím môi, hai bàn tay trắng nõn nắm chặt lại, như là quyết định một điều gì đó, y bay vào lại bức tranh, lão thổ địa cũng chui lại xuống đất, tất cả yên ắng như lại ban đầu

Hôm sau, tể tướng phủ được người nào đó gởi đến một bức tranh. Tể tướng ngạc nhiên mở ra xem, chợt ngã khuỵu xuống, gia nhân hốt hoảng đỡ dậy, một lát sau tể tướng tỉnh, nói không có chuyện gì đừng làm phiền ngài

Lại ngày hôm sau nghị triều, quyết định hình phạt cuối cùng cho tướng quân, thì tể tướng bỗng dưng quỳ xuống trước đế vương, lớn tiếng nói

“….. Thần xưa nay ghen ghét tướng quân là nữ nhi lại lập chiến chông hiển hách cho nên nhân cơ hội xét nhà bày kế hãm hại tướng quân, mấy hôm nay thần nằm mơ thấy tiên đế quay về trách mắng, vô cùng ân hận, nay xin thẳng thắng nói ra sự thật, mong bệ hạ xét tướng quân vô tội, mọi tội lỗi thần xin chịu trách nhiệm…..”

Quan lại kinh ngạc mà đế vương mặt mày xanh mét

Cuối cùng, sau rất nhiều cuộc tranh cãi, thừa tướng bị giáng chức, trở thành bình dân, tướng quân vô tội phóng thích, dân chúng vui mừng, binh lính thở phào nhẹ nhõm. Đứng trên Kim loan điện, tướng quân lạnh nhạt giao lại binh phù nói : “ đất nước hòa bình, thần xin trả lại binh phù, quay về cố hương, từ rày về sau tuyệt đối không tham gia chuyện triều chính”. Nói xong lạnh lùng quay người đi, để lại Đế vương thẩn thờ, y không nghĩ nữ nhân kia lại dễ dàng giao binh quyền đến như vậy

Nhưng… rất nhiều triều thần tâm lạnh ngắt, ngay cả tướng quân xuất sinh nhập tử bao nhiêu lần bảo vệ bình an quốc gia cũng bị Đế phủ phàng như vậy, huống chi bọn họ. Hơn thế nữa, nhìn thái độ của tướng quân, thì có lẽ từ rày về sau dù cho quốc gia có lâm nạn cũng tuyệt không liên quan đến tướng quân rồi. Không ít vị lão thần lắc đầu thở dài nhìn tân đế. Cơ nghiệp mấy trăm năm của Huyền Vũ không lẽ sẽ sụp đổ sao, có lẽ Tiên đế anh minh một đời, quyết định không sáng suốt nhất chính là vị thái tử nối ngôi này

Lạc Khanh Nhan quay về phủ, điều đầu tiên là chạy đến thư phòng, bức họa vẫn treo đó, lại không thấy người trong tranh mới hốt hoảng gọi người, nhưng có ai nào biết?! thư phòng của tướng quân xưa nay nếu không có lệnh ai dám bước vào?! Lạc Khanh Nhan tâm lạnh ngắt, lạnh đến tái tê, nhìn chăm chăm vào bức họa….

Lại nói về Dung Phượng Ca, sau khi bày trò nhập vào Tể tướng để xóa tội cho Nhan Nhan, dù nguyên khí có hao tổn nhưng cũng không đến mức quá suy yếu, vội vàng quay về phủ tướng quân nhưng là đang trên đường, bỗng dưng xuất hiện hai hắc bạch nhân, một người quần áo trắng muốt mặt mày cũng trắng luôn nốt, người kia thì ngược lại, từ đầu đến chân, cái gì cũng đen thui. Dung Phượng Ca hốt hoảng định tháo chạy thì hắc vô thường nhanh chóng đưa tay ngăn lại, y nói : “ tiểu yêu thụ này, ngươi đã chạy trốn hơn hai trăm năm rồi, cũng nên quay về là lúc…”

“ Ta… ta không thể đi…” Dung Phượng Ca thanh âm cơ hồ là khẩn cầu

Bạch vô thường lạnh nhạt nhìn Dung Phượng Ca, thanh âm không mặn không nhạt, hắn nói : “ nguyên khí của ngươi đã suy kiệt, nếu như còn cố chấp ở lại thế gian này thì có lẽ ngắn ngủi một vài ngày, mà nhiều lắm một hai tháng, hồn siêu phách tán, vĩnh viễn không thể luân hồi, có đáng sao?!”

Dung Phượng Ca cắn môi, nhìn Hắc Bạch vô thường, kiên quyết gật đầu : “ đáng! Chỉ cần có thể bên cạnh Nhan Nhan, dù là một khắc, một ngày cũng đáng….”

“ Không được, ta nhận được ủy thác của lão thổ địa, không thể để cho ngươi bị tan đi hồn phách được” Hắc vô thường lắc đầu, vươn tay : “ đi thôi, đi về cùng chúng ta, có lẽ một ngày nào đó, tích đủ hồn phách, ngươi sẽ được luân hồi…”

“ Đến bao giờ mới được kia chứ, người đừng lừa ta, năm đó lão đạo sĩ đánh tan hai hồn bảy phách của ta, chỉ còn xót lại một phần hồn mà thôi, nếu như… nếu như kết cục là vĩnh viễn không thể siêu sinh, ta thà… có thể bên cạnh Nhan Nhan, dẫu là một ngày …” Lời vừa dứt, nhanh như cắt đẩy ra Bạch vô thường, thoắt chốc lại biến mất. Hắc bạch vô thường vội vã đuổi theo….

Khi Dung Phượng Ca chạy về tướng quân phủ, nguyên khí đang hao tổn dần, vội vã đi tìm Lạc Khanh Nhan, ít ra trước khi mất đi, y cũng phải gặp được Nhan Nhan lần cuối ….

“ Nhan Nhan…..” y hơi thở nặng nhọc dần, tay chống lấy thân cây Lê hoa trong phủ, la lên, thanh âm văng vẳng đâu đây, như là tiếng…. chuông gió. Lạc Khanh Nhan trong thư phòng, nghe thấy, hốt hoảng chạy về phía phát ra thanh âm…

Là ai… là ai đang gọi nàng…

Hai tiếng Nhan Nhan, thế gian này… ai có thể thốt ra….

Thanh âm trong trẻo, tràn đầy quyến luyến nhu mộ kia, là của ai…

Nhớ quá….

Nhớ quá một người…..

Khi mà Lạc Khanh Nhan chạy đến, chính là thấy dưới tán Lê hoa, người kia

Lam bào, bạch phát, tử mâu

Khẽ mỉm cười, vươn tay nhìn nàng…

Trăm ngàn lời muốn hỏi, ngàn vạn lời muốn nói, giờ khắc này đây, một thanh âm nàng cũng không thể thốt ra

Tâm, nhức nhối

Lòng, đau đến nghẹt thở….

Vươn tay, đầu ngón tay một thoáng run rẫy, thanh âm khản đăc, tràn đầy chua xót : “ ngươi…. Ngươi là ai?!” Từng bước, từng bước đi đến, bước chân nặng nhọc khôn cùng…. Chỉ ngắn ngủi mấy bước ấy thôi, như là trôi đi qua mấy đời người, có chăng biển cả cũng đã hóa thành nương dâu cả rồi

“ Nhan Nhan… không biết sao?!” người kia không đáp chỉ nhẹ nhàng cười mà đáp lại

Ngươi là….

Người là……………

Chợt, trên không trung, xuất hiện hai luồn khói, một đen một trắng, bám lấy người người kia, Lạc Khanh Nhan hốt hoảng chạy đến, đầu ngón tay, chỉ một chút, một chút nữa thôi là có thể chạm đến, nhưng tất cả đã tan đi như là sương, là khói…

Văng vẳng như vọng lại là thanh âm của hắn “…. Nhan Nhan….”

Hoa lê, lại rơi, lãnh hương vẫn dịu dàng như vậy….

Lạc Khanh Nhan, cánh tay vẫn còn đang dang dở trên không trung….

Cười, chợt cười…

Nàng… còn chưa chạm vào tay của hắn kia mà

Nàng… còn chưa…. Nắm thật chặt lấy tay của hắn….

Ngươi, đâu rồi… ngươi đã đi đâu

Ta… lại không tìm thấy ngươi nữa rồi….

Dung…. Phượng Ca….

Phượng…Ca……..

“ Ha hả…..” Lạc Khanh Nhan ngồi bệch xuống đất, ngửa đầu lên trời, cười dài….

Tại sao, tại sao lại như vậy…?! thế này đến thế khác, kiếp này đến kiếp khác, nàng cùng hắn… chẳng thể đồng sinh hay sao?!…..

Vậy thì….

Cùng tử……

Được chứ?!…..

Thuận Đức năm thứ tư, Nữ tướng quân đầu tiên của đại lục, chiến thần đánh đâu thắng đó. Qua đời vừa lúc niên kỷ hoa hai mươi sáu tuổi, người đầu tựa vào gốc Lê hoa trong phủ, an tường nhắm mắt, máu trên môi vẫn còn chưa khô, trên môi vẫn còn vương lại nét cười, chỉ là… hàng chân mày kia vẫn nặng trĩu bi ai…

Dân chúng bàng hoàng, khóc tang. Khi tiễn đưa, gần một trăm vạn binh lính quỳ lạy, tang lễ còn huy hoàng hơn cả hoàng đế băng hà. Cả nước đồng tang bảy ngày. Cho đến nhiều năm sau, mỗi khi nhắc về vị nữ tướng quân kia, dân chúng vẫn không thôi thổn thức, quả thật là Thiên đố anh tài….

Thuận Đức năm thứ tám, Chu tước cho năm mươi vạn binh lính tiến đánh Huyền Vũ, nhưng tiếc thay lần này không có một Lạc Khanh Nhan đứng ra chống đỡ, cho nên ba năm ngắn ngủi, Chu Tước chiếm hết Huyền Vũ, Đế thẹn với tổ tông, treo cổ tự vẫn. Trước khi kết thúc cuộc đời của mình, Đế vẫn luôn hối hận một điều duy nhất chính là sự kiện năm đó

Cuối cùng, cả một thời đại Huyền Vũ quốc tồn tại suốt bảy trăm tám mươi chín năm kết thúc, chôn cùng vị nữ tướng quân tài ba kia…..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.