Thanh Quan

Chương 201: Chương 201: Học vấn mạt chược. (1)​




Chuyến đi này ra về chẳng vui, Tần Mục ngồi trong xe không ngừng suy nghĩ làm sao phát triển Dược Mã hương, Hàn Tuyết Lăng nói chuyện hắn cũng không để ý. Thấy bộ dạng không yên của hắn, Hàn Tuyết Lăng trực tiếp cho xe ngừng lại trong bãi đỗ của Vương Phủ Tỉnh, tự mình ra ngoài đi dạo suốt mấy giờ mới quay về, mà Tần Mục cũng ngồi yên trên xe ngủ gật.

Hàn Tuyết Lăng là một cô gái tâm cao khí ngạo, làm sao chịu được bị Tần Mục không xem trọng như thế. Trong những công tử gia tại thủ đô có bao nhiêu người muốn cưới nàng, tự nàng cũng biết rõ, nhưng nàng lại gặp phải một hũ nút như vậy, làm trong lòng nàng sinh ra khó chịu khúc mắc, không đánh thức hắn mà trực tiếp lái xe về thẳng chỗ ở của Tần lão gia tử.

Nhưng làm Hàn Tuyết Lăng không nghĩ tới chính là người của Tần gia có mặt đầy đủ không thiếu ai, Ông Văn Hoa là mẹ của Tần Mục lần đầu tiên nhìn thấy nàng, nhất định phải lưu nàng ở lại ăn cơm chiều.

Khi nhìn thấy gương mặt không chút nụ cười của Tần Mục, Hàn Tuyết Lăng chợt cảm thấy cuộc đời này của mình chẳng khác gì một tuồng kịch buồn cười.

Qua đêm trừ tịch, Tần Mục mới biết được đến nhà lão thủ trưởng chúc tết là tình huống thế nào, quả thật là đại lão tập hợp, một nhóm người cung kính đứng ngoài đại viện, dựa theo thứ tự cấp bậc đi vào chúc tết cho lão gia tử.

Hôm nay nhìn lão gia tử có vẻ thoải mái, mặc một thân áo bông màu đỏ, quần màu xanh đen, trịnh trọng đem Tần Mục giới thiệu cho quan chức khắp nơi đến chúc tết. Cả ngày tiếp xúc, Tần Mục xem như đã biết có tư cách đến chúc tết cho lão gia tử cấp bậc thấp nhất cũng phải tới tỉnh bộ cấp, đây đều là địa vị cao mà Tần Mục còn chưa nghĩ tới, vì vậy hắn lợi dụng trạng thái của một thiếu niên đối đãi những nhân vật quyền cao địa phương thủ đô này.

Suốt một buổi sáng Tần lão gia tử hứng trí không giảm, mỗi người đều nhìn thấy rõ hắn thật xem trọng cháu trai đã mất mà tìm được này, người có ý chí liền ghi nhớ tên của Tần Mục, sau này khi đến thủ đô có lẽ sẽ có cơ hội làm quen một chút.

Bí thư tỉnh ủy Ngôn Tố tỉnh Tây Túc cùng chủ tịch tỉnh Trương Vạn Niên càng thêm mẫn cảm với tên của Tần Mục. Bọn họ vẫn luôn nghĩ không ra tại thị trấn nghèo khó làm sao có thể xuất ra hai bản thảo có thể tốc hành thẳng lên trên, thậm chí khiến cho mặt trên xem trọng, lúc này xem như hiểu được vị thôn trưởng, trưởng trấn nho nhỏ kỳ thật ở sau lưng còn có một gốc đại thụ trăm năm bao phủ, trong lòng liền có tính toán, chỉ hận không thể lập tức quay về căn dặn trực hệ của mình phải chú ý Tần Mục của huyện Tây Bình.

Bọn họ sẽ không nói rõ thân phận của Tần Mục, điểm này phi thường kiêng kỵ. Lão nhân đem Tần Mục đặt tại huyện nghèo khó, khẳng định có dụng ý sâu đậm, nếu không phải họ có gan suy đoán chỉ cần chú ý đừng đụng phải viên địa lôi kia, mọi sự chỉ cần cẩn thận hơn là được.

Sau mười một giờ sáng, những nhân vật chờ chúc tết bên ngoài đều rời đi. Quy củ của lão gia tử, hàng năm chúc tết chính là buổi sáng đãi khách, lúc chiều người một nhà họp mặt cùng nhau chơi mạt chược. Chẳng qua buổi chiều là thời gian lão gia tử nghỉ ngơi, chơi mạt chược chỉ là lý do mà thôi.

Nhưng năm nay hưng trí của lão gia tử rất tốt, ăn cơm xong đã la hét cho bọn tiểu bối chia bàn. Trong đại sảnh đặt bốn bàn, một bàn là lão gia tử, cùng chơi có Cao Phái cùng dượng cả. Vốn phải do dượng hai lên bàn, lại bị lão gia tử trực tiếp đuổi ra, để Tần Mục tiếp nhận vị trí của dượng hai.

Một lần này tỏ thái độ làm những người đời thứ ba trong gia tộc đều lộ vẻ mặt hâm mộ. Bàn thứ nhất là địa phương nào, đó là nơi chỉ có nhân vật lĩnh quân trong nhà mới có thể ngồi xuống.

Tần Mục cũng cảm giác có chút không quá thích hợp, nhiều lần chối từ, nhìn thấy lão gia tử muốn nổi giận lật bàn, đành nghe theo lời dượng ba ngồi xuống, miệng còn liên tục giải thích với dượng hai, khiến dượng hai cũng ngượng ngùng đi sang bàn khác, đành dời ghế ngồi sau lưng hắn.

Trong nước có câu tục ngữ, nhìn phẩm cách đánh bài mà nhìn ra được nhân phẩm người đó. Một trận bài đi qua, dượng hai thật có chút kinh hãi. Tần Mục đánh bài công chính trung hậu, hoàn toàn dùng từ vững chắc ổn định mà hình dung, cho dù là không ngừng bài cũng bảo trì không phóng pháo, thẳng đến khi Cao Phái cấp điểm pháo cho lão gia tử, Tần Mục cũng không để dược ba là nhà dưới ăn bài, cũng không thả ra một con bài nào.

Trận thứ hai, Tần Mục xông ra kỳ phong, không cho người khác làm bài đồng thời dừng bài, vẫn đơn độc treo bài. Lúc này Tần lão gia tử xem bài trong tay, ha ha cười nói:

- Nhìn xem bài, lục thất bát đồng, lại sờ được cửu đồng, thật đúng là không phối hợp.

Nói xong đang muốn đem cửu đồng ném ra, nhìn thoáng qua biểu tình của mọi người lại đưa tay rụt trở về.

Vừa rụt lại, trong lòng dượng hai như ngứa ngáy, sắc mặt thoáng biến đổi. Trong tay Tần Mục treo cửu đồng, hơn nữa đã đánh ra hai, nếu Tần lão gia tử không đánh, Tần Mục sẽ bị buộc đổi bài quốc sĩ.

Thần sắc hắn bất động, ngồi vững nơi kia, ánh mắt nhìn vào bài trong tay, giống như hoàn toàn thờ ơ với động tác của Tần lão gia tử.

Nhưng đời này Tần lão gia tử duyệt vô số người, dượng hai đã sớm định hình trong lòng Tần lão gia tử, thấy hắn nhướng mày, chỉ biết trong tay Tần Mục mười phần là cửu đồng, lại nở nụ cười nói:

- Dừng lục cửu đồng giống như không tệ.

Lần này dượng hai càng thêm kích động, nếu Tần lão gia tử dừng bài, cửu đồng trong tay Tần Mục thành tử bài, đánh ra liền điểm pháo, không đánh là tử đình, xem như lâm vào địa bộ tiến lui đều khó, hơn nữa nếu Tần Mục còn đem cửu đồng đánh ra, cũng có chút hiềm nghi đòi mưu lợi.

Nhưng Tần lão gia tử vẫn đánh ra cửu đồng, tràn đầy ý tứ hàm xúc nhìn Tần Mục.

Lúc này dượng hai mới phát hiện hành động này của lão gia tử có điểm ý tứ khảo nghiệm Tần Mục bên trong, quả nhiên là từng bước cạm bẫy. Tần Mục có thể bảo trì an tĩnh như nước trong lời thử nghiệm ngôn ngữ của lão gia tử, người khác không biết nhưng dượng hai khẳng định Tần Mục đã được lão gia tử xem trọng.

Hiện tại lại thêm một vấn đề khó khăn bày ra trước mặt Tần Mục, nếu lão gia tử cố ý phóng hồ cấp Tần Mục, hắn rốt cục là hồ hay không hồ?

Hai người dượng khác cũng cảm giác được không khí có chút quái dị, đều đưa mắt nhìn qua Tần Mục.

- Hồ!

Khóe môi Tần Mục khẽ cười, đem bài đẩy ra, cười hì hì nói:

- Nhiều năm như vậy vẫn là lần đầu thu được tiền mừng tuổi của ông nội, thật sự là cao hứng nha.

Mọi người đang ngồi ánh mắt đều nhìn chằm chằm thế cục bên đây, thấy Tần Mục dám hồ bài của lão gia tử, trong lòng oán thầm hắn đúng là lớn mật. Trong lòng ai không muốn thua ít tiền làm lão gia tử vui vẻ, hắn lại không chút do dự ăn hồ của lão gia tử, còn nói ra lời trêu chọc.

- Ha ha ha ha…

Tần lão gia tử cất tiếng cười to, đứng dậy nói:

- Được rồi, mấy đứa chơi đi, ông nên đi ngủ trưa.

Nói xong mang theo dáng tươi cười nghiền ngẫm rời khỏi đại sảnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.