Thế Bất Khả Đáng

Chương 82: Chương 82




Trans+Editor: pinoneverdie

Xe phóng nhanh trên đường, bên ngoài là tiếng gầm rú của những cơn gió Bắc mùa đông, bên trong xe là tiếng thở gấp có phần không rõ ràng.Trái tim hai người căng thẳng như dây đàn, mỏng manh như sợi chỉ. Chỉ có thể giữ lấy hơi thở của mình, cắn chặt quai hàm, đôi mắt đỏ như máu nhìn thẳng về con đường phía trước, không một chút lơ đãng.

Một cái cây đã bị gió thổi quật ngã, chắn ngay giữa đường, dẫn tới cảnh bế tắc không thể di chuyển tiếp.

Hạ Diệu không thể kiên nhẫn, ngay lập tức bắt đầu quay xe vòng trở lại, dừng ngay tại lối đi vào một khách sạn.

Đi theo con đường này đến bàn lễ tân, Hạ Diệu đại não như trống rỗng, nhưng hai chân lại như đang như đi khinh không, giống như là không phải thuộc về mình. Cửa phòng không biết là đã đẩy vào hay đập ra để vào, đôi chân loạng choạng tiến bước, tiếng đóng cửa vang lên như muốn vỡ ra, Hạ Diệu chà xát ngực, bên trong đã nảy lên một ngọn lửa tình.

Hạ Diệu ép Viên Tung vào tường, dùng một tay nắm sau ót của Viên Tung, một tay kéo cổ áo. Sau đó cắn lấy tai và rồi dọc xuống đến bên trong miệng của hắn một cách tàn bạo, thân dưới của Hạ Diệu liên tục dùng cự vật áp chặt tấn công vào đùi Viên Tung. Hắn bị Hạ Diệu tấn công không thương tiếc, đỡ lấy đầu của Hạ Diệu khuyên nhủ đồng thời cũng là trấn an chính mình

“Được rồi, được rồi, tôi không phải là đang ở chỗ này với cậu sao?”

Cảm xúc của Hạ Diệu bỗng trở nên ổn định một chút, nhưng sự hứng tình lại không hề suy giảm. Bàn tay luồng vào trong quần áo Viên Tung, nắm chặt lấy đầu ngực của anh ta, vòng eo khiêu ngợi chuyển động vội vã. Đồng tử của Viên Tung như không thể kiểm soát, bùng cháy lên ngọn lửa thiêu đốt cả những sợi dây thần kinh mẫn cảm, bên trong còn có sự đe dọa, cảnh báo nhưng lại bỡn cợt, lúc này bắt đầu phóng thích những cảm xúc đã bị dồn nén quá lâu.

“Anh là của tôi” Hạ Diệu nói.

Viên Tung cuối cùng cũng cởi sạch lớp vải ngụy trang để che thân kia, nhẹ nhàng nhưng âm thanh vang vọng nói vào tai Hạ Diệu: “Tôi là của cậu, là ai cũng không thể lấy đi”

Nói xong một bàn tay ôm lấy Hạ Diệu, bước chân thô bạo tàn phá cả sàn nhà yếu ớt, đến cửa phòng tắm thì đột nhiên dừng lại. Sau đó một âm thanh nặng nề vang lên, kèm theo đó là tiếng kêu vang vọng.

Dưới làn hơi nước, cơ thể hai nam nhân quấn lấy nhau, dòng nước ấm chảy ra, nét mặt của hai mỹ nam nhân dần lộ ra vẻ thô tục, hoang dã đầy dục vọng.

Hạ Diệu luồng tay của mình vuốt lấy mái tóc của Viên Tung, rạo rực mong muốn sự sung sướng.

Lưỡi của cậu ta mạnh mẽ trượt dọc một đường xuống cằm rồi sau đó liếm ngược ra sau gáy của Viên Tung, hàm răng nhanh chóng gặm lấy yết hầu cắn từng miếng lúc mạnh lúc nhẹ, cầm lấy chai dầu tắm, nhẹ nhàng luồng sâu vào mái tóc của Viên Tung mà xoa gội. Bọt xà phòng trắng kết thành những mảng bọt lớn như lửa tình trong họ cũng càng dâng lên theo.Nguyên tắc gì? Dèm pha là gì? Lòng tự tôn là gì? Tất cả chúng nó là gì thì cũng mặc kệ! Hạ Diêu chưa từng được hưởng và thưởng thức khoảnh khắc nào như thế này.

Hai đồng tử của Viên Tung như nổi lửa từ đỉnh đầu xuống phía dưới lộ lên gương mặt trụy lạc phóng đãng, đôi mắt của Hạ Diệu cũng bị làn hơi nước ẩm ướt phủ lấy, nửa nhắm nửa mở, quyến rũ như một mảnh lụa lôi kéo trái tim của Viên Tung.

Hơi thở của Viên Tung trở nên nặng nề và hỗn loạn hoàn toàn không thể tự kiểm soát, sinh nhiệt trong người tiếp tục tăng lên bùng cháy khiến não của hắn hiện ra hàng loạt những ý nghĩ hung bạo, xấu xa.

Anh ta cực kì muốn ngoạm chặt lấy Hạ Diệu (ý tác giả là muốn “ăn” Hạ Diệu luôn :3 ) mà không quan tâm đến hậu quả.

Bàn tay to lớn bắt lấy hai hạt đậu nhỏ trên người Hạ Diệu, thô bạo đi đến vùng ngực,ngực va chạm vào như muốn phát hỏa, không có một chút gì là muốn buông ra.

Hạ Diệu sung sướng trên người Viên Tung, hai chân co giật mạnh mẽ kẹp chặt lấy vòng eo của anh ta. Sau đó đặt tay lên kệ, bóp ra một ít dầu tắm, đặt lên lưng Viên Tung thoa từ trên xuống một cách chậm rãi.

Hạ Diệu cảm thấy bên trong mềm nhũn nhưng nóng rực, Viên Tung một lần nữa bị dày vò bởi những ý nghĩ thô tục. Hắn nhận ra rằng đây chính là người yêu thương của đời mình, hơn ba mươi năm qua chỉ độc nhất lần này hắn mới cảm nhận rõ ràng tình yêu và sự ham muốn tột cùng, tất cả những thứ tuyệt vời như đang rót vào trong cơ thể. Cậu ấy cần được chăm sóc chu đáo, yêu thương nhiều hơn nhưng nhất thiết phải chịu đựng ngọn lửa tình dữ dội thiếu đốt.

“Anh chà cho tôi đi” Hạ Diệu bắt đầu phàn nàn “Tôi chà cho anh như thế này nhiều quá rồi, anh thì ngồi đó bất động, nhìn hệt như một ông chú“.

Viên Tung liếm khóe môi nóng bỏng tỏ vẻ đắc chí, nở một nụ cười rồi bóp ra một ít gel tắm

“Cho cậu rửa mông này“.

Ngay sau đó, Viên Tung dùng bàn tay to lớn cọ xát vào mông của Hạ Diệu, đầu tiên là khéo léo vẽ một đường tròn chuyển động vòng quanh trên đó, tiếp đến dùng tay chộp lấy phần thịt căng tròn mềm mại kia mà xoa bóp nhào nặn, lực nhấn mạnh mẽ nhưng không cứng nhắc.

Hạ Diệu bị kích thích đến sung sướng ghé vào vành tai của Viên Tung mà thốt lên những âm thanh rên rỉ, dùng bàn tay từ trên lưng anh ta trượt dài xuống chà xát mãnh liệt, dọc theo vòng eo, lòng bàn tay không chủ đích nắm vào vật đã cương cứng từ lúc nào, tiểu quái thú đang cương cứng của Viên Tung bắt đầu di chuyển chậm chạp như cầu xin sự kích thích.

“Chà xát mông của cậu như thế này thoải mái chứ?” Viên Tung hỏi.

Hạ Diệu không giấu được cảm xúc của mình, hơi thở nặng nhọc thì thầm vào vành tai của Viên Tung.

“Thoải mái...sướng...”

Bàn tay của Viên Tung bắt đầu chuyển hướng trượt vào bên trong kẽ mông, Hạ Diệu dùng cơ mông kẹp chặt lại, hai khối thịt mềm ngăn cản sự chà xát ở bên ngoài đang liên tục chọc phá để tách ra mà ngắm nhìn sâu vào bên trong lớp thịt dày màu hồng nhạt.”Ah...Ah...”

Âm thanh rên rỉ của Hạ Diệu ngày càng lớn, ngón tay của Viên Tung trượt vào bên trong kẽ mông, tần số chuyển động ở vùng mông cũng theo đó mà tăng lên dũ dội. So với sự chống cự thông thường, lần này Hạ Diệu phải dùng chân của cậu ta kẹp chặt vòng eo của Viên Tung như một cái đai sắt. Viên Tung sau đó càng phá vỡ sự chống cự đó một cách vô nhân đạo, vòng eo của hắn ta mạnh mẽ di chuyển chà xát, đáp trả lại sự chống đỡ của Hạ Diệu ngày càng điên cuồng và thô bạo.

Ngón tay Viên Tung cọ xát đẩy nhẹ vào điểm đi đến cửa hậu của Hạ Diệu, Hạ Diệu từ trong cổ rên lên một tiếng nặng nề, biểu hiện mê hoặc này như xâm chiếm hồn của Viên Tung buộc đồng tử của hắn ta rực đỏ lên.

Viên Tung dùng ngón tay tung hoành trong mật đạo của Hạ Diệu, nắm bắt thời cơ hỏi: “Tôi muốn thao cậu được chứ?”

Một dòng điện khẩn trương chạy đến, Hạ Diệu liên tục thốt ra những lời lẽ tục tĩu, điên cuồng cắn vào cổ và má của Viên Tung, hô hấp nặng nhọc hỗn loạn mà rên rỉ: “Thích...thích lắm”

Ngón tay thô bạo của Viên Tung liên tục kích thích hậu môn của Hạ Diệu, buộc những lớp cơ hậu môn ngày càng thắt chặt, mồ hôi vương rãi khắp nơi.

“Làm như thế này sướng không nào?”

Hạ Diệu cắn vào vành tai Viên Tung, nước mắt rơi nhưng giọng nói đầy mạnh mẽ: “Mỗi tối tôi luôn tưởng tượng đến cảnh này mà thủ dâm trên giường”

Viên Tung cuối cùng cũng một lần được nhìn thấy Hạ Diệu bày tỏ tâm tình dâm đãng với mình, hận không thể dùng cây gậy của mình đâm vào bên trong, fuck cậu ta đến sống không bằng chết.

Trên tấm ra trải giường trắng sạch, cơ thể hai người trực tiếp lao vào nhau, âu yếm hôn nhau, lõa thể quyện vào nhau. Dường như tất cả mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, chỉ còn lại điều duy nhất là để cho cơ thể tự điên cuồng không kiểm soát.

Viên Tung khẽ nói điều gì đó vào bên tai Hạ Diệu, Hạ Diệu lập tức đỏ ửng đôi tai

“Đừng như vậy mà”

Viên Tung cố tình trêu chọc: “Cậu xấu hổ à?”

Hạ Diệu không nói, Viên Tung lật ngược cậu ta đặt trên người mình. Duỗi thẳng chân ra bật lên một vật giữa hai bắp đùi cứng cáp to khỏe là một cự vật cứng rắn đang dồn nén nhô lên căng tràn ra, cứ thế mà tiến thẳng tới mà đặt ở dưới mí mắt của Hạ Diệu.

Viên Tung ngay sau đó nhanh chóng duỗi thẳng háng Hạ Diệu buộc đôi chân dài của cậu phải tách ra, chôn người cậu ta xuống người mình.

Cả hai đang làm ở tư thế 69, mọi hành động vẫn đang diễn ra, sự sung sướng đã làm cho mạch máu của Hạ Diệu như nổ tung, hơi thở trở nên nặng nề.

Viên Tung một hơi ngậm mút cự vật của Hạ Diệu đang kêu gào đói khát sự kích thích.

Thắt lưng Hạ Diệu đột nhiên có một trận co giật run rẩy, ngay lập tức thét lên âm thanh rên rỉ đáng thương:

“A A....đã quá...không thể chịu nổi nữa....”

Phản ứng quá khích này của Hạ Diệu làm vật khổng lồ của Viên Tung thêm một lần nữa cương cứng lên dữ dội, gần như là chọc thủng cả gương mặt của Hạ Diệu. Hạ Diệu cố chịu đựng dùng tay không đặt lên đó, độ cứng làm lòng bàn tay đau nhói. Cậu ta đã thử tìm cách để ngoạm lấy phần dưới của Viên Tung thêm môt chút, cùng lúc kích thích Viên Tung ngày thêm dữ dội. Hạ Diệu cảm thấy không thể tận hưởng tiện nghi cho bản thân, bất ngờ dùng lưỡi liếm dọc dương vật của Viên Tung.Bộ phận nối dõi tông đường cương cứng của Viên Tung bị dồn ép bức bách đến khóc nghẹn.

Hạ Diệu như được thêm động lực, dùng lưỡi làm một chuyến du ngoạn lả lướt đến tận gốc cự vật to lớn của Viên Tung, mặc dù không có một chút kinh nghiệm làm tình kiểu tiếp xúc đụng chạm như thế này, nhưng cũng đã làm cho đồng tử của Viên Tung như tắc nghẽn. Hắn ta dùng lực ngoạm lấy đầu khấc của Hạ Diệu, đầu lưỡi đặt ở giữa cái khe nước trên đầu cự vật đưa đẩy qua lại như đang chơi vĩ cầm, cho đến khi cơ thể Hạ Diệu bắt đầu phản kháng, vặn xoắn chuyển động không ngừng, dữ tợn đớp lấy một hơi thở rồi thét lên.

“Ah.....Ah......”

Một dòng dịch trắng ấm nóng phun vào giữa khoang miệng Viên Tung, lưỡi của hắn ta nhẹ nhàng đưa chất lỏng ấy xuống cổ, tiếp đến nâng mở ra hai cánh mông của Hạ Diệu, không phép tắc mà tiến vào bên trong. Hạ Diệu gào khóc kêu la dữ tợn, hai chân phản kháng kẹp chặt cổ Viên Tung, bắp chân căng cứng co giật, hậu môn đặt trên ra giường chuyển động xoắn vặn cự tuyệt chống trả, tạo thành âm thanh cầu xin được buông tha.

Viên Tung không hề kiêng nể mà tiếp tục chiến đấu, đôi tay vững vàng giữ chặt cậu ta, đầu lưỡi áp chế, liếm láp hết tất cả ngõ hẻm, nơi nhạy cảm nhất của Hạ Diệu. Sau đó một phát ngậm sâu vào bên trong, dùng đôi môi mỏng phủ lấy , điên cuồng bú mút làm phát ra âm thanh dâm dục.

Hạ Diệu không thể chống đỡ gào lên:

“Ah....Ahhhh....sướng quá...muốn phát điên lên được...liếm nữa...”

Viên Tung cố tình dừng đầu lưỡi đang hoạt động ở dưới lại, mông của Hạ Diệu sau đó được nâng lên khỏi tấm ra giường, Viên Tung lại dùng miệng chuyển động lêu lỏng Cự vật của Viên Tung giờ như con dao găm cắm sâu vào trong mật đạo của Hạ Diệu, hung hãn rút ra cắm vào. Hạ Diệu bị dồn ép liên tục đến thảm thiết.

Viên Tung hoàn toàn mất khả năng tự chủ, ngón tay mang tinh dịch và nước bọt trộn lẫn “Dầu bôi trơn này” rồi đem đến mơn trớn cửa mật đạo của Hạ DIệu, trực tiếp dùng cự vật chọc thẳng vào trong.

“Aaaaa......ahhhh...”

Hạ Diệu khó mà có thể kiềm chế phát ra âm thanh than khóc tru tréo, dẫn đến cái giường bị một trận rung lắc mạnh, một chất dầy trắng đục phụt thẳng lên mặt của Viên Tung và vương lên cả khóe miệng cùng khắp nơi trên tóc của mình.

Dương vật của Viên Tung bị bộ phận riêng tư của Hạ Diệu kẹp chung lại đến phát đau, não bộ từng miếng nổ tung lên hàng loạt ý nghĩ ngông cuồng, khoái lạc. Đùi bị dồn ép đến run rẩy, khó chịu gầm một tiếng, một thứ chất lỏng điên cuồng bắn phụt ra. Hạ Diệu bản thân không hề biết là hắn đã bắn ra vì vẫn còn thấy đau buốt.

Chỉ biết là sau khi bắn, bị “làm nhục” thì nơi đó trở nên như bị xé rách, nứt ra đau đớn vô cùng.

“Lấy ra ngoài!”

Viên Tung chầm chậm rút ra, Hạ Diệu vừa đau vừa xấu hổ xuýt nữa là ngất xỉu đến chết.

Vào lúc này, Hạ Diệu mới hồn nhiên biết được, cậu ta đã thua, thua toàn tập.

Câu nói “Nếu tôi phải lòng anh, tôi sẽ tự phá vỡ JJ của mình (tự cắt trym của mình)” lời cảnh cáo hay ho này đã bị quăng đi khỏi óc ngay sau đó, hướng mắt nhìn thấy củ cải trắng của bản thân vẫn còn chưa hoàn toàn xìu xuống, trong lòng không hề dễ chịu, nó như thế này mà nỡ cắt đi sao?

Viên Tung nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Diệu biểu tình uất ức, dùng bàn tay to lớn kéo gương mặt Hạ Diệu lên, nói: “Đau hả?”

Hạ Diệu “ah” một tiếng.

“Nếu sau này phải chịu đau như thế này nhiều lần nữa, cậu có chịu được không?”

Hạ Diệu phân trần: “Không chịu được!”

Viên Tung một cơn đau thắt ngực, lấy tay đặt gáy của Hạ Diệu lên tay mình

“Đi ngủ đi”

Hạ Diệu nói: “Lần sau làm tiếp đi”

“Còn làm tiếp?” ánh mắt hung hãn của Viên Tung nhìn thẳng vào Hạ Diệu “Cậu không thể chịu đựng được, tôi làm ở trên được sao?”

“Được“.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.