The Marriage Bargain

Chương 1: Chương 1




1.1

Cô cần một người đàn ông.

Một người tốt nhất là có dư 150.000 đô la để chia sẻ.

Alexandria Maria McKenzie nhìn chằm chằm vào đống lửa trại nhỏ cô tự đốt ở giữa sàn phòng khách của cô và tự hỏi có phải cô hoàn toàn bị mất trí rồi hay không. Mảnh giấy trong tay cô chứa tất cả các phẩm chất mà cô mơ ước bạn tâm giao của mình sẽ có. Lòng trung thành. Trí thông minh. Sự hài hước. Một ý thức mạnh mẽ với gia đình và tình yêu đối với động vật. Và một thu nhập vững chắc.

Hầu hết các nguyên liệu của cô đang được đun sôi. Một sợi tóc từ một thành viên trong gia đình – em trai cô vẫn đang còn tức giận. Một sự kết hợp của hương thơm các loại thảo mộc – có thể sẽ cho anh ta một tính cách dịu dàng. Và một thanh nhỏ cho... uhm, cô hy vọng nó sẽ không mang đến điều mà cô lo sợ.

Hít một hơi thật sâu, cô ném cái danh sách vào xô bạc và nhìn nó bị đốt cháy. Cô cảm thấy giống như một con ngốc khi thực hiện một câu thần chú tình yêu, nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác và còn quá ít thứ để mất. Là chủ sở hữu của một hiệu sách triết học trong cái thành phố New York luôn chạy theo xu hướng tân trào hợp thời, cô đã cho phép mình chấp nhận sự thật đó là một sự mỉa mai. Nó cũng giống như gửi lời cầu nguyện đến Mẹ Trái đất để xin một người đàn ông hoàn hảo.

Alexa đi tìm cái bình chữa cháy và dập ngọn lửa đang cháy phừng lên kia. Khói bốc lên và nhắc cô nhớ đến lớp vỏ đen của cái bánh pizza bị đốt cháy ở mặt dưới trong lò nướng bánh mỳ của cô. Cô nhăn mũi, xịt phun ở giữa cái thảm, rồi đi kiếm một ly rượu vang đỏ để ăn mừng.

Mẹ cô sẽ phải bán Tara đi.

Nhà của gia đình cô.

Alexa lấy một chai vang đỏ cabernet sauvignon (Giống nho chuyên làm vang đỏ hảo hạn) và nghĩ về tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình. Hiệu sách của cô đã được đem thế chấp hoàn toàn. Việc mở rộng quán cà phê đã được lên kế hoạch chi tiết cẩn thận và không có một xu nào dư thừa cả. Cô liếc nhìn toàn bộ cái căn hộ gác xép Victoria và dễ dàng tính toán rằng không còn gì để bán được. Không, ngay cả trên eBay.

Cô đã 27 tuổi và có thể cô nên được sống trong một căn hộ phong cách, với quần áo được thiết kế và hẹn hò mỗi ngày cuối tuần. Thay vào đó, cô nhận nuôi một con chó vô gia cư từ trại tạm trú địa phương và mua một cái khăn quàng cổ đơn giản để cập nhập cho tủ quần áo của cô. Cô tin vào cuộc sống trong ánh sáng mặt trời, mở cửa cho tất cả mọi khả năng, và tuân theo lí lẽ của trái tim mình. Thật không may, không cái nào trong số những đặc điểm đó sẽ cứu lấy nhà của mẹ cô.

Cô nhấp một ngụm rượu vang đỏ và thừa nhận rằng không còn làm gì được nữa. Không ai có đủ tiền, và lúc mà người thu thuế đến, đó sẽ không phải một kết thúc có hậu. Cô không phải là Scarlett O'Hara (nữ nhận vật trong Cuốn theo chiều gió của nhà văn Margaret Mitchell). Và Alexa không nghĩ rằng cái nỗ lực cuối cùng thực hiện câu thần chú tình yêu để kêu gọi một người đàn ông hoàn hảo đến cửa nhà cô sẽ hữu ích.

Chuông cửa reo.

Miệng cô há ra. Chúa tôi, là anh ta? Cô nhìn cái quần bẩn ẩm ướt mồ hôi và cái áo phông hỏn của mình và ước rằng nếu cô có thời gian để thay. Cô đứng dậy để lục lọi toàn bộ cái tủ quần áo, nhưng tiếng chuông reo lên một lần nữa, vì vậy cô đi ra, hít một hơi thật sâu, và nắm lấy cái quả đấm cửa.

"Cậu ra mở cửa lâu thật đấy."

Hi vọng của cô tụt xuống. Alexa nhìn chằm chằm vào người bạn thân nhất của cô, Maggie Ryan, và cau mày. "Vì cậu được cho là một người đàn ông."

Maggie khịt mũi và đi vào. Cô vẫy một bàn tay trong không khí, nhấp nháy móng tay màu đỏ anh đào, và hạ xuống trên cái ghế sofa. "Ha, cứ mơ đi. Cậu đang sợ cái kẻ mà cậu hẹn hò không thành sau cùng nên tớ sẽ không giúp cậu một lần nữa đâu. Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?"

"Cậu có ý gì khi nói tớ sợ anh ta? Tớ đã nghĩ rằng anh ta sắp tấn công tớ."

Maggie nâng một chân mày lên. "Anh ta nghiêng người tới để cho cậu một nụ hôn chúc ngủ ngon. Cậu vấp ngã và rơi xuống trên mông của mình, và anh ta cảm thấy như một thằng ngốc. Người ta thường hôn nhau sau một ngày hẹn họ, Al. Nó là một nghi thức thông thường."

Alexa đổ những thứ còn lại từ thùng rác vào bao và nhấc cái xô lên. "Anh ta ăn cả tấn tỏi trong bữa ăn tối và tớ không muốn anh ta lại gần tớ."

Maggie nắm lấy ly rượu và uống một hơi liền. Cô duỗi thẳng đôi chân dài được mặc ngoài chiếc quần da màu đen, và gác đôi giày ống cao gót của cô lên rìa cái bàn méo mó. "Hãy nhắc lại cho tớ cái lý do tại sao cậu đã không có quan hệ tình dục trong cả thập kỷ qua?"

"Phù thủy chăng".

"Chủ nghĩa độc thân."

Alexa bỏ cuộc và cười. "Được rồi, cậu thắng. Tại sao cậu lại ban cho tớ cái vinh dự với sự hiện diện của cậu vào tối thứ bảy này vậy? Cậu trông rất đẹp."

"Cảm ơn. Tớ đang định gặp một người để làm vài ly. Muốn đi cùng không?"

"Đến buổi hẹn hò của cậu ấy hả?"

Megan cau mày và uống cạn phần còn lại của ly rượu. "Cậu sẽ là một bạn trò chuyện tốt đấy. Anh ấy đang buồn."

"Tại sao tớ lại đi ra ngoài với anh ta?"

"Anh ấy trông rất ổn."

Alexa rơi xuống bên cạnh cô bạn trên cái ghế và thở dài. "Tớ ước tớ có thể được như cậu, Maggie. Tại sao tớ luôn có nhiều chuyện phiền muộn thế này nhỉ?"

"Tại sao tớ lại không có cái nào?" Môi Maggie bậm lại trong sự tự ti hài hước, sau đó cô chỉ vào cái xô. "Vậy, cái đám cháy đó nghĩa là gì?"

Alexa thở dài. "Tớ đang làm một câu thần chú tình yêu. Để, uh ... có được một người đàn ông."

Bạn cô ngửa đầu ra sau và cười. "Được rồi. Vậy còn cái xô đó để làm gì?"

Má của Alexa đỏ lựng. Cô không bao giờ nên làm nó. "Tớ đốt một ngọn lửa để tôn vinh Mẹ Trái đất," cô thì thầm.

"Ôi, Chúa tôi."

"Nghe này. Tớ tuyệt vọng. Tớ vẫn chưa gặp được Quý ông Đúng đắn và một vấn đề nhỏ khác tiếp đến tớ cần phải giải quyết, vì vậy tớ kết hợp cả hai nhu cầu đó của tớ vào trong một danh sách."

"Danh sách kiểu gì?"

"Một trong những khách hàng của tớ đã kể với tớ rằng cô ấy mua cuốn sách phép thuật tình yêu này, và khi cô ấy thực hiện một danh sách của tất cả các phẩm chất mà cô ấy tìm kiếm ở một người đàn ông, và anh ta đã xuất hiện."

Lúc này, Maggie nhìn quan tâm. "Một người đàn ông xuất hiện trong cuộc sống của cô ta với tất cả mọi thứ mà cô ta muốn?"

"Đúng. Danh sách này phải cực kì cụ thể. Nó không được quá chung chung, hoặc đấng bề trên sẽ lúng túng với mong muốn của cậu và không gửi gì cả. Cô ấy nói nếu cậu niệm theo thần chú, người đàn ông chính xác sẽ xuất hiện."

Đôi mắt xanh của Maggie sáng lên. "Cho tớ xem cuốn sách đi."

Không có gì làm bạn cảm thấy tốt hơn bằng việc một người phụ nữ độc thân khác cũng truy tìm cho một người đàn ông. Alexa ném cuốn sách nhỏ bìa vải xuống, cảm giác đỡ ngớ ngẩn hơn trước một tí.

"Hmmm. Đưa cho tớ xem cái danh sách của cậu."

Cô vẫy tay về phía cái xô. "Đốt nó rồi."

"Tớ biết cậu có một bản sao dưới gầm giường. Thôi quên đi, tớ sẽ tự mình đi lấy." Người bạn của cô đi hiên ngang về phía cái giường màu vàng hoàng yến và đút tay xuống dưới cái nệm. Trong vòng vài giây, cô đã giữ cái danh sách thắng lợi kia giữa những móng tay màu đỏ tươi của mình, và liếm môi cô như thể cô đã được nhảy vào trong một cuốn tiểu thuyết lãng mạn đầy sức sống. Alexa ngồi sụp xuống trên thảm. Hãy để sự sỉ nhục bắt đầu.

"Điều số một", Maggie đọc. "Là fan hâm mộ của Mets." (Tên một đội bóng chày Mĩ)

Alexa đã chuẩn bị tinh thần cho vụ nổ.

"Bóng chày?" Maggie rít lên. Cô vẫy tờ giấy và giơ ra không khí cho một hiệu ứng ấn tượng. "Chết tiệt, làm thế nào mà cậu lại để ưu tiên số một của mình là bóng chày hả? Họ còn không được vào chơi trong World Series (giải đấu cho những đội xuất sắc nhất nước Mĩ) năm nay! Mà thực tế ở New York thì có rất nhiều fan của Yankees hơn là của Mets, và cái điều này gần như đã loại bỏ toàn bộ dân số nam giới rồi đấy."

1.2

Alexa nghiến răng. Tại sao cô cứ luôn luôn bị chỉ trích với sự lựa chọn đội bóng của New York? "Đội Mets có trái tim và tính cách riêng, và tớ cần một người đàn ông có thể nhổ tận gốc sự thấp hèn. Tớ sẽ không ngủ với một fan hâm mộ Yankees."

"Cậu đang tuyệt vọng. Tớ bỏ cuộc," Maggie cho biết. "Số hai: yêu sách, nghệ thuật và thơ ca." Cô dừng lại để suy nghĩ về nó, sau đó nhún vai. "Tớ chấp nhận. Ba: tin tưởng vào chế độ một vợ một chồng. Rất quan trọng trong danh sách. Số bốn: muốn trẻ con." Cô nhìn lên. "Bao nhiêu đứa?"

Alexa mỉm cười với suy nghĩ. "Tớ muốn ba đứa. Nhưng đó là chuyện được hai người quyết định. Tớ có nên ghi cụ thể bao nhiêu người trong danh sách không?"

"Không, Mẹ Trái đất sẽ làm cho nó hợp lí." Maggie tiếp tục. "Số năm: biết làm thế nào để giao tiếp với một người phụ nữ. Một điều rất tốt. Tớ muốn phát bệnh khi đọc về Venus và Mars. Tớ đã đọc toàn bộ seri mà vẫn không có lấy một nguyên nhân nào cả. Số sáu: yêu động vật." Cô rên rỉ. "Nó cũng tệ như đội Mets!"

(Venus và Mars: Có một cuốn sách rất nổi tiếng tựa đề Men are from Mars, Women are from Venus của tác giả John Gray. Nó nói lên sự khác biệt giới tính của Nam và Nữ. Mỗi giới đều có những thói quen, sự thích nghi xã hội khác nhau. Cuốn sách đưa ra nhiều ý kiến để cải thiện mối quan hệ giữa nam giới và phụ nữ thông qua sự hiểu biết trong cách giao tiếp và nhu cầu tình cảm của người khác giới. Theo như tiêu đề đã đề cập, cuốn sách khẳng định quan điểm cho rằng đàn ông và phụ nữ là đến từ hai hành tinh khác nhau, và rằng việc học các mật mã hành vi của người khác giới là điều cần thiết. Hơn nữa, biểu tượng cái gương của phái nữ xuất phát từ biểu tượng thần sắc đẹp Venus, và biểu tượng khiên và giáo của phái nam xuất phát từ thần chiến tranh Mars trong văn hóa Hi Lạp cổ đại.)

Alexa quay phắt lại đối mặt với cô. "Nếu anh ta ghét chó, làm thế nào tớ có thể tiếp tục chương trình tình nguyện của tớ tại nhà tạm chứ? Và sẽ ra sao nếu anh ta là một thợ săn? Tớ sẽ muốn thức dậy vào giữa đêm và tìm thấy một con hươu chết nhìn chằm chằm vào tớ từ trên bệ lò sưởi hả."

"Cậu quá xúc động đấy." Maggie quay trở lại với danh sách. "Số 7: có quy tắc phẩm hạnh đạo đức và tin tưởng vào sự trung thực. Cái này nên là số một trong danh sách, nhưng chết tiệt thật, tớ còn không phải là một fan hâm mộ của Mets. Số tám: một người tình tuyệt vời." Cô nhún nhảy cặp lông mày của mình. "Đó sẽ là số hai trong danh sách của tớ. Giờ thì tớ tin là mục tiêu thậm chí có thể xuất hiện. Có thể cậu không phải là vô vọng như tớ nghĩ. "

Alexa nuốt khó, sự khiếp đảm cuộn lên bên trong của cô. "Tiếp tục đi."

"Số 9: có một ý thức mạnh mẽ về gia đình. Có ý thức – anh này làm tớ liên tưởng đến gã nhà Walton chết tiệt. Được rồi số 10 là... "

(Bộ phim Gia đình Walton: bộ phim nói về tình cảm gia đình của nhà Walton sống nhiều thế hệ, dựa vào nhau để cùng vượt qua cơn đại khủng hoảng và chiến tranh thế giới thứ II)

Đồng hồ điểm tích tắc. Alexa nhìn Maggie đọc lại mục đó một lần nữa.

"Alexa, tớ nghĩ rằng tớ đang đọc sai số 10 thì phải."

Alexa thở dài. "Có lẽ là không."

Maggie đọc yêu cầu cuối cùng. "Có 150,000 đô la tiền mặt sẵn có." Cô nhìn lên. "Tớ cần biết thêm chi tiết."

Alexa nâng cằm cô lên. "Tớ cần một người đàn ông tớ có thể yêu thương, cộng thêm có sẵn 150,000 đô la để vứt đi. Và tớ cần anh ấy gấp."

Maggie lắc đầu cô như thể cô vừa trồi lên từ dưới mặt nước. "Để làm gì?"

"Để cứu Tara."

Maggie chớp mắt. "Tara?"

"Uhm, nhà của mẹ tớ. Cậu biết đấy, giống như trong phim, Cuốn theo chiều gió thì phải? Cậu nhớ mẹ tớ thường nói đùa thế nào về việc cần thêm nhều bông hơn nữa để trả các hóa đơn không? Tớ đã không nói với cậu nó tệ như thế nào, Maggs. Mẹ tớ muốn bán và tớ thì không thể để cho bà làm thế. Họ không có tiền, và không còn nơi nào khác để đi cả. Tớ sẽ làm bất cứ điều gì để giúp đỡ họ, thậm chí cả kết hôn. Giống như Scarlett vậy."

Maggie rên rỉ và nắm lấy ví của cô. Cô lấy ra cái điện thoại của mình và bấm một vài con số.

"Cậu đang làm gì vậy?" Alexa đã chiến đấu hoảng loạn với cái ý nghĩ người bạn thân nhất của cô sẽ không hiểu. Sau tất cả, cô ấy đã không bao giờ đòi hỏi một người đàn ông để giải quyết vấn đề của mình trước đây. Ôi, thật là bất hạnh.

"Quên buổi hẹn hò của tớ đi. Tớ nghĩ rằng cái ý kiến mới mẻ đó cần phải được thảo luận thêm. Bây giờ, tớ sẽ gọi cho nhà trị liệu của tớ. Cô ấy rất tốt, kín đáo, và cô ấy sẽ nhận cuộc hẹn lúc nửa đêm."

Alexa cười. "Cậu quả thật là một người bạn tuyệt vời, Maggie."

"Được rồi, nói cho tớ về chuyện đó xem nào."

...

Nicholas Ryan có một tài sản trong tầm tay của mình.

Nhưng để có được một điều mà anh muốn, anh cần phải có một người vợ.

Nick tin vào rất nhiều thứ. Làm việc chăm chỉ để hoàn thành mục tiêu. Kiểm soát cơn giận dữ và thả lỏng khi một khoảnh khắc trở thành đối đầu. Và việc tạo ra các tòa nhà. Các tòa nhà vững chắc, với thiết kế hoàn mĩ. Những góc độ mịn màng và các đường nét sắc xảo hòa trộn vào nhau. Gạch, bê tông và kính như xác nhận sự vững chãi mà mọi người khao khát trong cuộc sống đời thường. Khoảnh khắc ngạc nhiên bỡ ngỡ khi lần đầu tiên một người nhìn vào cái tạo vật cuối cùng ấy. Tất cả những điều có đều có ý nghĩa với anh.

Nick không tin vào tình yêu vĩnh cửu, hôn nhân và gia đình. Những điều này không có ý nghĩa với anh, và anh đã quyết định không để xen lẫn các vấn đề xã hội trên vào cuộc sống của riêng anh.

Thật không may, Bác Earl đã thay đổi các quy tắc.

Ruột gan Nick cuộn lại, và cái cảm giác khó chịu hài hước đó của anh gần như được gây ra bởi một tiếng cười phát ra từ đôi môi anh. Anh đứng lên từ cái ghế da của mình, cởi cái áo khoác hải quân của anh ra, tháo cà vạt lụa, và áo sơ mi màu trắng tuyết. Nhanh như chớp anh mở cái dây nịt quần, và nhanh chóng anh thay nó thành một cái quần vải và một cái phông phù hợp. Anh xỏ cả hai chân vào đôi giày thể thao Nike Air của mình và đi vào một phòng riêng bên trong văn phòng của anh, cái mà anh đã lấp đầy nó với những mô hình, bản phác, các bức hình truyền cảm hứng, một máy chạy bộ, một số quả tạ, và một quầy bar đầy đủ mọi thứ. Anh nhấn nút trên cái điều khiển từ xa để chạy máy nghe nhạc MP3. Giai điệu của ca khúc La Traviata tràn ra khắp phòng và xóa sạch mọi suy nghĩ trong đầu anh.

Anh bật máy chạy bộ và cố gắng không nghĩ đến việc hút thuốc. Thậm chí sau năm năm, khi sự căng thẳng vọt lên ở mức độ cao, anh vẫn còn ao ước một điếu thuốc. Bực bội với điểm yếu của mình khi cơn thèm thuốc cồn cào, anh đi luyện tập. Chạy bộ sẽ xoa dịu anh, đặc biệt là trong môi trường anh hoàn toàn kiểm soát. Không có tiếng nói lớn làm gián đoạn sự tập trung của anh, không có ánh sáng mặt trời thiêu đốt, không có những đá, sỏi cản trở con đường của anh. Anh điều chỉnh bảng điều khiển và chạy với tốc độ ổn định để nó có thể dẫn anh đến một giải pháp.

Mặc dù anh hiểu ý định của bác anh, cảm giác của sự phản bội từ từ ăn mòn trong anh. Cuối cùng, một thành viên gia đình duy nhất mà anh yêu đã sử dụng anh như là vật cầm đồ.

Nick lắc đầu. Anh nên nhìn trước được điều này. Bác Earl đã dành vài tháng qua của ông để phun ra những tầm quan trọng của gia đình, và ông đã nghĩ rằng phản ứng của Nick là rất mờ nhạt. Nick tự hỏi tại sao bác của anh lại ngạc nhiên. Sau tất cả, gia đình anh nên được là một tấm gương quảng cáo cho việc tránh thai.

Khi Nick trôi dạt vào và ra các mối quan hệ, có một điều đã trở nên rất rõ ràng – tất cả phụ nữ đều muốn kết hôn, và hôn nhân có nghĩa là sự hỗn độn. Chiến đấu với cảm xúc. Trẻ em bị vứt ra ngoài vỉa hè, mong muốn có được nhiều sự chú ý. Cần không gian nhiều hơn, cho đến khi cuối cùng trở nên giống như tất cả các mối quan hệ khác. Ly hôn. Với những đứa trẻ là người bị tổn thương.

Không, cảm ơn.

1.3

Anh hạ người xuống tăng tốc và điều chỉnh tốc độ như những suy nghĩ đang xoay mòng mong trong đầu anh. Bác Earl vẫn cứng đầu lạc quan rằng rồi sẽ có một người phụ nữ đến và cứu rỗi cuộc sống của cháu trai ông. Một cơn đau tim đã xảy ra bất ngờ và nhanh chóng. Khi các luật sư cuối cùng cũng xem xét đây không giống như một đàn kền kền đánh hơi thấy mùi máu tiền, Nick đã nghĩ rằng sự hợp pháp hóa các điều khoản sẽ rất dễ dàng. Em gái của anh, Maggie, đã thể hiện quan điểm của nó khá rõ ràng là con bé không muốn đụng đến công ty. Bác Earl thì không có người thân nào khác. Vì vậy, lần đầu tiên, Nick tin vào sự may mắn. Cuối cùng thì anh cũng có một thứ gì đó hoàn toàn thuộc về mình.

Cho đến khi luật sư đọc di chúc.

Sau đó anh nhận ra rằng nó đang chơi đùa anh.

Anh sẽ thừa kế phần lớn số cổ phiếu của Dreamscape ngay sau khi anh kết hôn. Cuộc hôn nhân phải kéo dài trong một năm, với bất kỳ người phụ nữ anh chọn, và một thỏa thuận trước hôn nhân là có thể chấp nhận được. Nếu Nick quyết định không thực hiện theo mong muốn của người bác mình, anh vẫn sẽ được giữ 50%, số còn lại sẽ được phân chia giữa các thành viên hội đồng quản trị, và Nick sẽ không là gì ngoại trừ một tên bù nhìn. Thay vì tạo ra các tòa nhà, anh bị mắc kẹt trong các cuộc hội họp và tranh giành quyền lực của công ty, chính xác đó là những gì mà anh không muốn làm với cuộc sống của mình.

Và bác Earl đã biết.

Vì vậy, bây giờ Nick cần phải tìm ngay một người vợ.

Anh nhấn công tắc và hạ người về phía trước. Anh giảm tốc độ xuống và điều chỉnh nhịp thở của mình. Với phương pháp chính xác, tâm trí của anh loại bỏ toàn bộ cảm giác trống rỗng và lượt qua tất cả các khả năng. Anh bước xuống khỏi máy chạy bộ, lấy một chai nước Evian ướp lạnh từ cái minibar, và quay trở lại chiếc ghế của mình. Anh nuốt xuống thứ chất lỏng sạch sẽ, lạnh ngắt, và đặt cái chai nước đó trên bàn của mình. Chờ đợi một vài phút khi anh tập hợp lại những suy nghĩ của mình. Sau đó, cầm lên cây bút mạ vàng và lăn nó giữa các ngón tay của anh.

Anh viết xuống từng chữ, từng cái đinh sẽ đóng vào quan tài của chính anh.

Tìm một người vợ.

Anh sẽ không lãng phí thêm thời gian để than vãn về sự bất công này nữa. Nick quyết định tạo ra một danh sách rõ ràng về các đức tính mà vợ anh cần có, và xem xem anh có thể nghĩ ra bất kỳ ứng cử viên nào thích hợp không.

Ngay lập tức, hình ảnh Gabriella hiện ra, nhưng anh đã gạt bỏ ngay cái suy nghĩ đó. Một siêu mẫu tuyệt đẹp anh đang hiện hò sẽ rất hoàn hảo cho các chức năng xã hội và tình dục tuyệt vời, nhưng không phải để kết hôn. Gabriella là một người trò chuyện rất sắc sảo và anh yêu thích sự đồng hành của cô, nhưng anh sợ cô có thể yêu anh. Cô đã ậm ờ mong muốn có con của mình, và đó chính là yếu tố tiên quyết. Dù cho anh có đặt ra bao nhiêu nguyên tắc cơ bản cho một cuộc hôn nhân đi nữa, thì cảm xúc cũng sẽ làm hỏng nó. Cô sẽ trở nên ghen tuông và đòi hỏi, giống như bất kỳ người vợ bình thường nào. Không có thỏa thuận trước hôn nhân sẽ làm sự tham lam của cô ta nổi lên một khi cô ta cảm thấy bị phản bội.

Anh lấy một chai nước khác và rà ngón tay cái của mình trên cái miệng vòng tròn của chai nước. Anh đã từng đọc rằng nếu ai đó làm một danh sách cho tất cả những phẩm chất mà anh ta ao ước ở một người phụ nữ, thì cô ta sẽ xuất hiện. Nick cau mày khi anh nắm lấy cái ý nghĩ thoáng qua đầu đó. Anh gần như chắn chắn với cái học thuyết rằng vũ trụ đã có những sắp đặt sẵn. Nhận lấy những gì hài hào với bạn. Một số thứ vớ vẩn siêu hình mà anh đã không tin.

Nhưng hôm nay anh đang tuyệt vọng.

Anh đặt bút trên góc trái của trang giấy và viết cái danh sách của anh.

Một người phụ nữ không yêu tôi.

Một người phụ nữ, tôi không khao khát muốn ngủ cùng.

Một người phụ nữ không có một gia đình lớn.

Một người phụ nữ không có bất kỳ con vật nuôi nào.

Một người phụ nữ không muốn có con.

Một người phụ nữ có một sự nghiệp độc lập.

Một người phụ nữ, người mà sẽ xem mối quan hệ này như là một công việc đôi bên cùng có lợi.

Một người phụ nữ không quá nhạy cảm hay bốc đồng.

Một người phụ nữ, tôi có thể tin tưởng

Nick đọc lượt qua bản danh sách. Anh biết rằng một số phẩm chất mà anh mong muốn có vẻ lạc quan một cách ngoan cố, nhưng nếu lý thuyết vũ trụ hoạt động, anh có thể có được tất cả mọi thứ anh muốn. Anh cần một người phụ nữ, người mà sẽ nhìn vào liên mình công việc này như là một cơ hội kinh doanh. Có lẽ, một người nào đó khao khát có được một khoản chi lớn. Anh dự định sẽ cung cấp một khoản lợi ích kha khá, nhưng anh muốn cuộc hôn nhân này chỉ trên danh nghĩa. Không tình dục cũng như không ghen tuông. Không một người phụ nữ quá cảm xúc cũng như không tình yêu.

Không có sự hỗn độn không gì khác một cuộc hôn nhân hoàn hảo.

Anh sàng lọc từng người phụ nữ mà anh đã hẹn hò trong quá khứ của mình, mỗi một người bạn gái mà anh đã từng trao đổi vài lời, tất cả mọi mối quan hệ công việc mà anh từng ăn trưa cùng.

Anh không đưa ra được bất cứ ai.

Thất vọng bò lên các đầu dây thần kinh của anh. Anh là một người đàn ông ba mươi tuổi, khá hấp dẫn, thông minh, và có tài chính an toàn. Và anh không thể tìm ra một người phụ nữ tử tế để kết hôn.

Anh chỉ có một tuần để tìm vợ cho mình.

Điện thoại di động của anh đổ chuông. Nick nhấc nó lên. "Ryan."

"Nick, là em, Maggie đây." Cô dừng lại một lúc. "Anh đã tìm được một người vợ chưa?"

Một tiếng cười thầm bị giữ lại trên đôi môi anh. Em gái của anh là người phụ nữ duy nhất trong thế giới nhận được những nụ cười của anh một cách thường xuyên. Ngay cả đôi khi nó là nỗi đau của anh. "Đang xử lý nó đây."

"Em nghĩ rằng em đã tìm thấy cô ấy".

Nhịp tim anh tăng tốc. "Ai cơ?"

Một khoảng lặng khác. "Anh phải đáp ứng được các điều kiện của cô ấy nhưng em không nghĩ rằng chúng sẽ là vấn đề. Đừng có định kiến. Hãy cởi mở. Em biết đó không phải là sở trường của anh. Nhưng anh có thể tin tưởng cô ấy."

Anh kiểm tra cái mục cuối cùng trên danh sách của anh. Một tiếng ù ù lạ lùng vang lên trong tai anh như cảnh báo cho những lời tiếp theo của em gái mình. "Là ai, Maggs?"

Sự im lặng rơi trên điện thoại trong một khoảnh khắc. "Alexa."

Căn phòng xoay mòng mòng trong một cơn chóng mặt bởi cái tên quen thuộc đến từ quá khứ của anh. Suy nghĩ duy nhất lóe lên trong anh giống như một câu thần chú cầu thần trong ánh đèn neon nhấp nháy, nhiều hơn và nhiều hơn nữa.

Chiết tiệt, không thể nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.