Thần Y Lâm Cứu Em Đi

Chương 34: Chương 34




"Tôi muốn hỏi cô mua được quyển "Sáu mươi phương pháp chữa bệnh" ở đâu thế?" Lâm Trác Úy tò mò hỏi.

Lý Vân Tịch cũng không hiểu biết nhiều về y dược, cô ta hỏi ngược lại: "Anh nói quyển nào cơ?"

"Quyển sách mà trông có vẻ cũ nát, bên ngoài nhàu nát hết rồi ấy."

"À là quyển sách đó sao? Trương Dương đưa đấy!"

Lý Vân Tịch thuận miệng trả lời.

Chuyện là sau khi cô ta khỏi bệnh thì Trương Dương đã hẹn người nhà của Lý Vân Tịch đến nhà chơi.

Mẹ Trương Mẫn của Lý Vân Tịch chính là bà con xa của Trương Dương.

Cũng tiện thể nói đến chuyện muốn Trương Dương trở thành con rể của mình.

Vì thế mới kéo cả nhà đến chỗ của Trương Dương!

Nhà Trương Dương vô cùng có tiền, bố anh ta là một người rất thích sưu tầm đồ cổ cho dù là đồ khô hay hàng ướt thì đều thích.

Khi đến nơi đây thì phải nhắc tới trái cây khô và hàng ướt.

Ngay cả những loại trái cây khô được truyền từ đời này sang đời khác cũng được bố của anh ta lấy được thông qua những buổi đấu giá.

Những thứ quá phổ biến như thế này cũng không được xem là thứ tốt gì. Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!Còn hàng ước thì sao?

Quyền tiểu thuyết "Trộm mộ" nổi đình nổi đám một thời, món đồ này được khai quật trong những ngôi mộ cổ.

Bên ngoài không có thật sự là một món hàng vô cùng quý hiếm.

Người nhà họ Lý đến thăm chỗ cất giấu đồ cổ của bố anh ta, từng người cảm thấy kinh ngạc.

Không ngừng bảo rằng bố anh ta đúng là có tiền, hơn nữa biết bảo quản.

Đồ cổ thịnh vượng và quý giá nhất là ở thời loạn lạc.

Ở những nơi bình thường, hòa bình như thế này thì việc cất giữ đồ cổ cũng là một việc vô cùng có lợi.

Trương Dương cảm thấy vô cùng đắc ý, còn bảo Lý Vân Tịch có thể chọn một món, xem như là quà anh ta tặng cho Lý Vân Tịch.

Lý Vân Tịch thật sự không muốn nợ anh ta, thế nhưng không tránh được ánh mắt của người nhà vì thế mới tiện tay lấy một cuốn sách trông có vẻ rách nát.

Cô ta nghĩ một cuốn sách như thế cũng không có giá trị lớn, nếu sau này phải trả lại thì cũng không tốn nhiều.

Thật sự đúng là như thế.

Nếu như không phải người học về Trung Y thì ai sẽ biết được sự quý giá của quyển "Sáu mươi phương pháp chữa bệnh" này chứ?

Sau khi cầm về nhà, Lý Vân Tịch nhìn chán mở ra xem hai lần, phát hiện bên trong đều là phương pháp chữa bệnh.

Cô ta cũng cảm thấy bất đắc dĩ, đồ chơi này biết cô ta thế nhưng cô ta lại không biết nó.

Vì thế có giữ cũng vô dụng mà thôi, sau khi nghĩ tới nghĩ lui thì quyết định đưa cho Lâm Trác Úy.

Sau đó cô ta bỏ qua một số tiền mua một lượng lớn sách về thuốc, sau đó gom lại đưa qua cho Lâm Trác Úy.

Khi Lâm Trác Úy nghe thấy cô ta bảo rằng lấy từ chỗ của Trương Dương thì trong lòng cảm thấy không được thoải mái.

Thế nhưng suy nghĩ lại một chút...

Anh ta và Lý Vân Tịch có có quan hệ thế nào chưa?

Người ta là thanh mai trúc mã, anh chị em họ, còn anh được xem là gì chứ?

Nghĩ như thế anh dần bình thường lại.

Anh nói cảm ơn Lý Vân Tịch sau đó nhanh chóng cúp máy.

Sau đó, anh tiếp tục nghiên cứu "Sáu mươi phương pháp chữa bệnh" đến khi thuộc lòng thì mới ngưng.

Ngày hôm sau, Lâm Trác Úy theo lẽ thường đi đến chỗ bán hàng, không ngờ...

Cái cô nhóc Trần Nhược Liễu này lại tới đây!

Câu đầu tiên cô ấy nói chính là: " Lâm Trác Úy, mau tới thi đấu đi! Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, tôi không tin mình không thể thắng nổi anh!"

"Ha ha! Hôm qua cô đã thua rồi, còn chưa thực hiện cam kết mà hôm nay lại tới rồi sao? Mẹ tôi có dặn rồi rằng đừng tới chơi với mấy người ngốc không biết giữ lời!"

Lâm Trác Úy lạnh lùng nói một câu khiến Trần Nhược Liễu tức nghẹn họng.

Cô ấy chu chu cái miệng nhỏ, không vui lên tiếng: "Cũng không thể nói như thế, anh dùng ngân châm không được. Chúng ta là bác sĩ, muốn thi đấu thì phải so về y thuật!"

"..."

Lâm Trác Úy cảm thấy vô cùng buồn rầu, bất lực lên tiếng: "Vậy nếu lần này cô lại thua thì lại tiếp tục chơi xấu nữa à?"

"Được! Trần Nhược Liễu tôi thề, lần này nếu tôi lại tiếp tục thua thì tôi sẽ thực hiện lời hứa! Anh nói gì tôi sẽ làm cái đó!"

"Thật sao?"

"Thật chứ! Nếu nuốt lời, tôi sẽ... Tôi sẽ... Cả đời này không ai thèm lấy tôi cả!"

Mẹ kiếp!

Một lời thề độc như thế mà Trần Nhược Liễu cũng dám nói ra, xem ra cô ấy không chạy rồi.

"Được! Thế thì bây giờ chúng ra sẽ thi thế nào?"

"Hừ! Lần này vì lý do công bằng, tôi sẽ là người ra đề!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.