The Dark Duet Series

Chương 134: Chương 134: Chương 14.5




Livvie không nói gì trong nhiều phút liền trước khi quay sang nhìn Caleb, “Em không muốn trả thù, Caleb. Em không muốn có kết cục như anh, để cho một món nợ máu chết giẫm điều khiển đời mình. Em chỉ muốn tự do thôi. Em muốn được tự do, Caleb. Không phải làm con điếm của ai đó…kể cả của anh cũng không.”

Họng Caleb có cảm giác như bị thiêu đốt khi nhận thức được sự chân thật trong từng từ Livvie nói. Từ đầu đến cuối đều là trò chơi của cô. Hắn biết điều đó, đã liên tục tự nhắc nhở bản thân, thậm chí là miễn cưỡng trân trọng cố gắng của cô – song hắn vẫn mắc bẫy. Hắn đáng phải nhận từng chút từng chút một hậu quả đang gánh chịu. Hắn biết nhưng không quan tâm.

Hắn bước tới trước, đẩy Mèo Con tránh đường và cọ rửa cơ thể mình dưới dòng nước mát lạnh của vòi sen. Hắn có thể cảm nhận được ánh mắt của Mèo Con trên người mình, nhưng lại không đếm xỉa gì đến cô. Khi đã tắm rửa xong, hắn mở cửa kính buồng tắm đứng ra, tóm lấy một cái khăn và tiến về phía phòng ngủ.

“Anh đi sao!” Mèo Con gọi lớn, nhào khỏi buồng tắm và chộp lấy cánh tay hắn.

Caleb hơi mạnh tay đẩy cô ra và tiếp tục bước vào phòng ngủ. “Hôm nay tôi có rất nhiều chuyện để làm. Gần đây em đã chiếm quá nhiều thời gian của tôi rồi,” hắn lạnh lùng nói. Trong một giây, hắn nhìn quanh phòng để tìm quần dài, sau đó nhận ra mình không hề mặc lúc đi vào, bởi hắn đến để hỏi han việc cô la hét lúc nửa đêm sau khi đã đi ngủ một lúc. Hắn liếc nhìn gương mặt cô và thấy được vẻ tổn thương trong mắt cô, lệ đang chực trào. Cô nuốt vào nặng nhọc để chúng không chảy ra, trong khi đưa hai tay lên che ngực lại.

“Anh sẽ đi ngay bây giờ, sau mọi chuyện ư? Em tưởng…” cô bỏ lửng, giọng bấp bênh giữa giận dữ và tổn thương. Có gì đó vặn xoắn nơi dạ dày Caleb trước dáng vẻ của cô. Hắn muốn hôn cô và nói ra những điều khiến cô ngừng khóc; nhưng rồi chỉ ý nghĩ về việc hắn đã cân nhắc đến một chuyện như thế cũng đủ để củng cố cơn giận và lòng quyết tâm của hắn.

“Em tưởng gì hả? Em tưởng trao cho tôi một “cô bé” nhỏ xinh sẽ tạo ra khác biệt gì sao? Em tưởng thỏa mãn tôi bằng miệng rồi thì tôi sẽ cho em bất kì cái khỉ gì em muốn à?!”

Lời hắn nói cứa sâu vào cô, đúng như hắn dự tính. Hắn muốn đảm bảo sẽ không có bất kỳ nhầm lẫn nào. Hắn bước về phía cô và nâng cằm cô nên, cô rụt lại theo bản năng, cố tránh khỏi bàn tay hắn. Hắn siết lấy cô mạnh hơn, giữ cô đứng yên.

“Dù vậy, tôi nghĩ thật dễ thương làm sao khi em nói em yêu tôi.” Hắn thấy rõ đôi vai cô lập tức chùng xuống và mắt cô chầm chậm khép lại. Hắn buông mặt cô ra, và rồi không hề náo động ầm ĩ, cô bước về phía chiếc giường, ngả đầu xuống gối và co người lại như một quả bóng.

Trong vài giây, hắn chờ đợi cô đáp trả lại, nhưng cô chẳng nói gì. Hắn điềm nhiên tiến về phía cánh cửa, mở nó ra và bước qua mà không một lần nhìn lại phía cô. Hắn nhẹ nhàng khép cửa lại và tự hỏi tại sao đột nhiên bản thân lại cảm thấy trống rỗng đến vậy. Chẳng mặc gì ngoài một chiếc khăn tắm, hắn tiến về phòng của mình.

Khi đã vào trong phòng, Caleb đứng yên một lúc, nhìn chăm chăm vào hư không trong khi nước rỉ giọt xuống từ người hắn. Livvie đã nói cô yêu hắn, và hắn khiến cô cảm thấy ngu ngốc. Có gì đó trong dạ dày hắn vặn xoắn trước ý nghĩ đó và trước kí ức về những giọt nước mắt của cô. Hắn thường nghĩ cô trông thật xinh đẹp khi khóc, vì lo lắng hay sợ hãi, hoặc xấu hổ, nhưng chuyện này không giống thế; hắn thật sự đã tổn thương cô. Cô cũng đã tổn thương hắn. Caleb không thể thay đổi bản chất con người mình được.

Hắn đã không hề nghĩ tới Rafiq trong một thời gian khá dài. Hắn quá bận bịu chơi trò tổ ấm với Livvie. Quá bận bịu để nghĩ về món nợ hắn đang mang và lý do tại sao hắn lại mang nó. Đó hẳn là nguyên nhân Rafiq thường xuất hiện trong những giấc mơ gần đây của hắn. Đó là cách tiềm thức nhắc nhở hắn không nên mất tập trung. Hắn đã lờ nó đi. Hắn không thể làm thế nữa.

Đêm hôm trước, hắn đã mơ thấy cuộc trò chuyện với Rafiq về cái chết của mẹ cùng em gái ông. Lúc đó Caleb đang ở trong phòng làm việc của Rafiq, học bảng chữ cái tiếng Anh và thanh âm của từng chữ cái. Hắn rất tự hào khi khám phá ra mình có thể dùng thanh âm các chữ cái để làm rõ nghĩa của từ. Chúng bắt đầu trông ít giống những dòng nguệch ngoạc hơn, và chầm chậm, nhưng chắc chắn, hắn có thể đọc được vài từ mà không cần phát âm ra miệng.

Rafiq đã dạy hắn đồng thời cả tiếng Anh và Tây Ban Nha, bởi chúng sử dụng các chữ cái giống nhau. Ban đầu dường như rất dễ nhầm lẫn, bởi chúng phát âm không giống nhau, song Caleb vẫn cố gắng học. Tiếng Ả Rập và Urdu khó đọc hơn rất nhiều, nhưng lại dễ nói hơn vì hắn đã lớn lên cùng với chúng. Tiếng Nga của hắn là một mớ hỗn độn ở cả hai phương diện, nhưng Rafiq vẫn bắt hắn phải học.

Caleb biết hắn phải học tiếng Nga vì đó là tiếng mẹ đẻ của Vladek. Caleb đã vô cùng đói khát thông tin về Vladek sau cái chết của Narweh, song Rafiq thường từ chối đưa ra quá nhiều chi tiết khi đề cập đến cái chết của mẹ và em gái.

Đâu đó trong tâm trí mình, Caleb biết sự việc đó thật quá đau đớn với Rafiq, nhưng vì Caleb không hề có mẹ hay bất kì anh chị em ruột nào, nên thật khó để hiểu được những cảm xúc của Rafiq. Ngoại trừ khao khát báo thù của Rafiq, điều mà Caleb hiểu được nhờ trải nghiệm đã có, hắn thường tự hỏi về mặt cảm xúc, Rafiq sẽ đối diện với mọi chuyện thế nào.

Rafiq đã cho hắn cả một bài diễn văn dài về gia đình, lòng trung thành, nghĩa vụ và danh dự. Ông bảo mình đã từng có nhiều trách nhiệm với cha ông và đất nước của ông.

“Ta trông đợi sự phục tùng, Caleb ạ. Ta trông đợi sự trung thành của cậu. Bất kì ai phản bội ta đều chỉ làm được điều đó một lần. Cậu có hiểu không?” Rafiq nói, đầy đe dọa.

“Vâng, Rafiq, tôi hiểu,” Caleb đáp.

Caleb cuối cùng cũng quay lại từ những ý nghĩ xa xôi rồi bắt đầu lau người và mặc quần áo. Đây sẽ là một ngày đáng khinh. Hiển nhiên là thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.