Thế Bất Khả Đáng

Chương 59: Chương 59




Taxi dừng lại trước cổng công ty Viên Tung, bảo vệ gác cổng nhìn thấy Hạ Diệu liền gật đầu cười ra hiệu với cậu.

Đi trên lối vào thật dài, thấy đèn trong phòng huấn luyện bị cành liễu dày đặc cắt ra thành vô số tia sáng, trống ngực Hạ Diệu trên đường đến đây đã được bình ổn lúc này không hiểu tại sao lại tiếp tục loạn nhịp.

Viên Tung vẫn chưa về, cũng không gọi cho Hạ Diệu, tựa hồ đoán được cậu nhất định sẽ đến, chỉ có điều không ngờ cậu lại dùng tạo hình như vậy để xuất hiện trước mặt mình. Nhìn thấy thanh nẹp trên cánh tay Hạ Diệu, khuôn mặt lãnh ngạnh của Viên Tung rõ ràng hiện lên vẻ đau xót khó có thể che giấu. Đi lính nhiều năm như vậy, đại thương tiểu thương gì cũng từng nếm qua, viên đạn gọt xương cùng lắm cũng chỉ nhíu mày một cái, chưa từng có vết thương nào lại khiến Viên Tung cảm thấy xúc mục kinh tâm như thế này, bởi vậy mãi lâu sau hắn mới mở miệng hỏi: “Sao đây?”

Hạ Diệu thì như chẳng có việc gì, “Lúc chấp hành nhiệm vụ, không cận thận bị gãy.”

Cùng là giọng điệu khinh miêu đạm tả, nhưng khi Hạ Diệu nói việc này với đồng sự và khi nói với Viên Tung, cảm xúc trong lòng lại hoàn toàn khác biệt, hồi đáp muốn nhận được cũng hoàn toàn tương phản.

Viên Tung không nói gì, bàn tay to lớn chụp lên gáy Hạ Diệu, kéo cậu vào phòng.

“Hôm nay làm món gì thế?” Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung cố tình sầm mặt nói: “Hết rồi.”

“Sao lại hết rồi? Chẳng phải tôi chỉ đến muộn một chút thôi sao? Không đến nỗi không phần tôi chút nào chứ?”

Viên Tung liếc xéo Hạ Diệu, “Cậu tự làm gãy một tay, tôi còn phải làm cơm cho cậu ăn?”

Hạ Diệu nóng nảy, “Cũng không phải tôi cố ý làm gãy mà! Lúc ấy tình thế nguy cấp…”

“Được rồi!” Viên Tung ngắt lời Hạ Diệu, “Ngoan ngoãn ngồi đợi, tôi mang ra cho cậu.”

Hạ Diệu sớm đã đói cồn cào, vốn có thể giống Tiểu Huy tùy tiện kiếm chút gì đó lót dạ bên ngoài bệnh viện, nhưng cậu cứ cảm thấy thật phiền phức, liền nhẫn nhịn đến tận bây giờ. Đói đến đứng ngồi không yên, tò tò đi theo Viên Tung vào phòng bếp, vừa nghển cổ nhìn vừa nói: “Nè, tôi bị thương tay phải đấy nhé, không cầm đũa được đâu, anh nấu cho tôi chút gì mà có thể dùng thìa để ăn ấy. Phải rồi, món chính hôm nay là gì thế?”

“Mì sợi.”

Mì sợi… Hạ Diệu mù mờ, “Không còn gì khác sao?”

“Không còn.”

Thịt thái hạt lựu trụng tương, cà chua quấy lẫn trứng chim, sợi mì được cán ra như bằng máy móc… Viên Tung nấu cho Hạ Diệu một bát thật đầy, sau khi làm xong, dưới tình cảnh Hạ Diệu không hề có chút chuẩn bị, hắn gắp một miếng đưa tới bên miệng Hạ Diệu.

“Ăn đi.”

Hạ Diệu lập tức bày ra vẻ phản cảm, “Không cần anh đút, tôi có thể dùng tay trái từ từ ăn.”

“Cậu không ăn thì tôi ăn.” Viên Tung nói xong liền rút bát về, gắp mì lên đưa tới bên miệng.

“Đừng đừng đừng, tôi ăn!”

Hạ Diệu thực sự cực kỳ đói rồi, cũng mặc kệ không so đo nhiều như vậy nữa, để Viên Tung đút cho mình ăn. Nhịp điệu đưa lên hạ xuống của Viên Tung rất tốt, tựa hồ đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt, đũa này tiếp đũa khác, đưa lên vừa chuẩn xác lại vừa kịp thời. Ban đầu Hạ Diệu còn có chút mất tự nhiên, nhưng dần dần cũng thích ứng, bắt đầu vừa ăn vừa lải nhải.

“Anh không biết tình huống lúc ấy nguy hiểm đến mức nào đâu, cậu Trương Điền ở cơ quan tôi ấy, mặt cậu ta bị rách rõ sâu từ đây đến tận đây này…”

Toàn bộ đèn trong khu nhà đều đã bị tắt, duy chỉ có một phòng là còn ánh đèn ấm áp nhàn nhạt. Mùi thức ăn thơm phức tỏa ra qua khe cửa sổ, hòa lẫn với tiếng nói chuyện thao thao bất tuyệt, càng làm tôn thêm sự tĩnh mịch của màn đêm. Hạ Diệu ngồi xếp bằng, miệng không ngừng mấp máy. Đôi đũa trong tay Viên Tung không ngừng đưa tới bên miệng Hạ Diệu, ánh mắt thâm trầm của hắn chăm chú nhìn cậu.

Hạ Diệu hút sụt sợi mì Viên Tung đưa tới bên miệng, hỏi Viên Tung: “Sao anh không ăn?”

Viên Tung thản nhiên đáp: “Tôi ăn rồi.”

Kỳ thực, Viên Tung một miếng cũng nuốt không trôi.

“Anh không chờ tôi nha!” Hạ Diệu đá một cú lên đầu gối Viên Tung.

Nói xong lời này, chính Hạ Diệu cũng tự sửng sốt, đột nhiên có chút không hiểu rõ mạch suy nghĩ của mình. Viên Tung vì sao phải chờ mình? Mình vì sao muốn Viên Tung chờ? Chẳng phải chỉ là kiếm bữa cơm ăn thôi sao? Có gì mà phải nhiều chuyện như vậy cơ chứ?

Viên Tung hỏi Hạ Diệu: “Ăn nữa không?”

Hạ Diệu gật đầu, “Có, ăn thêm bát nữa.”

“Cậu ăn hai bát rồi đấy.” Viên Tung nhắc nhở Hạ Diệu, “Buổi tối ăn nhiều không dễ tiêu hoá đâu.”

“Không sao, ban ngày tôi tiêu hao nhiều thể lực, ăn thêm một bát cũng không vấn đề.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.