Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 85: Chương 85: PHIÊN NGOẠI 3 : THẾ THẾ LUÂN HỒI, KHẮC CỐT TƯƠNG TƯ ( TRUNG I)




Ads Nhan Nhan, cuối cùng nguyên anh trong cơ thể của Phượng Ca cũng sắp hoàn thành rồi, chỉ cần hai tháng, hai tháng bế quan tu luyện nữa thôi, Phượng Ca sẽ trở thành người đó, sau đó sẽ cùng Nhan Nhan đi ngao du khắp chân trời góc bể được không…

Nhan Nhan, trong thời gian luyện, không thể ra ngoài gặp Nhan Nhan được, Nhan Nhan đừng buồn nha

Nhan Nhan, Phượng Ca rất nhanh sẽ trở lại, Nhan Nhan nhất định phải chờ Phượng Ca đó….

Nhan Nhan….

Nhan Nhan……….

Văng vẳng bên tai, là đồng âm của hắn, mềm mại thanh lãnh như là tiếng chuông gió, thật là dễ nghe biết mấy…..

Hai tháng, không còn bóng dáng Lam y nhân, đứng dưới gốc Lê Hoa để đợi một người

Hai tháng, không còn tiếng nói chuyện, thầm thì nho nhỏ, và cả tiếng cười hòa tan trong gió trong biệt viện hẻo lánh kia….

Nhưng là….

Hai tháng này, vẫn có một bạch y nhân, lẳng lặng đứng dưới gốc Lê hoa, vươn tay chạm vào thân cây, khẽ cười, nói nhỏ

Hai tháng này, Lạc Khanh Nhan vẫn điều điều đến nơi hai người gặp mặt, bình thản ngồi đó, tựa đầu vào gốc Lê Hoa, như đợi ai đó quay về….

Bức tranh ấy thật đẹp, quá đẹp đẽ….

Hà cớ gì, lại đốt cháy nó đâu……

Tam tiểu thư đột ngột bệnh nặng, hết thuốc chữa chỉ còn chờ chết, không khí Lạc phủ bỗng dưng u ám bao trùm, chuyện xảy ra quá mức đột ngột, Lạc Mộ Tích bỗng dưng sau một đêm tỉnh dậy ngơ ngơ ngẩn ngẩn như là người không có linh hồn, ba hôm sau sốt cao rồi hôn mê, danh y nào đến cũng chỉ lắc đầu thở dài…..

Lạc Vũ Anh, ngắn ngủn chỉ mấy đêm thôi, tóc đã trắng nhiều hơn…

Liễu Nhàn, đã khóc sưng mắt cả rồi…..

Hai vị huynh trưởng của Lạc Mộ Tích, đi khắp nơi tìm kiếm danh y chữa trị cho em gái mình, nhưng tất cả dường như là vô ích

Cho đến khi, cho một vị đạo trưởng già nua, đi đến Lạc phủ, nói rằng trong phủ có yêu khí, quấn quanh tam tiểu thư, chính vì vậy mới bỗng dưng bệnh nặng không dứt, nếu như không nhanh chóng chữa trị nhất định mạng vong

Nửa tin nửa không, nhưng dù gì đã hết cách rồi, Lạc Vũ Anh mời vị đạo trưởng đó vào phủ, đạo trưởng dạo quanh khắp phủ, cuối cùng dừng lại biệt viện của Lạc Khanh Nhan…

Nhìn gốc Lê thụ ngàn năm tuổi, xum xuê cành lá, hoa lê trắng muốt nở rộ, lãnh hương quanh quẩn khắp nơi, vị đạo sĩ già nua nở nụ cười, đôi con ngươi tràn đầy quang mang tham lam, nhưng tất cả liễm đi, chỉ con lại ánh mắt hiền từ, như là phổ độ chúng sinh

Đạo trưởng nói : “ gốc Lê thụ này, ngàn năm tuổi đã hóa thành yêu, chính là nguyên nhân gây ra bệnh của tam tiểu thư, muốn cứu người phải phong ấn cây này, và đốt đi, như thế bệnh tức khắc sẽ khỏi”

Ái nữ sốt ruột, phu thê Lạc Vũ Anh không nói hai lời gật đầu đồng ý, để cứu mạng nữ nhi dù là khuynh bại gia nghiệp bọn họ cũng sẵn sàng huống chi chỉ là đốt gốc lê hoa vô dụng này?! đạo trưởng vuốt râu, mỉm cười gật đầu, nói : “ vậy thì, sau ba hôm nữa, đúng lúc trăng non, là khi linh lực của yêu thụ này yếu nhất, tại hạ sẽ phong ấn nó….”

“ Làm phiền đạo….” Lạc Vũ Anh chưa nói hết lời, thì bỗng một giọng nói xen vào, tràn đầy lạnh lùng : “ không được..!!”

“ Khanh Nhan, sao con lại ra đây?!” Lạc Vũ Anh kinh ngạc nhìn Lạc Khanh Nhan, nữ hài tử này xưa nay đối với bọn họ vốn lãnh đạm như người dưng, đối y cũng chẳng khác nào người lạ, cũng ít khi mở miệng nói với y điều gì, đột ngột lại xuất hiện xen vào, không khỏi khiến cho Lạc Vũ Anh kinh ngạc

Lạc Khanh Nhan vừa đến nơi, chính là nghe cuộc trò chuyện này, không khỏi kinh hoảng cùng giận dữ, mới xen vào. Nhìn lão đạo trưởng, lại quay sang nhìn Lạc Vũ Anh, thanh âm gằn từng tiếng : “ gốc Lê hoa này là của ta, không ai có thể động đến, nếu muốn hủy nó, trước hết bước qua xác của ta….”

Lạc Vũ Anh cùng Liễu Nhàn sững sốt, lắp bắp kinh hãi. Lạc Vũ Anh bèn khuyên giải : “ Khanh Nhan, chuyện này có quan hệ đến tính mạng của tỷ tỷ, con đừng hồ nháo”. Không hiểu sao, đối diện với ánh mắt lãnh đạm của nữ hài tử, Lạc Vũ Anh không thể lớn tiếng được, có lẽ là… áy náy!!

“ Đúng vậy, Khanh Nhan! mặc dù thường ngày hai đứa không hòa thuận nhưng nay Tích Nhi đang nguy hiểm đến tính mạng a…” Liễu Nhàn cũng xen vào

“ Hừ, ta không có tỷ tỷ, từ xưa đến nay trong phủ vẫn yên ổn, hà cớ gì chuyện này xảy ra lại đổ tội cho gốc Lê hoa này chứ?!” Lạc Khanh Nhan trào phúng cười, đôi con ngươi sắc bén nhìn về phía lão đạo trưởng, rồi lãnh đạm nhìn sang Lạc Vũ Anh, bình tĩnh nói : “ ngài đã từng nói với ta, trong biệt viện này, mọi thứ điều là của ta, không phải sao?! gốc Lê hoa này cũng vậy, ngài có thể hủy bất cứ cái gì tuyệt đối không được đụng đến nó, nếu không dù có chết ta cũng không bao giờ tha cho ngài, Lạc Vũ Anh!!”

Này…. Lạc Vũ Anh khó xử, vì bù đắp áy náy đối với đứa bé này, ngài đã hứa như thế, nhưng là…..

“ Lão gia, chẳng lẽ ngài đành lòng nhìn nữ nhi của chúng ta chết thảm sao?!” Liễu Nhàn thấy Lạc Vũ Anh do dự, khóc thét lên, thanh âm tràn đầy phẫn nộ, oán hận nhìn Lạc Khanh Nhan, nàng nói : “ ta ngày thường cũng không khó xử ngươi, dù Tích Nhi đôi lúc nghịch ngợm làm bị thương ngươi, ta điều răng dạy nó….. ngươi, ngươi sao lại nhẫn tâm nhìn Tích nhi của ta tử kia chứ, chỉ là gốc lê thụ thôi mà, nếu ngươi muốn ta sẽ cho ngươi trăm ngàn gốc cây, đừng làm khó chúng ta….”

Lạc Khanh Nhan yên lặng nhìn Liễu Nhàn, đôi con ngươi tĩnh mịch không chút gợn sóng, mãi một lúc sau, nàng mới nở nụ cười : “ hắn…. chỉ là một gốc lê thụ ngàn năm, đơn thuần vô hại xưa nay chưa từng làm hại đến ai, ngay cả một con kiến cũng không nở ra tay…..”

“ Như vậy, sao lại làm hại đến nữ nhi của ngài chứ, Liễu phu nhân?!….”

“ Lão gia, phu nhân! Yêu thụ xưa nay có khả năng mê hoặc lòng người, nói không chừng vị tiểu công tử này cũng bị nó mê hoặc rồi, nếu như không hủy e rằng người trong phủ, lần lượt sẽ bị nó…” lão đạo trưởng thở dài, nhìn Lạc Khanh Nhan, rồi quay sang nói với Lạc Vũ Anh cùng Liễu Nhàn

“ Câm miệng, lão đạo sĩ đáng chết, là ngươi ham nguyên đan ngàn năm của hắn, cho nên mới bày kế hãm hại đúng không?!” Lạc Khanh Nhan tức giận nói, đừng tưởng là nàng không rõ, với một kẻ tâm thuần xích tử như hắn, nguyên đan ngàn năm tu luyện thiên linh địa khí mà thành chính là báu vật vô giá, bất cứ kẻ tu đạo nào cũng muốn có. Vị đạo sĩ lúc trước đến đây đã từng nói với nàng như vậy, nếu như nguyên đan bị hủy nhất định hồn siêu phách tán, vĩnh viễn không thể luân hồi. Nghĩ đến đây, Lạc Khanh Nhan ánh mắt tràn đấy phẫn nộ nhìn lão đạo sĩ. Lão đạo sĩ bị chọc trúng tâm sự, không giận phản cười, cười rất chi là hiền từ : “ vị tiểu công tử này đã nhầm, lão đạo xưa nay giang hồ hành tẩu, giúp người vô số, tuyệt không có ý hại ai bao giờ”

“ Khanh Nhan, đừng vô lễ….!!” Lạc Vũ Anh quát khẽ, sau đó cúi đầu hành lễ với lão đạo sĩ, nói : “ đạo trưởng đừng giận, xin mời đạo trưởng về phòng nghỉ ngơi, ba ngày sau xin cứu lấy tính mạng của nữ nhi tại hạ”. Liễu Nhàn nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, mà lão đạo trưởng chỉ ôn hòa mỉm cười gật đầu. Liễu Nhàn đưa lão đạo trưởng đến biệt viện khách phòng khác.

“ Lạc Vũ Anh…” Lạc Khanh Nhan gầm lên, thanh âm tràn đầy oán giận, phẫn nộ cùng….. hận…

“ Khanh Nhan, đừng nói nữa, chỉ là một gốc yêu thụ mà thôi, nếu con muốn ta sẽ cho người tìm về nhiều hơn nữa…” Lạc Vũ Anh thở dài nói

“ Ta không cần, ta chỉ cần hắn…” Lạc Khanh Nhan giận dữ nói : “ ta xưa nay chưa từng quan tâm ngài thiên vị ai, nhưng lần này ngài chính là vì nữ nhi của ngài muốn ta chết có phải hay không?! Đừng quên lời hứa của ngài đối với mẫu thân của ta, Lạc Vũ Anh! Mẫu thân của ta chưa từng nợ ngài, là ngài nợ mẫu thân của ta, ngài có hiểu?!”

Lạc Khanh Nhan cảm thấy như có cái gì đó, tràn đầy trong lồng ngực khó thở đến phát điên, phát tiết mọi tức giận trong lòng

“ Bảy năm, bảy năm ta ở trong phủ, ngài đến gặp ta được mấy lần?!”

“ Bảy năm, ngài có mấy lần nói chuyện với ta?!”

“ Bảy năm, ngài có từng nhớ đến ngài cũng có một nữ nhi khác là ta hay không?!”

Lạc Khanh Nhan bật cười, bật cười đến chua chát

“ Ta đã nói, ta… sẽ không thừa nhận ngài là phụ thân của ta…”

“ Ha hả…, nhưng là ta…. Cũng sẽ đau lòng đấy…….”

Lấy trong lòng một túi gấm đỏ đưa ném cho Lạc Vũ Anh, Lạc Khanh Nhan khe khẽ cười, cười rất nhẹ, thanh âm từ giận dữ chuyển sang nhẹ hẫng, bình thản đến kì lạ

“ Năm đó, mẫu thân của ta tuy không thể nói là võ công xuất chúng nhưng cũng thuộc hạng cao thủ, há có thể dễ dàng cùng ngài mà không thể phản kháng?! Là mẫu thân của ta cam tâm tình nguyện dùng thân mình giải độc cho ngài….”

“ Yêu Mị! thiên hạ đệ tam kỳ độc, chỉ có thể hợp hoan mới có thể giải, nhưng độc lại chuyển sang người cùng mình ….”

“ Độc của ngài chuyển sang mẫu thân ta, như vậy…. ngài yên ấm hạnh phúc bên hiền thê của mình tám năm, mẫu thân của ta lặng yên chịu độc dược hành hạ tám năm, không hối không oán….”

“ Lạc Vũ Anh, đến cuối cùng…. Là ngài phụ mẫu thân của ta, là ngài… có lỗi với mẫu thân của ta, là ngài… nợ mẫu thân của ta, một đời….”

Lạc Vũ Anh, bàn tay run rẫy mở túi gấm đỏ, lấy ra trong đó một bức thư, một nửa mảnh ngọc bội

Gặp nhau là duyên

Yêu nhau là nợ

Tình thâm duyên thiển

Còn lại cũng là day dứt không nguôi

Vũ Anh, Thiếp rốt cuộc muốn hỏi chàng có còn nhớ hay không dưới tán Lê hoa năm ấy, tính vật định tình, kết nối tơ hồng, duy nguyện cùng quân sinh đồng sàng tử cùng huyệt, cuộc đời này bất ly bất khí…..

Chẳng biết khi nào, lệ nhòa nơi khóe mắt, những giọt nước mắt nóng hổi muộn màng vô thanh vô tức rơi, ướt đẩm lá thư người gởi…..

Bàn tay run rẫy nắm chặt lấy nửa mảnh ngọc bội kia, tay kia lấy mảnh miếng nửa ngọc còn lại kia từ trên cổ xuống, ghép lại thành một vòng ngọc chỉnh thể….

Năm tháng thoi đưa, cuốn trôi đi bao ký ức, nay chợt ùa về, tan thành từng mảnh nhỏ, tựa như từng mảnh dao sắc lẹm đâm vào trong đầu của y, khắc cốt minh tâm chính là đau đớn tột cùng….

Khi thiếu niên, kiệt ngạo bất tuân, coi mình là lớn nhất vô tình đắc tội mới người, bị người đuổi giết, tính mạng hiểm nguy là lúc, chợt xuất hiện bóng giáng y nhân. Hồng y rực lửa, kiêu ngạo như mẫu đơn, bướng bỉnh nghịch ngợm nhưng võ công hơn người, cứu y khỏi họa sát thân

Từ đó kết bạn đồng hành, cùng vào giang hồ, như là bằng hữu như là…. yêu nhân

Mười bảy tuổi, tình đầu non nớt, cũng là đơn thuần nhất, đậm sâu nhất….

Y nhân mất tích, thiếu niên nổi điên tìm kết, kết cục cũng là bị thương mất trí nhớ..

Cho đến khi y nhân quay lại tìm người yêu, mới hay người xưa đã quên đi tất cả, hạnh phúc mới đã có…

Dung Tố Y khi đó, kiên cường không cúi đầu trước bất cứ ai, đã khóc…

Duy nhất một giọt nước mắt, lại thắt chặt tâm can….

Quay đầu bước đi, dù là yêu nhưng duyên đã tẫn, hà tất cưỡng cầu?!

Nhưng là, tạo hóa trêu người, gặp lại cũng là lúc y trúng Yêu Mị, đành lòng nhìn y chết sao?!

Dung Tố Y không đành lòng

Một đêm hoan lạc, có được một sinh mệnh mới chào đời….

Tám năm sau, sức cùng lực kiệt, cuối cùng cũng phải trao nữ nhi của mình cho người mình yêu nhất, muốn y chăm sóc cho nữ nhi của bọn họ nhưng là Dung Tố Y đã quên mất một Liễu Nhàn, đã quên mất những hài tử khác của Lạc Vũ Anh….

Để rồi, cho đến ngày hôm nay, bí mật mà Lạc Khanh Nhan định chôn vùi mãi mãi vì phẫn nộ mà thốt ra, khiến cho Lạc Vũ Anh day dứt một đời….

“ Dung… Tố Y….” Lạc Vũ Anh thì thào…

Tình thâm duyên thiển, còn lại chỉ là… day dứt không nguôi….

Lạc Khanh Nhan nhìn Lạc Vũ Anh, nước mắt rơi như mưa, khẽ mím môi, cố nén đi đau xót u uất trong lòng. Xin lỗi mẫu thân, nếu không là bất đắc dĩ ta sẽ không đem chuyện này nói ra. Lúc trước mẫu thân giao túi gấm cho nàng, dặn dò cẩn thận chỉ được đưa nó khi mà Lạc Vũ Anh sắp mất mà thôi. Mẫu thân, ngài một đời vì người nam nhân này, yêu không hối không oán, sợ phá vỡ hạnh phúc hiện tại của ông ta, có.. đáng hay không….

“ Lạc Vũ Anh…! Đây là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng, ta cầu xin ngài, nể tình mẫu thân của ta, đừng… hủy đi hắn!!” Lạc Khanh Nhan nhẹ giọng nói

“ Ta…” Lạc Vũ Anh ngẩng đầu nhìn Lạc Khanh Nhan, không thốt thành tiếng

Một bên là người y yêu, là nữ nhân của bọn họ, người mà y đã bỏ quên mấy mươi năm…

Một bên là ái thê, là nữ nhi mà y sủng ái nhiều năm như vậy….

Nhìn đôi mắt của nữ hài tử, tĩnh mịch không chút giao động, Lạc Vũ Anh không dám nhìn thẳng….

Đầu ngón tay run rẫy, vươn đến muốn đụng vào Lạc Khanh Nhan, nghẹn ngào thốt lên hai tiếng xin lỗi. Lạc Khanh Nhan lạnh nhạt tránh đi, trầm giọng nói : “ ta không cần ngài xin lỗi, ta chỉ cần một lời khẳng định của ngài”

“ Là ngài có lỗi với mẫu thân của ta, không phải là ta…”

Lạc Vũ Anh vẫn trầm mặc, Lạc Khanh Nhan nhẹ cười, đôi con ngươi nhìn Lạc Vũ Anh, cũng đã không còn hi vọng gì rồi…..

Bước đến bên gốc cây, nàng ngồi xuống, bình tĩnh nhìn Lạc Vũ Anh, lạnh lùng nói : “ vậy thì ngài thiêu luôn ta đi….”

“ Sao con lại cố chấp như vậy chứ?!” Lạc Vũ Anh nặng nề lên tiếng

Lạc Khanh Nhan cười nhạt : “ đơn giản bởi vì….”

“ Hắn, là người duy nhất yên lặng bên cạnh làm bạn cùng ta”

“ Sẽ, tức giận khi ta bị thương”

“ Sẽ, lo lắng khi ta mệt mỏi”

“ Và, cũng chỉ có hắn nói rằng sẽ cùng ta suốt cuộc đời này, không rời xa”

“ Hơn thế nữa…” Lạc Khanh Nhan khẽ nhắm mắt “ ta đã hứa… sẽ bảo vệ hắn…”

Bình thản, kiên định, dứt khoát…..

Lạc Vũ Anh thực sự khó xử, không biết phải làm thế nào, hai hôm nay ngài giống như kẻ mất hồn, hay thảng thốt giật mình, tối ngủ cũng thường giật mình tỉnh dậy, Liễu Nhàn không khỏi lo lắng vô cùng. Nàng nhìn trượng phu của mình, thở dài : “ lão gia, ngài vẫn do dự sao, Tích Nhi sắp không chịu được nữa rồi, lúc nãy ho ra máu, lão gia! Thiếp thực sự lo lắng a”. Nói đoạn nước mắt cũng không khống chế được nữa chảy ra….

Lạc Vũ Anh nhìn thê tử chăn gối mấy mươi năm của mình, yêu nàng là điều không thể phủ nhận nhưng y cũng … đã từng rất yêu Dung Tố Y

Yêu hai nữ nhân! Lạc Vũ Anh cười khổ….

“ Phu nhân!… ta…” Lạc Vũ Anh thở dài

“ Thiếp biết, ngài là áy náy với Khanh Nhan, nhưng là… chỉ là một gốc lê thụ mà thôi, sau này ngài muốn cho hài tử ấy gì cũng được, dù là cả cơ nghiệp này thiếp cũng không nói một lời nhưng xin ngài, cứu… cứu nữ nhi của chúng ta đi….”

Lạc Vũ Anh nhắm mắt, gật đầu…

Sau chuyện lần này, ngài sẽ bù đắp cho nữ hài tử đó, dù là bất cứ chuyện gì…..

Nhưng là Lạc Vũ Anh đã lầm

Có những chuyện, không thể bù đắp lại được, vĩnh viễn không được…

Còn lại, cũng chỉ là uất hận mà thôi….

Ba ngày nay, Lạc Khanh Nhan không rời khỏi gốc Lê thụ dù chỉ là một bước, ngồi dưới gốc cây, tâm bình thản đến kỳ lạ…

Những cánh hoa trắng muốt, dường như rơi nhiều hơn, phủ khắp người nàng, trên mái tóc đen huyền, và vạc áo trắng muốt…. tựa như lời tâm tình an ủi

Đầu ngón tay chạm nhẹ vào cánh hoa, chợt cười nhẹ…

Yên tâm! Ta đã hứa bảo vệ ngươi, nhất định… sẽ bảo vệ ngươi….

Đêm nay, thật là đẹp

Vầng trăng khuyết mờ ảo, tỏa một thứ ánh sáng huyễn hoặc, những vì tinh tú lấp lánh trên màn đêm đen tối

Gió hiu hiu thổi, thanh âm côn trùng, văng vẳng… thật khiến cho người ta cảm thấy nhẹ lòng nhìu lắm

Nhưng là, không khí yên tĩnh đó, đã bị phá vỡ rồi….

Lạc Khanh Nhan nhìn Lạc Vũ Anh, chậm rãi nói : “ cuối cùng, đây là lựa chọn của ngài sao?!”

Lạc Vũ Anh không dám nhìn thẳng Lạc Khanh Nhan, quay đầu ra hiệu cho đám người hầu, đưa Lạc Khanh Nhan về phòng

Lạc Khanh Nhan nắm chặt lấy chuôi kiếm, tuốt kiếm khỏi vỏ, gằn từng tiếng : “ chẳng phải ta đã nói, muốn hủy hắn, trước hết phải bước qua xác ta ?!”

Lạc Khanh Nhan học võ….

Không giống nữ nhi khác, thích cầm kỳ thư họa, nhảy múa thiêu thùa, nàng duy độc hứng thú, chỉ có võ học.

Mười tuổi, tình cờ được một cao nhân chỉ điểm một hai, bốn năm luyện võ cho đến nay, cũng được một chút thành tựu song đối phó với một hai kẻ tầm thường thì dư sức nhưng đối với lão đạo sĩ – một kẻ già đời trong chốn giang hồ thì sức lực quả thật không đủ….

“ Tiểu công tử, đắc tội rồi!” lão đạo sĩ cười cười, điểm huyệt Lạc Khanh Nhan đưa cho hai gã sai vặt. Lạc Khanh Nhan không cử động được, đôi con ngươi đen thăm thẳm nhìn lão đạo sĩ, như là… muốn ghi nhớ thật kỹ khuôn mặt kia. Đôi con ngươi bình tĩnh vô ba, không oán, không hận, vô cảm xúc….

Lão đạo sĩ làm một loạt động tác, vài chiếc bùa hình thù kỳ quái, dán lên thân cây, sau đó cho người, châm lửa….

Đám hỏa diễm rực cháy, lửa càng lúc càng lớn…..

Chợt…. gió thổi mạnh….

“ Dung Phượng Ca…”

“ Dung Phượng Ca………”

Lạc Khanh Nhan hét lớn, thanh âm khản đặc….

“ Chạy đi…”

Ngươi……có thể chạy được không…..

Nhan Nhan biết không, yêu thụ không thể rời khỏi nguyên hình của mình trong vòng bảy bước, cho nên Phượng Ca cũng chỉ ở đây một mình mà thôi, rất lâu… rất lâu, thật là buồn

Chỉ khi trăng tròn, thiên địa linh khí dày đặc, Phượng Ca mới có thể cách xa nguyên thần của mình nửa dặm, nhưng thời gian không nhiều đâu….

Như là đáp lại tiếng thét của Lạc Khanh Nhan, gốc lê thụ khẽ động….

Cả một trời hoa rơi trắng muốt, như là khuynh tẫn tất cả sức lực, nở rộ…….

Âm ĩ, là tiếng than nho nhỏ, nức nở… như là một tiểu hài tử oán giận….

“ Thật nóng quá…!! Nhan Nhan…. nóng quá…”

“ Phượng Ca đau quá…. Rất đau……….”

Lửa, càng lúc càng lớn…..

Mà không biết tự lúc nào, đôi con ngươi đen thăm thẳm tĩnh mịch kia, lưu lại cũng chỉ là lửa, rực cháy, yêu diễm….

Như một nguồn sức mạnh bùng nổ, phá tan huyệt đạo, Lạc Khanh Nhan đánh bay hai gã sai vặt, chạy đến gốc cây, muốn lấy đi lá bùa trên đó, lại bị gã đạo sĩ không chút lưu tình đánh một chưởng, bay ra ngoài….

Lạc Vũ Anh kinh hãi, vội vàng chạy lại đỡ lấy…….

Lạc Khanh Nhan đẩy Lạc Vũ Anh, nhếch miệng cười……..

Tiếu dung tràn đầy thị huyết, khiến cho Lạc Vũ Anh tâm trầm xuống

Thanh âm của gốc lê thụ đã im bặc từ lâu……

Lửa, như nuốt gọn cả một gốc cổ thụ to lớn………..

Lão đạo sĩ, đứng trước ngọn lửa, ánh sáng bập bùng phản chiếu gương mặt, thần thái tràn đầy tham lam của lão

Lửa, dần dần… nhẹ dần…….

Cả một gốc cây mấy ngàn năm, hoàn toàn đổ sập xuống……

Cánh hoa, trắng muốt, vẫn rơi….

Lác đác, cũng chỉ vài hoa…..

Lão đạo sĩ thỏa mãn cười, thu lấy nguyên đan của yêu thụ, quay đầu nhìn Liễu Nhàn nói : “ chúc mừng phu nhân, yêu thụ đã chết, bệnh của tiểu thư sẽ nhanh chóng hồi phục. Nói xong phất tay áo rời đi….”

Trời, đã không còn đẹp nữa rồi

Mây đen ùn ùn kéo đến, những hạt mưa nặng trịch rơi xuống….

Đám lửa khói còn xót lại, cũng bị mưa cuốn trôi đi, chỉ còn một đống hoang phế….

Đám người đã rời đi, Liễu Nhàn vội vã đến thăm Lạc Mộ Tích, còn Lạc Vũ Anh đứng đó muốn đỡ dậy Lạc Khanh Nhan, nhưng Lạc Khanh Nhan không có ý định để cho vị ‘phụ thân’ kia đụng đến nàng

“ Đi đi….” Lạc Khanh Nhan khàn khàn lên tiếng…

“ Khanh….” Lạc Vũ Anh muốn nói gì thêm nhưng đổi lại cũng chỉ là ánh mắt lạnh lùng của Lạc Khanh Nhan

“ Câm miệng, Lạc Vũ Anh! Từ hôm nay về sau, ta với ngài tuyệt không liên quan, thù này ta nhất định sẽ trả, tuyệt đối không buông tha cho bất cứ ai….” Lạc Khanh Nhan cười lạnh, gằn từng câu từng chữ

Lạc vũ Anh, đứng trong mưa… rất lâu………

Yên lặng nhìn bạch y nhân kia, ngồi đó, không chút động đậy

Mãi cho đến khi, Liễu Nhàn chạy đến nói Liễu Mộ Tích đã tỉnh, mới hốt hoảng chạy đến phòng của Liễu Mộ Tích

Mưa, vẫn cứ rơi, cứ rơi……

Vươn tay ôn nhu chạm vào đống phế tích kia, Lạc Khanh Nhan nở nụ cười

Cười…….

Thanh âm, chợt nghẹn ngào đi lên

Dung Phượng Ca…

Dung Phượng…. Ca…

Ngươi… đi đâu rồi….

Ta ….không tìm thấy ngươi

Làm sao… bây giờ…

Nàng, đã khóc….

Nước mắt, hòa cùng mưa, rơi rất nhiều…..

Đắng chát……….

Mười bốn tuổi, rốt cuộc nàng cũng đã học xong, thế nào là hận. Và cũng đã nếm thứ, thế nào là…. Đau đến không thở nổi

Một ngụm máu phun ra, nhanh tức khắc đã bị nước mưa cuối trôi đi

Vươn tay lau đi khóe miệng, Lạc Khanh Nhan đứng dậy, bước chân lảo đảo….

Từ sau đêm hôm đó, Lạc Khanh Nhan mất tích, Lạc Vũ Anh huy động tất cả lực lượng tìm kiếm nhưng vô ích, dường như Lạc Khanh Nhan biến mất khỏi thế gian này vậy……


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.