Thế Gia Danh Môn

Chương 126: Chương 126: Đùa giỡn.




Ads Có sách ghi lại, tắm suối nước nóng không chỉ khiến cơ thể thư giãn, khớp xương giãn ra, tiêu trừ đi mệt nhọc còn giúp giãn nở mạch máu giúp tuần hoàn máu.

Hơn nữa, thường xuyên tắm suối nước nóng còn có tác dụng rất tốt trong việc dưỡng sinh, làm đẹp.

Lúc này Tương Nhược Lan đang ngâm mình trong Ôn Bích tuyền ngự dụng của Cảnh Tuyên Đế, vừa hưởng thụ cảm giác thư thái, vừa thầm mắng hoàng đế mệnh tốt.

Phải biết rằng cho dù là thời hiện đại cũng rất ít có người mệnh tốt được thường xuyên tắm suối nước nóng, huống chi còn như hắn, thiết đặt suối nước nóng trong nhà.

Chỉ là nghe nói suối nước nóng chỉ có quanh khu có núi lửa, chẳng lẽ xung quanh hoàng cung có núi lửa? Thật khó hiểu.

Tương Nhược Lan lắc đầu, không nghĩ tới chuyện này nữa. Nàng nhanh chóng tắm sạch người. Thành thật mà nói, từ lúc tới đây, nàng vẫn có cảm giác có nguy cơ, dù biết là không thể nhưng vẫn luôn lo sợ hoàng đế sẽ nhảy từ góc nào đó ra.

Cảm giác được thái độ của xú trùng với mình rất kì quái, nói hắn có tâm tư với mình. Nhưng bản thân tư sắc bình thường, bất kì lão bà nào của hắn cũng đẹp hơn nàng nhiều, không thể nào vì nàng mà bất kể những ngôn quan mà đi đùa giỡn thê tử của thần tử. Một khi truyện này truyền ra thì sẽ không phải là chuyện nhỏ, thể diện không còn!

Nhưng nếu nói hắn không có tâm tư gì với mình, vậy những hành vi và lời nói mập mờ ở Ngự hoa viên hôm đó là thế nào?

Chẳng lẽ thật sự nghĩ nàng lừa gạt, thân là hoàng đế mà bị lòng tự tôn là mê muội? Nhưng nếu như thế thì cũng quá nhảm nhí...

Nàng tắm xong, cầm lấy khăn tắm cung nữ đã chuẩn bị xong, đi ra khỏi suối rồi mặc quần áo các cung nữ đã chuẩn bị.

Vốn có cung nữ hầu hạ nàng tắm rửa kỵ lưng, nhưng nàng vốn không quen có người lạ giúp mình tắm nên bảo các nàng lui ra chờ ở cửa.

Mặc quần áo xong, Tương Nhược Lan ra khỏi phòng tắm, các cung nữ bên ngoài hành lễ với nàng. Nàng cảm giác bản thân thần thanh khí sảng, thầm nghĩ thật thoải mái.

Hoàng đế như lại không hề xuất hiện, xem ra nàng đa tâm, cho dù là hoàng đế thì vô sỉ cũng có mức độ.

Tương Nhược Lan theo đường cũ trở về, chuẩn bị tới Từ trữ cung chào Thái hậu rồi ra cung, ngày mai sẽ lại vào cung xem bệnh cho Từ quý phi.

Đi qua một con đường nhỏ tới một rừng núi đá giả sơn thì đột nhiên ở thạch động bên cạnh có một cánh tay kéo nàng vào.

Tương Nhược Lan lảo đảo ngã sấp xuống một lồng ngực rắn chắc, hai mắt nhất thời không thể thích ứng với bóng tối trong động, không rõ kẻ trước mắt là ai.

Kinh hoảng, Tương Nhược Lan vội kêu to:

- Ai...

Nhưng vừa mới nói thì miệng đã bị người bưng kín lại, sau đó, một thanh âm vô cùng quen thuộc trầm thấp vang lên bên tai:

- Đừng lên tiếng, là trẫm!

Tương Nhược Lan mở to hai mắt nhìn, lúc này hai mắt đã từ từ thích ứng với bóng tối trong động, nương theo ánh sáng từ cửa động hắt vào, nàng thấy rõ người trước mắt đúng là Cảnh Tuyên Đế.

Hắn vẫn mặc long bào khi nãy, một tay ôm eo nàng một tay bưng miệng nàng, khóe miệng mỉm cười, mắt hoa đào lóe ra u quang. Thấy Tương Nhược Lan bình tĩnh trở lại, hắn chậm rãi buông tay đang bưng miệng nàng, sau đó, ôm lấy người nàng đặt nàng dựa vào tường đá.

Hắn cúi đầu, thoáng tới gần nàng, nhẹ giọng nói:

- Sao không tắm lâu hơn một chút mà đã ra sớm như thế? Nên biết đây là cơ hội hiếm có, không phải ai cũng có cơ hội trẫm tứ dục (ban tắm) như thế.

Tương Nhược Lan hai tay đặt lên ngực hắn, cố gắng kéo dài khoảng cách hai người, nhưng thân thể Cảnh Tuyên Đế lại như Thái Sơn, đẩy không ra, mà nàng càng đẩy thì hắn lại càng áp chế đến gần nàng hơn.

Tương Nhược Lan bị tình cảnh quỷ dị trước mắt hù dọa, kinh hoảng không thôi, lắp bắp nói:

- Ôn bích.. tuyền... long khí... quá thịnh, thần phụ không có phúc hưởng...

Cảnh tuyên đế cười nhẹ :

- Nhược Lan, sao bất kì điều gì nàng nói đều trở nên thú vị như thế?

Lúc hắn nói, hơi thở ấm áp phu lên tai nàng khiến nàng nổi da gà toàn thân.

- Hoàng thượng, có chuyện gì thì ra ngoài nói, nơi này quá tối.

Vừa nói, Tương Nhược Lan đột nhiên dùng lực đẩy tay hắn ra, cất bước định ra ngoài nhưng vừa mới đi được một bước lại bị Cảnh Tuyên Đế ôm quay lại, lại áp chế nàng lại tường đá. Lần này, cả người hắn dán lên người nàng khiến nàng không thể nhúc nhích.

Mùi Long tiên hương nhàn nhạt vây quanh khứu giác nàng.

- Nhược Lan, bên ngoài nhiều người, để ai trông thấy đều không hay.

Tương Nhược Lan đột nhiên dâng xúc động muốn bóp chết hắn:

- Hoàng thượng, nếu người biết không hay sao còn muốn làm như vậy? Thần phụ là thê tử của An viễn hầu! Hoàng thượng không sợ việc làm bây giờ bị người trong thiên hạ nhạo báng? Chẳng lẽ Hoàng thượng không sợ tương lai sử sách ghi lại về Hoàng thượng sẽ ghi lại chuyện người làm nhục thê tử của thần tử?

Cảnh tuyên đế gật đầu, rất chăm chú nói:

- Sợ, rất sợ, mặc dù trẫm là thiên hạ chí tôn nhưng vẫn rất coi trong danh dự.

Hắn nhìn nàng nhếch miệng cười:

- Cho nên mới phải ở lại chỗ này a, không cho người biết là được?

Nếu hai tay không phải bị khống chế, nàng sớm đã tức giận mất lý trí mà tát hắn.

- Thả ta ra, thả ta ra!

Tương Nhược Lan trừng mắt nhìn hắn, không ngừng giãy dụa:

- Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Chẳng lẽ thân là Hoàng thượng là có thể muốn làm gì thì làm? Nếu còn không buông ra ta sẽ hét lớn, để cho người ta thấy Hoàng thượng tôn quý thực ra là người như thế nào.

Phẫn nộ cùng khuất nhục làm cho Tương Nhược Lan mất đi tỉnh táo, nói năng đã dần không khách khí

Cho dù là Cận Thiệu Khang cũng chưa bao giờ dùng thủ đoạn cường thế mà áp bức nàng! Đây là một loại nhục nhã, một sự khinh thị rất rõ ràng, khiến nàng vô cùng khó chịu, tựa như là linh dương chờ chết mà còn bị thợ săn vờn.

- Nhược Lan, thân là hoàng đế tuyệt đối có thể muốn làm gì thì làm, chỉ cần thủ đoạn cao minh là được! Nàng muốn hét lên cũng được, một người thấy thì ta giết một người diệt khẩu, hai người thấy thì ta giết hai người.

Tương Nhược Lan hừ lạnh một tiếng:

- Nếu người thấy là hoàng hậu, phi tần, chẳng lẽ ngươi cũng có thể giết diệt khẩu?

Cảnh tuyên đế nhẹ nhàng cười, chậm rãi nói:

- Nếu thực sự có tình huống này, chỉ đành giết nàng, đến lúc đó đổ tất trách nhiệm lên đầu nàng là được, phụ nhân có chồng còn câu dẫn hoàng đế, chẳng biết đời sau sẽ đánh giá nàng thế nào?

- Ngươi…

Tương Nhược Lan trong lòng run lên:

- Hoàng thượng, rốt cuộc là tại sao ngươi lại đối xử với ta như thế? Tất cả đều là ngươi hiểu lầm, ta chưa bao giờ lừa gạt ngươi, ta có thể thề với trời.

Lúc này, một trận bước chân truyền đến, từ xa tới gần mà chạy tới chỗ này.

Cảnh tuyên đế nhẹ nhàng cười, căn bản là không tin lời nàng, hắn cúi đầu nhẹ nói vào tai nàng:

- Nàng đoán xem, lúc này tới là nô tài hay là chủ tử? Không bằng nàng kêu một tiếng xem thế nào?

Vừa nói vừa vươn đầu lưỡi, khẽ liếm vành tai nàng khiến Tương Nhược Lan run lên, thiếu chút nữa thì hét lớn. Nhưng nàng vội ngậm miệng, nuốt lời vào bụng.

Bên tai lại truyền đến tiếng hắn cười nhẹ, thanh âm mập mờ triền miên tới vô cùng, tựa như là tình nhân nhưng cũng khiến lòng Tương Nhược Lan sợ hãi.

Ngoài động tiếng bước chân càng lúc càng gần, mơ hồ còn có tiéng nói chuyện truyền đến.

- Gọi đi, sao lại không gọi, xem ra tới là nô tài!

Cảnh Tuyên Đế tiếp tục cắn tai nàng, hai tay từ từ ôm chặt nàng, môi dán lên tóc mai nàng.

Tương Nhược Lan không dám gọi, sợ bởi vì mình mà khiến người bên ngoài không toàn mạng, không thể vì mình không bị nhục mà hại tính mạng người khác. Nàng cắn chặt môi, liều mạng chịu đựng, nhưng cảm giác nhục nhã và phẫn nộ khiến nàng run rẩy.

Hơi thở hắn càng lúc càng dồn dập, ngực càng lúc càng gần, gần đến mức khiến nàng không thể nhúc nhích, gần đến nàng hít thở không thông. Nàng dùng sức lắc đầu né tránh nhưng không cách nào né được đôi môi nóng rực của hắn.

- Rất khó chịu? Nhược Lan

Hắn nhẹ nói bên tai nàng:

- Nhưng làm thế nào bây giờ? Nàng càng khó chịu, ta càng vui vẻ.

- Biến thái......

Tương Nhược Lan quay đầu căm tức nghiến răng phun ra hai chữ này.

- Xem ra là đang mắng ta.

Hắn ngẩng đầu, nhìn nàng cười lạnh:

- Tương Nhược Lan, nàng rất tức giận? Nhưng tất cả là nàng tự tìm. Khi nàng trêu đùa ta thì nên biết rõ rằng ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ mục đích! Chưa có ai dám đối với ta như thế! Nàng phải trả giá đắt!

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, không bao lâu, hai người thấy hai thái giám đi qua cửa động, sau đó, tiếng bước chân càng lúc càng xa rồi hoàn toàn biến mất.

Cảnh tuyên đế buông nàng ra, lui về phía sau vài bước, khẽ cười nói:

- Hai kẻ này còn không biết chúng đã đi một vòng qua quỷ môn quan!

Tương Nhược Lan biết trước mặt kẻ tự phụ, kiêu ngạo, hèn hạ lại vô sỉ thì không thể nào giải thích được. Nếu có thể, nàng hận không thể dùng những từ ngữ độc ác nhất mà mắng hắn. Nhưng nàng biết, như thế chỉ khiến lửa giận của hắn càng tăng, khiến hắn càng làm chuyện quá đáng hơn mà thôi. Nàng hung hăng trừng hắn một cái, hai tay nắm chặt thành quyền, cực lực tự khắc chế chính mình. Sau đó nàng hít sâu một hơi, không nói gì, xoay người rời khỏi thạch động. Lúc nàng sắp ra khỏi thạch động, phía sau vang lên giọng lãnh trầm của Cảnh Tuyên Đế:

- Từ mai trở đi, mỗi ngày nàng phải tiến cung điều lý thân thể cho Từ quý phi, cho đến khi Từ quý phi hoàn toàn khỏe mạnh mới thôi. Nhược Lan, nàng hẳn là biết nếu kháng chỉ sẽ có hậu quả thế nào!

Hắn đi tới bên người nàng, cúi đầu, gần sát tai nàng thổi nhẹ một hơi, nhìn nàng run lên mà đắc ý cười lên:

- Hình như càng ngày chơi càng thú vị!

Nói xong, hắn ngửa đầu cười to vài tiếng, lướt qua nàng mà ra ngoài.

Tương Nhược Lan nhìn bóng lưng hắn, tức giận đến nước mắt cũng rơi xuống.

Bị thành con khỉ làm xiếc cho thiên hạ chí tôn chơi đùa lại không thể phản kháng. Chẳng lẽ cứ để tùy ý hắn muốn làm gì thì làm?

Hôm nay chỉ là ôm một cái, nhưng còn ngày mai, ngày kia... chẳng lẽ mình để tùy ý hắn làm nhục.

Tương Nhược Lan nắm chặt tay, tức đến nghiến răng.

Bất kể là ai cũng đừng nghĩ đến việc coi thường ta!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.