The Marriage Bargain

Chương 2: Chương 2




2.1

Nick liếc nhìn xung quanh, hài lòng với kết quả. Phòng hội nghị cá nhân của anh luôn cung cấp một bầu không khí công việc, cùng với những bó hoa tươi mà thư ký của anh đã đặt ở trung tâm của cái bàn cho thấy một mối liên hệ với phong cách cá nhân của anh, giữa các kệ rượu vang sang trọng, mặt gỗ anh đào sáng choang với những cái ghê da. Bản hợp đồng đã được viết sẵn, bên cạnh một khay trà bạc thanh lịch, cà phê, và các loại bánh ngọt. Hình thức, thân thiện – điều mà được phản ánh trong các giai điệu về cuộc hôn nhân của họ.

Anh bỏ qua cái hố sâu trong ruột của mình khi anh nghĩ đến việc gặp gỡ Alexandria McKenzie thêm một lần nữa. Anh đã tự hỏi cô như thế nào khi lớn lên. Những câu chuyện mà em gái anh chia sẻ với anh là chân dung của một người phụ nữ bốc đồng và thiếu thận trọng. Ban đầu anh ngần ngại với đề nghị của Maggie – Alexa không phù hợp với hình ảnh mà anh cần. Những kỷ niệm không bao giờ quên về một đứa trẻ có tinh thần tự do với kiểu tóc đuôi ngựa nhấp nhô luôn quấy rầy những suy nghĩ của anh, mặc dù anh biết cô đang sở hữu một hiệu sách đáng kính. Anh vẫn nghĩ rằng cô là bạn thân của Maggie, cho dù anh đã không gặp cô trong nhiều năm.

Nhưng thời gian đã hết.

Họ cùng chia sẻ một quá khứ trước đây, và anh cảm thấy Alexa có thể tin cậy được. Cô có thể không phù hợp với ý tưởng của anh về một người vợ hoàn hảo, nhưng cô cần tiền. Cần gấp. Maggie vẫn im lặng về lý do, nhưng có vẻ Alexa đang tuyệt vọng. Một đòi hỏi về tiền mặt thì anh đáp ứng được – nó sẽ rạch ròi giữa màu trắng và đen. Không có vùng màu xám nào cả. Không có cái ý tưởng về sự thân mật giữa họ. Một giao dịch kinh doanh chính thức giữa những người bạn cũ. Nick có thể sống với điều đó.

Anh nhấn điện thoại nội bộ để gọi thư ký của mình, nhưng đúng lúc ấy cái cánh cửa nặng nề nhẹ nhàng trượt mở và đóng lại với tiếng click.

Anh quay lại.

Đôi mắt xanh dương sâu sắc hướng thẳng tới mắt anh với một chút do dự như rõ ràng nói với anh rằng người phụ nữ này sẽ thua bất kỳ trò chơi xì tố (poker) nào – cô trung thực một cách tàn nhẫn và phải miễn cưỡng để lừa dối.

Anh nhận ra ánh mắt của cô nhìn cũng khá, nhưng tuổi đã thay đổi những màu sắc trên mắt cô, một sự kết hợp xáo trộn giữa màu xanh nước biển và màu xanh ngọc bích. Một hình ảnh nhất định đi cùng trí tuệ – sâu thẩm dưới mặt nước biển Caribbe với những bí ẩn của nó. Một dải cung màu xanh của bầu trời kéo đủ dài và đủ rộng để một người đàn ông không thể tìm thấy nơi bắt đầu hay kết thúc.

Đôi mắt cô nổi bật lên giữa mái tóc đen tuyền, cái mà gồm các lọn tóc xoăn thả xuống sau vai cô và đóng khung khuôn mặt của cô với một sự hoang dã tự nhiên mà cô dường như không thể chế ngự. Xương gò má cao để lộ đôi môi căng mọng. Anh đã từng hỏi cô có phải bị cắn bởi một con ong, rồi sau đó phá lên cười. Giờ trò đùa đó lại nhắm vào anh. Hình ảnh một cái miệng nóng bỏng mà những gã đàn ông thường tưởng tượng đều giống như của cô – và nó không có việc gì làm với những con ong hết. Ngoại trừ mật ong. Tốt hơn là đổ mật ong ướt át và ấm áp lên đôi môi đầy đặn kia rồi chầm chậm liếm hết.

Ôi, thật chết tiệt.

Anh hoàn thành cuộc kiểm tra và điều chỉnh lại mình. Anh nhớ lại sự tra tấn của cô khi anh khám phá ra cô đã mặc một chiếc áo ngực. Một sự phát triển sớm, cô cảm thấy xấu hổ vì bị anh phát hiện, và anh đã sử dụng thông tin đó một cách khôn ngoan. Bây giờ, nó không buồn cười nữa. Ngực cô trông đầy đặn cũng như môi cô vậy, và nó rất phù hợp với đường cong của hông cô. Cô cao, gần như là cao bằng anh, và cái gói hàng người phụ nữ cám dỗ này được gói trong một cái váy màu đỏ rực lửa nhấn mạnh những chỗ nổi bật của cô, lướt qua hông, và rơi xuống sàn nhà. Móng chân màu đỏ tươi của cô lộ ra qua đôi giày sáng bóng màu đỏ. Cô vẫn còn đứng ở ngưỡng cửa, như thể cho phép anh chiêm ngưỡng đầy đủ trước khi cô quyết định nói.

Cảm thấy có phần bối rối, Nick chiến đấu chống lại sự mất bình tĩnh và đem sự chuyên nghiệp ra để che giấu phản ứng của mình. Alexandria Maria McKenzie đã lớn lên rất tốt. Một chút quá tốt đối với hương vị của anh. Tuy nhiên, anh không cần phải cho cô biết điều đó.

Anh mời gọi cô cùng một nụ cười trung lập mà anh đã dùng để đưa ra đề nghị trong bất kỳ cái mối quan hệ kinh doanh nào. "Xin chào, Alexa. Đã lâu không gặp."

Cô mỉm cười trở lại nhưng nó không được thể hiện trong ánh mắt cô. Cô bước tới và siết chặt bàn tay của mình. "Xin chào, Nick. Anh thế nào?"

"Tốt. Hãy ngồi xuống. Tôi đem cà phê ra nhé? Hay trà?"

"Cà phê, vui lòng."

"Kem? Hay đường?"

"Kem. Cảm ơn anh." Cô trượt duyên dáng vào chiếc ghế đệm, xoay khỏi cái bàn làm việc, và bắt chéo hai chân của mình. Cái chất liệu đỏ bó sát đó kéo lên và cho anh một cái nhìn lướt qua làn da màu ô liu, mịn màng và rất thể thao của cô.

Anh tập trung vào cốc cà phê. "Bánh ngàn lớp (Napoleon)? Hay bánh táo tẩm bột rán không? Chúng đều đến từ các tiệm bánh trên đường phố đấy. "

"Không, cảm ơn anh."

"Chắc chứ?"

"Vâng. Tôi sẽ không bao giờ có thể dừng lại ở một cái. Tôi đã học cách không cám dỗ bản thân mình."

Từ cám dỗ rơi khỏi đôi môi cô bằng một giọng thấp, khàn như vuốt ve tai anh. Quần của anh thắt chặt ở dưới và anh nhận ra giọng nói của cô cũng đã vuốt ve những nơi khác của anh tốt như vậy. Hoàn toàn bối rối bởi phản ứng của mình với một người phụ nữ anh muốn không có tiếp xúc thân xác cùng, anh tập trung vào việc đưa cà phê và ngồi xuống đối diện cô.

Họ nghiên cứu nhau một lúc và sự im lặng kéo dài. Cô nghịch cái vòng đeo tay vàng tinh tế bao quanh cổ tay mình. "Tôi rất tiếc về chuyện Bác Earl của anh."

"Cảm ơn cô. Maggie đã cho cô biết về các chi tiết chưa?"

"Toàn bộ việc này nghe có vẻ điên rồ."

"Nó đúng vậy. Bác Earl tin vào gia đình, và trước khi ông qua đời, ông đã bị thuyết phục rằng tôi không bao giờ lấy vợ và ổn định cuộc sống. Vì vậy, ông đã quyết định một sự thúc đẩy mạnh mẽ sẽ là tốt cho tôi."

"Anh không tin vào hôn nhân?"

Anh nhún vai. "Hôn nhân là việc không cần thiết. Giấc mơ mãi mãi là một câu chuyện cổ tích. Hiệp sĩ ngựa trắng và chế độ một vợ một chồng không tồn tại."

Cô ngả người ra sau trong sự ngạc nhiên. "Anh không tin vào việc thực hiện một cam kết với người khác?"

"Cam kết là ngắn ngủi. Chắc chắn, người ta có ý như vậy khi họ thú nhận tình yêu và sự thủy chung, nhưng thời gian sẽ ăn mòn tất cả những thứ tốt đẹp và để lại toàn cái xấu. Cô có biết bất cứ ai có được hôn nhân hạnh phúc không?"

Cô tách môi ra, sau đó chìm vào sự im lặng. "Bên cạnh bố mẹ tôi? Tôi cho là không ai cả. Nhưng điều đó không có nghĩa là không có cặp vợ chồng hạnh phúc nào cả."

"Có thể." Giọng điệu của anh mâu thuẫn với một phần thỏa thuận của mình.

"Tôi đoán có rất nhiều vấn đề mà chúng ta không cùng quan điểm," cô nói, và dịch chuyển trong chỗ ngồi của mình rồi sau đó đổi chân bắt chéo. "Chúng ta sẽ cần một khoảng thời gian với nhau để xem xét mọi việc."

"Chúng ta không có thời gian. Đám cưới sẽ diễn ra vào cuối tuần tới. Sẽ không quan trọng nếu chúng ta không ở cùng nhau. Đây hoàn toàn là một thỏa thuận công việc."

Cô hẹp đôi mắt mình lại. "Tôi thấy anh cùng cái bản chất độc đoán hống hách hay bắt nạt, người đã trêu chọc tôi về kích thước ngực của tôi. Một số điều dường như đã không thay đổi."

Anh tập trung sự chú ý của mình vào bờ dốc trên chiếc váy của cô. "Tôi cho là cô đã đúng. Có một số điều vẫn như cũ. Nhưng một số khác lại tiếp tục nở ra."

Hơi thở của cô ngắt quãng, nhưng cô đã làm anh ngạc nhiên khi cô mỉm cười. "Và những thứ khác vẫn còn bé tẹo như trước." Ánh mắt cô chỉ thẳng vào chỗ lồi ra ở giữa quần anh.

Nick gần như líu lưỡi trong cốc cà phê của mình, nhưng vẫn xoay xở để đặt cái cốc xuống với phong thái bình tĩnh. Một tích tụ nhiệt đang đấm vào ruột anh khi anh nhớ về cái ngày trong hồ bơi khi họ còn là những đứa trẻ.

Anh đã trêu chọc Alexa không thương tiếc về những thay đổi trong cơ thể của cô khi Maggie lẻn đến sau lưng anh và kéo mạnh cái quần bơi xuống. Trưng bày toàn bộ với thế giới, anh đã tức giận bỏ đi và giả vờ toàn bộ những cảnh đó đã không làm phiền anh. Tuy nhiên, trí nhớ anh vẫn xếp hạng đó là khoảnh khắc xấu hổ nhất trong cuộc đời của mình.

Anh chỉ vào các giấy tờ trước mặt cô. "Maggie đã nói với tôi cô cần một khoản tiền cụ thể. Tôi đã để chừa vấn đề đó ra để đàm phán."

Một biểu hiện kỳ lạ vụt qua khuôn mặt cô. Các đường nét của cô thắt chặt, sau đó nở ra. "Đây có phải là hợp đồng không?"

Anh gật đầu. "Tôi biết cô sẽ cần luật sư để xem qua nó."

"Không cần thiết. Một người bạn của tôi là luật sư. Tôi đã được học đủ, vì tôi đã giúp anh ta học tập cho kỳ thi luật sư. Tôi có thể xem nó chứ?"

Anh trượt các giấy tờ trên mặt gỗ đánh bóng. Cô tìm trong ví mình lấy một cặp kính đọc sách nhỏ, màu đen và đẩy chúng lên sống mũi. Một vài phút trôi qua khi cô nghiên cứu hợp đồng. Anh nắm lấy cơ hội đó để nghiên cứu cô.

Sức hút mạnh mẽ của cô kích thích anh. Alexa không phải là kiểu của anh. Cô đã quá cong, quá trực tiếp, quá... thực. Anh đã thích thú khi biết rằng anh sẽ an toàn trước bất kỳ những cơn bộc phát cảm xúc nào nếu một thứ gì đó không đi đúng hướng với cô. Ngay cả khi Gabby trở nên buồn bã, cô ta luôn luôn xoay xở chính mình với một sự thận trọng. Còn Alexa rất sợ anh. Một cái gì đó trong dạ dày anh thì thầm rằng cô sẽ không còn dễ dàng bị bắt nạt.

Cô đã nói lên ý kiến của mình và thể hiện rõ cảm xúc mà không cần suy nghĩ. Những phản ứng này sẽ gây ra rất nhiều nguy hiểm và tàn phá và rất hỗn độn. Điều cuối cùng anh cần trong một cuộc hôn nhân.

Tuy nhiên, ...

2.2

Anh tin tưởng cô. Đôi mắt xanh ngọc bích kia cho biết một quyết tâm nhất định và sự công bằng. Lời hứa của cô có một ý nghĩa nào đó. Sau một năm, anh biết cô sẽ ra đi mà không ngoảnh đầu lại hay ham muốn nhiều tiền hơn.

Cô chắc chắn là như thế.

Một móng tay màu đỏ anh đào khẽ đập vào rìa trang giấy trong một nhịp điệu ổn định. Cô nhìn lên. Nick tự hỏi lý do tại sao làn da của cô lại nhợt nhạt hẳn khi cô dường như đã hồng hào và khỏe mạnh một vài phút trước.

"Anh có một danh sách các yêu cầu?" Cô nói như thể cô đã cáo buộc anh với một tội ác bị tử hình thay vì lên một danh sách các loại tài sản và nợ phải trả.

Anh hắng giọng. "Chỉ là một vài phẩm chất mà tôi muốn vợ tôi phải có." Cô định mở miệng để nói nhưng không có từ ngữ nào xuất hiện. Cô dường như đang đấu tranh để chúng thoát ra.

"Anh muốn một nữ phục vụ, một người mồ côi, và một con robot, tất cả trong một. Nó có công bằng không?"

Anh hít một hơi thật sâu. "Cô đang phóng đại đấy. Chỉ vì tôi muốn kết hôn với một ai đó duyên dáng và có ý thức công việc tốt không có nghĩa tôi là một con quái vật."

Cô cười một cách không ủy mị. "Anh muốn một người vợ Stepford mà không có tình dục. Anh đã học được bất cứ điều gì về phụ nữ kể từ khi anh 14 tuổi chưa?"

(Stepford: bắt nguồn từ bộ phim kinh dị Stepford Wives. Nó thường dùng để đề cập đến những bà vợ nội trợ ngoan ngoãn phục tùng.)

"Tôi đã học được rất nhiều. Đó là lý do tại sao Bác Earl đã buộc tôi tham gia vào một tổ chức luôn ưu tiên phụ nữ trước."

Cô há hốc miệng. "Đàn ông luôn nhận được rất nhiều từ hôn nhân!"

"Ví dụ như?"

"Tình dục đều đặn và sự ủng hộ."

"Sau sáu tháng thì những cơn đau đầu bắt đầu xuất hiện rồi cô sẽ chán nhau đến phát khóc."

"Một số người sống đến già với nhau."

"Đàn ông không bao giờ muốn già. Đó là lý do tại sao họ tiếp tục tìm kiếm những phụ nữ trẻ."

Miệng cô trễ xuống. Cô ngập miệng lại với một tiếng chậc. "Những đứa trẻ... một gia đình... một ai đó sẽ yêu thương anh trong cả ốm đau lẫn khỏe mạnh."

"Hay một người nào đó, người sẽ tiêu hết số tiền của cô, chì chiết cô mỗi tối và hằn học khi dọn dẹp cái mớ lộn xộn của cô."

"Anh thật là bệnh hoạn."

"Cô thật là viễn vông."

Cô lắc đầu, làm cho những lọn tóc đen mượt nâng lên bao quanh khuôn mặt cô, sau đó từ từ rơi xuống. Sắc hồng đã trở lại trên làn da của cô. "Chúa ơi, bố mẹ anh chắc đã giáo dục anh không đúng cách," cô lẩm bẩm.

"Cảm ơn bạn, Freud." (Freud: tiến sĩ tâm lý)

"Nếu tôi không phù hợp với tất cả các yếu tố này thì sao?"

"Chúng ta sẽ xử lý nó."

Mắt cô hẹp lại và cô cắn môi dưới của mình. Nick nhớ lại cái lần đầu tiên anh đã hôn cô, lúc đó anh mới mười sáu tuổi. Anh nhớ miệng của anh đã ấn vào môi cô như thế nào và cảm nhận sự run sợ của cô. Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve làn da trần ở vai cô. Mùi vị tươi mới và sạch sẽ với mùi hương hoa đang trêu chọc lỗ mũi anh. Rồi cơ thể cô tỏa sáng với sự ngây thơ, đẹp và tinh khiết. Chờ đợi cho cái phần hạnh phúc-mãi mãi.

Sau đó, cô đã mỉm cười và nói với anh là cô yêu anh. Muốn kết hôn với anh. Anh nên vỗ nhẹ vào đầu cô, nói một điều gì đó tốt đẹp, và đi tiếp con đường của anh. Thay vào đó, lời nhận xét về hôn nhân rất cám dỗ và đáng yêu theo một cách nào đó của cô đã làm hoảng sợ cái con người hèn nhát của anh. Ngay cả ở tuổi mười sáu, Nick đã biết không có mối quan hệ nào mãi mãi tốt đẹp cả – tất cả chúng ruốt cuộc rồi sẽ trở nên xấu xí. Anh đã cười, gọi cô là một đứa trẻ, và để lại cô một mình trong rừng. Hình ảnh đau đớn và dễ bị tổn thương trên khuôn mặt của cô đã xé toạc trái tim anh, nhưng anh đã khiến bản thân mình phải nhẫn tâm với cảm xúc. Cô càng học nó sớm từng nào sẽ tốt từng đó.

Nick chắc chắn rằng cả hai bọn họ đều đã học được bài học xương máu ngày hôm đó.

Anh lắc đầu thoát ra khỏi kí ức và tập trung vào hiện tại. "Tại sao không nói cho tôi biết những gì cô đang tìm kiếm trong cuộc hôn nhân này?"

"Một trăm năm mươi ngàn đô la. Tiền mặt. Trả trước và không thêm gì khi kết thúc một năm."

Anh nghiêng người lại gần cô, dò xét. "Một khoản tiền lớn chết tiệt. Các khoản nợ cờ bạc hả?"

Một bức tường vô hình rơi phịch giữa họ. "Không."

"Hay sắm sửa linh đình?"

Sự nóng giận bùng lên trong mắt cô. "Chúng không phải là việc của anh. Một phần của thỏa thuận này là anh không được hỏi tôi về số tiền đó hay tôi có ý định sử dụng nó như thế nào."

"Hmmm, còn điều gì khác nữa không?"

"Chúng ta sống ở đâu?"

"Nhà tôi."

"Tôi không từ bỏ căn hộ của mình. Tôi sẽ trả tiền thuê nhà như bình thường."

Sự bất ngờ bắn qua anh. "Với tư cách là vợ tôi, cô sẽ cần một tủ quần áo thích hợp. Cô sẽ nhận được trợ cấp và có thể sử dụng nhân viên trang phục của tôi. "

"Tôi sẽ mặc những gì tôi muốn, khi tôi muốn, và trả tiền theo cách riêng chết tiệt của tôi."

Anh chiến đấu chống lại một nụ cười. Anh gần như rất thích các trận đấu trí, giống như anh đã có trong những ngày xưa cũ. "Cô sẽ là nữ chủ nhân trong các mối quan hệ kinh doanh của tôi. Tôi có rất nhiều thỏa thuận hợp đồng đang xúc tiến, vì vậy cô phải thể hiện thật tốt với những bà vợ kia."

"Tôi có thể xử lý để giữ khuỷu tay tôi ra khỏi mặt bàn và mỉm cười với những trò đùa ngu ngốc của họ. Nhưng tôi cần phải được tự do điều hành hoạt động kinh doanh của riêng mình và tận hưởng cuộc sống xã hội của tôi."

"Tất nhiên. Tôi mong đợi cô tiếp tục cuộc sống cá nhân của cô."

"Miễn là tôi không làm anh xấu hổ?"

"Chính xác."

Cô gõ ngón tay cái của mình trong cùng một nhịp điệu với những cái móng tay còn lại. "Tôi có một số vấn đề với cái danh sách này."

"Tôi là một người linh hoạt."

"Tôi rất gần gũi với gia đình mình và họ sẽ cần một lý do thực sự để tin rằng tôi đột ngột kết hôn."

"Chỉ cần nói cho họ biết là chúng ta đã tìm đến nhau sau tất cả những năm kia và quyết định kết hôn."

Alexa đảo mắt. "Họ không được phép biết về sự sắp xếp này, vì vậy họ cần phải tin rằng chúng ta đang yêu nhau điên cuồng. Anh sẽ phải đến dùng bữa tối để chúng ta có thể làm một thông báo cho họ. Và nó cần phải được thuyết phục."

Anh nhớ rằng cha cô đã bỏ rơi họ với thói nghiện rượu và ruồng bỏ gia đình. "Cô vẫn còn nói chuyện với cha mình hả?"

"Vâng."

"Cô đã từng rất ghét ông ta."

"Ông ấy đã sửa đổi. Tôi đã chọn cách tha thứ. Dù sao thì, anh trai và chị dâu cùng với cháu gái và hai đứa sinh đôi đang sống với bố mẹ tôi. Họ sẽ đặt ra hàng triệu câu hỏi và anh phải thực sự thuyết phục."

Anh cau mày. "Tôi không thích rắc rối."

"Thật không may. Đó là một phần của thỏa thuận."

Nick ra vẻ đưa cho cô một thắng lợi nhỏ. "Tốt thôi. Còn điều gì nữa?"

"Ừ thì. Tôi muốn có một đám cưới thực sự."

Mắt anh nheo lại. "Tôi đang nghĩ về thẩm phán hòa giải đây."

"Còn tôi đang nghĩ về một chiếc váy trắng với gia đình tôi tham dự và Maggie là phù dâu danh dự."

"Tôi không muốn đám cưới."

"Như anh đã nói. Gia đình tôi sẽ không bao giờ tin rằng tôi đã chạy theo trai. Chúng ta phải làm điều này vì họ."

"Tôi kết hôn với cô vì lý do công việc, Alexa. Không gia đình vì gia đình cô."

Cô hất cầm lên. Anh đã đặc biệt lưu ý đến cử chỉ đó của cô. Có vẻ như đó là một dấu hiệu cảnh báo trước khi cô chuẩn bị xung trận. "Tin tôi đi, tôi cũng không hạnh phúc với điều này hơn anh đâu, nhưng chúng ta phải chơi phần của mình để mọi người sẽ nghĩ rằng điều này là có thật."

2.3

Nét mặt anh cau có nhưng anh xoay xở với một cái gật đầu. "Được thôi." Giọng của anh hoàn toàn mỉa mai. "Còn gì nữa?"

Cô trông một chút lo lắng khi cô bắn vào anh một cái nhìn, sau đó đứng lên khỏi ghế và bắt đầu bước đi quanh phòng. Sự tập trung của anh chuyển sang phần phía sau hoàn hảo của cô, đong đưa qua lại, và khóa quần của anh căng ra một cách không thoải mái.

Suy nghĩ có lý thoáng qua trong đầu anh đã bỏ lại tầm nhìn của anh. Cắt lỗ ngay ở đây và ngay lúc này và đi ra khỏi cửa. Người phụ nữ này sẽ biến cuộc sống của mày đảo lộn, nghiêng ngả, và mày luôn luôn ghét một ngôi nhà vui vẻ.

Nick đã chiến đấu chống lại sự sợ hãi ngày càng tăng và chờ đợi câu trả lời từ cô.

...

Ôi, thật chết tiệt.

Tại sao anh ta lại phải trông tuyệt đẹp như vậy?

Cô lén nhìn vào anh khi cô đi tới đi lui. Một lời rủa thô tục sắp văng ra khỏi đôi môi của cô, nhưng cô đã kìm nó lại. Hồi xưa, cô thường chế nhạo và gọi anh ta là Cậu bé Dễ thương vì mái tóc vàng của anh. Những lọn tóc quăn xưa kia đã được thuần hóa thành một mái tóc ngắn, bảo thủ, nhưng vẫn còn một số sợi ngang bướng rơi trên trán của anh trong cuộc nổi loạn bướng bỉnh. Các màu sắc đã bị làm tối đi với thời gian, nhưng chúng nhắc cô đến loại ngũ cốc trộn Chex, nằm trong khoảng từ màu vàng của mật ong đến màu vàng của lúa mì. Các đặc điểm của anh tôn lên vẻ cứng rắn – quai hàm của anh bây giờ như được trạm trổ. Bộ răng trắng sáng hoàn hảo lộ ra trong nụ cười ngắn ngủi. Đôi mắt sâu màu hạt dẻ, như giữ những bí mật được che giấu vững chãi đằng sau một bức tường. Nhưng còn cơ thể của anh...

Anh đã luôn luôn là con người của hoạt động, nhưng khi anh băng ngang qua căn phòng thì cái quần thanh lịch màu yến mạch của anh cũng di chuyển và uốn cong theo những cuộn cơ bắp của đôi chân dài và cặp mông căng của anh. Cái áo len cổ chữ V đó đều thích hợp cho việc dạo phố và cho cả văn phòng vào ngày Thứ Bảy.

Một số bộ phận hoàn toàn không phù hợp cho lắm. Những đường gân dài của cánh tay anh. Đôi vai rộng và ngực anh căng ra như cái áo đã được đúc khuôn. Màu đồng đậm của làn da anh như thể anh đã nằm trong ánh mặt trời nhiều giờ liền. Các đường nét mềm mại trong sự di chuyển của anh. Anh đã trưởng thành, và anh đã không còn là cậu bé dễ thương nữa. Nick Ryan tất cả bây giờ là người đàn ông đầy nhiệt huyết – và vẫn còn nhìn cô như thể cô là bạn chơi của đứa em bé bỏng Maggie của anh. Khi mắt của họ khóa vào nhau, không có sự công nhận, cũng không có sự đánh giá cao. Chỉ là một sự thân thiện xa cách đủ để dành cho một người nào đó đến từ quá khứ của mình.

Nhưng, cô sẽ là đồ ngốc nếu cô để lưỡi mình liếm quang miệng cô chỉ vì anh ta trông hấp dẫn. Tính cách của anh vẫn rất tệ hại. Chữ B lớn cho từ Boring (nhạt nhẽo). D lớn cho từ Dull (đần độn). Chữ...

Cô đẩy ý nghĩ đó ra khỏi tâm trí cô.

Alexa ghét thực tế rằng sự hiện diện của anh đã làm cho thần kinh cô căng thẳng và lảo đảo. Một tuần trước, cô thực hiện một câu thần chú tình yêu, và Mẹ Trái đất đã nghe. Cô đã có tiền và có thể cứu lấy căn nhà của gia đình cô. Nhưng cái gì đã xảy ra với danh sách của cô?

Người đàn ông trước kia mà cô đã đặt vào mọi thứ cô tin tưởng. Đây là một hôn nhân không tình yêu. Không, đây là công việc, thuần túy và đơn giản, và vì vậy nó rất lạnh lùng. Trong khi kí ức của cô về nụ hôn đầu tiên của họ bị kéo ra khỏi nơi sâu kín trong tâm trí cô, thì cô cược rằng anh đã hoàn toàn quên mất khoảnh khắc đó. Sự sỉ nhục luồn lách qua cô. Không thêm nữa. Chẳng lẽ Mẹ Trái đất lại thực sự không đồng ý cho cô cái yêu cầu số một trên danh sách của mình hay sao? Cô hít một hơi thật sâu và nói. "Còn một điều nữa."

"Vâng?" Anh hỏi.

"Anh có xem bóng chày không?"

"Tất nhiên."

Dạ dày cô nặng trĩu với sự căng thẳng. "Anh có yêu thích đội bóng nào không?"

Anh nhếch mép cười. Đúng bản chất của cười nhếch mép. "Một đội New York."

Alexa chiến đấu chống lại cơn buồn nôn và hỏi tiếp. "Đội nào?"

"Tất nhiên, đội Yankees. Đó là đội duy nhất chiến thắng. Đó là đội duy nhất đáng xem."

Cô hít một hơi thật sâu vào bụng, cái mà cô đã học được trong lớp yoga. Cô sẽ kết hôn với một fan Yankees ư? Cô sẽ từ bỏ tất cả phẩm giá và đạo đức của mình ư? Cô có thể chịu đựng được việc kết hôn với một người đàn ông logic hóa cả Chúa của anh ta và nghĩ chế độ một vợ một chồng là chuyện đàn bà ư?

"Alexa? Cô không sao chứ?"

Cô im lặng với anh và đi tới đi lui, tìm kiếm tuyệt vọng cho câu trả lời. Nếu cô bỏ đi ngay bây giờ, sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bán nhà. Cô có thể sống với chính mình, biết cô quá ích kỷ để làm một sự hy sinh cho gia đình hay không? Cô có sự lựa chọn không?

"Alexa? "

Cô quay lại trên một gót chân. Sự thiếu kiên nhẫn đang được khắc trên từng đường nét khuôn mặt anh. Người đàn ông này không có sự khoan dung cho bất kỳ những cảm xúc bộc phát nào. Anh trông rất nóng bỏng, anh có thể trở thành một phiền phức lớn, cũng như trong quá khứ vậy. Anh dường như có thể đã lên lịch cho từng phút trong ngày của anh. Anh có lẽ không biết từ bốc đồng có nghĩa là gì. Họ có thể sống một năm trong cùng một nhà được không? Họ sẽ tách nhau ra trước khi 365 ngày hết? Và sẽ như thế nào nếu Yankees được vào chơi World Series năm nay? Cô sẽ phải đối phó như thế nào với thói kiêu ngạo tệ hại của anh và nụ cười trịch thượng kia. Ôi, Chúa tôi...

Anh khoanh tay trước ngực. "Đừng nói với tôi cô là một fan của Mets."

Cô rùng mình với giọng điệu của anh. "Tôi từ chối nói chuyện về bóng chày với anh. Anh sẽ không mặc bất kỳ trang phục nào của Yankees khi anh ở với tôi. Tôi sẽ không quan tâm đến việc anh mặc cái gì khi tôi không ở đó. Hiểu không? "

Im lặng bao trùm căn phòng. Cô đánh liều một cái nhìn thẳng vào anh. Anh nhìn chằm chằm vào cô như thể tóc cô đã mọc lên những con rắn Medusa. "Cô đang đùa tôi?"

Cô lắc đầu với vẻ khoái trá. "Không."

"Tôi thậm chí không được phép mang cả mũ của Yankees?"

"Chính xác."

"Cô điên rồi," anh nói.

"Tôi cho là thế. Nói với tôi ngay bây giờ trước khi chúng ta làm phí thêm thời gian."

Rồi sau đó anh đã làm một việc mà cô chưa bao giờ từng thấy cãi gã hàng xóm, hay bắt nạt ngã xuống khỏi chiếc xe đạp của hắn ta và khóc òa với những giọt nước mắt phụ nữ ngớ ngẩn làm.

Nick Ryan đã cười. Không phải là một tia sáng thích thú le lói, hoặc một nụ cười mỉm xung quanh môi. Đây là một tiếng cười to thoải mái, sâu sắc và nam tính. Những âm thanh tràn ngập căn phòng và thúc đẩy cuộc sống. Alexa đã chiến đấu chống lại nụ cười của chính cô, đặc biệt khi sự hài hước của anh nhắm thẳng vào cô. Chết tiệt, anh ta trông rất tuyệt khi anh ta bỏ đi cái vẻ kiêu ngạo của mình.

Anh cuối cùng cũng bình tĩnh lại, dường như suy nghĩ lại các lựa chọn, và hướng giải quyết. "Tôi sẽ không mặc bất kỳ trang phục nào của Yankees, nhưng nó cũng áp dụng đối với cô. Không có những thứ vứt đi của Mets. Tôi thậm chí không muốn nhìn thấy một cốc cà phê hoặc móc chìa khóa nằm xung quanh nhà của tôi. Hiểu không?"

Cô kiềm chế sự tức giận của mình. Bằng cách nào đó, thỏa thuận này quay lại đánh vào cô. "Tôi không đồng ý. Chúng tôi đã không giành được một Series nào kể từ năm 1986, do đó, tôi sẽ được mặc cái của tôi. Anh đã nhận được đủ vinh quang – anh không cần nữa."

Khóe môi anh co giật. "Có cố gắng đấy, nhưng tôi không phải một trong các Twinkies cô thường hẹn hò. Không có Yankees, không Mets. Chấp nhận nó hoặc xóa bỏ nó."

(Twinkies: một lại bánh ngọt)

"Tôi không hẹn hò với Twinkies!"

Anh nhún vai. "Tôi không quan tâm."

Cô nhảy từ chân này sang chân kia và gần như đã cố gắng để giữ cho bàn tay của mình không thu thành nắm đấm. Anh ta lạnh lùng một cách chết tiệt. Làm sao mà anh lại có thể trong ngon đến như vậy, nhưng nó nhắc cô nhớ lại quả táo độc mà Bạch Tuyết đã ăn?

"Vậy thì? Cô có muốn ngủ với nó hay bất cứ thứ gì phụ nữ thường làm khi họ không thể đưa ra quyết định hay không? "

Cô cắn môi, bất lực, và buộc phải nói. "Được rồi. Anh có một thỏa thuận."

"Còn gì nữa không?"

"Tôi cho là nó đã ổn."

"Không hoàn toàn." Anh dừng lại một chút như để tiếp cận một chủ đề tế nhị. Alexa đã thề cô sẽ giữ bình tĩnh dù anh có nói gì đi nữa. Hai người có thể chơi trò chơi này. Cô sẽ là một nữ hoàng băng giá, thậm chí nếu anh ta có hành hạ cô bằng lời nói đi nữa. Cô hít một hơi và trượt trở lại vào ghế, sau đó nâng tách cà phê lên nhâm nhi để chuẩn bị.

Anh xem xét các ngón tay của mình và hít sâu. "Tôi muốn nói chuyện với cô về việc quan hệ tình dục."

2.4

"Tình dục?" Từ ngữ thoát ra khỏi đôi môi của cô và bắn vào trong không khí giống như tiếng súng nổ. Cô chớp mắt, nhưng từ chối cho thấy bất kỳ thay đổi nào trong biểu hiện của cô.

Anh đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi của mình và họ đã thay đổi tư thế cho nhau, khi anh đi tới đi lui trên cái thảm đỏ tía sang trọng. "Thấy chưa, chúng ta cần phải cực kỳ kín đáo, thì là, các hoạt động bên ngoài của chúng ta."

"Kín đáo?"

"Đúng thế. Tôi hợp tác với một số khách hàng rất cao cấp, và tôi có một danh tiếng để bảo vệ. Chưa nói đến các điều khoản của thỏa thuận sẽ bị phá vỡ nếu cuộc hôn nhân của chúng ta bị đặt câu hỏi. Tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu cô đồng ý độc thân trong vòng một năm. Cô làm được, phải không?"

"Hoặc là rất nhiều thứ không được làm."

Anh phát ra một tiếng cười giả mạo rất rõ ràng và cô tự hỏi cô đã bắt gặp một giọt mồ hôi trên trán anh hay nó chỉ là một trò đánh lừa của ánh sáng. Anh dừng lại và nhìn cô một cách thận trọng. Đột nhiên, ý nghĩa thực sự của những lời nói của anh bùng cháy trong não cô với một tia chớp hiểu biết. Nick muốn cô là một người vợ hoàn hảo, trong đó bao gồm giữ tiết hạnh cho cái giường hôn nhân đúng như trò lừa dối của họ.

Nhưng anh đã không đề cập đến đời sống độc thân của chính anh. Maggie đã đề cập tất cả các chi tiết về Gabriella, vì vậy cô biết Nick đang trong một mối quan hệ. Alexa vẫn không hiểu lý do tại sao anh lại không kết hôn với bạn gái của mình, nhưng sự lựa chọn của anh không nằm trong quyền phán xét của cô. Tất cả những gì cô quan tâm là sự hống hách kia, sự trọng nam khinh nữ và ước muốn giải quyết toàn bộ chuyện này của cô.

Hoàn toàn.

Cô lắc đầu với sự tức giận nhưng vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh. Nick Ryan muốn cắt bỏ giao dịch. Tốt thôi. Bởi vì khi cô bước ra khỏi cánh cửa kia, Nicky sẽ phải ký một thỏa thuận đến hết đời.

Cô mỉm cười. "Tôi hiểu."

Gương mặt anh sáng lên ngay lập tức. "Cô hiểu à?"

"Tất nhiên. Nếu hôn nhân này được cho là thực sự, thì nó sẽ trông chả ra làm sao nếu vợ của anh lại dính vào tin đồn ngoại tình ngay sau đám cưới?"

"Chính xác".

"Và anh không nên phải đối phó với những câu hỏi nhục nhã liên quan đến nam tính của mình. Nếu vợ của anh cứ ngủ ở ngoài, nó rõ ràng cho thấy có vấn đề. Cô ta đã không nhận được đủ khi ở nhà."

Anh chuyển trọng lượng của mình. Anh gật đầu nửa vời. "Tôi cho là vậy."

"Vậy thì, còn Gabriella thì sao?"

Anh ngã ra sau trong sự ngạc nhiên. "Làm thế nào cô lại biết về cô ấy?"

"Maggie."

"Đừng lo lắng về Gabriella. Tôi sẽ xử lý."

"Anh có đang ngủ với cô ấy không?"

Anh nao núng, sau đó cố gắng giả vờ không quan tâm. "Có vấn đề gì sao?"

Cô nâng tay mình trong một cử chỉ tự vệ. "Tôi muốn làm rõ vấn đề tình dục thôi. Ít nhất là tôi đã điền vào một chỗ trong hai chỗ trống. Tôi chắc chắn như quỷ là không yêu anh, và chúng ta thì không thu hút lẫn nhau. Anh đang nói rằng nếu tôi muốn có tình một đêm vui vẻ, thì tôi có thể quên nó đi. Vậy thì, các quy tắc dành cho anh là gì?"

Alexa mím môi của mình và tự hỏi làm thế nào anh ta lại có ý định để bản thân thoát khỏi ngôi mộ anh ta mới đào chứ.

...

Nick nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đứng trước mặt anh và cố gắng nuốt xuống. Giọng nói trầm đục của cô thậm chí đã gợi lên những hình ảnh tưởng tượng hỏa thân, đòi hỏi và ... đầy ầm ỉ. Anh phát ra một lời rủa và uống thêm một ngụm cà phê, cố gắng để kéo giãn thời gian. Toàn bộ thái độ của cô hét lên việc quan hệ tình dục. Sự ngây thơ xa xưa đã bị thiêu rụi và để lại bây giờ là một người phụ nữ hoàn toàn với những nhu cầu hoàn toàn phụ nữ. Anh tự hỏi loại đàn ông nào sẽ thỏa mãn những nhu cầu đó. Anh tự hỏi đôi ngực căng tròn của cô nằm trong tay anh sẽ cảm thấy như thế nào, hay đôi môi kia sẽ có vị gì khi nằm dưới môi anh. Anh tự hỏi cô đang mặc những gì dưới cái váy đỏ ôm sát kia.

"Nick?"

"Hmmm?"

"Anh có nghe tôi không đấy?"

"Vâng. Tình dục. Tôi hứa là cô sẽ không bao giờ thấy chính mình trong một tình huống khó xử."

"Vậy là, anh đang nói với tôi anh vẫn có ý định ngủ với Gabriella?"

"Gabriella và tôi đang trong một mối quan hệ."

"Nhưng anh sẽ không cưới cô ta."

Căng thẳng bao trùm không khí xung quanh họ. Anh bước một vài bước ra xa, tuyệt vọng. "Nó không phải là loại quan hệ đó."

"Hmmm, thú vị đấy. Vậy nên, anh đang nói rằng tôi không thể có quan hệ bởi vì tôi không có ai đúng đắn để mà có quan hệ cùng à."

Nếu có một bể đá lạnh ngay trước mặt, anh sẽ nhúng họ vào từng người một. Lời buộc tội của cô đã làm tăng một nhiệt lượng lạ lùng trên làn da anh. Giọng của cô rất nhẹ nhàng. Nụ cười của cô dường như rất chân thật và dễ lây. Nick cảm thấy đang lơ lửng ở ranh giới nữ quyền, và anh nhận ra anh đã mất đất của mình. Anh gắng sức để chiếm lại quyền kiểm soát.

"Nếu cô có một người nào đó ổn định trong cuộc sống của cô, thì chúng ta đã không có tình huống này. Nhưng những người xa lạ thì quá nguy hiểm. Tôi có thể đảm bảo là Gabriella biết làm thế nào để giữ một bí mật."

Cô mỉm cười. Một nụ cười ngon lành, nữ tính hứa hẹn thú vị ngoài sức tưởng tượng và cam kết tất cả điều đó với anh. Trái tim anh dừng lại, chờ đợi, sau đó đập liên hồi. Bị mê hoặc, anh chờ đợi những lời tiếp theo của cô.

"Không đời nào, cưng à."

Anh đã chiến đấu để sự tập trung khi những lời từ chối trượt khỏi cái miệng ngon lành của cô. "Gì cơ?"

"Không quan hệ tình dục cho tôi. Không quan hệ tình dục cho anh. Tôi không quan tâm nếu đó là Gabriella hay vũ nữ thoát y hay tình yêu của cuộc đời chết tiệt của anh. Nếu tôi không có bất kỳ niềm vui nào, thì anh cũng không.

Anh sẽ chỉ cần tống cổ mình ra khỏi cái tài sản hôn nhân kia và tự đi xây các tòa nhà của mình." Cô dừng lại. "Hiểu chưa?"

Anh đã hiểu. Quyết định không chấp nhận nó. Và nhận ra đây là trò chơi, các hiệp thi đấu và toàn bộ trận đấu, và anh cần phải giành chiến thắng. Nụ cười của anh thể hiện cam kết, thấu hiểu đi cùng số tiền mà cô cần. "Alexa, tôi hiểu điều này dường như không công bằng. Nhưng người đàn ông rất khác. Gabriella cũng có danh tiếng để duy trì, cho nên, cô sẽ không bao giờ bị đặt trong một tình huống xấu. Cô có hiểu không? "

"Có."

"Vậy là, cô sẽ đồng ý với các điều khoản?"

"Không."

Sự phiền toái ngày càng tăng. Anh hẹp mắt lại và nghiên cứu cô. Sau đó, quyết định để đi lại gần hơn. "Chúng ta đã đồng ý về tất cả mọi thứ khác. Chúng ta đã thỏa thuận. Đó chỉ là một năm, rồi sau đó cô có thể ra đi và tận hưởng cuộc vui điên cuồng của cô."

Đôi mắt xanh lục nhạt nhìn chằm chằm lại anh với sự bướng bỉnh tuyệt đối và quyết tâm sắt đá. "Nếu anh được có những cuộc vui của riêng anh, thì tôi cũng có của riêng tôi. Nếu anh muốn sống độc thân, thì tôi cũng sẽ như vậy.

Tôi không quan tâm đến những vấn đề vớ vẩn của anh về đàn ông hay phụ nữ hay sự khác biệt giữa họ. Nếu tôi phải ngủ một mình trong 364 đêm, thì anh cũng vậy. Và nếu anh muốn tranh cãi, thì anh sẽ phải đi tìm người vợ khác cho anh đi."

Cô hất đầu lên giống như một con ngựa vừa được ra khỏi chuồng. "Và vì chúng ta biết mình không thu hút lẫn nhau, nên anh sẽ chỉ phải cần tìm một cách nào đó để giảm bớt áp lực mà thôi. Dùng một chút sáng tạo. Cuộc sống độc thân sẽ mở ra những trải nghiệm mới." Cô mỉm cười. "Vì đó là tất cả những gì anh sẽ nhận được."

Rõ ràng, cô đã không biết anh là một tay chơi xì tố thứ thiệt, và đã trải qua vài năm xả hơi trong các trận đấu nơi mà ban đêm trở thành ngày, anh đã bỏ vào túi hàng đống tiền một cách dễ dàng. Giống như thói quen hút thuốc cũ của mình, bài xì tố cám dỗ anh và anh chơi nó để làm niềm vui, chứ không phải vì tiền.

Anh không thể để cho cô ta đánh bại anh, và anh cảm thấy đã gần đến chiến thắng rồi. Anh nhắm vào nhược điểm của đối thủ. "Cô muốn hợp lý? Được thôi. Thỏa thuận chấm dứt. Hôn tạm biệt số tiền của cô đi. Tôi sẽ chỉ phải chịu đựng hội đồng quản trị trong một thời gian thôi."

Cô trượt ra khỏi ghế, đeo ví của cô qua vai, và đứng thẳng trước mặt anh. "Rất vui được gặp lại anh, Cậu bé Đáng yêu."

Một cú đánh trực diện.

Anh tự hỏi nếu cô biết sự chế nhạo đáng yêu đó của cô đã kích thích anh và làm cho anh muốn lắc cô cho đến khi cô rút lại nó. Thậm chí khi còn là một đứa trẻ, anh đã rất ghét nó, và năm tháng đã không làm mờ đi các cạnh sắc của sự xúc phạm đó. Giống như anh đã làm khi anh còn trẻ, anh nghiến răng và chịu đựng sự tực giận với một nụ cười dễ gần. "Vâng, thật là tốt. Hãy gặp nhau một lúc nào đó. Đừng mất liên lạc."

"Tôi sẽ không." Cô dừng lại. "Hẹn gặp lại anh."

Đó chính là thời điểm mà Nick biết rằng anh đã nhầm. Một sai lầm chết người. Alexandria Maria McKenzie có thể giành chiến thắng ở một trận xì tố – không phải bởi vì cô đã nói dối, mà vì cô đã sẵn sàng chấp nhận thua cuộc.

Nhưng cô cũng chỉ là một tay gà mờ.

Cô quay người. Đi thẳng tới cửa. Xoắn núm. Sau đó...

"Được rồi." Âm thanh thốt ra khỏi miệng anh trước khi anh có thời gian để suy nghĩ. Một cái gì đó đã nói với anh rằng cô sẽ ra đi và không quay lại để nói rằng cô đã thay đổi ý định của mình. Và chết tiệt, Alexa là ứng cử viên duy nhất của anh. Một năm của đời anh không là gì so với món quà tương lai sẽ cho anh làm những gì anh đã luôn luôn mơ ước.

Anh đưa cho cô thẻ tín dụng của mình. Cô thậm chí đã không hả hê.

Cô quay lại và nói với một giọng thương gia, lạnh lùng. "Tôi biết bản hợp đồng không nêu rõ thỏa thuận mới của chúng ta. Anh có hứa với tôi anh sẽ tuân thủ các điều khoản mới không?"

"Tôi có thể soạn thảo một bản sửa đổi."

"Không cần. Anh có hứa không? "

Dáng vẻ của cô tràn đầy năng lượng. Nick nhận ra cô tin tưởng anh với cùng một mức độ anh tin cô. Một cảm giác hài lòng rùng mình chạy xuyên qua anh. "Tôi hứa với cô."

"Vậy là chúng ta thỏa thuận. À, và hủy bỏ cuộc hôn nhân sau một năm? Gia đình tôi có thể sẽ không bị tổn thương với sự lừa dối này. Chúng ta sẽ trích dẫn sự khác biệt không thể hòa giải và giả vờ vẫn bạn bè của nhau."

"Tôi có thể sống với điều đó."

"Tốt. Đến đón tôi tối nay lúc 7h và chúng ta sẽ đi gặp gia đình của tôi để nói những tin tức mới. Tôi sẽ lo sắp xếp đám cưới."

Anh gật đầu, bộ não của anh vẫn còn chút mơ màng từ quyết định của anh và sự gần gũi của cô. Liệu đó có phải là hương thơm vani tinh tế từ làn da ngọt ngào của cô? Hay là quế? Anh nhìn mê muội một lúc trong khi cô để lại cái card vi sít trên bàn gỗ anh đào.

"Địa chỉ của tôi ở hiệu sách," cô nói. "Tôi sẽ gặp anh tối nay."

Anh hắng giọng để trả lời, nhưng quá muộn. Cô đã rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.