Thập Lý Hồng Liên Diễm Tửu

Chương 12: Chương 12




CHƯƠNG 12

Đêm.

Khách *** Phúc Thọ.

Trong buổi tối này, luôn thích uống một vò rượu. Đáng tiếc khuynh đàn ẩm chi, khó biết được mùi vị. Dựa vào hành lang, bất quá lâu ngày, cái bình ôm trong ngực cũng mất đi nhiệt độ.

Liếc mắt nhìn lại, ngọn đèn ngoài lâu vẫn sáng, ngàn nhà một màu đỏ thắm.

Phòng chữ thiên bên trái ta đèn vẫn sáng, thân ảnh của nha đầu Tuyết Chi bên cửa sổ lúc sáng lúc tối. Ta chạm nhẹ mặt của mình, đau đến nhe răng trợn mắt.

Mới nhớ tới không ít truyền thuyết trong dân chúng, giá cả của phòng chữ Kim là cao nhất, nhưng chưa bao giờ bỏ trống. Đưa mắt một cái sang bên phải, bên trong một mảnh tối đen.

Trùng hợp đúng lúc tiểu nhị đi tới, ta hướng tới hắn lớn tiếng hỏi: “Tiểu nhị ca, sao phòng cách vách này lại không có người?”

Tiểu nhị khách *** ánh mắt gian tà đảo qua phòng chữ Kim, cười nói: “Phòng này có người đặt trước, thế nhưng mà được trả giá gấp bội.” Nói xong vươn ra ba đầu ngón tay.

“Đặt trước lại không ở, không phải lãng phí tiền quá sao?”

“Vị khách quan kia chỉ nói không ai được vào, những cái khác tiểu nhân không rõ.”

“Đạo lý này… kẻ có tiền thật đúng không ít.”

“Xem cách cô nương đó ăn mặc, có chút không giống như một kẻ có tiền.”

“Hả? Là một cô nương sao?”

“Đúng vậy. Cô nương ấy rất xinh đẹp, nói chuyện cũng rất nhỏ, một thân bạch y, chính là trong chỗ tay áo này có một bạch hồ, có ba cái đuôi.” Hắn chỉ chỉ chính ống quần của mình. “Hồ ly tuy nhỏ, nhưng gây chú ý vô cùng. Ngay cả tiểu nhân cũng ít thấy thứ đặc biệt như vậy…”

“Khoan đã, ngươi nói, nơi này có hồ ly?”

“Đúng vậy.”

Trên tay xăm bạch hồ, chuyện như vậy, ta nghĩ hẳn là sẽ không lặp lại.

Cô nương kia hẳn là người Thiên Sơn.

Người trên Thiên Sơn, có thể nói là chốn thần bí nhất trong võ lâm. Tin về Thiên Sơn, một năm có thể có tới vài cái vô cùng kỳ lạ.

Thiên Sơn, Yên Ảnh thành, nhất cung tam quan, ngũ môn, nhị thập bát lâu, vị trí cụ thể nơi nào, khi nào xuất hiện, không người biết. Nhưng đối với dấu hiệu của Thiên Sơn, mọi người đều biết.

Lời người nói thì tam sao thất bản, nhưng riêng chuyện về Thiên Sơn phái thì đúng là ít.

Hồ ly là dấu hiệu của nhân sĩ Thiên Sơn, là người từ nhị thấp bát lâu, dấu hiệu là Nhất Vĩ Linh Hồ xuất thân từ ngũ môn, là Tam Vĩ Yêu Hồ xuất phát từ tam quan là Lục Vĩ Ma Hồ còn từ Nhất cung, là Cửu Vĩ Thiên Hồ. Chủ tử thêu Hỏa Hồ, cấp dưới thêu Tuyết Hồ, cấp bậc cao nhất dĩ nhiên là Cửu Vĩ Hỏa Hồ.

Nhưng xuất hiện trên giang hồ cùng lắm là tam vĩ bạch hồ. Xuất hiện lại xuất hiện, cũng chỉ là xuất hiện. Có người gặp qua, cũng không thấy gợi lên gợn sóng.

Cũng bởi vì sự thần bí hiếm thấy này, không ai sẽ quên Thiên Sơn. Lại bởi vì xuất hiện quá ít, không ai nhắc tới Thiên Sơn. Người Thiên Sơn đúng là giống như một hòn núi lớn, đứng ở nơi đó, không ai biết đó là gì, nhưng ai cũng quan tâm.

Thực lực Thiên Sơn quả thực không thể đánh giá, có người đó mới là võ lâm đệ nhất chính phái, cũng có người nói, thực tế Thiên Sơn căn bản không thể tính là một môn phái, bởi vì người từ nơi đó, không mấy tham dự giang hồ phân tranh.

Đương nhiên cũng có không ít người nói, Thiên Sơn “Kiến vĩ khuy cấp” bất quá chỉ là lời đồn, thực tế Yên Ảnh thành thật sự là yên ảnh, nhất cung ba quan ngũ môn nhị thấp bát lâu, còn về Cửu Vĩ Thiên Hồ vân vân, căn bản không tồn tại.

Thế nhưng hôm nay, thực sự có người mang Tam Vĩ Yêu Hồ xuất hiện.

Tiểu nhị nói một câu đó, ánh mắt cũng dần dần trợn to: “Cái này, cái này…”

“Tiểu nhị ca, cái này không có gì kinh ngạc. Có rất nhiều người vì muốn người khác chú ý, sẽ làm một số chuyện kỳ quái.”

Lần cuối nghe nói tin tức Thiên Sơn là một năm rưỡi trước, tựa hồ nói có người thêu Nhất Vĩ Bạch Hồ trên lưng mang trọng trách, đi từ bắc xuống nam. Có người chặn đường, lại bị vị này đánh lui. Chỉ có thế thôi.

Tin tức không thú vị như vậy, cư nhiên rơi vào tay Trọng Hỏa cung, đây là cái gọi uy lực thần bí.

Có tiểu nhị giải sầu chút, ta với chuyện này cũng không có nhiều hứng thú, bảo hắn đi đi.

Đúng lúc ban đêm mây bay nhẹ nhàng, lộ ra ánh trăng rằm, ánh sáng bạc chiếu vào cửa sổ phòng chữ kim, sau đó ta phát hiện chính mình đã say rồi.

Ta bắt gặp bóng dáng một thanh kiếm, ngay tại cửa sổ.

Hơn nữa, lại còn là một thanh kiếm đang bay.

Nhưng ta chỉ chớp mắt một cái, nó đã biến mất.

Nhất thời sởn hết gai ốc, lắc lắc đầu chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi.

Kết quả ta đen đủi, dưới lầu truyền lên một tiếng cười. Nhẹ nhàng khoan khoái lại xinh đẹp, lại khiến ta mồ hôi lạnh chảy ròng.

Ta theo hành lang thăm dò đi xuống.

Trong đình viện rộng mở, một bạch y thiếu niên ngồi ở trên hành lang, đối với một phòng cửa đang mở nói chuyện:

“Ngươi đâu rồi, lá gan vĩnh viễn nhỏ như vậy. Cái này không dám nói, cái kia không dám nói, lúc trước dùng cái dũng khí gì ngủ cùng ta?”

Cái giọng nói chuyện này, ta muốn quên cũng khó.

“Tại hạ chỉ cảm thấy như vậy không ổn, cũng không ép Bạch công tử. Nếu công tử không hài lòng, có thể tự rời đi.” Giọng nói bên trong kia, vừa nghe đã biết là người nào.

Người mà Hoàn Nhã Văn công tử tao nhã nho nhã không thể chịu nổi, phỏng chừng cũng chỉ có Bạch Quỳnh Ẩn. Chỉ là ta không rõ, hai người này tính cách một trời một vực, như thế nào lại cùng nhau.

“Tốt thôi, tốt thôi, thân thể ngươi chưa khôi phục, đừng tức giận rồi phát bệnh. Kiên trì đến Thiên Sơn, ngươi có thể giải thoát rồi.”

“Đa tạ công tử. Nhưng tại hạ gần đây thấy thân thể khá lên nhiều, kỳ thật không cần đuổi xa như vậy…”

“Khỏe lên nhiều vẫn không được, nhất định phải khỏi hẳn.”

Bên trong không có tiếng trả lời.

“Ngươi không cần cảm kích ta. Ta chỉ là vì chính mình.” Nói đến đây liền chuyển giọng. “Hoàn lang nếu không khôi phục, như thế nào cùng ta đêm xuân?”

“Ngươi……”

Tiếng cười lại một lần truyền ra.

Ta lặng lẽ uống rượu, nói xuống bên dưới: “Vị công tử dưới lầu, ta vừa nghe huynh nhắc đến Thiên Sơn, không biết là Thiên Sơn nào?”

“Đào nguyên tiên cảnh, yên hà vạn trượng. Giang hồ nhỏ bé này, có mấy Yên Ảnh Thiên Sơn?”

“Công tử biết người Thiên Sơn sao?”

“Thiên Sơn thần cung, tam quan Phong Tước, Quỷ Mẫu, Hồng Thường, ngũ môn Phi Kính, Thiên Lang, Cửu Ly, Bạch Điểu, Hàn Thủy, Nhị Thập bát tú lâu, phụ thuộc chủ tử, từ trên xuống dưới cũng trăm ngàn người, huynh đài muốn hỏi vị nào?”

“Công tử biết vị nào?”

“Ai cũng biết.”

Ta sửng sốt, nào ngờ hắn lại bổ sung một câu: “Bất quả, bọn họ không ai biết ta.”

“Vậy là rất lợi hại rồi, những tên này ta đều không nhớ được đầy đủ.”

“Đó là do ngươi đầu óc nhiễm nước, can hệ gì đến ta?”

“Nghe khẩu khí của các hạ, tựa hồ biết rõ người bên trong là ai.”

“Đương nhiên.”

“Xin hỏi……”

Hắn lắc lắc ngón tay: “Không thể nói.”

Ta đột nhiên phát hiện, Bạch Quỳnh Ẩn này quả không sợ chết.

Ở nơi giang hồ ngư long hỗn tạp này, dám can đảm nói nhiều như thế, chỉ có ba loại người: kẻ điên, võ bá, muốn chết.

Nhìn hắn loại người nào cũng không giống, tuyệt không đơn giản.

“Bất quá, ta có thể nói cho ngươi bốn việc.” Bạch Quỳnh Ẩn dựa vào cột ở hành lang, miễn cưỡng nói. “Thứ nhất, có mấy người ở Thiên Sơn không thêu hồ ly trên người.”

Ta còn chưa nói tiếp, Hoàn Nhã Văn bên trong liền thăm dò hỏi: “Bạch công tử, mấy ngày trước ta có hỏi ngươi Huyết Phượng Hoàng có hay không thuộc Thiên Sơn Phong Tước Quan, ngươi không trả lời, hiện tại xem như có đáp án.”

“Hoàn lang, ngài rốt cuộc như thế nào lại đưa ra kết luận này?”

“Ta nghe nói người trong Phong Tước quan đều mang điểu danh.” (tên của chim.)

“Ai nói thế? Tôn chủ Phong Tước Quan không mang điểu danh.”

“Bách Linh không tính sao?”

“Là Bạch Linh thì sao?”

“Thì ra là thế. Ta còn nói là Bách Linh.” Hoàn Nhã Văn tính tình cũng quá tốt, cười yếu ớt nói, “Bạch công tử không nói cũng không sao, ta bất quá tùy tiện hỏi thôi.”

Bạch Quỳnh Ẩn cuối cùng hiểu được quay đầu liếc ta một cái: “Chuyện thứ hai, chính là về người trong phòng chữ Kim, giấu đầu lòi đuôi.”

“Sao có thể? Có người ta không có khả năng phát hiện sao?”

“Lâm công tử, thế giới này so với ngươi tưởng tượng lớn hơn nhiều.”

Họ Bạch này đại khái không có ý định tích đức. Ta mặc dù kinh ngạc, nhưng thật sự không muốn biểu lộ trước mặt tiểu tử thối này, vì thế hai tai tự động đóng cửa(giả điếc thì làm gì?) thản nhiên nói: “Người Thiên Sơn tới nơi này làm gì?”

“Ta cũng không phải bọn họ, ta biết sao được?” Bạch Quỳnh Ẩn nói. “Bất quá, ta nghĩ đáp án sáu mươi ngày sau sẽ rõ.”

“Ừ. Chuyện thứ ba đâu?”

“Chuyện thứ ba, ngươi nhảy xuống trước, phòng chữ Kim có Tam Vĩ Hồng Hồ.”

Ta vội quay đầu lại, không cần nhìn mà nhấc chân, Bạch Quỳnh Ẩn liền nói:

“Điều cuối cùng — hiện tại, trong phòng chữ Kim một cái đuôi không có.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.