Thẳng Nam Bị Công Lược Sổ Tay

Chương 100: Chương 100: Bạn Cùng Phòng Tinh Phân Của Tui




CHƯƠNG 100 PN3: BẠN CÙNG PHÒNG TINH PHÂN CỦA TUI

Mặt không đổi sắc nhìn hai tô cơm lớn trên bàn, giờ này khắc này, Quản Lăng nội tâm cơ hồ là hỏng mất.

Cậu không nghĩ tới Lý cảnh quan sẽ vì ăn được thức ăn mà không từ thủ đoạn như thế, cư nhiên cho hai tô cơm đến đổ vào miệng của cậu? !

Quả nhiên không hổ là người tuổi còn trẻ có thể lên làm cảnh quan!

Nội tâm giãy dụa nhìn chằm chằm chậu cơm trước mặt này so với mặt còn lớn hơn, Quản Lăng cảm thấy mình tựa hồ còn có thể cứu lại một chút.

“Kia cái gì, Lý cảnh quan, kỳ thật tôi cảm thấy…”

“Không cần khách khí.” Nếu đã quy kết Quản Lăng là vật sở hữu của mình, Bộ Thời Nhận tự nhiên là phải tỏ vẻ, làm cho quan hệ của hai người chặt chẽ hơn, lập tức liền thanh âm nhu hòa nói: “Cậu muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không đủ còn có thể gọi.”

Mắt thấy “Lý cảnh quan” cánh tay hơi nâng, tựa hồ có ý lần thứ hai kêu gọi phục vụ, Quản Lăng cảm thấy run lên, cơ hồ là rơi lệ đầy mặt rống lên, “Không không không, nhiều như vậy là đủ rồi, Lý cảnh quan anh quả thực chính là thiên sứ, tôi nhất định sẽ ăn xong!”

Khi Quản Lăng ra tiếng trong nháy mắt dừng lại động tác, màu mắt Bộ Thời Nhận hơi trầm xuống, như có điều suy nghĩ nói: “Cậu, gọi tôi là gì?”

“Lý, Lý cảnh quan a.” Không rõ cho nên nhìn “Lý cảnh quan”, Quản Lăng mờ mịt nói.

Lý cảnh quan? Nhếch cánh môi, Bộ Thời Nhận thản nhiên mà nheo lại đôi mắt, phát ra một tiếng thở dài rất nhỏ như hô hấp không thể phát hiện.

“Tôi là, Bộ Thời Nhận…”

Từ trong miệng Quản Lăng nghe được tên một nhân cách khác đối với Bộ Thời Nhận mà nói cơ hồ là chuyện không cách nào nhịn được, nếu lúc trước Quản Lăng không làm cho hắn hứng thú, hắn có thể không thèm để ý thân phận của mình là gì, nhưng hiện tại hết thảy đều không giống.

Thanh niên tên là Quản Lăng này hoàn toàn hấp dẫn hắn.

Chính là vì sao chứ? Là loại dáng vẻ rõ ràng cảnh giác rồi lại không tự giác muốn tới gần này?

Không, là bởi vì trong mắt cậu, bọn họ đều giống nhau…

Cậu hờ hững đối đãi mọi người, rồi lại không chút nào keo kiệt thiện ý của mình cho người giúp cậu, trực tiếp làm người không chịu nổi dâng lên một tia dục vọng.

Loại thiện ý bao vây trong cảnh giác này còn mê người như thế.

Như vậy, ngày mà cậu hoàn toàn buông cảnh giác, lại là dạng gì đây?

Mà trong nhiều nhân cách như vậy, cậu sẽ tiếp nhận ai?

Bất quá đây đều không trọng yếu, Prodi phát hiện cậu, nhưng hiện tại, cậu là vật sở hữu của mình.

Khóe môi câu lên, hai mắt Bộ Thời Nhận hiện lên một tia chiếm hữu mãnh liệt làm người ta sợ run, giống như con rắn độc đang nhìn chăm chú con mồi, phiếm ánh sáng tham lam mà cực nóng.

Rất nhanh, rất nhanh trong miệng của cậu, chỉ biết có một mình mình.

Đem cảm xúc quay cuồng trong ***g ngực áp chế lại, Bộ Thời Nhận vươn tay nâng lên chén cơm nhỏ trước mặt mình, hai mắt ám trầm chậm rãi quét về phía Quản Lăng.

Đang lén lút muốn xử lý cơm Quản Lăng thân mình cứng đờ, sắc mặt thảm đạm nhìn “Lý cảnh quan” đang cầm chén ý bảo mình, trong lòng thật lạnh thật lạnh.

Bộ Thời Nhận chọn mày, ôn nhu ngưng mắt nhìn Quản Lăng.

Mà cái này Quản Lăng xem ra thì trực tiếp biến thành tín hiệu uy hiếp!

Vì thế, dưới “Lý cảnh quan” thâm trầm nhìn chăm chú, cứu lại không có kết quả Quản Lăng hai mắt hàm lệ, run run rẩy rẩy cầm đũa lên.

Nhưng mà vào lúc này, “Lý cảnh quan” ngồi đối diện đột nhiên không rõ nguyên nhân trợn to hai mắt, khuôn mặt trong nháy mắt mãnh liệt mà run rẩy, biểu tình thống khổ đến dữ tợn, một tay nhanh chóng nâng lên bảo vệ đôi mắt của mình.

Bị tay ngăn cản màu mắt biến đổi không ngừng, trong chỗ sâu ý tức, Bộ Thời Nhận giống như đã sớm liệu được cái gì, bình tĩnh nói: 【 Prody, anh xác định muốn làm như vậy? 】

【 A, đây không phải là sớm hay muộn sao, tôi không tin, cậu không có nghĩ như vậy qua 】

Hắn đích thật là nghĩ qua, nhưng không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy mà thôi, nhanh đến hắn vừa mới làm, bọn họ liền có hành động.

Không chút nào phản bác lời Prody, Bộ Thời Nhận giờ khắc này ngữ khí có thể nói ôn nhu, như là một kẻ tù tội sắp thoát ra nhà giam, hưng phấn khẽ nở nụ cười.

【 Đúng vậy, chúng ta đều là giống nhau 】

Giây tiếp theo, mọi nhân cách đều nháy mắt xôn xao lên, hệ thống tinh thần vững vàng mấy năm, hoàn toàn bị đánh phá.

Trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn phát tác như điên điên này, Quản Lăng nhìn nhìn hai tô cơm lớn, vội vàng ném xuống đôi đũa trong tay, há mồm gọi người.

Nhưng nói còn chưa nói ra, Quản Lăng trước mắt tối sầm, đột nhiên bị người vươn tay kéo qua.

Năm ngón tay trên tay Quản Lăng khẽ run, tay đặt trên hai gò má sau một lúc lâu rốt cục chậm rãi hạ xuống, lộ ra làn da hơi tái nhợt dưới ánh đèn.

Quản Lăng cả người cứng ngắc nhìn “Lý cảnh quan” bên cạnh tựa hồ đã khôi phục, kinh hồn chưa định nói: “Lý, Lý cảnh quan, anh không sao chứ?”

“Ừ.”

Thản nhiên lên tiếng, “Lý cảnh quan” cũng không nhìn về phía Quản Lăng, mà là rũ mắt suy nghĩ chậm rãi đứng dậy, cũng vươn tay kêu phục vụ tới.

Khí chất quanh thân hán tựa hồ trong nháy mắt đã xảy ra chuyển biến rất nhỏ, tao nhã, ôn hòa giống như đã được giáo dục thượng đẳng nhất cười cười với Quản Lăng.

“Không có việc gì, ăn xong rồi sao?”

Mày rất nhỏ vừa động, Quản Lăng nhấp nhếch môi, cứ cảm thấy Lý cảnh quan giống như có chút kỳ quái.

Nhưng mà bởi vì góc chỗ ngọn đèn hôn ám, “Lý cảnh quan” lại buông xuống suy nghĩ, bởi vậy Quản Lăng chỉ là hơi cảm thấy quái dị, lại cũng không phát hiện, màu mắt “Lý cảnh quan” tựa hồ đã xảy ra thay đổi.

Ngược lại, sau khi “Lý cảnh quan” nói ra những lời này, Quản Lăng đột nhiên tỉnh ngộ.

Từ từ, ý của Lý cảnh quan ý đây là họ có thể đi rồi sao?

Nói cách khác cậu có thể không cần đối mặt với hai tô cơm sao ?!

Mừng tới phát khóc!

Lập tức, Quản Lăng đứng dậy đi qua “Lý cảnh quan”, đứng ở trước mặt phục vụ.

Trên mặt mang theo một chút kinh ngạc, “Lý cảnh quan” tựa hồ hiểu được cái gì, thoáng lui về phía sau một bước, đôi mắt xanh thẳm trong suốt vẽ ra ý cười, ôn hòa có lễ đi theo sau Quản Lăng.

Mà Quản Lăng sở dĩ làm như vậy, đúng vậy, cậu là vì tính tiền, nếu nói cậu mời khách, như vậy cho dù Lý cảnh quan sau đó lại thêm tô cơm, kia cũng…

Từ từ, hai tô cơm…

Trong lòng đột nhiên dâng lên một tia dự cảm không tốt, mà loại dự cảm này, khi Quản Lăng tiếp nhận giấy phục vụ đưa đến đã đạt tới cực điểm.

Cứng ngắc nhìn giá báo trên tờ giấy, Quản Lăng nháy mắt bị dọa ra mặt đầy máu.

Đột nhiên nhiều thêm một chuỗi số 0 là tình huống gì ?!

Chỉ là cơm mà thôi a thật sự mắc như thế có thể sao? ! !

Nói Lý cảnh quan lúc anh chọn cơm đến tột cùng có lo lắng đến tâm tình của tôi hay không a phắc!

Giờ này khắc này, nội tâm lần thứ hai hỏng mất Quản Lăng mắt mang tuyệt vọng lui về phía sau hai bước, nhét tờ giấy vào trong tay “Lý cảnh quan”.

Mặt không đổi sắc đi qua, Quản Lăng một câu “Tôi muốn đi WC trước”, liền lấy tốc độ như gió biến mất trước mặt “Lý cảnh quan”.

Dại ra nắm tờ giấy Quản Lăng nhét tới, “Lý cảnh quan” hơi đổi màu mắt, màu nâu thâm thúy hiện ra, chậm rãi phát ra một tiếng trêu đùa tán thưởng, “Cậu ấy thật biết điều, không phải sao?”

Cũng không chú ý tới người khách trước mặt không đúng, phục vụ nhìn tờ giấy bị cầm thật chặt, lúng túng nói: “Cái này, thưa ngài, phiền toái ngài…”

“A, thật sự là thật có lỗi.” Đôi mắt nháy mắt khôi phục màu trạm lam, trên mặt “Lý cảnh quan” mang theo xin lỗi, lấy tiền ra đặt trong tay phục vụ, tao nhã hơi vuốt cằm với cậu ta.

Vì thế, đợi cho Quản Lăng sau khi từ WC đi ra, vừa lòng phát hiện chuyện tờ giấy, tựa hồ đã hoàn mỹ giải quyết.

Cửa thủy tinh mơ hồ chiếu ra một thân ảnh thon dài, đánh giá Lý cảnh quan tám phần là đã ở bên ngoài chờ mình, Quản Lăng khụ hai tiếng, mặt than đi đến cửa.

Nhưng nháy mắt khi Quản Lăng mới vừa tới cửa, bên tai thấp thấp truyền đến tiếng nói chuyện với nhau, làm cậu không tự giác dừng lại cước bộ.

“Người đứng ở cửa kia, hắn là người nước ngoài sao, mắt là màu lam.”

“Đúng vậy, hắn không phải vừa mới đi ra ngoài sao? Hình như đang đợi người đi, thật ôn nhu, giống hoàng tử vậy.”

Đó là hai cô phục vụ, mấy cô nhỏ giọng thì thầm, cũng thường thường nhìn xung quanh cửa.

Quản Lăng trong lòng giật mình một cái, xuyên thấu qua thủy tinh nhìn lại phía ngoài, nhưng không nhìn thấy bất luận kẻ nào trừ Lý cảnh quan.

Mặt không đổi sắc đứng ở nơi cửa, Quản Lăng căn cứ tầm mắt của hai cô phục vụ kia mơ hồ có thể xác nhận người mà các cô đàm luận đích thật là Lý cảnh quan.

Nhưng mà, đôi mắt màu lam?

Loại cảm giác quen thuộc quỷ dị này…

Không biết vì cái gì đột nhiên nhớ tới con ngươi màu trạm lam mình nhìn thấy ở trên xe giao thông công cộng, khẽ nhếch nhếch môi, Quản Lăng nhìn “Lý cảnh quan” ngoài cửa tựa hồ đang trong trạng thái trầm tư, theo bản năng thả nhẹ cước bộ lén lút bước ra cửa, chậm rãi tới sát bên “Lý cảnh quan”.

Nhưng ngay khi Quản Lăng sắp tiếp cận “Lý cảnh quan”, “Lý cảnh quan” hữu ý vô ý liếc nhìn thủy tinh, hai mắt màu lam nháy mắt chuyển biến, quay đầu lại nhìn về phía Quản Lăng.

Quản Lăng nao nao, nín thở chống lại đôi mắt đen trắng rõ ràng của Lý cảnh quan.

“Làm sao vậy?” Nhìn biểu tình Quản Lăng giống như là có chút dại ra, đi ra cấp cứu đích thực chính là Lý cảnh quan có chút bất an nói.

Quản Lăng: “… Không, không có việc gì.”

Gật gật đầu, Lý cảnh quan thật cẩn thận quan sát một phen, sau khi không phát hiện Quản Lăng có cái gì dị thường mới hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, trên mặt nghiêm túc hiện ra vài phần nhu hòa.

“Ừ, cơm nước xong hãy mau về trường học đi, tôi còn một số việc ở cảnh cục chưa xử lý, không đưa cậu đi được.”

Quản Lăng cố gắng khống chế biểu tình, để cho mình thoạt nhìn chẳng phải khiếp sợ, nhưng phát ra thanh âm vẫn mang theo run rẩy khó có thể ngăn chặn, “Được… được.”

Lý cảnh quan: “…”

Nhíu mày, Lý cảnh quan thở sâu, tiến lên một bước nói: “Quản Lăng, cậu.”

Phản xạ có điều kiện lui về phía sau một bước, cái này, Quản Lăng rốt cục phát hiện có cái gì không đúng.

Lý cảnh quan biết tên của cậu?

Lý cảnh quan vì sao lại biết tên của cậu, cậu rõ ràng nói cho Lý cảnh quan mình tên Quản Quyển!

Cậu chưa từng nói với Lý cảnh quan tính danh chân chính của mình, trừ phi, trừ phi Lý cảnh quan quen biết mình.

Nhìn khuôn mặt Lý cảnh quan giống hệt bạn cùng phòng, Quản Lăng không nhịn được sợ run cả người.

Màu mắt Lý cảnh quan chuyển biến rất nhanh, cơ hồ nháy mắt biến thành tối đen, nhưng cho dù trong nháy mắt thông cũng đủ rồi, bởi vì Quản Lăng thấy rõ ràng, trước đó, đôi mắt Lý cảnh quan là màu lam.

Cậu đột nhiên nhớ tới đêm hôm đó bạn cùng phòng đột nhiên biến màu hai mắt, mà rất có khả năng, đó cũng không phải ảo giác của cậu.

Lời nói thốt ra một khắc kia làm Lý cảnh quan liền ý thức được sai lầm của mình, chợt vẻ mặt ảo não nhìn về phía Quản Lăng.

Nhân cách trong cơ thể đã hoàn toàn được giải phóng, cái cân ổn định một khi bị nghiêng, liền sẽ phát sinh chuyện không cách nào đoán trước được.

Cánh tay run nhè nhẹ, Lý cảnh quan khống chế bản thân rời xa Quản Lăng, đè thấp thanh âm nói: “Chính cậu cẩn thận.”

Dứt lời, Lý cảnh quan nhanh chóng xoay người, đi nhanh rời khỏi tầm mắt Quản Lăng.

Mặt không đổi sắc nhìn thân ảnh Lý cảnh quan từ từ biến mất, Quản Lăng lúc này nội tâm chỉ có thể dùng hai chữ kinh khủng để hình dung.

Chờ đã cái gì gọi là chính cậu cẩn thận?

Cho nên nói chẳng lẽ sẽ xảy ra chuyện gì yêu cầu cậu cẩn thận sao? !

Cậu rõ ràng chỉ là một sinh viên bình thường được chứ?

Loại lời kịch phim kịnh dị đến tột cùng vì sao lại xuất hiện ở trên người cậu a phắc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.