Ads
Nghe những lời này, trong
đầu Tương Nhược Lan lại hiện lên một đoạn trí nhớ. Trong trí nhớ là Tương Phinh
Đình dạy Tương Nhược Lan tạo cơ hội cùng Hoàng thượng tỷ thí bắn tên. Sau khi
thắng buộc Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn.
Tương Nhược Lan ngồi
thẳng đơ, nhìn Tương Phinh Đình đánh giá một phen. Mới 15,16 tuổi có thể nghĩ
ra biện pháp như thế, thật không đơn giản.
Chỉ là nàng ta làm như
vậy có phải vì tốt cho Tương Nhược Lan không? Nàng chẳng lẽ không biết làm như
vậy, thứ nhất Tương Nhược Lan tại Hầu phủ sẽ bị đối đãi ra sao? Mặt ngoài là
giúp nàng đạt được tâm nguyện nhưng thực tế thì thế nào. Tính cách Tương Nhược
Lan dù chủ yếu là do tự mình mà nên nhưng chắc chắn nữ tử trước mắt cũng có
phần không nhỏ.
Trong Tương Nhược Lan
lạnh xuống, nhìn nữ tử trước mắt mà lòng có chút đề phòng,
Tương Phinh Đình thấy
Tương Nhược Lan nhìn như xuyến thấu mình có chút không thoải mái. Cảm giác ngày
xưa đường tỷ ngu ngốc, thổ bỉ nay có chút khác thường, vẻ mặt quá trầm tĩnh,
ánh mắt quá sắc bén tựa như biến thành người khác.
Tương Phinh Đình rụt tay
về, cười khan nói đùa:
-
Chẳng lẽ tỷ tỷ đã quên những điểm tốt của muội nhanh như vậy
Tương Nhược Lan nhìn nàng
một hồi rồi đột nhiên nói:
-
Sao có thể. Chỗ tốt của muội đương nhiên ta nhớ rõ.
Lại hỏi:
-
Không biết muội muội muốn tạ ơn như thế nào?
Tương Phinh Đình sóng mắt
lưu chuyển, vô hạn kiều mị cười khẽ nói:
-
Cái này tạm thời cứ nhớ đó đã, sau này nếu tiểu muội có việc cần nhờ cậy tỷ, tỷ
đừng từ chối là được.
Tương Nhược Lan cũng cười
nói:
-
Tốt lắm, đến đó rồi hay.
Tương Phinh Đình nhìn
nàng, người hơi nghiêng về phía trước, dò xét hỏi:
-
Hầu gia thật sự đối tốt với tỷ tỷ?
Lúc này, Tương Nhược Lan
đã sinh lòng đề phòng nên sẽ càng không nói thật:
-
Không thể nói là rất tốt nhưng cũng không tính là không tốt. Bằng không hôm nay
hắn cũng không theo ta về nhà.
Tương Nhược Lan nhìn nàng
cười không để lộ sơ hở.
Tương Phinh Đình nhìn kĩ
sắc mặt nàng, trong lòng biết Tương Nhược Lan vốn là người ăn nói bạt mạng vậy
mà giờ đây đã không còn là Tương Nhược Lan mà nàng biết. Nàng thật ra không
nghi ngờ nhưng ánh mắt lại ngượng ngùng và thất vọng.
Tương Nhược Lan trong
lòng cười lạnh. Có một số người nhìn cũng không ra chỗ tốt cho dù đó có là thân
nhân của mình.
Tương gia đúng là không
tốt lành gì, sau này ít qua lại thì tốt hơn.
Hai người còn nói chút
chuyện phiếm, lát sau đã có nha hoàn đến mời các nàng ra tiền thính dùng bữa.
Vợ chồng Tượng thị và hai
huynh muội kia thần sắc khiêm cung cùng Hầu gia và Tương Nhược Lan ăn cơm trưa.
Trên bàn, mặt Cận Thiệu Khang không có lấy chút ấm áp khiến cho cha con Tương
Hoài Viễn cố ý lấy lòng cũng sượng sùng. Kiều thị lại ra vẻ ân cần chiếu cố
Tương Nhược Lan, phi thường từ ái.
Mà Tương Nhược Lan cùng
Cận Thiệu Khang cũng không nói một lời. Có điều mọi người đều biết Cận gia quy
củ nghiêm ngặt, ăn cơm không được nói chuyện nên cũng không nghĩ nhiều.
Không khí bữa
cơm vừa quỷ dị lại vừa xấu hổ cuối cùng cũng chấm dứt.
Sau khi ăn xong, Cận
Thiệu Khang cùng Tương Nhược Lan lên xe về phủ.
Lúc trở về vẫn là ngồi xe
ngựa của Tương phủ nhưng Cận Thiệu Khang lại muốn đánh ngựa, không cùng Tương
Nhược Lan ngồi trong xe. Không phải nhìn khuôn mặt lạnh lùng cau có của Cận
Thiệu Khang, Tương Nhược Lan lại càng vui vẻ.
Hai người trở lại Hầu
phủ, trước tiên đến chỗ thái phu nhân nói lại.
Vào đến nơi, thái phu
nhân tựa vào thành giường, sắc mặt tái nhợt, tròng mắt nửa khép nửa mở, mày
nhíu chặt như đang nhẫn nại chịu đau
Một nam tử mặc trường bào
màu trắng ngối trước giường, quay lưng về phía bọn họ đang xem mạch cho
thái phu nhân. Tóc dài đen nhánh trên cài ngọc quan, vai rộng, bóng lưng bất
động có vẻ rất chăm chú.
Cận Thiệu Khang thấy
người nọ lập tức đi đến bên người kia, chào hỏi rồi ánh mắt lo lắng nói:
-
Lưu thái y, lại làm phiền ngươi.
Nghe Cận Thiệu Khang nói
nam tử kia cũng không trả lời mà đợi khi bắt mạch xong xuôi mới đứng dậy, xoay
người đáp lễ với Cận Thiệu Khang, mỉm cười nói:
-
Hầu gia khách khí, giúp người trị bệnh, giảm đau là trách nhiệm của ta.
Hắn vừa quay người lại,
Tương Nhược Lan đã có thể nhìn rõ diện mạo hắn, trong đầu hiện lên một câu:
Khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc. (Quân tử khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc).
Người này ngũ quan không
quá đẹp nhưng da trắng như ngọc, mày giãn, ánh mắt điềm đạm. Trong mắt có khí
chất ưu nhã thong dong, thanh khiết, như minh châu sáng lạn lại rất thuần khiết
khiến người ta không tự chủ mà có thiện cảm.
Bất tri bất giác trong
đầu Tương Nhược Lan hiện ra tên hắn: – Lưu Tử Căng. Nhưng đáng chết chính là
trong trí nhớ, Tương Nhược Lan và hắn còn có chút oán thù.
Tương Nhược Lan này, sao
đem đến cho nàng nhiều phiền toái như vậy…
Cận Thiệu Khang cùng Lưu
thái y nói xong liền chuyển hướng về phía thái phu nhân, cúi lưng, mặt mày hiện
lên sự ân cần:
-
Mẫu thân, hôm nay có khá hơn chút nào không?
Thái phu nhân chậm rãi
lắc đầu, bộ dáng hữu khí vô lực (không hơi sức) môi hơi động, mi run rẩy, khẽ
hừ:
- Đau,
cả người đều rất đau
Vẻ mặt Cận Thiệu Khang lo
lắng giống như hận không thể thay mẫu thân chịu đựng sự đau đớn này. Thấy Cận
Thiệu Khang như vậy, trong lòng Tương Nhược Lan vốn chán ghét hắn cũng có chút
kính trọng.
Cận Thiệu Khang quay đầu
nói với Lưu Tử Căng:
-
Không biết Lưu thái y có cách nào giúp mẫu thân ta bớt đau.
Lông mày dài của Lưu Tử
Căng cau lại, vẻ mặt khó xử:
-
Thái phu nhân khi sinh mất nhiều máu, dương khí bị tiêu tán, trong khi ở cữ lại
bị trúng gió lưu lại di chứng. Tử Căng vô dụng, chỉ có thể kê chút thuốc giúp
phu nhân trừ lạnh, tiêu tan tà khí có lẽ có thể giảm bớt sự đau đớn của thái
phu nhân, còn ….
Lưu Tử Căng do dự, cũng
không phải không có cách nào nhưng phải châm cứu. Nhưng thứ nhất, bệnh thái phu
nhân là đau đớn toàn thân đến khi châm cứu cũng sẽ rất đau. Thứ hai là châm cứu
cần bỏ quần áo, nam nữ khác biệt rất bất tiện.
Suy nghĩ một chút liền
nói:
-
Có lẽ là để người xoa bóp tứ chi có thể bớt đau đớn.
Thái phu nhân lắc đầu,
thở dài nói:
-
Vô dụng thôi, Liễu Nguyệt và mấy nha hoàn đều giúp ta bóp chân, đấm lưng đến
tay cũng sưng lên nhưng khi dừng lại thì lại đau. Tối qua bọn họ cả đêm chưa
ngủ mà ta cũng không ngủ được.
Cận Thiệu Khang lập tức
nói:
-
Vậy bảo các nha hoàn luân phiên đấm bóp, chỉ cần có thể bớt đi sự đau đớn của
mẫu thân là được.
-
Quên đi, xoa bóp lâu bọn họ khổ cực mà ta cũng không thoải mái.
Ngẩng đầu thấy con đầu vẻ
ưu sầu, kéo tay hắn an ủi:
-
Thiệu Khang, đừng quá lo lắng, qua vài ngày là được rồi.
Cận Thiệu Khang cầm tay
mẫu thân, thở dài, muốn nói gì đó nhưng lại nói không nên lời.
Đúng lúc này lại có tiếng
nói vang lên:
-
Nha hoàn xoa bóp vô dụng vì các nàng làm không đúng cách, thái phu nhân hay là
để Nhược Lan thử xem đảm bảo đêm nay người sẽ ngủ ngon.
Nghe tiếng nói này, mọi
người mới nhớ ra trong phòng còn có người. Tất cả đều giương mắt nhìn nàng.
Tương Nhược Lan chú ý một chút sắc mặt Lưu Tử Căng. Quả nhiên, Lưu thái y nhìn
nàng đầu tiên là nhíu mày, ánh mắt lộ rõ sự chán ghét và phẫn nộ. Có điều, cho
dù là thế trông hắn vẫn cứ ưu nhã, thanh dật.
Bên kia, Cận Thiệu Khang
đang buồn bực sao có thể tin tưởng Tương Nhược Lan, tưởng rằng nàng lại nghĩ ra
chủ ý gì, quát khẽ:
-
Ngươi ở chỗ này làm loạn cái gì? Mau về phòng đi.
Tương Nhược Lan mãi mới
có cơ hội lấy lòng thái phu nhân sao có thể dễ dàng bỏ qua. Nàng không nhìn sắc
mặt lạnh lẽo của Cận Thiệu Khang đi tới bên người thái phu nhân, vươn tay định
xoa bóp nhưng chỉ một giây đã có hai bàn tay ngăn cản nàng.