Thanh Quan

Chương 206: Chương 206: Chức vụ mới. (1)​




Tỉnh ủy trực tiếp phái tổ điều tra xuống dưới, do một phó chủ tịch tỉnh dẫn đội, việc này trong lịch sử quan trường chưa từng phát sinh qua, trải qua nửa tháng tra xét, vị phó chủ tịch tỉnh trực tiếp hạ lệnh thủ tiêu ba nhà xí nghiệp long đầu gây ô nhiễm của Dược Mã hương, đem máy móc nhà xưởng tiến hành đấu giá, tài chính lấy được dùng cải thiện hoàn cảnh đất đai cùng trị bệnh cho thôn dân của hương trấn nơi này.

Đây là thái độ của quân bộ, cũng là thái độ của tỉnh ủy. Bộ đội đặc chủng Mị Ảnh nhận được mệnh lệnh của thượng cấp, rời khỏi Hạ Sơn thôn quay về quân doanh, nhưng trước khi đi mỗi người còn đập cho Tần Mục một quyền, làm xương cốt của hắn như bị vỡ, khiến hắn không ngừng hung tợn trừng mắt nhìn Hàn Tuyết Lăng.

Vẻ mặt Hàn Tuyết Lăng tươi cười đắc ý, ngồi xổm trước mặt Tần Mục, nhỏ giọng nói:

- Tần Mục, tôi cho anh biết, cho dù kết hôn anh cũng đừng mong quản được tôi, anh thích tìm ai thì tìm, tôi thuộc về bộ đội.

Nói xong cũng như những quân nhân khác đánh vào ngực Tần Mục một quyền, lúc này mới đứng lên nói:

- Lão binh giải ngũ vì quốc gia làm nhiều cống hiến, trở lại địa phương thế nhưng phải chịu đãi ngộ như vậy, những quan viên như các anh ah, hừ!

Hàn Tuyết Lăng mang theo bộ đội rời đi, Tần Mục biết nếu chuyện này không liên quan tới lão binh giải ngũ thì nàng chắc chắn sẽ không giúp mình. Hoặc là nói nàng không phải đang giúp mình mà là tức giận vì tình huống các lão binh giải ngũ gặp phải.

Tổ điều tra tỉnh ủy bày tỏ thái độ cho quân đội rõ ràng, sau đó hợp tác cùng Ban kỷ luật thanh tra bắt đầu tiến hành tra xét quan trường ô dù. Không chỉ đơn thuần là huyện Tây Bình, chỉ cần là chuyện liên quan tới nhà xưởng gây ô nhiễm toàn bộ đều đặt lên bàn của tổ điều tra.

Tần Mục cùng Mã Trường Hà trở lại Dược Mã hương, đều tiếp nhận tổ điều tra triệu tập. Nhưng từ sau khi Mã Trường Hà bị tổ điều tra gọi đi, không còn thấy xuất hiện ở địa bàn Dược Mã hương, mà Tần Mục sau khi được triệu tập trở về, liền nhận được điện thoại của Tần lão gia tử.

Trong điện thoại, Tần lão gia tử đầu tiên phê bình hắn cùng Hàn Tuyết Lăng một phen. Ánh mắt của các nhân vật trong thủ đô đều sáng như tuyết, sự tình do Hàn Tuyết Lăng dẫn dắt bộ đội đặc chủng Mị Ảnh xuất động, bắt nguồn từ Dược Mã hương do Tần Mục quản lý, hai vị hôn phu thê đùa giỡn trò xiếc này ai cũng đoán ra. Quan hệ giữa Tần Mục cùng Hàn Tuyết Lăng ở trong cao tầng thủ đô không còn gì bí mật, thậm chí hai người đính hôn còn làm chính đàn cao tầng xảy ra chút chấn động, việc này Tần Mục cũng không hay biết. Lão gia tử dùng thân phận trưởng bối quở mắng Tần Mục cả gan làm loạn, nhưng lại đối với việc Tần Mục lật cái nắp tại Dược Mã hương đưa ra đánh giá cao độ. Đương nhiên lão gia tử nói chuyện rất có tiêu chuẩn, chỉ nói một câu “miễn cưỡng xem được” xem như khen hắn, làm cho hắn cảm thấy kích động.

Sau khi lão gia tử cúp điện thoại, kế tiếp nhận được điện thoại của Cao Phái. Ý tứ của Cao Phái bảo Tần Mục tạm tránh đầu sóng ngọn gió, phát động một ít quan hệ đem Tần Mục điều tới văn phòng tỉnh ủy tỉnh Bắc Liêu làm chức quan nhàn tản, lịch lãm hai ba năm sau hãy thả ra lần nữa. Tần Mục suy nghĩ một chút, biết lúc này mình chưa thể đi. Thân phận của hắn hiện tại khi vị phó chủ tịch tỉnh dẫn tổ điều tra đi xuống đã bị suy đoán, hắn ở lại Dược Mã hương có thể giúp tổ điều tra hoàn toàn lật mở cái nắp che kín nơi này. Nếu hắn đi rồi, chỉ sợ sẽ xuất hiện một ít kẻ đục nước béo cò nhân cơ hội quấy đục, đây là điều mà Tần Mục không hi vọng nhìn thấy.

Nếu đã làm thì phải nhổ tận gốc, nếu chỉ động mặt ngoài thì phiêu lưu lần này của hắn chỉ là uổng công.

Trong điện thoại Tần Mục không nói rõ, chỉ nói tuổi cùng tư lịch của mình vẫn thích hợp giao tranh dưới cơ sở. Loại lý do này hắn không chỉ dùng lần đầu, Cao Phái thở dài, hiểu được băn khoăn của hắn, chỉ dặn dò hắn nên cẩn thận một ít, quan trường hung hiểm, cho dù là lão gia tử có đôi khi cũng không làm được tận thiện tận mỹ.

Tần Mục cười đáp ứng, hai người trò chuyện việc nhà trong chốc lát mới cúp điện thoại.

Sự kiện của Dược Mã hương bại lộ sau khi bị điều tra, gốc rễ càng lấy càng sâu, cuối cùng toàn bộ các cấp chính phủ thành phố Thanh Thủy bắt giữ vài đại sâu mọt, đem cái nắp của Dược Mã hương hoàn toàn vạch trần, đem côn trùng gây hại ẩn trong bóng tối một lưới bắt hết. Bên trong ngành lệ thuộc trực tiếp vào thành phố Thanh Thủy có một cục trưởng cùng ba phó cục trưởng xuống ngựa, ban thường ủy thành phố bị tỉnh ủy khiển trách nặng nề.

Hậu phó bí thư cùng Hầu Cửu Châu có quan hệ thân thích với xưởng trưởng Hầu Vạn Lâm nên cũng bị tổ điều tra triệu tập, nhưng bởi vì không có chứng cớ nói rõ bọn họ quan hệ tới lợi ích trực tiếp với nhà xưởng, cho nên không rơi vào đả kích. Hậu phó bí thư giáo dục Hầu Cửu Châu, quan trường từng bước hung hiểm, ai biết khi nào vô ý sẽ bị hủy diệt, yêu cầu Hầu Cửu Châu nên tạm lánh đầu sóng ngọn gió trước khi chuyện này được giải quyết.

Nhìn thấy một đám nhân vật thành ủy vênh váo tận trời sau khi đi vào tổ điều tra cũng không còn đi ra, Hầu Cửu Châu tuôn mồ hôi lạnh, trong lòng thầm hô may mắn Cừu Tiểu Thiền không phát động, bằng không hắn nhất định không phủi sạch được liên quan.

Đợi khi chuyện này đi qua đã là cuối tháng hai âm lịch, khắp nơi tràn đầy màu xanh biếc làm lòng người vui sướng. Bên trong trại tạm giam ở thị trấn, Tần Mục gặp mặt Mã Trường Hà từng phong quang vô hạn. Lúc này hốc mắt hắn hãm sâu, đã có tóc bạc, có vẻ già lão hơn rất nhiều.

Nhìn thấy Tần Mục, Mã Trường Hà nhìn chằm chằm vào hắn cả buổi không nói lời nào, trong ánh mắt toát ra vẻ phẫn nộ, đau lòng, kinh ngạc cùng không cam tâm. Tần Mục biết hắn còn chưa hoàn toàn nhận thức được sai lầm của mình, lấy ra điếu thuốc đưa cho hắn.

Mã Trường Hà cầm điếu thuốc, Tần Mục châm lửa giúp hắn, hắn rít sâu một hơi. Tần Mục ngồi vào ghế dựa, một tay đặt lên huyệt thái dương lẳng lặng nhìn hắn.

Hút hơn phân nửa điếu thuốc, Mã Trường Hà trừng mắt cười lạnh nói:

- Người trẻ tuổi, tính tình của anh quá cấp.

Tần Mục thở dài, trong khoảng thời gian này Mã Trường Hà đã có thể khẳng định tổng đạo diễn sự kiện lần này chính là Tần Mục, người vẫn luôn bị hắn áp chế. Nếu suy nghĩ cẩn thận như vậy Mã Trường Hà cũng hiểu được vì sao một bí thư đảng ủy hương trấn như hắn xuống ngựa mà cùng tồn tại trong ban lãnh đạo như Tần Mục vẫn bình yên vô sự. Mang theo sự không phục cùng xem nhẹ Tần Mục, vì vậy hắn mới nói ra một câu như thế, trong giọng nói lộ ra vẻ không cam tràn đầy.

Tần Mục châm một điếu thuốc, khói nhẹ lượn lờ làm khuôn mặt có chút non nớt của hắn biến thành cao thâm. Hắn chậm rãi phun ra ngụm khói, có chút mệt mỏi nói:

- Mã bí thư, tuy rằng tôi trẻ tuổi, nhưng tôi cho ông biết chuyện này không có lớn nhỏ, chỉ cần cho tôi thấy, nhất định phải lập tức hủy diệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.