Thế Hôn

Chương 171: Chương 171: Nhận lỗi




Lâm Cẩn Dung trầm mặc nhìn Lục Giam.

Hôn nhân đương nhiên không phải trò đùa, nàng đã từng ôm nguyện vọng tốt đẹp, muốn được hạnh phúc, nhưng nàng hao hết khí lực cũng không thể đạt đến, còn chết không minh bạch. Sau khi trọng sinh, nàng cố gắng như vậy, nhưng nàng vẫn không thể cưỡng ép lại vận mệnh.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Hắn, không phải là phu quân của nàng.

Hắn hiện giờ đang ở trạng thái khi hắn và nàng vừa mới bắt đầu tân hôn giống như kiếp trước, tỉnh tỉnh mê mê, cái gì cũng không biết, nàng cũng đã nhìn thấu sau bao năm tháng mất đi nhi tử, sinh tử khắc cốt ghi tâm, không thể dễ dàng quên đi. Nàng luôn gặp ác mộng vào ban đêm, không để đèn thì không thể thoải mái đi vào giấc ngủ, nếu không thì sẽ trằn trọc đến khi hừng đông; Ban đầu nhìn thấy hắn liền hận không thể bóp chết hắn, sau đó xem nhẹ, cười đối mặt với hắn, cứ coi hắn như một bụi gai chắn đường vậy, tổng cộng đã mất thời gian năm năm.

Quay đầu nhìn lại năm đó, nàng không giống như hiện tại không chút e dè sợ hãi, có rất nhiều chuyện làm không ổn thỏa, nhưng cũng không phải lỗi của một mình nàng, vậy mà nàng lại phải trả giá. Mà hiện tại, nàng có thể thay đổi nhiều chuyện, đều chỉ là vì những người, những việc mà nàng cho là đáng giá. Trừ bỏ có thể khiến nàng trong vài năm qua tốt đẹp hơn một chút, nàng thật sự nhìn không ra Lục gia có chỗ nào đáng để nàng trả giá, càng nhìn không ra tại đây luôn bị người khác bắt buộc, trong cuộc hôn nhân nhất định sẽ chấm dứt trong bi kịch, đối với hắn, có gì đáng để nàng vất vả tâm tư.

Nàng không thấy, cũng không muốn nhìn thấy.

Lục Giam cũng trầm mặc nhìn Lâm Cẩn Dung, hắn không hiểu sự trầm mặc cùng ánh mắt của nàng. Nàng hình như là đang bi thương, đang khổ sở, nhưng sâu trong đáy mắt dường như có đốm lửa đang hừng hực thiêu đốt, cảm giác vô cùng kỳ quái phức tạp. Hắn không thể nói nên lời cảm thụ của bản thân, nhưng hắn biết trong lòng nàng tuyệt đối chịu khổ sở. Hắn không thích nàng nhìn hắn như vậy, giống như hắn phạm tội tày trời vậy. Hắn muốn kéo tay Lâm Cẩn Dung lại: “A Dung, chúng ta là phu thê.”

Lâm Cẩn Dung ở một khắc lúc hắn sắp đụng chạm đến bàn tay nàng, nàng liền cúi hạ ánh mắt.

Quế ma ma ở bên ngoài nhẹ giọng nói: “Thiếu phu nhân, Huệ ma ma ở phòng Tam phu nhân tới, nói là có mấy lời muốn nói với người.”

Lâm Cẩn Dung quyết định thật nhanh: “Để nàng tiến vào.”

Huệ ma ma bó tay bó chân đi vào, một bên nhìn trộm đánh giá biểu tình thần thái của Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung, một bên hành lễ vấn an: “Nô tỳ vấn an Nhị gia, Nhị thiếu phu nhân. Nhị gia, Nhị thiếu phu nhân mạnh khỏe.”

Lục Giam thản nhiên gật đầu.

Lâm Cẩn Dung trên mặt hiện lên một chút ý cười nhạt nhẽo: “Đậu Nhi, đem ghế con tới để Huệ ma ma ngồi.”

Huệ ma ma cười nói: “Nào dám, thiếu phu nhân chớ chiết sát nô tỳ.”

Đậu Nhi đem ghế con bưng lại đây, khuyên nhủ: “Ma ma đừng khách khí, thiếu phu nhân nhà chúng ta không nói đùa, bảo người ngồi thì cứ ngồi đi.”

Huệ ma ma kiên quyết không ngồi: “Nhị thiếu phu nhân, nô tỳ là phụng mệnh đến thay phu nhân nhận lỗi với người. Phu nhân chúng ta nói, nàng vốn là hảo tâm, không nghĩ sẽ thành chuyện xấu, nếu có gì không chu toàn, không tránh khỏi có chỗ mạo phạm người, thỉnh người đừng so đo với nàng, đều là lỗi của nàng, thỉnh người đừng tức giận với Nhị gia, nên hòa hảo với Nhị gia. Nếu không phải vì nàng sức khỏe không tốt, nàng sẽ đích thân đến nhận lỗi với người.”

Mạo phạm? Tự mình đến nhận lỗ với nàng? Nàng thừa nhận được sao? Đây là làm cho ai xem đây? Thật sự là đáng thương khả kính a, so sánh với Đồ thị bị ép buộc nóng nảy từ trước có thể nói là lợi hại hơn rất nhiều. Lúc này không có Lục Thiện ở một bên quấn quít, tất cả tinh lực đều đặt vào việc nên đối phó với nàng chăng? Lâm Cẩn Dung cười lên tiếng: “Lời này cũng thật muốn chiết sát ta. Tam thẩm nương thật sự là đa tâm, quá khách khí. Bảo ta sao có thể nhận đây?”

Lệ Chi lo lắng nhìn nàng, Huệ ma ma cũng bị nàng cười đến có chút không được tự nhiên: “Thiếu phu nhân, đem hiểu lầm cởi bỏ thôi, vậy mới phải.”

Lục Giam nhìn Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái, trầm mặt thanh âm lạnh lùng nói: “Ma ma nói cái gì vậy? Nhị thiếu phu nhân đến bây giờ cũng chưa nói ai một câu không phải, tại sao nói nàng tức giận cái gì? Lại so đo cái gì? Lời này nếu truyền ra ngoài, không biết người bên ngoài sẽ đơm đặt gì về Nhị thiếu phu nhân nữa đây, lần sau không được theo ý Tam phu nhân nói lung tung, không buông tha người khác. Ma ma đã mấy chục tuổi, sao còn không hiểu chuyện như thế?”

Huệ ma ma giật mình, vội dùng sức vả miệng mình: “Nhị gia nói đúng, nô tỳ sẽ không nói nữa, truyền lầm ý tứ của Tam phu nhân. Thiếu phu nhân đừng so đo.”

Thích vả thì cứ vả đi, nhìn xem ngươi có thể vả bao lâu. Lâm Cẩn Dung lạnh nhạt nói: “Ma ma không cần đánh, ngươi không muốn ngồi, ta cũng sẽ không giữ ngươi lại. Làm phiền ngươi trở về nói với Tam thẩm nương, bảo nàng an tâm dưỡng bệnh, những sự tình khác không cần quan tâm, bằng không nếu để bệnh tình tăng thêm, vậy chẳng phải sẽ là lỗi của ta sao? Ta vốn nên đến thăm, lại sợ quấy nhiễu nàng nghỉ ngơi, ngược lại không tốt, vì vậy ta sẽ không đi.” Nói xong cúi đầu uống trà, cũng không thèm nhìn Huệ ma ma liếc mắt một cái.

Huệ ma ma nhận được mấy câu không nhẹ không nặng, không đau không ngứa, không chua không ngọt như vậy, có chút thất vọng. Tay đang giơ lên tát thì ngừng lại, thấy Lâm Cẩn Dung cũng không thèm nhìn nàng một cái, Lục Giam cũng cúi mắt không để ý tới nàng, không khỏi cực kỳ không cam lòng, còn muốn nói thêm vài câu, Lục Giam đã trầm giọng nói: “Lệ Chi, đỡ ma ma ra ngoài, tuổi nàng đã lớn, đi đứng không tiện.”

Lệ Chi bước lên một bước, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ma ma, thỉnh.”

Dù có ở lại thêm cũng không có tác dụng gì, Huệ ma ma đành phải cố gắng nở nụ cười: “Nhị gia, thiếu phu nhân, các người nghỉ ngơi, nô tỳ cáo từ.”

Lâm Cẩn Dung mí mắt cũng không nâng, căn bản không để ý tới nàng. Thấy nàng chân vừa bước ra cửa, liền cao giọng hỏi mọi người: “Cơm còn chưa đưa lên sao? Dọn lên đi.”

Mọi người dọn bàn cơm xong, dâng nước ấm khăn tay để hai người rửa tay, Lục Giam lau rửa xong, thẳng tắp đi đến ngồi đối diện với Lâm Cẩn Dung, biểu tình có chút ngượng ngùng.

Lâm Cẩn Dung không nhìn hắn, cũng không xới cơm cho hắn. Lệ Chi vội giúp hai người xới cơm, cố ý bày ra một bộ vui vẻ cười nói: “Thiếu phu nhân thích nhất món thịt dê, Nhị gia gắp cho thiếu phu nhân một miếng được không?”

Lục Giam chọn một miếng nạc ngon nhất đặt vào trong bát của Lâm Cẩn Dung.

Lệ Chi vừa cười vừa nói: “Nghe ma ma đưa cơm nói, món gà nướng này rất ngon, da vừa giòn lại thơm.” Nàng cảm thấy thật bất công, tuy rằng hy vọng Lâm Cẩn Dung có thể nương theo hành động này của Lục Giam mà gắp thức ăn cho hắn, nhưng lại không muốn khó xử Lâm Cẩn Dung, chỉ nói bóng nói gió đề cập đến.

Lâm Cẩn Dung quả nhiên là không để ý tới, chỉ cúi đầu ăn cơm.

Lục Giam đợi một lát, thấy nàng không có ý gắp thức ăn cho mình, cũng không đợi nữa, chỉ cúi đầu ăn cơm.

Lâm Cẩn Dung nghĩ, người khác càng ghê tởm nàng, nàng lại càng không thể bạc đãi chính mình, cần phải săn sóc bản thân cho tốt, vì thế vẫn ăn không ngừng; Lục Giam vốn ăn khỏe, tuy rằng giờ phút này không có khẩu vị, nhưng nhìn thấy nàng vẫn ăn luôn miệng, cũng không nguyện ý yếu thế, chẳng lẽ hắn là một đại nam nhân còn không bằng một tiểu nữ nhân có thể xua đuổi ý nghĩ phiền não trong lòng hay sao? Vì thế hai người quỷ dị ăn đồ ăn trên bàn sạch sành sanh, khiến đám người Quế ma ma cùng Lệ Chi hai mặt nhìn nhau, Quế ma ma không khỏi bảo bên dưới chuẩn bị canh sơn tra để tiêu thực.

Lâm Cẩn Dung ăn xong, được Anh Đào hầu hạ rửa tay lau mặt, đứng dậy mới phát hiện mình ăn quá no, vì thế ra bên ngoài dạo bộ một lát.

Lục Giam liếc nàng một cái, cũng không hỏi nàng muốn làm cái gì, chỉ đi theo phía sau nàng.

Ra tới bên ngoài, thấy Lâm Cẩn Dung chỉ đi loanh quanh trong sân, không có ý ra ngoài viện, Lục Giam liền xoay người vào thư phòng đọc sách.

Lâm Cẩn Dung đi bộ một vòng, đứng ở chân tường phía đông nhìn một mảnh đất trống mà có chủ ý. Nhàn rỗi vô sự, không bằng trồng chút hoa. Trồng cái gì đây, trồng hoa cúc đi, mà chọn loại hoa cúc nào, cũng nên hướng Lục lão ông thỉnh giáo mới đúng. Nàng muốn học được bản sự trả giá ít mà nhận được ích lợi lớn nhất.

Lục Giam ngồi ở phía trước cửa sổ thấy Lâm Cẩn Dung đứng ở chân tường bất động, không khỏi có chút kỳ quái, nghiêng mặt nhìn vài lần, không giống như là bộ dạng đang khóc lóc, vì vậy cứ nhìn theo. Đợi một lát, thấy nàng xoay người tránh đi, mới cúi đầu tiếp tục đọc sách, hồi lâu, thẳng đến khi Lâm Cẩn Dung trở về phòng, hắn cũng chưa lật qua một tờ.

Nghe thấy cách vách có tiếng nước chảy, biết là Lâm Cẩn Dung muốn ngủ trưa, lại ngồi một lát, buông sách xuống đứng dậy đi đến cách vách, vừa mới thấy Lệ Chi đi ra từ trong phòng, hướng hắn chỉ chỉ bên trong, bất đắc dĩ thấp giọng nói: “Tật xấu quật cường lại tái phát. Thời điểm này phu nhân chúng ta cũng chưa có biện pháp nào, Nhị gia đừng để ý nàng, nên để chính nàng nghĩ thông suốt.”

Chỉ một câu như vậy, khiến cho tâm tình của Lục Giam tốt hơn rất nhiều. Ai mà không có tính xấu đây? Huống chi là nàng, tật xấu quật cường đã sớm có tiếng. Thời điểm nàng ác liệt hơn hắn cũng đã gặp qua, không thể bởi vì nàng ôn hòa im lặng một vài ngày, mà đã quên tướng mạo nàng giương nanh múa vuốt sẵn có. Huống chi, mấy ngày nay thật khó xử nàng, hắn cũng bị sứt đầu mẻ trán, nàng vừa mới gả vào cửa sao có thể thoải mái? Vì thế hắn hướng Lệ Chi an ủi cười cười, vén rèm đi vào buồng trong.

Lâm Cẩn Dung dĩ nhiên đã tháo trâm cài cùng áo khoác nằm lên giường, quyết ý muốn thư thái ngủ đến thiên hôn địa ám. Đang có nhiều chuyện sao? Đơn giản chính là một đám người càng không ngừng khiến nàng phiền toái, muốn cho nàng không thoải mái, muốn cho nàng chịu thua mà thôi. Vậy thì, nếu bọn họ thích làm ầm ĩ, phải làm ầm ĩ, nàng chống đỡ không được thì sẽ không chống đỡ nữa, nàng còn phải tiếp tục sống, còn phải sống rất tốt. Người ăn ngũ cốc hoa màu không phải cũng bị sinh bệnh sao? Huống chi nàng vừa mới vào cửa đã bị người ta dùng thủ đoạn vừa đấm vừa xoa lén lút đâm một dao nhỏ vào người nàng rồi lại rút ra, tân nhi tức để người ta bắt nạt không tìm thấy phương hướng đông tây nam bắc, nàng bị bệnh, không thoải mái, chuyện gì cũng không có tâm tư để làm, ai cũng đừng hòng phiền toái nàng.

“A Dung?” Lục Giam ở bên giường đứng một lát, không thấy nàng có động tĩnh, đành phải nhẹ nhàng xốc màn lên, chỉ thấy nàng im lặng, hô hấp dài thanh thiển, rõ ràng đã sớm ngủ, không khỏi khe khẽ thở dài, đem màn buông xuống, xoay người đi ra ngoài. Nhưng cũng không đi nơi khác, ngay tại cách vách bày ra trang giấy, mài mực, nghiêm túc tập viết theo mẫu chữ.

Viết xong mười trang giấy đã là gần hoàng hôn, bên ngoài không biết khi nào đã đổi sắc trời, gió bắc vù vù thổi mạnh, cửa nhẹ nhàng gõ hai cái, Lệ Chi bên ngoài nhẹ giọng nói: “Nhị gia, Phương Linh tỷ tỷ ở chỗ phu nhân bên kia tới, thỉnh Nhị gia cùng thiếu phu nhân tối nay qua chỗ phu nhân dùng cơm chiều.”

Lục Giam vội hỏi: “Hỏi thiếu phu nhân xem nàng có đi hay không?”

Lệ Chi khó xử nói: “Thiếu phu nhân không đi, nàng không thoải mái. Lúc này còn chưa tỉnh dậy.”

Lục Giam tay cầm bút không khỏi hơi lỏng ra, vội vàng buông giấy bút, bước nhanh qua phòng cách vách: “Sao không nghe thấy ai lại đây nói một tiếng? Làm sao không thoải mái?”





Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.