Thầy Ơi! Em Yêu Anh

Chương 22: Chương 22: Cô Lo Lắng




Sau khi dỗ dành được anh. Mân Huyên ăn hết há cảo rồi ngồi nói chuyện phiếm với anh một hồi. Lúc này cô mới nói:“ Em hay nhắn tin như vậy có làm phiền thầy không?”

“Em là bạn gái tôi mà tôi cho phép em làm phiền tôi mọi lúc.” Giọng của anh trầm thấp, nói kiểu như mấy nam chính trong ngôn tình, làm tim cô loạn nhịp.

Đúng thật, tiếng hít thở của cô loạn nhịp.

“Thầy nói thật chứ? “ giọng nói lại êm ái nói tiếp:“ Thầy mà cứ thế này...... em sẽ thích thầy không có lối thoát luôn đó.”

Lục Thiếu Thần khẽ cười ung dung nhìn cô một hồi vì cách dùng ngôn ngữ của cô, cô nhóc này lúc thì mạnh dạn, lúc thì nhút nhát xấu hổ đến tội nghiệp, lúc thì ngây Ngô lém lỉnh như vậy. Những lúc ở cạnh cô khiến anh thật thoải mái, và.......và còn nổi lên ý muốn xấu xa nữa.

“ Em nói sai gì rồi sao?.....ưm “ Mân Huyên bị anh nuốt hết những lời sắp nói vào miệng.

Anh cúi đầu lại hôn lên môi cô. Anh ngửi được mùi vị của bánh há cảo trong miệng cô. Đôi môi vô cùng mềm mại của cô bị anh mút mát. Hơi thở của Lục Thiếu Thần dần gấp gáp, tay anh chuyển từ vành tai ra sau gáy Mân Huyên, áp sát từng chút một. Hôn đến nỗi cô không thở được, anh mới buông cô ra.Bên nhau một thời gian Mân Huyên đã xem như đây là thói quen, thỉnh thoảng anh sẽ thân mật. So với hiểu biết và dự tính của cô, anh còn nhiệt tình hơn. Anh Là kiểu người không thích nói nhiều mà trực tiếp hành động.

Việc anh làm nhiều nhất với Mân Huyên, ngoài việc dạy học ra còn có thân mật không hề dè dặt. Loại cảm giác này Mân Huyên có thể nhận biết được khi anh đến gần.

Lục Thiếu Thần nhìn cô đỏ bừng cả mặt thì thấy buồn cười, nhưng không cuời, nếu bây giờ anh cười, cô nhóc này lại xấu hổ né tránh anh mất. Hình như trước đó Mân Huyên theo đuổi anh, anh thật sự không phát hiện, thì ra cô lại dễ xấu hổ đến vậy. Nhưng nhìn vẻ mặt mặc đáng yêu của Mân Huyên, Lục Thiếu Thần vẫn không kiềm được, cười nhẹ: “ Em Thích không? “

“ Thích gì ạ?.” Mân Huyên giả ngu hỏi.

“ Đừng có giả ngốc. Tôi biết em hiểu mà.”

Lúc Thiếu Thần không hiểu từ lúc nào Anh lại thích hỏi những câu như thế? Phải ép cô trả lời anh mới chịu tha. Cuối cùng Mân Huyên cũng gật đầu nói thích theo ý muốn của anh.

“ Từ nay chúng ta phải đổi cách xưng hô thôi, ở trường thì không nói, gặp riêng ở ngoài em có thể gọi anh hoặc gọi tên của anh tuỳ ý.”

“ Dạ.....Em biết rồi.”

*********************

Trên đường về, trước đó xấu hổ đến mức nào nhưng sau vài phút Mân Huyên lên xe là quên hết, rồi tự nhiên nói chuyện thao thao bất tuyệt. Lục Thiếu Thần liếc cô vài lần. Khẽ cười vì sự vô tư của cô.

Mân Huyên cáu kỉnh móc điện thoại ra. Mở camera chụp hình lên. Nhìn qua Lục Thiếu Thần đang rất tập trung lái xe:“ Thầy Lục...... à không..... Anh......anh cho em mượn bàn tay một chút được không?” Cô nhỏ nhẹ nói.

Lục Thiếu Thần không hỏi cô làm gì, anh lập tức đưa tay qua cho cô. Mân Huyên nắm lấy tay anh những ngón tay thon dài nhỏ nhắn của cô luồng qua từng khẽ ngón tay anh nắm rất chặt, đưa di động lên chụp một tấm hình.Nhìn tấm hình đẹp ưng ý cô khẽ mỉm cười. Buông tay anh ra.

Lục Thiếu Thần đưa cô về đến nhà.

Mân Huyên nhắn tin qua lại với Diệp Hoan im nên lặng suốt cả đường đi, lúc đẩy cửa xe xuống xe mới nói một câu: “Em vào nhà đây, anh về cẩn thận nha. “

“ Mân Huyên “ anh gọi cô.Mân Huyên quay đầu lại nhìn Lục Thiếu Thần, thấy gò má anh trông vô cùng dịu dàng dưới ánh đèn mờ trong xe, giật giật môi. Cô đi vòng sang đập vào kính xe ý muốn anh hạ kính xe xuống.

Lục Thiếu Thần không biết cô định làm gì, vừa hạ kính xe xuống. Mân Huyên cúi đầu hôn nhẹ lên gò má anh một cái:“ Anh ngủ ngon nha.” Nói xong cô mỉm cười nhanh chân chạy vào nhà khoá cỗng lại.

Lục Thiếu Thần nhìn cô nhóc vừa làm chuyện xấu hổ xong liền chạy trốn, anh khẽ cười khởi động xe lái rời đi.

Hôm nay lần đầu tiên đi chơi về mà không gặp anh trai, vào nhà mới biết anh trai cô vẫn chưa về, gọi điện thoại hỏi mới biết hôm nay anh trai đi tiệc sẽ về trễ. Lăng Quân Hạo nhắc nhở cô ngủ sớm. Không cần đợi anh.

Về phòng tắm rửa xong, Mân Huyên bôi kem dưỡng da mặt, dưỡng body xong liền đi đến bàn học soạn bài cố gắng học bài hết.

Sau khi học bài xong, cô thở dài thoải mái, cầm điện thoại lên mở bộ sưu tập ra xem lại tấm hình nắm tay anh chụp trong xe.

Mới có 21 giờ 40 phút, còn sớm chán......

Mân Huyên suy nghĩ có nên nhắn tin hỏi thăm Lục Thiếu Thần không? Ví dụ như hỏi anh về nhà sớm không?đã ngủ chưa hay đang soạn giáo án, có muốn nhắn tin cùng cô một chút không?Đang chừng chờ thì di động rung lên báo có tin nhắn đến.

[ Em học bài rồi thì ngủ sớm nhé, đừng thức khuya quá.]

Mân Huyên nhanh chóng trả lời tin nhắn anh [ Dạ.....Thầy ngủ ngon] cô định gửi đi nhưng lại sửa lại chữ thầy bằng chữ anh rồi mới gửi.

Sau khi gửi tin nhắn xong cô lên giường nằm lướt Facebook, quyết định đăng tấm hình nắm tay anh,với nội dung mà cô lướt tik tok nghe thấy được. [Có tiền đi mọi nơi thì thích thật đấy, nhưng nắm tay anh đi đến cuối đời thì thích hơn ❤️.] vừa đăng xong đúng như dự đoán, có rất nhiều bạn bè vào thả tim và hỏi danh tính chủ nhân bàn tay mà cô nắm.

- Wow.......anh nào thế Mân Huyên. Có học trong trường mình không?

- Bạn trai nhà người ta không bao giờ làm tui thất vọng.

- Bàn tay đẹp thế tui chắc người cũng rất đẹp. Chúc mừng bà nha.

- Trời ơi! Iu thế

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.