Thanh Quan

Chương 205: Chương 205: Hành động lôi đình. (2)​




Tần Mục gật gật đầu, chậm rãi nói:

- Hết thảy đều sẽ tốt. Chúng ta chỉ cần trôi qua thời gian xây dựng nhà xưởng mới này, nghiệp vụ của nhà xưởng sẽ giúp nhân dân có cơm no.

Hắn cầm cây bút trong tay, vô ý thức vẽ vài nét, sau đó còn nói thêm:

- Như vậy đi, vài ngày nữa tôi đi thăm cha mẹ cô, nghe Quý tổng giám đốc nói, văn phòng cải cách hình như cần đi an ủi ủy lạo lão công nhân viên chức, đến lúc đó sẽ đem gia đình cô ưu tiên bên trong.

Cừu Tiểu Thiền nghe không hiểu cái gì gọi là đi an ủi lão công nhân viên chức, nhưng nghe cách nói của Tần Mục hình như là không tệ lắm. Trong lòng nàng càng thêm rối rắm, nghĩ đến camera mi ni giấu trong túi của mình, trong lòng không ngừng bồn chồn.

Tần Mục uống ngụm trà, chép miệng, nhìn tình huống Dược Mã hương tuy rằng có vẻ tốt, nhưng ngăn không được có những thanh âm không hài hòa. Hắn buông chung trà, gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt như có suy nghĩ nhìn Cừu Tiểu Thiền, nhẹ nhàng nói:

- Có việc nên nghĩ nhiều đến cha mẹ của cô.

Một câu nói đơn giản lại giống như chùy sắt gõ lên trong lòng Cừu Tiểu Thiền. Nàng đột nhiên ngẩng đầu, nhìn ánh mắt như nhưng rõ hết thảy của Tần Mục, trong lòng càng hốt hoảng, nghĩ đến việc mình tiếp cận với hắn, trên mặt cảm thấy nóng lên.

Tần Mục nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của Cừu Tiểu Thiền, trong lòng đã có chút hiểu ra. Hắn đứng lên, thở dài, chậm rãi đi ra cửa phòng, đem căn phòng trống lưu lại cho Cừu Tiểu Thiền.

Đi ra cửa, Tần Mục thoáng cân nhắc một chút, bưng chung trà đi vào phòng của Mã Trường Hà. Cái nắp của Dược Mã hương tuyệt đối do một tay Mã Trường Hà tạo ra, Tần Mục muốn ôm tia cố gắng cuối cùng, hi vọng thời khắc sau cùng có thể thuyết phục Mã Trường Hà.

Nhưng vừa nhìn thấy Tần Mục tiến vào, Mã Trường Hà liền đứng lên, miệng nói:

- Đám tiểu tử kia, nhàn rỗi luôn tìm việc cho tôi. Tần hương trưởng, anh ngồi trước, tôi đi ra ngoài có chút việc.

Hắn không cho Tần Mục cơ hội nói chuyện, để trong lòng Tần Mục hoàn toàn hiểu được Mã Trường Hà thật sự quyết tâm sai lầm đến cuối cùng, không có nửa điểm cơ hội quay đầu lại.

Nếu như vậy đành trực tiếp mở cái nắp, nhìn xem bên trong rốt cục cất giấu giòi bọ rận rệp gì.

Ngày mười sáu tháng Giêng, thời tiết thật tốt. Cơn gió thổi qua không gian, mang theo chút vẻ ấm áp, mọi người sau một đoạn thời gian nghỉ tết, bắt đầu cuộc sống bận rộn, huyện Tây Bình bắt đầu tiến vào hành trình năm 92.

Buổi sáng Tần Mục trang trọng mặc vào bộ quần áo Tôn Trung Sơn, cuộc chiến hôm nay xem như mở màn. Hắn cùng Hàn Tuyết Lăng đều nhận phiêu lưu không nhỏ, không thể có nửa điểm qua loa.

Ăn cơm xong, Tần Mục ngồi trong phòng làm việc uống trà hút thuốc, tay thật ổn định, không hề có chút bộ dạng run rẩy, không hề bộc lộ ra tâm tư hưng phấn hay lo lắng trong lòng.

Mã Trường Hà đã tới văn phòng, Tần Mục xuyên thấu qua cửa sổ nhìn hắn, nhẹ giọng thở dài. Đồng hồ treo tường vang lên, khe khẽ, gõ vào nội tâm Tần Mục, làm hắn cảm giác có chút áp lực, đứng bên cửa sổ nhìn lên mây trắng trên không trung bên ngoài.

- Đinh linh linh!

Thanh âm chuông điện thoại vang lên dồn dập, trong lòng Tần Mục chấn động, đến đây!

Mười sáu tháng Giêng, sự kiện tại Dược Mã hương Hạ Sơn thôn giống như một cỗ gió xoáy quét qua chính đàn huyện Tây Bình.

Quân khu có mệnh lệnh vì phát huy ủng hộ đối với lão binh trong kháng chiến, hành động do quân khu tỉnh Tây Túc ủng hộ việc kiểm tra thân thể cùng cuộc sống hàng ngày của lão binh theo chính sách “Lão binh mười năm” được mở ra. Loại sự tình này trong lịch sử nước cộng hòa còn chưa quan hệ đến danh nghĩa “tổng điều tra”, nhưng sự tình như vậy vẫn rõ ràng xảy ra. Bộ đội đặc chủng Mị Ảnh trú đóng gần quân doanh huyện Tây Bình mang theo quân y cùng dụng cụ kiểm tra tiến thẳng tới Hạ Sơn thôn huyện Tây Bình, tiến hành kiểm tra thân thể cho lão binh xuất ngũ đạt được huân chương vinh dự, nhưng “ngoài ý muốn” biết được lão binh đã nằm trên giường nhiều năm, đã bị bệnh cực kỳ nghiêm trọng.

Đối với cách nói của cán bộ thôn về chuyện “lão binh trước khi giải ngũ về thôn đã bị bệnh nặng”, nữ giáo quan trung tá Hàn Tuyết Lăng của bộ đội đặc chủng Mị Ảnh không phát biểu cách nhìn, trực tiếp mệnh lệnh bộ đội đặc chủng đem hai gã cán bộ thôn khống chế lại, lấy danh nghĩa bộ đội đặc chủng hướng ra lời phát biểu của chuyên gia đối với cách nhìn bệnh tình của lão binh giải ngũ, nhấn mạnh Hạ Sơn thôn tồn tại sự ô nhiễm cực kỳ nghiêm trọng, yêu cầu quân bộ tiến hành áp lực với chính phủ địa phương, điều tra rõ chân tướng che giấu sau chuyện này.

Quân khu trực tiếp hạ mệnh lệnh bộ đội đặc chủng Mị Ảnh đóng quân tại Dược Mã hương Hạ Sơn thôn, tiến hành xác minh chuyện này. Một đám quân nhân võ trang mặc quần áo rằn ri đem lều trại dã ngoại dựng lên bên ngoài Hạ Sơn thôn, kéo quân cảnh tuyến thật dài, khiến cho Lưu Đại Hữu mang theo người của cục công an huyện đuổi tới cũng không dám bước qua quân cảnh tuyến nửa bước.

Lưu Đại Hữu cũng cảm thấy khiếp sợ, nhưng hồi tưởng lại lời nhắc nhở của Tần Mục, có vài phần tính toán. Hắn mệnh lệnh đội phó đội hình trinh Vương Chí cùng quan chỉ huy của đối phương tiến hành khai thông, bản thân lái xe một mình chạy về thị trấn báo cáo tình huống, chẳng qua khi đi trên đường hắn lại cười ha ha, nhưng chỉ là không có người nào hay biết mà thôi.

Tần Mục cùng Mã Trường Hà đều nhận được thông tri, làm cán bộ địa phương họ nhất định phải ra mặt đối thoại với quân đội. Bởi vì biểu diễn cho đầy đủ, Tần Mục cùng Hàn Tuyết Lăng phải giả vờ như không quen biết, cho nên vừa gặp mặt đã bị một câu của nữ trung tá “đem bọn họ bắt lại”, sau đó bị mấy quân nhân cường tráng bắt trói.

Tần Mục cảm thấy mấy quân nhân kia như cố ý đánh hắn một quyền lại đá hắn một cước, Mã Trường Hà lại bị bắt trói ném sang một bên, chỉ riêng hắn bị bọn họ chà đạp. Tuy rằng không đau lắm, nhưng làm Tần Mục vô cùng buồn bực, vì sao chỉ riêng mình chịu hưởng thụ loại đãi ngộ đặc thù này.

Thế nhưng hắn lại không nghe thấy khi Hàn Tuyết Lăng đi ra bên ngoài lều trại thật xa, lại phát ra tiếng cười thanh thúy vang mãi không ngừng.

Lão binh giải ngũ gặp phải đãi ngộ không công bằng, sau khi về quê bị nhiễm bệnh hóa học, cán bộ địa phương vì phát triển kinh tế mà bao che sản nghiệp có tính ô nhiễm môi trường nặng, báo cáo được trực tiếp đưa lên trên bàn làm việc của các đại lão quân bộ tỉnh Tây Túc, lập tức gợi lên phẫn nộ của các vị đại lão, liên tục đưa ra kháng nghị đối với chính phủ địa phương, yêu cầu tỉnh ủy Tây Túc phải đưa ra lời giải thích với quân bộ nơi này.

Tỉnh ủy Tây Túc tỏ vẻ nhất định trong thời gian ngắn điều tra rõ chân tướng sự việc, đối với nhà xưởng tạo thành ô nhiễm áp dụng tịch thu tiêu hủy giấy phép, nghiêm lệnh chỉnh đốn cùng cải cách thậm chí là sử dụng biện pháp thủ tiêu. Quan viên địa phương nếu có người tham dự bên trong, làm ô dù trong sự kiện này, tỉnh ủy tuyệt không nuông chiều, điều tra một người bắt một người, trả lại cho nhân dân một hoàn cảnh cuộc sống khỏe mạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.