Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 86: Chương 86: PHIÊN NGOẠI 4: THẾ THẾ LUÂN HỒI, KHẮC CỐT TƯƠNG TƯ (TRUNG II)




Ads Lê hoa khai rồi lại tận….

Cũng đã…. Mười năm trôi qua rồi đó…..

Mười năm này, có rất nhiều chuyện xảy ra

Như là, Lạc thủ phủ của Thanh Hoa thành năm xưa, giờ đã là thủ phủ của bảy thành phía bắc, gây chấn động trong giới thương gia

Như là, đại công tử của Lạc phủ nổi tiếng là một vị thành chủ yêu dân như con, nhị công tử Lạc phủ là một truyền kỳ trong thương giới. Lạc Mộ Tích cũng đã có phu quân, nghe nói hai người cũng rất ân ái, song đã thành thân tám năm vẫn chưa có hài tử, không khỏi khiến cho hai phu phụ rất là lo lắng

Như là, Huyền Vũ quốc xuất hiện một vị mặt lạnh thừa tướng, tuổi trẻ tài cao, quyền khuynh thiên hạ. Lúc nào cũng hồng y rực lửa nhưng dung nhan tuấn mỹ tà cuồng lại lạnh lùng khó nói hết, nhất là đôi băng mâu không chút gợn sóng kia khiến cho không biết bao nhiêu vị lão thần phải cúi đầu kính sợ

Như là,…..

Tể tướng phủ

Hai hắc y nhân kèm them một lão đạo sĩ, trông tuổi đã khá cao, mái tóc trắng bạc phơ, nhưng giờ khắc này trông lão thật tiêu điều, chỉ có điều nét mặt bình thản của lão che đi tất cả. Hai hắc y nhân mang lão vào một tiểu đình

Nếu hỏi bất cứ hạ nhân nào trong tể tưởng phủ, thì từ trẻ nít ba tuổi cũng biết, vị mặt lạnh tể tướng nổi tiếng đương thời, không có bất cứ hứng thú với cái gì duy độc Lê hoa. Đúng vậy, thừa tướng yêu hoa, yêu đến si cuồng

Cả hàng ngàn gốc cổ thụ Lê hoa bao bọc khắp trong tể tướng phủ, lãnh hương tràn ngập, sắc trắng thánh khiết dịu dàng

Trong đình, đứng một người

Hồng y rực lửa, xoay lưng lại ba người, tà áo nhè nhẹ bay trong gió, vóc dáng cao gầy, một đầu ô phát đen như mực và….. cả bóng lưng tịch mịch bất giác khiến cho người ta nhói lòng kia nữa….

Hai hắc y nhân thả ra lão đạo sĩ, lão đạo sĩ bình thản sửa sang lại quần áo, chắp tay cúi chào, thanh âm từ tốn : “ không biết lão đạo đã đắc tội gì với thừa tướng lại cho nhiều người đến ‘thỉnh’ lão đạo này như vậy!” lão đạo sĩ âm thầm giận dữ, suốt ba năm trời, chưa có ngày nào là ngài không thôi chạy trốn khỏi ma trảo của vị lạ mặt thừa tướng này, như là mèo vờn chuột, sống không được, chết cũng không xong khiến cho ngài phát điên

Hồng y nhân bật cười, thanh âm khản đặc, trầm thấp từ tính, xoay đầu lại nhìn lão đạo sĩ, đôi con ngươi tĩnh mịch không chút gợn sóng như là nhiều năm về trước, cũng đã từng có người nhìn lão như vậy. Lão đạo sĩ giật thót mình, không hiểu sao một cổ sợ hãi lan tràn tứ chi bách hải, lão lắp bắp : “ ngươi…. Ngươi…..”

“ Ta đã từng nói, ta sẽ trả thù…. Mười năm rồi, đã mười năm….” hồng y nhân cười nhạt, thanh âm khàn khàn không giống như của một người trẻ tuổi, giống như là… tang thương qua mấy đời rồi. Không sai, mười năm về trước, cái đêm hôm ấy, một mình dưới mưa rời khỏi Lạc Phủ, u uất trong lòng, bệnh nặng suốt ba tháng, từ đó về sau, cổ họng có vấn đề, thanh âm trong trẻo của tuổi thiếu niên cũng đã hóa thành tiếng khản đặc trầm thấp, khó nghe vô cùng

Mười năm này, sức cùng lực kiệt, mới đến vị trí ngày hôm nay, cũng chỉ vì thực hiện lời nói lúc trước

Những ai hại đến hắn, một kẻ nàng cũng tuyệt đối không tha!!

Vươn ra bàn tay, Lạc Khanh Nhan giương mắt nhìn lão đạo trưởng, thanh âm lạnh lùng : “ nguyên đan của hắn?!” lão đạo sĩ đến bây giờ mới sực tỉnh lại, mười năm về trước, thiếu niên đó, bạch y lãnh đạm, ký ức tưởng chừng đã phủ mờ nay chợt gặp lại đòi món nợ năm xưa, lão đạo sĩ nhìn Lạc Khanh Nhan, thanh âm già nua, tràn đầy bất lực : “ ta… ta….”

Nguyên đan đó, lão đã nuốt rồi, nếu muốn lấy ra trừ phi lão phải chết… càng nghĩ càng cảm thấy run sợ, cứ tưởng có được nguyên đan ngàn năm kia, lão sẽ đắc đạo thành tiên, không hiểu sao đã mười năm rồi, con đường tu luyện của lão không có bao nhiêu tiến triển, nay gặp phải thiếu niên năm xưa, giờ đã là quyền khuynh hoàng triều, lão có thể chạy thoát sao?! nghĩ đến đây, lão đạo sĩ bỗng nhiên tuyệt vọng hơn bao giờ hết

“ Không có?!” Lạc Khanh Nhan gầm khẽ, đứng dậy lại gần lão đạo sĩ, năm ngón tay gầy lại chứa sức mạnh kinh người như muốn bóp nát xương vai của lão, lão đạo sĩ đau đớn rên khẽ. Mâu quang băng lãnh, ngàn năm phi tuyết nhìn lão, môi khẽ nhếch lên, tiếu dung thị huyết : “ ngươi đã nuốt nó rồi?!”

“ Ha hả…. lão đạo sĩ, lúc trước ngươi thiêu hắn, bây giờ ta sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác đó” Lạc Khanh Nhan bật cười sang sảng, vung tay ra lệnh, hai hắc y nhân mang gã đạo sĩ đến một góc khu vườn. Nơi nay đã được chuẩn bị kỹ lưỡng à nha, củi khô chất thành một đống, có lẽ như mớ củi khô nát này đã được chuẩn bị từ rất lâu rồi

“ Ngươi biết không, mỗi một năm, chính ta ta sẽ đi lấy từng đoạn cây khô này về, mỗi một lần nhặt nó, ta hận không thể giết ngươi trăm lần vạn lần, khiến cho ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh, chỉ có thể là một lũ cô hồn quanh quẩn trong thế gian này. Mười năm oán hận a….” thật nhẹ nhàng, bình thản, như là kể chuyện thường tình, thanh âm khàn khàn từ tính, tựa như lời thủ thỉ, bàn tay chạm vào đống củi khô, Lạc Khanh Nhan từ tốn nói

“ Lão… lão năm xưa cũng là bị người xúi dục, ngài… ngài… để cho lão một mạng a” đến giờ khắc này rồi thì lão đạo sĩ không còn bình thản được nữa mà khóc thét lên, lão nói : “ lão đạo vốn cũng không rõ gốc thụ ngàn năm ấy, một ngày tam tiểu thư của Lạc phủ đến tìm tại hạ nói rằng sẽ giúp tại hạ lấy được nguyên đan của yêu thụ, nhất thời nảy lòng tham cho nên…. Tướng gia tha mạng a…”

“ Ngươi nói cái gì, lặp lại lần nữa….” Lạc Khanh Nhan nắm lấy cổ cáo của lão hòa thượng, quát khẽ

“ Đúng vậy! mười năm trước, tam tiểu thư Lạc Mộ Tích vô duyên vô cớ đến gặp lão đạo, nói rằng trong phủ có yêu ma, lão đạo đã lén đến thử, vốn không có yêu ma chỉ có một gốc lê thụ tu ngàn năm, tích đầy linh khí của trời đất, tam tiểu thư nói yêu thụ đó cùng… cùng tướng gia, âm mưu dọa nạt tiểu thư, cho nên tiểu thư phải báo thù, chính vì thế… vì thế lão đạo cho tam tiểu thư một viên thuốc, ăn vào như kẻ bị bệnh sắp chết, sau đó lão đạo…..” lão đạo sĩ kể lại, diễn biến sau đó mọi người đã rõ. Rất thành công! Lạc Mộ Tích hết bệnh, ai ai trong Lạc phủ cũng tin tưởng gốc lê thụ kia là yêu ma hại người mà lão đạo sĩ cũng được tiếng thơm, âm mưu của mười năm về trước, chẳng qua chỉ là vì phút giây bốc đồng của vị tam tiểu thư điêu ngoa kiêu ngạo Lạc Mộ Tích mà thôi…..

“ Vậy a… thật là một màn kịch thú vị…” Lạc Khanh Nhan trầm thấp cười

Thật là màn kịch hay

Chỉ vì, một chút dọa nạt kia thôi, hắn mất đi mấy ngàn năm đạo hạnh, hồn siêu phách tán, vĩnh viễn chẳng thể luân hồi sao

Lạc Mộ Tích…. Lạc Mộ Tích….

Lạc gia, Lạc Phủ sao…..

Thật là thú vị, rất…. thú vị……….

Lạc Khanh Nhan tàn nhẫn cười, nhìn lão đạo sĩ bị điểm huyệt đạo, ném vào đống củi khô, một mồi lửa châm lên, một trời rực cháy, hỏa diễm tràn ngập khắp đôi con ngươi đen thăm thẳm ấy…..

Không chút cảm xúc, từ đầu đến cuối, nhìn lão đạo sĩ kêu la thảm thiết, và…. Còn lại chỉ là nắm tro tàn, thổi bay trong gió….

Một viên ngọc xanh lam, tỏa thứ ánh sáng huyễn hoặc, lơ lãng không trung, chính là nguyên đan của hắn

Vươn ra bàn tay, nguyên đan bay đến, sà vào lòng bàn tay

Như là…..

Cũng đã từng, hắn sà vào lòng nàng như thế

Ấm áp, chân thật….

Đầu ngón tay run run chạm vào viên nguyên đan kia, đôi con ngươi vốn tĩnh mịch bỗng dưng mông lung khó tả, mờ mịt cũng là khắc cốt đau thương

Dung Phượng Ca…

Ta, cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi……

Xin lỗi, đã để cho ngươi đợi lâu như vậy……….

“ Khụ!” Đưa tay che miệng, một ngụm máu phun ra, máu ướt cả lòng bàn tay, khóe miệng vẫn còn dòng huyết nóng hổi. Lạc Khanh Nhan bình thản cười….

“ Tướng gia!” Trái lại, hai hắc y nhân tràn đầy lo lắng, chạy lại gần đỡ lấy Lạc Khanh Nhan. Tướng gia bị bệnh lâu năm, cứ luôn ho ra máu nhưng lại không chịu chữa trị, lại làm việc quá sức nữa chứ, cứ như thế này thì sẽ sống không lâu mất. Hai hắc y nhân nhìn vị lạnh lùng tướng gia của mình, tràn đầy mê mang lo lắng, rốt cuộc tướng gia đã gặp chuyện gì mà tuổi trẻ niên thiếu như thế, thần thái tràn đấy tịnh mịch cùng tang thương

“ Không sao, các ngươi đi đi, ta muốn yên tỉnh một lát…” Lạc Khanh Nhan ra lệnh, hai hắc y nhân chần chừ một lát nhưng cũng không dám cãi lời, bèn cáo lui

Lấy viên nguyên đan, đặt vào một túi gấm nhỏ, đeo vào trên cổ, khẽ chạm vào túi gấm, Lạc Khanh Nhan thều thào : “ từ rày về sau, ta cùng ngươi…. Sẽ không lìa xa nhau nữa rồi”

Ngươi, đã từng hứa, cùng ta suốt cuộc đời này….

Ta đã từng hứa, nhất định sẽ bảo vệ ngươi……

Lời hứa năm đó, chúng ta không ai có thể thực hiện

Bây giờ, đã hoàn thành rồi đó, ngươi…. Có vui không?!

Gió, thổi

Lê hoa bay lả lướt trong gió

Những cánh hoa trắng muốt, phủ đấy vạc áo hồng y…..

Văng vẳng đâu đây, thanh âm lanh lảnh tựa tiếng chuông gió : “ Nhan Nhan….”

Bảy năm bên nhau, thanh mai trúc mã, còn lại cũng là khắc cốt tương tư

Mười năm trước, Lạc Khanh Nhan có yêu Dung Phượng Ca?!

Không có, chỉ là thích rất thích, là người duy nhất bước vào trái tim của nàng mà thôi

Nhưng là mười năm sau nữa, là nhung nhớ, là đau lòng, là muốn quên cũng không thể quên, là ôm hận trả thù, sống chỉ vì một mục đích duy nhất. Cuối cùng, tất cả qua đi, còn lại trong lòng nàng, cũng là cái tên Dung Phượng Ca ấy mà thôi

Lam bào, bạch phát, tử mâu….

Tiếu dung dịu dàng, ấm áp, xinh đẹp vô song

Thanh âm làm nũng và cả ánh mắt tràn ngập tin tưởng kia nữa

Điều là, đẹp nhất là trong lòng của Lạc Khanh Nhan

Thanh hoa thành của mười năm về trước và bây giờ, khoảng cách rất xa, trở thành một trong tam đại thành trì phồn hoa tấp nập nhất của quốc gia. Nhắc đến Thanh Hoa thành, là phải nhắc đến….

Lạc phủ

Lạc phủ của bây giờ và lạc phủ của mười năm trước, khác xa nhau nhiều lắm, đồ sộ hơn, hoa quý hơn và…. Giàu có hơn rất nhiều

Hôm nay, Lạc phủ có khách đến

Là, cố nhân năm xưa……..

Khi Lạc gia chủ cùng phu nhân của mình vừa về phủ, được tin chạy đến, thì vị khách kia không có trong khách phòng, mà là ở trong biệt việt, một biệt viện hoang vắng. Đại công tử cùng nhị công tử cũng về đến, vì vị khách quý này không ai khác chính là quyền khuynh hoàng triều nhất đại tể tướng

Nơi gốc cổ thụ năm xưa, nay chỉ còn một bãi đất trống, hoang tàn, không tả xiết

Biệt viện, đã lâu không có người ở, phủ đầy bụi, nhện giăng….

Nghe nói tể tướng, từ trước đến nay, chỉ vận hồng y, không thích sắc màu khác, nhưng lại si cuồng với sắc trắng không nhiễm bụi trần của Lê hoa, không ít lần đế vương cũng thắc mắc, nhưng thừa tướng chỉ cười nhạt, không nói chuyện….

Giờ khắc này đây, đến Lạc phủ, lại là bạch y như ngọc, không khỏi khiến cho hai vị công tử Lạc phủ kinh ngạc cùng bất an. Đoàn người đến biệt viện, chỉ thấy bóng dáng bạch y đứng đó, dường như không khí quanh người, cũng tĩnh lặng như nước

Hơn năm mươi tuổi, lạc gia gia chủ Lạc Vũ Anh, bảo dưỡng tốt lắm, như là trung niên hán tử mà thôi, ngài nhìn bóng lưng bạch y kia, không hiểu sao cảm thấy quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức, khiến cho ngài phải hốt hoảng mà thốt ra : “ Khanh Nhan!” tức thì Liễu Nhàn một thoáng sợ hãi run, mà nhị vị công tử cũng giật mình, Phụ thân của bọn họ! vẫn không thôi hi vọng tìm kiếm nữ hài tử kia ư….

Bóng dáng bạch y, vẫn bình thản. Bên cạnh là hai hắc y nhân, sắc mặt lạnh lùng, nhìn đoàn người, khẽ nhíu mày : “ gặp tướng gia còn không quỳ hành lễ!” lúc này đoàn người Lạc phủ mới sực tỉnh, định hành lễ thì thanh âm trầm khàn vang lên : “ thôi khỏi”. Nghe thanh âm thế, Lạc Vũ Anh không khỏi thất vọng….

Bạch y nhân vẫn xoay lưng về phía đám người, ngồi xuổm ngay phần đất gốc Lê hoa năm nào, hai bàn tay ôn nhu vỗ nhẹ phần đất, như là chào hỏi, như là… gặp lại cố nhân. Bạch y nhân khe khẽ cười, lưu luyến nhìn nơi ấy thêm chút nữa, mới đứng dậy, phủi đi bụi đất nơi lòng bàn tay, quay đầu lại nhìn đoàn người Lạc Phủ

Dung nhan tuấn mỹ, đuôi lông mày khóe mắt sắc bén, lãnh thanh….

Là chút gì đó, tĩnh mịch

Là chút gì đó, bi ai……….

“ Đã lâu không gặp, Lạc gia chủ, Liễu phu nhân, nhị vị thiếu gia….” Lạc Khanh Nhan cười nói, như là bạn xưa gặp lại nhau

Lạc Vũ Anh thảng thốt, nhìn khuôn mặt non nớt ngày xưa giờ đã trưởng thành lên rất nhiều, mọi cảm xúc bao nhiêu năm chợt ùa về, người ngài có lỗi nhất…. chính là mẫu tử bọn họ!!

Là áy náy, là đau khổ, là…. Nhớ thương…

Thật là buồn cười!!

Lạc Khanh Nhan nhàn nhạt nhìn Lạc Vũ Anh, thanh âm bình thản vô ba : “ bổn tướng đến đây, muốn hỏi Lạc gia chủ, ngài có còn nhớ mười năm trước bổn tướng đã nói gì không?!”

Lạc Vũ Anh! Từ hôm nay về sau, ta với ngài tuyệt không liên quan, thù này ta nhất định sẽ trả, tuyệt đối không buông tha cho bất cứ ai….

“ Khanh Nhan, ta biết lúc trước con hận ta, nhưng là… ta cũng bất đắc dĩ…” Lạc Vũ Anh than khẽ

“ Ha hả, vậy thì sao?! Lạc gia chủ a, ngài lúc nào cũng vậy…. mà thôi, mà thôi…!! Bổn tướng đến đây là để đòi lại món nợ năm ấy, còn thứ khác bổn tướng không quan tâm”

“ Ngươi… ngươi vì sao lại không nói lý như vậy chứ, dù lão gia có lỗi với ngươi nhưng là ít ra Lạc gia đã nuôi nấng ngươi bảy năm, chỉ là một gốc yêu thụ mà thôi, hà tất cố chấp như vậy?!” Liễu Nhàn giận dữ xen vào. Lạc Khanh Nhan mắt lạnh nhìn Liễu Nhàn : “ cho nên bổn tướng mới không khiến cho các ngươi cửa nát nhà tan, một đem mất trắng, khiến cho các ngươi sống không bằng chết. Đúng vậy, một gốc yêu thụ thì đã sao, hắn cũng là một sinh mạng…”

Hắn là… sinh mạng của ta….

Hai vị công tử của Lạc phủ, Lạc Mộ Dung, Lạc Mộ Vân cũng không ngờ rằng, nổi tiếng xa gần tướng gia lại là nữ hài tử xưa kia mà phụ thân bọn họ tìm kiếm suốt mười năm, ân oán năm xưa bọn họ dù không chứng kiến như nghe kể lại, bây giờ nữ hài tử năm đó tay không tấc sắc đã thành một người dưới một người trên vạn người, bọn họ… lấy gì để mà chống lại?!

Thủ phủ bảy thành…., một đêm dễ dàng lật đổ, nghe khẩu khí của tướng gia, thật khiến cho bọn họ, không lạnh cũng cảm thấy run rẫy khắp người, mấy năm nay Lạc gia trong thương giới lên như diều gặp gió bởi lẽ là có một thế lực thần bí giúp đỡ, nếu như… nếu như…. Nhị công tử Lạc Mộ Vân nhìn Lạc Khanh Nhan, nữ nhi riêng của phụ thân, dung nhan lạnh lùng tuấn mỹ, năng lực…. có ai có thể ngờ, nữ hài tử lãnh đạm vô cầu lúc đó, nói được làm được, mười năm đã thề sẽ trả thù, bây giờ đòi lại, ân oán tình thù năm đó, có lẽ… sắp đi vào hồi kết rồi chăng….

“ Tướng gia, ngài… là thân nữ nhi, đế vương….” Đại công tử trầm giọng nói, có lẽ đây là lối thoát duy nhất cho bọn họ

“ Ha hả, nữ nhân thì thế nào?!” Lạc Khanh Nhan bật cười sang sảng “ các ngươi tưởng chỉ là một thân phận nữ nhân, địa vị của bổn tướng sẽ sụp đỗ sao?!” có lẽ hơi rắc rối một chút nhưng mà, cái nàng đã tạo dựng nên, há có thể dễ dàng sụp đỗ như vậy, quá ấu trĩ, quá buồn cười, người của Lạc gia…. Xưa nay vẫn vậy a, nhiều năm trôi quan như vậy, cũng chẳng có chút tiến bộ gì

“ Lạc Khanh Nhan, ngươi cũng là một phần tử của nhà này…” Liễu Nhàn khẽ quát

“ Câm miệng! Liễu phu nhân, bổn tướng không muốn ra tay với nữ nhân, cho nên ngài tốt nhất là im miệng cho bổn tướng”…. Lạc Khanh Nhan cười lạnh

“ Bổn tướng hôm nay vẫn chưa đòi nợ đâu, chỉ là đến thăm lại chốn xưa mà thôi, cũng để cho các người chuẩn bị chút tinh thần…” nói đoạn lại nhìn sang đại công tử Lạc Mộ Dung, khẽ rũ xuống mi mắt. Tính ra người này cũng là một vị thành chủ tốt, ân oán cá nhân nàng không muốn liên lụy đến người khác, lúc nhỏ hai nam nhân này đôi lúc lạnh lùng hờ hứng đối nàng nhưng tuyệt đối không hãm hại, tính ra hai người này a…. Lạc Khanh Nhan khe khẽ thở dài, ân sẽ trả, oán sẽ báo, nàng…. Tuyệt không vì oán hận bản thân mà trút giận lên người khác

Lạc Khanh Nhan đã đi….

Chỉ để lại bóng lưng kia cho đoàn người Lạc Phủ

“ Lão gia, chúng ta… phải làm gì bây giờ?!…” Liễu Nhàn lo sợ hỏi. Lạc Vũ Anh lắc đầu thở dài, gia nghiệp này ngài vốn là muốn để lại cho hài tử ấy, nếu như hài tử ấy lấy đi, cũng là điều… tất nhiên mà thôi

Lạc Mộ Dung trầm ngâm, Lạc Mộ Vân chỉ biết lắc đầu than thở, binh đến tướng chặn, bọn họ có thể làm gì hơn. Nghe nói vị tướng gia này, tuổi trẻ tài cao, mưu kế thâm độc, nếu không có thể ngắn ngủi trong vòng ba năm giúp Đế thanh toán hết đám hồ ly trong triều, khiến cho bọn họ răm rắp nghe theo, nếu không sao có thể khiến Đế vương hết lòng trọng dụng không chút nghi ngờ, nếu không sao có thể khiến cho vị nổi tiếng cương trực chiến thần tướng quân, không tiếc hết lời khen ngợi, cùng tán thưởng?!

Mười năm, chỉ mười năm ngắn ngủi, mười bốn tuổi nữ hài tử đó, không có bất cứ một cái gì, có thể đi lên đến ngày hôm nay, nắm giữ hoàng quyền, thì thứ nữ hài tử ấy bỏ ra, không phải ít ỏi gì…..

Từ ngày hôm đó, Lạc phủ liên tục xảy ra chuyện

Đầu tiên, Lạc tam tiểu thư Lạc Mộ Tích phát hiện trượng phu của mình kim ốc tàng kiều, nổi điên đập phá, trượng phu tức giận nói rằng : “ đã tám năm thành thân ngươi không sinh được cho Mộc gia một hài tử, nay lại vì ghen tuông làm mất mặt trượng phu, viết hưu thư này, từ nay ngươi không còn là người của Mộc gia”. Lạc Mộ Tích không ngờ, nam nhân nàng yêu nhiều năm như vậy lại trở mặt nhanh như thế, mới ngày nào còn ân ái mà hôm nay đã như vậy. Đau khổ, thống hận khiến cho một Lạc Mộ Tích ung dung hoa quý trở nên điên loạn, chanh chua……

Địa vị của Lạc phủ trong thương giới, ngày một giảm, đầu tiên là hàng hóa kém chất lượng, sau đó có nhiều người dùng đồ của Lạc gia bị trúng độc, khiến cho dân chúng phẫn nộ cùng không còn tin tưởng vào Lạc gia nữa, mới đó trong vòng ba tháng ngắn ngủi, bảy thành thủ phủ dần dần tuột dốc, một cách chóng mặt….

Sự việc liên tiếp xảy ra, không cần nói cũng là biết ai làm rồi….

Lạc Khanh Nhan đang uống trà trong một biệt viện ở Thanh Hoa thành, trò hay vẫn còn chưa kết thúc, sao nàng lại có thể quay về đế đô được đâu?!

Lạc gia chủ cùng Liễu Nhàn tìm đến, Lạc Khanh Nhan bình thản nói hai tiếng không gặp

Nhị vị công tử Lạc Phủ đứng trước biệt viện một ngày một đêm, Lạc Khanh Nhan chỉ uống một ly rượu, tủm tỉm cười nói không gặp

Đến cuối cùng thì, Lạc gia chủ cho người mang đến túi gấm đưa cho Lạc Khanh Nhan, Lạc Khanh Nhan mới giận dữ để cho đoàn người Lạc phủ bước vào biệt viện. Lạc Vũ Anh, Liễu Nhàn cùng Lạc Mộ Dung, Lạc Mộ Vân vừa bước vào tiểu đình, Lạc Khanh Nhan đã ném túi gấm đỏ vào lòng Lạc Vũ Anh, gầm nhẹ : “ được lắm, hay lắm… Lạc Vũ Anh… cuối cùng ta đã biết được, sự vô sỉ của ngài cũng đã đến mức nào rồi. Đặt tay vào tâm của mình, tự hỏi, ngài có từng bao giờ vì mẫu thân của ta làm chuyện gì chưa?! Bây giờ lại lợi dụng mẫu thân của ta để vào đây?!”

Lạc Vũ Anh xấu hổ đến mức không biết chui đi đâu, nét mặt già nua mất hết a…

Liễu Nhàn thì khóc lóc, nói : “ Khanh Nhan… à không! Tướng gia… ta biết nhà chúng ta có lỗi với ngươi, ngươi hủy Lạc phủ cũng không sao, nhưng hà cớ gì lại hủy Tích Nhi của ta a….”

“ Vì cái gì sao?! vì cái gì… ha hả…” Lạc Khanh Nhan bật cười : “ là vì nữ nhân đó chết tiệt….”

Nếu như không phải nàng ta, nếu như không phải nàng ta… hắn… sẽ không như vậy

Nếu như không phải Lạc Mộ Tích, có chăng giờ khắc này nàng cùng y, sẽ vui vẻ biết mấy

“ Nhưng là khi ấy bất đắc dĩ, Tích Nhi bị bệnh….” Liễu Nhàn nức nở nói

“ Bị bệnh a!!” Lạc Khanh Nhan bình thản cười : “ bị bệnh rất đúng lúc….. rất đúng lúc..”

“ Ngài nói vậy, là ý gì?!” Nhận thấy điều bất thường, Lạc Mộ Dung lên tiếng hỏi

Lạc Khanh Nhan uống trà, nở nụ cười, vâm đạm phong khinh….

“ Chuyện này thì, các ngươi nên hỏi rõ tam tiểu thư thì tốt hơn, người đâu tiễn khách”

Cuối cùng sự việc cũng đã rõ, Lạc Vũ Anh giận dữ nhìn nữ nhi của mình, tát cho nàng ta bạt tai, khó thở nói : “ ngươi… ngươi sao có thể làm như vậy?!” khiến cho ngài day dứt cả một đời, cũng chỉ sự điêu ngoa tùy hứng của nữ nhi ngài sủng ái mưới mấy năm này sao?! Lạc Mộ Tích lúc này bị hưu, lại gắn thêm cái mác người đàn bà chanh chua, không được người thân an ủi, vừa về đến phủ đã bị mọi người ép hỏi chuyện mười năm trước không khỏi giận dữ hét ra, lại bị phụ thân sủng ái yêu thương đánh cho một bạt tai, không khỏi khiến cho Lạc Mộ Tích điên cuồng, nàng thét lên : “ phụ thân, ngài.. ngài đánh con chỉ vì thứ yêu ma đó sao?!”

“ Nó không phải là người, nó là quỷ quái, nó dám thông đồng cùng con tiện nhân kia hù dọa con thì sao con lại không trả thù chứ….”

“ Ngươi,… ngươi cút ra khỏi nhà cho ta…” Lạc Vũ Anh phẫn nộ quát

“ Ngài… ngài đuổi con chỉ vì con tiện nhân kia sao?! hừ! mười năm nay ngài luôn nhớ đến đứa con hoang kia, cũng luôn muốn cho mọi tài sản cho nó, phụ thân….” Lạc Mộ Tích chua ngoa nói, chưa nói hết câu đã bị đại ca Lạc Mộ Dung của mình bịt miệng lại, lôi đi, Lạc Mộ Vân khuyên bảo phụ thân của mình bớt giận mà Liễu Nhàn chỉ còn biết thơ thẩn ngồi đó

Nữ nhi… nữ nhi của nàng, sao lại… thâm độc như vậy…..

Chuyện năm đó, rốt cuộc lại vì chính nữ nhi của nàng mà ra sao…….

Bảy ngày sau, nơi ở của tam tiểu thư Lạc Mộ Tích đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, Lạc Mộ Tích không thể thoát ra, cuối cùng trở thành một cái xác đen thui >”

Lạc gia, ngắn ngủi nửa năm, tan gia bại sản…….

Ân oán mười năm trước, rốt cuộc cũng đã kết thúc…………

Nhưng là, người… cũng đã không còn…..

Nàng, sẽ không giết Lạc Vũ Anh. Dù người đó, muôn vạn không tốt cũng là…. Người mẫu thân nàng yêu nhất, nàng không thể ra tay cũng không muốn ra tay. Nàng sẽ để cho ông ta, sống trong day dứt ân hận một đời…. Còn người Lạc phủ, Lạc Khanh Nhan khẽ rũ xuống mi mắt, oan có đầu nợ có chủ……

Lạc Khanh Nhan nhìn Lạc phủ, xoay người bước đi, đế vương gởi thư đến giục, nửa năm nay nàng không có mặt tại triều đình, không ít quan viện lại bắt đầu rục rịch….


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.