Thất Thân Làm Thiếp

Chương 118: Chương 118: Đau lòng.




Thất Thân Làm Thiếp

Bên trong kiệu, Vãn Thanh ngồi yên trên đùi Phượng Cô, hai tay ôm đầu, mồ hôi vã ra đầm đìa, hô hấp gấp gáp, chuyện trong đầu như muốn vỡ tung òa ra, nhưng không thể nào ra nổi, nàng cố gắng nhớ bao nhiêu thì lại càng khiến hình ảnh nhạt nhòa đi bấy nhiêu, càng lúc càng đau đầu dữ dội.

“Đừng suy nghĩ nữa… Đừng… suy nghĩ nữa… biết không?” Phượng Cô nghe nàng rên rỉ thống khổ, mồ hôi đầm đìa từng giọt, lòng hắn đau như có kim châm.

Hắn không nghĩ tới, thuốc kia sẽ làm Vãn Thanh đau đớn như thế, sớm biết như vậy, hắn sẽ không bao giờ cho nàng uống thứ thuốc kia.

Hắn hối hận! Thật sự hối hận.

“Tại sao ta lại không nhớ ra! Đầu đau quá ….” Vãn Thanh rên rỉ, âm thanh khó nhọc, càng làm cho Phượng Cô đau lòng.

Hắn đem nàng ôm chặt trong lòng, nặng nề lên tiếng, mang theo sự nức nở: “Ngoan, … đừng suy nghĩ nữa, đã mời đại phu rồi, sẽ nhanh giải trừ được nỗi thống khổ này.”

Vãn Thanh cảm thấy trên mu bàn tay có điểm ấm áp, là… nước mắt, nàng đau khổ quay đầu lại nhìn, thấy … hắn không kịp lau những giọt nước mắt trên mi.

Đôi môi tái nhợt của nàng yếu ớt nở nụ cười: “Tại sao người lại khóc?”

“Nói bậy! Ai khóc! Ta thấy nàng như thế, tay dính lệ ở mặt nàng, sau đó không để ý bị dây lên mặt thôi!” Hắn nói, tuấn nhan hiện lên một mảng ửng đỏ.

Tuấn nhan hắn, vô cùng mất tự nhiên.

Phượng Cô hắn, tại sao lại chật vật như thế chứ! Tại sao mỗi lần đụng với nàng, hắn đều lâm vào tình trạng này chứ!

“Ha ha…” nàng yếu ớt cười một tiếng, nhẹ nhẹ giọng, như cánh hoa cúc lay trong gió mùa thu.

Phượng Cô thấy vậy, trên mặt càng sầu não, nhưng hắn cảm nhận thấy, mặt nàng đã chuyển biến rất nhiều, tựa hồ không còn thống khổ nữa.

Hắn hiểu, nếu nàng chuyển suy nghĩ sang những thứ khác, không dùng sức tập trung suy nghĩ nữa thì đầu sẽ không bị đau. Vì vậy, giận dữ hung tợn nói: “Nàng vẫn còn muốn cười ah, sao dám nói ta khóc chứ, ta đường đường là Phượng Gia của Phượng Vũ Cửu Thiên, minh chủ võ lâm, há là loại tiểu nam nhân dễ rơi lệ sao!”

“Ta… không có cười người mà…” nàng nhợt nhạt nói… “Ta thật sự không có cười người mà…”

“Không cười nữa, nếu còn cười nữa, đừng trách ta !” Phượng Cô trừng mắt, mang theo sự uy hiếp.

Nàng ngoan ngoãn trên đùi hắn, gật đầu đáp lại, nhưng đầu nàng vẫn đau khôn tả, quấn lấy nàng không tha, tay nàng, bấu chặt vào nhau để chống lại cơn đau.

Nàng không muốn làm hắn lo lắng quá mức!

Nhìn nàng bấu chặt đôi tay chống chọi với nỗi đau, tim hắn, đau đớn khó chịu, khẽ cầm lấy tay nàng, đặt lên đôi môi mình.

Đôi môi lạnh giá, nhẹ cất lời: “Thật xin lỗi…” mỗi lời nặng tựa ngàn cân.

“Vì sao nói như vậy…?” nàng hòi, ánh mắt kiên nghị nhìn hắn, không biết sao hắn lại nói thế đây?

Hắn, có chỗ nào phải xin lỗi nàng sao?

Hắn cũng không có mở lời nữa, chỉ dùng sức ôm chặt nàng trong lòng, đầu đặt trên bả vai nàng, miệng thấp giọng hỏi han: “Nàng hận ta đi, khi nàng khôi phục trí nhớ, nàng sẽ hận ta…”

Hắn quyết định, sẽ để nàng nhanh chóng khôi phục trí nhớ, hắn không thể nhìn nàng hai ba ngày lại phát tác đau đầu như thế, như vậy, việc bị nàng hận còn không sánh được với nỗi đau trong lòng hắn.

“Người nói cái gì?” tựa hồ nghe những lời Phượng Cô nói, nhưng nàng không hiểu, lại hỏi lại: “Người nói cái gì?”

Phượng Cô lạnh mặt đi, sau đó nói: “Không có gì, đầu nàng còn đau không?”

“Ân, ta có thể chịu được…” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói, cơn đau đàu chưa hề có dấu hiệu giảm đi, nhưng nhìn bộ dạng đau lòng của hắn, nàng chỉ có thể cố nén ở trong lòng.

Phượng Cô một tay bế nàng, một tay nhẹ nhàng điểm vào huyệt ngủ của nàng, sau đó ôm nàng vào lòng, xoay xở tạo một vị trí thoải mái để nàng an tâm ngủ.

Sắc mặt nàng dần dần hồi lại nhiều phần, mày cũng không còn nhăn lại nữa.

Hắn nhẹ nhàng cúi đầu, hôn lên đôi mắt ngấn lệ kia, yên lặng rồi nói một câu: “Thật xin lỗi.”

….

Nam Phương Viện lúc này đã có lão thần y chờ ở đó, người này ngoài năm mươi, râu tóc đã bạc trắng, nhưng nhìn rất dẻo dai, thoạt nhìn đã biết là người chính trực.

Kiệu vừa dừng lại, Phượng Cô bế Vãn Thanh đi vào trong phòng, sau đó mới chậm rãi đi ra ngoài phòng, nhìn lão đại phu, sắc mặt một mảnh xanh mét, gào thét: “Thuốc này rốt cục là như thế nào, tại sao lại làm nàng thống khổ như thế.”

Lão đại phu không hề sợ hãi, chậm rãi cất mấy thứ đồ ở hòm thuốc, thấy hắn hỏi, chậm rãi ngẩng đầu, cười nói: “Phượng Gia, lão lúc đầu đưa thuốc cho ngươi, có nói không để được nàng gặp bất cứ sự kích thích nào, nhất là những người, những sự vật trước kia, không để nàng nghe được, nhìn được, bởi vì… những điều này sẽ gợi lên trí nhớ trong tiềm thức của nàng. Thuốc này có nhiều mặt, nếu nàng gặp kích thích, những chuyện trước kia nàng không nhớ ra, mà cố gắng nhớ, kiên trì nghĩ, như vậy lại càng đau đớn dữ dội, nghiêm trọng hơn.”

“Nhưng ngươi không nói rằng sẽ nghiêm trọng tới mức này, khiến nàng thống khổ như thế!” trên mặt Phượng Cô cuồng phong nổi lên, thô bạo phẫn nộ, một tay nắm chặt vai lão y.

Lão y quát lớn: “Ta nói Phượng Gia a! Sự đau đớn kia, ta không ngờ tới được. Bởi cô nương này ý chí quá! Nếu nàng liều mạng như thế, không có cách nào hết.”

“Tại sao uống thuốc này rồi nàng lại có thể mơ hồ nhớ tới chuyện trước kia chứ! Có phải là thuốc của ngươi không thể quên được phải không!” Phượng Cô tức giận quát, trên mặt thập phần lo lắng.

Lời này nói ra quả thực đụng đến sĩ diện của lão y, hắn thấy có người nói y thuật của hắn không tốt, vì vậy mếu máo: “Ngươi không được nói bậy, y thuật của ta không hề kém, sao lại không mất được trí nhớ chứ!”

“Không được, nàng vẫn thường xuyên nhớ đến những chuyện đã từng xảy ra.” Hắn cố ý công kích.

“Ta đã nói qua, muốn khống chế một người không phải việc dễ dàng, mỗi người có một tâm ý riêng, vị cô nương này chắc là trước kia đã trải qua chuyện gì rất đau lòng, cho nên chỉ cần chạm nhẹ vào một sự việc cũng khiến nàng mơ hồ nhìn ra điều gì đó. Nếu như nói nàng là người bình tĩnh, nhưng cả đời nàng cũng sẽ không thể nhớ ra được chuyện cũ, chớ nói rằng là vì đó mà đau đầu.” Lão y chậm rãi nói, đôi mắt chăm chú nhìn Phượng Cô.

“Không có thuốc gì ngăn được sao?” Hắn lo lắng hỏi han, trong lòng không khỏi lo lắng.

Lão y cười một tiếng, chậm rãi cười nói, sau đó kiên định như sắt nói: “Không có.”

Phượng Cô trừng mắt nói: “Nói như vậy, ngươi … thần y vô dụng.”

“Phượng Gia, ngươi đừng đả kích lão, loại chuyện này, ta cũng đã giải thích nhiều lần rồi, cùng lắm thì ta cho ngươi một đơn thuốc, mỗi lần nàng phát bệnh, cho nàng uống, sẽ giảm được đau đớn, được không?”

“Thuốc mà có ba phần là thuốc độc ư! Ngươi muốn nàng chết hay sao? Đây là chuyện cả đời a, nếu nàng cứ 2, 3 ngày lại phải uống thuốc đau đầu, không phải so với chết còn thảm hơn sao!” Phượng Cô hung tợn nói, hỏa khí phun trào, đủ để thiêu đốt hoa viên.

Hắn thở phì phò, suy nghĩ mãi, mới đưa ra quyết định: “Ngươi hãy giải chứng mất trí nhớ cho nàng đi!” Khiến nàng hận hắn, nhưng nàng trở lại bình thường, hắn chấp nhận.

Hắn sẽ chậm rãi để chờ đợi nàng đón nhận hắn.

Hắn còn có thời gian cả đời mà, hắn không tin, không thể khiến tâm nàng rung động.

“Không được! Gia!” Hoàng Kỳ vừa nghe toàn thân kinh sợ, chuyện này nàng hiểu rõ, nếu để Vãn Thanh khôi phục trí nhớ, người bị tổn thương nhất, chính là Gia.

Nàng không thể nhìn thấy Gia bị tổn thương được.

“Khi nào ngươi lại lắm miệng như thế!” Phượng Cô trợn mắt nhìn nàng.

“Gia, nô tỳ cầu người, xin người thứ tội cho nô tỳ lắm lời, nhưng nô tỳ không thể không nói, không thể làm như thế được, nếu để nàng khôi phục lại trí nhớ, chỉ sợ rằng, so với trước kia, nàng sẽ hận Gia gấp bội phần, Gia, tạm thời xin hãy để như vậy, để đến một ngày nàng tiếp nhận Gia, yêu Gia, Gia hãy để nàng nhớ lại, chẳng phải là vẹn đôi đường sao.” Hoàng Kỳ quỳ trên mặt đất, nhất nhất nói một mạch, từng chữ từng chữ như dao cắm vào lòng nàng, những lời này… đều là vì nam nhân trước mắt kia.

Trong cuộc đời mình, nàng chỉ có mình hắn, chỉ có hắn mới khiến nàng có niềm tin nơi cuộc sống.

Nàng không dám nghĩ, có một ngày lọt được vào mắt xanh của Gia, nàng càng không dám nghĩ tới sẽ là nữ nhân của Gia, nàng chỉ hy vọng, cả đời này có thể đi theo Gia, đó là thỏa nguyện lớn nhất.

Nàng nhìn ra được Thượng Quan Vãn Thanh là nữ tử không tệ, mà Gia cũng đã bắt đầu động lòng với nàng, liền hi vọng Gia không còn đơn độc một mình nữa.

“Hoàng Kỳ cô nương… chủ ý này cũng không tệ! Phượng Gia, ta nghĩ cũng rất tốt.” Lão y sau khi nghe xong cũng đồng ý.

Phượng Cô trong lòng phân vân do dự, chủ ý này cũng tốt, nhưng thấy Vãn Thanh thống khổ như vậy, hắn thật sự không thể chịu nổi, không thể dịu lại. Dùng dao đâm hắn cũng không thể đau như lúc này.

“Phượng Gia, ta về điều chế thuốc, ngươi cho vị cô nương kia uống mỗi ngày, nhưng không được để nàng gặp hay nhớ lại bất kỳ sự việc gì xưa kia, không được dừng thuốc, phải uống mỗi ngày, nếu không uống, bệnh tình sẽ càng trầm trọng, như vậy có thể khiến Gia và cô nương kia hạnh phúc viên mãn, Phượng Gia thấy tốt không?” Lão y thấy hắn có vẻ do dự, liền mở lời. Phượng Cô đã đáp ứng ông ta, mời ông ta ở lại sơn trang chế thuốc, hơn nữa còn cung cấp dược liệu và trang bị cho ông ta một phòng chế thuốc vô điều kiện , nếu vệc này không hoàn thành, theo tính tình Phượng Cô mà nói, không lột da ông ta rồi quẳng ra khỏi sơn trang thì thật là khó tin.

Phượng Cô lúc này mới gật đầu: “Được, tạm thời tin lời ngươi, chỉ cần nàng không phát bệnh nữa, sẽ làm theo ngươi nói.”

“Dạ, Phượng Gia, lão về chế thuốc.” lão y vừa nói vừa lui ra ngoài.

Sau giờ ngọ, khí trời rất nóng, Vãn Thanh thấy bức bối, lúc này mới chậm rãi tỉnh, vừa mở mắt, đã thấy một tuấn nhan trước mặt mình.

Trên mặt nàng yếu ớt cười, kêu: “Phu quân!”

Hắn hài lòng cười rồi sau đó nói: “Nàng tỉnh rồi.”

“Ân” Vãn Thanh cười đáp. Mới nhớ ra nguyên nhân nàng ngủ, trên mặt lại nhíu lại, nàng tựa hồ nghĩ chuyện gì, chuyện như sắp nổi lên khỏi mặt nước nhưng vừa tỉnh lại, sao lại quên hết thế này?

Hồ nghi nhìn phía Phượng Cô, lại thấy Phượng Cô cầm một chén canh đi tới, mặt ôn nhu như nước: “Nào, ta đã cho người làm món canh hạt sen ướp lạnh, vẫn đang ủ lạnh đây, ngươi tỉnh rồi, ăn nào.”

Vãn Thanh liếc nhìn mặt bàn, mặc dù nàng không nhìn thấy băng ướp lạnh, nhưng nhìn chén không ngừng phát ra hàn khí cũng hiểu được hắn vất vả như thế nào.

Trong lòng vô cùng ấm áp, nếu không có tâm, làm sao biết nàng thức dậy là nóng nhiệt không chịu nổi, cần nhất, là một chén canh sen ướp lạnh chứ?

Không nghĩ tới hắn lại yêu chiều thể thiếp thế.

Lại nghe hắn nhẹ nhàng múc một thìa, rồi đưa đến trước mặt nàng: “Uống một chút! Thử xem mùi vị thế nào?”

Mặt Vãn Thanh vẫn tái nhợt nhưng đã bắt đầu đỏ ửng, hắn ôn nhu như vậy, khiến nàng không biết nghe theo ai. Kỳ thật, sau khi tỉnh dậy, nàng đã cảm thấy có ổn hơn, đầu không đau nữa, tinh thần cũng thoải mái, tựa như chỉ ngủ một giấc thông thường.

Nàng khẽ cười, thở ra mùi đàn hương, uống một chút, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc: “Vị rất ngon, ngọt không quá mức, hương không quá nồng, vẫn còn dư vị nhàn nhạt của hương sen, thật mát dịu, xua đi cái nóng của mùa hè.”

“Thật sao?” Phượng Cô có chút hoài nghi, hắn trước giờ không thích đồ ngọt, cảm giác vị ngọt đó chỉ có nữ tử mới thích.

“Ân, thật sự là rất ngon, ngươi nếm thử đi.” Vãn Thanh nhìn hắn hoài nghi, cười nói. Xem ra, hắn rất ít ăn đồ ngọt, cho nên không biết canh hạt sen lạnh này ngon thế nào : “Hạt sen chẳng những ngon, mà lại có vị cam bình, bổ dưỡng, ngày thường uống sẽ hữu ích cho thân thể, mà hạt sen làm canh hạt sen là mỹ vị nhất.”

Nghe nàng nói xong, hắn cũng thử uống một chút, mặc dù vị ngọt này hắn không quen, nhưng xem ra không tệ, hơn nữa lại giải khát, nhiệt khí trên người tán đi không ít.

Mà Vãn Thanh, nhìn hắn cầm chiếc thìa nàng vừa uống qua đưa lên môi uống, không phải vì trời qua nóng hay không mà trên mặt phát nhiệt, tràn ra toàn thân.

Nhưng, Phượng Cô như không biết, cười gian một tiếng, lại xúc đưa cho Vãn Thanh, Vãn Thanh trên mặt đỏ ửng, cắn môi, thấy hắn hoàn toàn tự nhiên, chính mình lại xấu hổ thế. Vì vậy há miệng, uống ngay xuống.

Phượng Cô thấy nàng uống xong, lại tự mình uống một hớp, hai người cùng uống, nhanh chóng hết, bát liền thấy đấy, hắn có chút do dự.

Xoay người, hạ lệnh người hầu mang tới một chén nữa.

Quay đầu lại nhìn mặt Vãn Thanh hơi đỏ, cười nói: “Hạt sen này thật không tệ, nhìn sắc mặt ngươi tốt hơn nhiều rồi.”

Vãn Thanh bị hắn nói, trên mặt lại càng ửng đỏ, nàng đỏ mặt không phải là vì chén canh kia mà là vì hành động của hắn, hắn tự nhiên theo sát nàng, lại còn nói nàng khí sắc tốt vì bát canh hạt sen.

Thế gian này có nhiều điều kỳ diệu thế ư!

Nàng thật có chút dở khóc dở cười.

Nàng không thể giải thích, nhưng lại không cách nào mở miệng.

Hắn nhìn nàng, hai má hồng hây hây, có cả phần xấu hổ, đột nhiên cổ họng căng thẳng, mắt nóng rực nhìn nàng.

Vãn Thanh quay mắt nhìn, phát hiện ánh mắt nóng như lửa của hắn, chưa kịp làm gì đã bị hắn chế ngự.

Đôi môi nóng rực đặt trên môi nàng.

Mới đầu nàng nhẹ nhàng mà phản ứng, sau đó, hai đôi môi như quấn chặt thành một khối, Vãn Thanh chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, hay là do trời quá nóng, người như mất đi phản ứng.

Nụ hôn của hắn ngày càng điêu luyện, lưỡi kia đưa vào miệng nàng dò xét, thấy nàng không có phản ứng gì liền lấn tới, đưa vào khiêu khích miệng nàng hơn, dần dần nàng có cảm giác nóng rực, sau đó, nàng cùng hắn hòa quyện, quấn lấy nhau.

Vãn Thanh không chịu được sự khiêu khích của hắn, sớm mất đi lý trí, bất lực đón nhận, sau đó chậm rãi để hai tay lên vai hắn như một lẽ tự nhiên.

Thân thể nàng có chút run rẩy, không hiểu cảm giác gì trong người, đột nhiên, thoáng qua mắt nhìn thấy một đôi mắt phượng, không hiểu tại sao trong lòng đột nhiên sợ hãi, mãnh liệt đẩy hắn ra. (Theo Kún hiểu, là 2 vị này, không nhắm mắt…. ôi!!!

Đem cả người đẩy hắn ra, sau khi đẩy, bản thân cảm thấy có chút thô lỗ.

Phượng Cô nhìn vẻ mặt phức tạp của nàng, trên mặt hiện rõ sự đau đớn, nàng không có chút động tâm nào sao?

Hắn đã cố gắng như thế, mà nàng, lúc này không còn trí nhớ, cũng không hề đón nhận hắn.

Vãn Thanh cảm thấy có chút thất thố, không biết nói thế nào cho phải, miệng mấp máy không nên lời, chính nàng không hiểu, tại sao vừa nhìn đôi mắt kia, trong lòng vô cùng sợ hãi, cuồng bạo đẩy hắn ra.

Nàng cúi đầu, không nói nên lời.

Hắn nặng nề thở dài, nghĩ muốn nổi giận, nhưng hắn làm sao có tư cách nổi giận? Chỉ có thể nặng nề thở dài, sau đó kéo tay nàng: “Đừng nghĩ quá nhiều, là do ta vội vàng, chúng ta còn có thời gian mà, đủ để nàng đón nhận ta.”

Lời của hắn có tâm tình trong đó.

Nhưng lúc này nàng không thể nghỉ hết, chỉ áy náy gật đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.