[Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt] Bộ 4 Thảo Long Nương Tử

Chương 23: Chương 23




CHƯƠNG 22

Ngày đại hôn rất nhanh đã tính ra, bất quá Long Triển trong lòng càng ngày càng bất an. Bởi vì mấy ngày gần đây, chẳng biết có bao nhiêu Long cung chủ lẫn Long nữ đến Đông Hải Thủy Tinh Cung tìm đủ mọi lý do tiếp cận Như Mặc, hết lần này tới lần khác thân cận nương tử nhà hắn, không đến một phút sau bọn họ liền giống như người một nhà. Mỗi khi Long Triển giả bộ ở thư phòng đọc sách, trên thực tế là âm thầm quan sát Long nữ đang thủ thỉ với Như Mặc, cảm giác bất an trong lòng hắn càng ngày càng mãnh liệt. Rốt cuộc, trước đại hôn hai ngày, Khác ma hoàng tử cùng Cưu tướng quân đại diện Ma giới đến chúc phúc, dùng một câu phá hỏng thiên cơ:

“Long Triển a, ngươi nói ngươi vốn là Thần Long thông minh, thế nào đến chuyện ấy còn không nhìn ra chứ?” Khác vương tử nghênh ngang ngồi ở ghế trên trong thư phòng của Long Triển, vừa chậm rãi thong thả thổi trà vừa cảm thán: “Ai, quả nhiên người ta đừng nên dây vào ái tình, sách sách, cái tên long thái tử này là một ví dụ sống tàn khốc a!”

Thanh âm đều đều vang lên trong phòng, Long Triển nắm chặt tay, hận không thể đấm vào khuôn mặt khoa trương của Khác vương tử một đấm, thử xem hắn ra bộ dáng gì nữa. Bất quá không phải là có việc cầu hắn sao, thật là, cũng tại mấy bà cô đáng giận kia.

“Mang thêm một chén nước nữa a, một chút thành tâm cũng không có, đây là thái độ nhờ vả của ngươi đó sao ?”

Bộ dáng cao cao tại thượng của Khác vương tử làm Long Triển vô cùng ngứa mắt, liếc hắn một cái, mối hận một ngàn năm bị đánh thành đầu heo cuối cùng cũng ở đây.

Chiếm được thế thượng phong, trong lòng Khác vương tử hả hê vô cùng. Hắn càng nghênh ngang tự đắc bao nhiêu Cưu tướng quân đứng bên cạnh càng ngáp dài bấy nhiêu.

Long Triển tức giận quẳng xuống bàn một chén nước đầy, hung bạo nói:

“Đây là chén nước cuối cùng ta cho ngươi. Nếu ngươi còn dám bắt ta lấy thêm chén thứ mười nữa, ta thà rằng không biết chuyện đó cũng khiến ngươi so với tên đầu heo một ngàn năm trước còn thê thảm hơn, ngươi tin không?”

Khác vương tử bất mãn nhìn Long Triển, lầm bầm:

“Thật nhỏ mọn, mới có chín chén đã như vậy rồi? Nhẫn nại chỉ có thế, làm sao tu được Long Thần Công vậy hả.” Vừa dứt lời, âm thanh của Chương Du bỗng nhiên vang lên trong nội điện.

“Long Triển, ngươi ở đâu?”

“Ngươi có nói hay không?” Long Triển thấp giọng hỏi, nhìn thấy Khác vương tử không ngừng gật đầu, hắn mới đứng dậy cao giọng gọi:

“Chương Du, ta đang có chuyện phi thường trọng đại cần bàn, ngươi ra phòng khách trước chờ ta.”

Hắn nói xong, bỗng nhiên phát hiện ánh mắt Khác vương tử chăm chú dõi theo Chương Du, mà còn ngẩn người nhìn theo hướng Chương Du vừa đi khuất, Long Triển tự dưng hiểu ra tất cả.

“Kỳ thực mọi chuyện rất đơn giản a. Ngươi là Long thái tử, tính tình tự cao tự đại, Long nữ kia e rằng [tương nữ hữu ý sở vương vô tình], vì vậy ghi hận trong lòng, hôm nay ngươi sắp thành đại hôn mà nương tử của ngươi lại… ngốc như thế này, các nàng chắc chắn định bụng hợp lực dùng thảo long kia làm khó dễ ngươi.“ Khác vương tử lo lắng nói ra đáp án, nhìn thấy Long Triển có vẻ đã hiểu ra thì lắc đầu: “Thật là, ái tình quả nhiên có thể khiến người thông minh thành ngu ngốc a, ngay cả Thần Long thái tử cũng không phải ngoại lệ.”

Long Triển không thèm để ý tới câu nói châm chọc của hắn, thong thả ngồi xuống ghế bắt chéo chân.

“Lại nói, Khác vương tử điện hạ, gần đây ta nghe không ít dân chúng Thủy tộc bàn tán, hình như thỉnh thoảng có thấy bóng dáng điện hạ quanh quẩn gần biên giới. Chẳng hay điện hạ liên tiếp muốn đi thăm Đông hải, hay là vẽ hình đồ Đông Hải chuẩn bị đánh nhau?”

Lời vừa nói ra, sắc mặt Khác vương tử vốn đang dương dương tự đắc lập tức giống như đã trúng một quyền, trở nên méo mó, hắn bật dậy:

“Nói gì vậy, một lời của ta đáng giá ngàn vàn, sao lại không tin? Về phần ta tới Đông Hải làm gì, hiện tại thời cơ còn chưa tới, ta không thể nói cho ngươi nhưng ngươi yên tâm, ta không phải vì hình đồ Thủy Tinh Cung mà đến. Cùng Long tộc làm bằng hữu, là thật tâm của ta.”

“Nga, đã như vậy, xin mời điện hạ, ta phải ra phòng khách, Chương Du vừa tìm ta có việc cần bàn. Không biết có hay không có người theo đuổi hắn? Ai, kỳ thực ta cũng rất khổ tâm, bởi vì Thủy tộc theo đuổi hắn đều phi thường không tệ, hại ta phải thay người nào đó dỗ dành hắn hết lần này tới lần khác, Chương Du quả nhiên rất tin tưởng ta a…”

Hắn vừa nói vừa quan sát sắc mặt Khác vương tử, quả nhiên, không chờ Long Triển nói xong, đôi mắt đối phương lập tức phát sáng.

Long Triển cười khẩy: hừ hừ, ngươi chỉ là ma hoàng tử mà thôi, ngươi nghĩ rằng ngươi giỏi hơn ta sao? Ái tình khiến người không minh thành kẻ ngốc, lời này tuyệt đối không sai, ta tránh không được, ma hoàng tử ngươi cũng đừng hòng trốn thoát.

Hắn vờ như “Thỉnh” Khác vương tử, xoay người bước ra cửa. Một lát sau, Khác vương tử không cam lòng lên tiếng:

“Chờ một chút, Long Triển, ngươi… Bạch tuột mập kia tuyển người yêu như thế nào thật sự là do ý kiến của ngươi sao?” Hắn oán hận nói, tất nhiên đã biết Long Triển sẽ không để hắn được yên thân.

“Nga, đương nhiên rồi.” Long Triển xoay người lại. “Bất quá, muốn ta ở trước mặt hắn nói tốt vài câu, dù sao cũng phải trả một chút phí tổn, có đúng không?”

Long Triển mỉm cười, trên mặt là biểu hiện “ta biết mà”, còn Khác vương tử trên mặt lại là khí thế “quyết chiến đến cùng”, hai cái đầu rất nhanh ghé sát vào nhau, Cưu tướng quân đứng một bên thực sự không thể nhịn nữa, lúc hai người đồng thời phát ra tiếng cười tà đạo không gì sánh được, hắn cũng trốn khỏi thư phòng Long thái tử.

Chương Du ngồi uống tới chén trà thứ hai ở ngoại điện thì bắt đầu hắt xì liên tục, sau đó hắn đành kết luận hắn đã bị bệnh rồi. Muốn gặp Long Triển nhưng không được, hắn thở dài, lẩm bẩm:

“Thật là, áp lực làm thái tử quả nhiên quá lớn, bàn luận một chuyện cũng lâu như vậy. Quên đi, rốt cuộc ta có nên hỏi hắn tên Khác vương tử đáng ghét kia tại sao gần đây luôn chạy tới lãnh địa của ta du ngoạn hay không, nếu hắn không có thời gian, ta không làm phiền hắn.” Chương Du vừa nói vừa rời khỏi thủy tinh cung.

Hôn lễ của Long Thái tử cùng Thảo long nương tử Như Mặc rất nhanh đã diễn ra. Bằng nỗ lực phi thường của Long Vương cùng Quy thừa tướng, đây chính xác là một hôn lễ vô cùng náo nhiệt. Không chỉ có Thủy tộc, các Long vương long tử long nữ đều tề tựu ở Đông Hải thủy tinh cung, vả lại trước đây chưa từng có chuyện mười vị Long Thần đều vui vẻ đoàn tụ cùng một chỗ.

Không chỉ có vậy, hưởng ứng lời mời của Như Mặc, Thủy tinh xuất hiện rất nhiều cá chép, cá nheo, cá trắm cùng những loài cá bình thường khác. Bọn chúng nhìn đồng loại xinh đẹp cao cao tại thượng đang tiếp nhận rất nhiều lời chúc kia, trong tâm đều xúc động lẫn bồi hồi. Có thể nói, sự tích của Như Mặc trở thành một động lực phi thường mạnh mẽ, cổ vũ những… những loài cá, khiến cho bọn chúng càng thêm quyết tâm muốn vượt long môn.

Các Long nữ trước kia đã thì thầm với Như Mặc xem ra rất đắc ý, các nàng nghĩ đã làm khổ tân lang rất nhiều, nhưng vẫn không ngờ tới, các nàng cư nhiên lại bại trận. Rất nhiều năm sau đó, các nàng cũng nghĩ không ra vì sao Long thái tử lại biết rõ chuyện này, làm cho kế hoạch tốn bao tâm huyết ngày đêm chuẩn bị vỡ ngay từ trong trứng nước.

Điều này là đương nhiên, dù sao cũng không ai nghĩ đến kẻ thù một mất một còn ngàn năm trước của Long thái tử là Ma hoàng tử điện hạ lại sử dụng bản lĩnh mưu mẹo của mình dò la chuyện bí mật của các nàng. Về phần thù lao, chắc hẳn mọi người cũng đã biết.

Tóm lại, đại hôn lễ lộng lẫy và tráng lệ cử hành liên tục ba ngày ba đêm khiến tất cả khách nhân đều say khướt, bao gồm cả mười vị thần long, đã kết thúc một cách êm thắm.

Trong đại sảnh rộng lớn, chỉ còn Long Triển và Như Mặc còn tỉnh táo. Như Mặc ngơ ngác nhìn Thủy tộc đang nằm trên bàn ngáy to, Long Triển kế bên cười khẩy, hắc hắc nói:

“Rượu của Ma tộc quả nhiên không phải tầm thường, ngay cả mười vị Long Thần tiền bối cũng không chống được. Hừ hừ, tưởng phá được đêm động phòng của ta sao, cũng phải xem các ngươi có bản lĩnh hay không đã, ha ha ha…” Vừa cười lớn, hắn kéo tay Như Mặc : “Đi Như Mặc, không cần quan tâm bọn họ, yên tâm, không chết được đâu, đợi đến lúc tỉnh lại, bọn họ tự phân chia nhau dọn dẹp mà. Chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.”

“Chuyện gì a? Triển…” Như Mặc vừa hỏi, đã bị Long Triển kéo đi, đợi đến lúc bước chân vào phòng hoa chúc xinh đẹp tinh xảo, thấy trên giường đã trải sẵn gấm vóc đệm chăn, hắn bỗng nhiên hiểu ra, mắc cỡ đỏ bừng mặt nhìn về phía Long thái tử: “Triển, ngươi là… Ngươi là muốn…” Câu kế tiếp, dĩ nhiên hắn không cách nào nói ra.

“Không sai, đêm nay ta muốn ngươi, đã nhẫn tới hôm nay rồi, ta có thể chứ?”

Long Triển kích động hưng phấn lúc nãy đã biến mất. Hắn một tay ôm Như Mặc tiến vào giường, ẩn tình nói:

“Mặc Mặc, còn nhớ lúc ta phun máu mũi không? Ngươi đã từng nói nguyện ý để ta ăn tươi cầm máu, bất quá khi đó ngươi không rõ hàm ý chữ “ăn” của ta, nhưng, có thể bây giờ ngươi cũng không biết, không sao, tối nay vi phu ta sẽ dùng hành động thực tế cho ngươi biết “ăn” là như thế nào?”

Liếc mắt đưa tình biến thành nhìn chằm chằm, thanh âm cuối cùng lại trầm xuống, Long Triển giống như… giống như sói đói lao tới chỗ Như Mặc.

Tiếng kêu sợ hãi, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc cùng lời yêu thương thì thào nhanh chóng hòa vào nhau, mành đỏ trên giường theo thanh âm bên trong mà hơi rung động. Cuối cùng một tiếng thở dài thỏa mãn vang lên, tất cả im ắng trở lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.