Thất Thân Làm Thiếp

Chương 117: Chương 117: Nợ máu.




Thất Thân Làm Thiếp

Mọi chuyện nhìn qua thì có vẻ tốt đẹp, nhưng trong lòng Vãn Thanh cảm giác vô cùng bất an, dường như có rất nhiều chuyện, không phải như thế -.

Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nàng cũng không biết, bởi vì kí ức đã mất nàng không thể nhớ lại, nhưng đôi lúc vẫn có những hình ảnh mơ hồ hiện lên trước mắt, hết lần này tới lần khác nàng vẫn chẳng thể nắm bắt.

Ngừng đàn, khẽ thở dài, tâm bất bình, ý bất chỉ, (tâm không bình lặng, không điều khiển được suy nghĩ) làm sao mà đánh đàn được?

Tỳ nữ đứng bên thấy thế hỏi: “Phu nhân làm sao vậy? Hình như tâm tình của người không tốt.”

“Ta ra ngoài đi dạo một chút, ngươi đừng đi theo.” Vãn Thanh lạnh lùng nói, phải ngăn cản nha đầu kia đi theo nàng, nàng nhất định phải nghĩ biện pháp để rõ ràng tất cả, nếu không, cứ để tâm sự trong lòng, nàng vô phương bình tĩnh -.

“Nhưng Gia hạ lệnh cho nô tỳ lúc nào cũng phải đi theo hầu hạ phu nhân…” dưới ánh mắt lạnh như băng của Vãn Thanh Thanh , nô tỳ dần nhỏ giọng.

Vãn Thanh thấy thế mới nói: “Ta chỉ ra ngoài hóng mát một chút, ngày nào cũng ở trong này, rất bức bối.”

” Để nô tỳ bồi người đi dạo?” Tiểu nha đầu vẫn muốn cố gắng, Vãn Thanh chỉ lạnh lùng thốt lên: “Ta muốn đi một mình, không muốn có bất cứ ai quấy rầy. Ngươi không cần lo lắng, ám vệ trong Phượng Vũ Cửu Thiên rất đông đảo, ta sẽ không gặp chuyện bất trắc gì -.”

Vừa nói vừa kéo tà váy, đi ra ngoài cửa.

Phượng Vũ Cửu Thiên ngoài bốn đại viện, còn có một hậu viện, là chỗ ở của hạ nhân, bốn đại viện thì hoàn toàn không tầm thường chút nào.

Muốn ra khỏi Nam Phượng Viên, phải đi qua rất nhiều hành lang và vườn trong suốt nửa canh giờ, nàng vẫn một mực không giảm tốc độ.

Bên trong Phượng Vũ Cửu Thiên cực kỳ an tĩnh -, nghe nói là do con người Phượng Cô không thích ồn ào, cho nên người hầu nào cũng nhớ kỹ bốn chữ đi nhẹ nói khẽ, tất cả thị vệ, đều trốn trong chỗ tối -, cả sơn trang, nhìn qua thì không nhiều người lắm.

Nhưng chỉ cần có chuyện, sẽ xuất hiện không dưới ngàn người!

Ra khỏi Nam Phượng Viên, Vãn Thanh đi một mạch về hướng tây. Nàng đã lén nghe ngóng, Phượng Cô ở Đông Phượng Viên, Tây Phượng Viên là chỗ ở của đại phu nhân và một nữ tử gọi là Mộ Dung phu nhân.

Đi qua một đoạn đường dài , cuối cùng cũng thấy biển tên Tây Phượng Viên .

Vãn Thanh rút từ trong áo ra một khăn lụa, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên thái dương, chỉnh lại vạt áo xong xuôi, lúc này mới nhẹ nhàng đi vào, mama canh cửa đa nghi nhìn nàng, hỏi: “Vị cô nương này là?”

Câu hỏi này thật kỳ quái, khiến lòng Vãn Thanh không khỏi nghi hoặc một cách nghiêm trọng , nếu nàng là Nhị phu nhân của Phượng Vũ Cửu Thiên, tại sao người hầu lại không nhận ra nàng.

Tay vỗ vỗ lên mặt, chắc là chuyện nàng dịch dung, Phượng Cô vẫn chưa nói với ai?

Chắc là như vậy -.

Vì vậy không suy nghĩ nhiều, chỉ khẽ cười nói: “Vị… ma ma này, ta muốn gặp Phượng Đại phu nhân, không biết có thể không?”

Ma ma nhìn nàng một chút, quần áo đẹp đẽ, khí chất cao nhã, mặt mũi khuynh thành, chắc không phải nhân vật bình thường, hơn nữa có thể đi lại trong Phượng Vũ Cửu Thiên làm sao có thể là kể tầm thường.

Vì vậy mama nhẹ nhàng gật đầu: “Thỉnh cô nương chờ một chút, tiểu nhân đi bẩm báo.”

Vãn Thanh gật đầu: “Làm phiền ma ma .”

Vì vậy đứng ở cửa, tranh thủ vuốt lại tóc, may là đi trong bóng râm, vẫn tính là mát mẻ, nếu không, chờ đến lúc đến được đây, chắc nàng đã hóa thành tắm trong mồ hôi .

Không lâu sau, đã thấy ma ma kia trở về, cười nói: “Cô nương, phu nhân cho mời.”

Nàng gật đầu, đi vào theo ma ma.

Tây Phượng Viên không được như Nam Phượng Viên, ít nhất theo những gì nàng nhìn thấy thì không to bằng.

Có lẽ là do sở thích cá nhân!

Tây Phượng Lâu, ra vẻ rất bồng bột khoa trương , một vườn trồng đầy hoa, hơn nữa tất cả đều là kỳ hoa dị thảo, nhưng dưới ánh mặt trời chói chang, muôn hồng nghìn tía -, càng nhìn càng thấy chói mắt. Hơn nữa màu sắc và giống hoa sắp xếp một cách lộn xộn, chả theo một ý đồ nghệ thuật nào .

Đi vào phòng trong, càng làm người nhìn hoa mắt hơn.

Bàn ghế mạ vàng, rèm ngọc, những bình hoa mẫu đơn đỏ rực bên cửa sổ, đỏ chói cả phòng.

Bên trong phòng có hai người đang ngồi, nhìn qua thì rất giống, nhưng đến khi nhìn tỉ mỉ, thì thấy khác rất nhiều, trong đó có một người mà mấy chữ cực kỳ mỹ lệ, quốc sắc thiên hương cũng không đủ để hình dung sự xinh đẹp của nàng, hơn nữa trên mặt nàng luôn duy trì nụ cười dịu dàng, thoạt nhìn, cực kỳ hiền tuệ mà tốt đẹp.

Nàng, nhìn qua thấy vô cùng quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra là ai. Cô ta đối với nàng dĩ nhiên có hận ý, như cuồng ma muốn lao ra ngoài.

Loại hận ý này, làm trái tim nàng cũng bị dọa đến phát đau , dường như có chuyện gì đó, dần dần sinh động, dần dần rõ ràng lên. Nàng còn đang muốn tập trung suy nghĩ, đã thấy người nọ lên tiếng chào, cắt đứt luồng suy nghĩ của nàng: “Tình Thiên cô nương, sao ngươi lại tới đây, ta vẫn luôn nhớ ngươi, vốn định đi thăm ngươi, nhưng bọn họ nói ngươi bị thương cần an dưỡng, cho nên không dám đi quấy rầy ngươi, hôm nay đã cảm thấy khá nhiều chưa ?”

“Ân, ta khá rồi.” Vãn Thanh gật đầu cười một tiếng: “Nhưng ta bị mất trí nhớ, đối với chuyện lúc trước, hoàn toàn không nhớ gì cả .”

Chu Nguyệt Nhi vừa nghe thế, sắc mặt đột nhiên trở nên vô cùng kinh ngạc, ân cần hỏi han: “Tình Thiên muội muội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Tại sao có thể như vậy chứ?”

Nhưng trong mắt Vãn Thanh, chỉ nhìn thấy tràn ngập giả dối, bởi vì trong mắt cô ta, tuy có vẻ kinh ngạc, nhưng chẳng có nửa điểm quan tâm.

“Ta cũng không rõ ràng lắm đã xảy ra chuyện gì.” Nàng hơi áy náy nói, sau đó nói với Chu Nguyệt Nhi: “Không biết phải xưng hô với tỷ tỷ như thế nào?”

Nghe được lời của nàng, lúc này Chu Nguyệt Nhi mới cười nói: “Ngươi xem, ngươi vừa nói đã quên chuyện trước kia, ta không suy nghĩ nhiều, quên mất là ngươi không nhớ ra ta , ta gọi là Chu Nguyệt Nhi, là biểu tỷ của Phượng đại phu nhân.”

Cô ta không muốn nói ra chuyện mình là thê tử của Mộ Dung Kiềm.

“Nguyên lai là Nguyệt nhi tỷ tỷ, còn có Phượng phu nhân , Tình Thiên có lễ .” Hơi nghiêng người thi lễ, lại thấy Chu Nguyệt Nhi cực kỳ ôn nhu mà nhiệt tình.

Chu Nhu Nhi, thì hoàn toàn không như thế , chỉ thấy vẻ mặt Nhu Nhi tối tăm, hai mắt nhìn nàng chăm chú, dường như nàng là kẻ địch của cô ta vậy.

Cũng khó trách, cô ta coi nàng là tình địch cũng không có gì sai trái -.

Chu Nguyệt Nhi đỡ nàng đứng lên: “Muội muội không cần đa lễ , thân thể ngươi tốt chưa?”

Đối với Chu Nhu Nhi – lạnh lùng vô lễ, Vãn Thanh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đứng thẳng lên, cười cười đáp lời Chu Nguyệt Nhi: “Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, bệnh của ta đã không còn đáng ngại .”

“Vậy là tốt rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi đi! Nhìn muội mồ hôi đầy người kìa, tại sao không ngồi kiệu mà tới?”

“Ngồi một chỗ rất buồn bực, vì vậy muốn đi dạo một chút, không ngờ lại đến đây .” Vãn Thanh cười một tiếng, nhẹ nhàng nói. Ngồi kiệu sao, nàng cũng không dám nghĩ, Phượng Cô không chịu cho nàng ra ngoài, ai dám nâng kiệu cho nàng chứ.

“Nguyên lai là như vậy sao!” Chu Nguyệt Nhi – đảo mắt, rồi sau đó lại nói: “Chuyện trước đây không nhớ gì nữa sao ?”

“Đúng vậy.” Vãn Thanh cười nói.

Chu Nhu Nhi ngồi cạnh đột nhiên cười lạnh: “Mặc kệ có nhớ hay không cũng như nhau cả thôi -, coi như ngươi không nhớ rõ , cũng không thay đổi được ngươi là xuất thân thanh lâu –!”

Nghe cô ta nói với giọng trào phúng, Vãn Thanh đưa mắt nhìn, ánh mắt bình tĩnh không thấy nửa phần tức giận, nàng xác thật không tức giận -, việc gì nàng phải tức giận với một người không được giáo dưỡng.

“Phu nhân nói những lời này ta thật sự không hiểu, phu nhân muốn nói thì cứ nói thẳng ra, trước đây ta là ai, ta hoàn toàn không nhớ .” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

Chu Nguyệt Nhi kéo tay nàng, ra vẻ thân thiết nói: “Không có chuyện gì đâu-, thân là nữ tử, có rất nhiều chuyện cũng không phải bản thân nguyện ý -, ai muốn bán mình trong thanh lâu chứ? Hơn nữa, ngươi cũng chỉ là bán nghệ không bán thân, không cần suy nghĩ nhiều quá.”

Nàng đã bao giờ suy nghĩ nhiều quá? Vãn Thanh cảm thấy nực cười, không biết vì sao, nghe Chu Nguyệt Nhi khuyên giải, nàng chỉ cảm thấy tức cười, không thấy giống khuyên giải, mà là bới móc thì có.

Bất quá, nàng không có ý định nói những điều đang nghĩ trong lòng ra, ít nhất, hiện tại không phải lúc-, nàng còn muốn thăm dò chuyện trước kia.

Vì vậy không để ý, nhẹ nhàng kéo tay Chu Nguyệt Nhi, yểu điệu hỏi han: “Nguyệt nhi tỷ tỷ, có thể kể cho ta chuyện trước kia không?”

Chu Nguyệt Nhi gật đầu, không chút giấu diếm kể chuyện trước kia.

Vãn Thanh nghe cô ta kể, so với chuyện Phượng Cô nói thì không có chút sai lệch nào, đương nhiên, chỉ có điều chuyện Phượng Cô nói kỳ thật nàng là Nhị phu nhân Thượng Quan Vãn Thanh thì lại vô phương kiểm chứng .

Vì vậy sau khi nghe Chu Nguyệt Nhi nói xong, Vãn Thanh chỉ cười một tiếng: “Nguyên lai là như thế, nguyên lai cuộc sống của ta trước kia đúng là như thế!”

Nói xong làm bộ giống như nhớ ra cái gì: “Tỷ tỷ, ta nghe nói Phượng gia hình như có 2 phu nhân, nàng ấy đâu? Ta muốn đi bái phỏng nàng , miễn cho người ta nói ta không lễ phép, tới đã lâu như vậy, bệnh cũng đã tốt lên, nhưng không đi chào được một tiếng.”

Chu Nguyệt Nhi vừa nghe, sắc mặt liền đại biến, người vốn luôn hứng thú là Chu Nhu Nhi cũng biến sắc, rồi sau đó Chu Nguyệt Nhi nói luôn: “Không cần thiết , bởi vì cho dù muội muội muốn đi, cũng đi không được, Phượng nhị phu nhân đã qua đời !”

“Qua đời? Nàng còn trẻ mà, tại sao lại qua đời ?” Vãn Thanh cố tình không biết kinh ngạc hỏi.

Sắc mặt Chu Nguyệt Nhi thiếu tự nhiên đến mức không thể thiếu tự nhiên hơn , ngôn ngữ cũng có chút né tránh, dường như đối với chuyện này không muốn nói thêm: “Nàng chết oan, đã hơn một tháng . Còn nguyên nhân gì, ngươi đừng hỏi nữa, có một số việc, biết thì càng đau lòng.”

“Ân.” Mặc dù Chu Nguyệt Nhi không nói cụ thể, nhưng ăn khớp với thời gian trong câu chuyện của Phượng Cô , xem ra, bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.

Đúng lúc này, có nô tỳ bước vào bẩm báo: “Phu nhân, Gia tới.”

“Phu quân tới? !” Chu Nhu Nhi vừa nghe, gương mặt tối tăm liền toả sáng, dáng vẻ mừng như điên mà còn kèm thêm khẩn trương cùng bối rối, vội vàng đứng dậy chỉnh trang áo xống tóc tai.

Chu Nguyệt Nhi, cũng đổi sang gương mặt tươi đẹp, mặc dù không kích động như Chu Nhu Nhi, nhưng Vãn Thanh cũng mẫn cảm phát hiện, cô ta hoàn toàn không giấu được sự vui mừng trong đáy mắt.

Vãn Thanh có chút không hiểu, nhìn phản ứng của hai người, dường như Phượng Cô không thường tới đây, nếu không, hai người làm sao lại có thể mừng muốn phát điên thế?

Hắn tới không biết có trách mắng gì nàng không?

Thật đúng là không may, mới ra ngoài một lần, đã đụng phải hắn. Nàng nào có biết, Phượng Cô đang xử lý công việc, nghe nói nàng đột nhiên tới Tây Phượng Viên, mới khẩn cấp đến đây

Đang còn nghĩ phải làm như thế nào, Phượng Cô đã bước dài đi vào.

Không thèm liếc Chu Nguyệt Nhi cùng Chu Nhu Nhi lấy một cái, hắn trực tiếp đi tới trước mặt Vãn Thanh, tuấn nhan xanh mét, dường như cực kỳ không hài lòng: “Không phải ta đã nói nàng đừng chạy loạn sao? Tại sao lại tới đây?”

“Ta ngồi một chỗ thấy buồn bực, muốn đi dạo giải sầu, người đừng tức giận, lần sau ta nhất định sẽ chờ người đồng ý mới đi.” Chờ hắn đồng ý, hình như là không có khả năng, nhưng nếu không nói thế, hắn nhất định càng thêm tức giận -. Không phải nàng sợ hắn, mà là vì nàng biết hắn chân tâm thật ý quan tâm nàng

Nàng không phải một người vô tâm vô phế, hắn quan tâm, nàng nhìn thấy, cả đáy lòng cũng cảm nhận được.

“Theo ta trở về đi thôi!” Vừa nói Phượng Cô vừa kéo tay Vãn Thanh, muốn đưa nàng đi.

Chu Nhu Nhi ở phía sau đứng lên, nhẹ giọng nói: “Phu quân, người đã lâu như vậy chưa từng đến xem Nhu nhi , có thể ngồi thêm một lát không?”

Đôi mắt trong veo như nước cầu xin, điềm đạm đáng yêu, làm cho ai cũng phải thương tiếc.

Đừng nói là Phượng Cô, Vãn Thanh cùng là nữ nhân, nhìn bộ dạng ai oán thương cảm của Nhu Nhi, cũng có chút không đành lòng, Vãn Thanh nghĩ Phượng Cô nhất định sẽ đáp ứng.

Nào ngờ hắn lạnh lùng trả lời: “Ta còn có việc.”

Bốn chữ ngắn ngủi, sắc bén như tên, làm sắc mặt Chu Nhu Nhi đại biến, Nhu Nhi đột nhiên xông lên trước, kéo áo Phượng Cô, đôi mắt ầng ậc nước nhìn Phượng Cô chăm chú, nước mắt đã bắt đầu tuôn xuống: “Phu quân, Nhu nhi đã làm sai cái gì, tại sao người lại lạnh nhạt với Nhu nhi như thế? Người cứ nói ra đi, Nhu nhi nhất định sửa mà-.”

“Ngươi đã làm sai chuyện gì, nếu như còn cần người khác nói cho ngươi hay, vậy là ngươi chưa ý thức được sai lầm của mình, ta có nói cũng có ý nghĩa gì? !” Sắc mặt Phượng Cô lạnh lùng, nói xong lại muốn đi.

Chu Nhu Nhi vẫn lôi kéo vạt áo của hắn không tha.

May mà Phượng Cô không phải loại người quá ác độc, nàng đã lo lắng hắn sẽ tát cho Nhu Nhi một cái, ý nghĩ này làm Vãn Thanh cũng sợ đến giật cả mình.

Vì sao nàng lại cảm giác được một cái cái tát hung hăng không lưu tình của Phượng Cô thổi qua chứ?

Nàng vẫn nhớ từ khi nàng tỉnh lại, Phượng Cô trước mặt nàng, luôn biểu hiện cực kỳ ôn nhu -, hôm qua hắn đối xử với Ngân Diện thế, cũng chỉ vì Ngân Diện là địch nhân thôi.

Tại sao nàng luôn cho rằng hắn là một người tàn bạo?

Sự nghi hoặc trong lòng càng nhiều .

Vãn Thanh đưa mắt nhìn Phượng Cô, lại nhìn Chu Nhu Nhi, không nói gì thêm, dường như không có gì để nói -.

Chợt thấy Chu Nhu Nhi khóc lóc kể lể: “Nhu nhi không làm gì sai! Nhu nhi cũng là người bị hại! Phu quân trách ta, vậy còn hài tử chết từ trong bụng mẹ của ta thì sao? Đứa bé vô tội! Ta không làm gì sai, ta chỉ bắt nàng một mạng đền một mạng mà thôi! Cái chết của nàng, không liên quan đến ta, không liên quan đến ta!”

Nghe thấy cô ta nói ‘hài tử chết từ trong bụng mẹ’, không có lý do -, trái tim Vãn Thanh đột nhiên đau xót, như bị người khác bóp cổ, đau đến không hô hấp được.

Sắc mặt trắng bệch, trong đầu chỉ có sự hỗn loạn, có cái gì đó đang từ từ hiện hình, nàng đột nhiên rút tay ra khỏi tay Phượng Cô, hai tay ôm đầu, ngồi bệt xuống, nước mắt tuôn rơi, quả nhiên là đau vô cùng!

Trong đầu nàng hiện lên một hình ảnh ngắt quãng, mang theo một mảnh máu tanh, cô gái kia là ai, nữ tử thanh tú nằm trên giường đá là ai, váy nàng bị nhuộm đỏ màu máu, như từng đóa hoa đang nở rộ, nhiều máu tanh quá, rất dọa người, nét mặt nữ tử thống khổ, như khắc sâu vào tận đáy lòng nàng.

“Đau! …” Nàng kêu to. Tại sao… Tại sao hình ảnh kia lại khiến nàng lo lắng như thế, sự thống khổ, phảng phất như biến nàng thành cô gái ấy.

“Nàng làm sao vậy, Thanh nhi?” Phượng Cô thấy Vãn Thanh đột nhiên khóc lên, sợ hãi vội vàng ngồi xuống hỏi thăm nàng, mặt nàng tràn ngập sự thống khổ , từng giọt lệ như trân châu, làm hắn đau lòng không thôi.

“Ta không biết… Ta không biết… Đầu của ta rất đau …” Vãn Thanh lắc đầu liên tục: “Tại sao, tại sao ta không thể nhớ nổi chuyện trước kia, cô gái kia là ai, tại sao váy nàng lại dính đầy máu? Tại sao? Tại sao? Tại sao ta không nhớ ra cái gì!”

“Không muốn nghĩ thì đừng nghĩ nữa , không có việc gì -, đừng nghĩ nữa sẽ không đau!” Phượng Cô ôm nàng vào trong lòng, thanh âm ôn nhu như nước, nhẹ nhàng dỗ dành.

Rồi sau đó quay người lại, nói với Hoàng Kỳ: “Chuẩn bị kiệu.”

Nhìn Hoàng Kỳ vội vàng đi chuẩn bị kiệu, hắn bế Vãn Thanh lên, ôm chặt vào ngực, bước dài ra ngoài.

Chu Nhu Nhi nhìn bọn họ đi ra ngoài, nước mắt ngừng rơi, trong mắt nồng nặc hận ý, đột nhiên xoay người nói với Chu Nguyệt Nhi: “Xem ra, … Tình Thiên này rất lợi hại, giả vờ rất giống, có điều nếu cô ta muốn đấu với ta thì còn quá non !”

Chu Nguyệt Nhi cũng nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, không mở miệng nói gì, có lẽ vừa rồi có chút hỗn loạn, người khác không chú ý, nhưng cô ta nghe thấy rất rõ ràng, Phượng Cô gọi “Thanh nhi “, không phải “Tình nhi” .

Rốt cuộc là vì tình thế cấp bách mà gọi sai, hay còn có lí do gì khác?

Nguyệt Nhi cong môi cười một nụ cười gian trá, đến khi quay về phía Chu Nhu Nhi, đã kịp hồi phục bộ dạng ôn nhu: “Nàng căn bản không có tư cách đấu với tiểu muội.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.