Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 400: Chương 400: Bí pháp của Trương Huyền (2)




Cùng đại dược vương thương nghị một chút, ánh mắt Lộ quản gia mang theo sự kiên định.

So sánh với tử vong, nhận ủy khuất các loại, không đáng để nhắc tới.

- Thứ gì cũng không cần. Nếu ngươi nói không tính là gì cả, vậy ta lại thi triển bí pháp...

Trương Huyền nhìn qua, vẻ mặt nghiêm túc.

- Ừ!

Lộ quản gia gật đầu, nghi ngờ hỏi thăm:

- Nếu thi triển bí pháp, có cần chúng ta tránh mặt hay không...

Rất nhiều bí pháp đều tương đối riêng tư. Ở đây có nhiều y sư nhìn như vậy, có thể không quá thuận tiện hay không?

Chỉ có điều, hắn còn chưa nói hết lời, lại thấy Bạch Thiềm y sư trước mắt duỗi bàn tay ra một cái, một cái tát đánh tới đại dược vương.

Bốp!

Một tiếng động vang lên. Bàn tay rơi vào gáy của đại dược vương. Người này ngay cả phản ứng cũng chưa từng kịp phản ứng, mắt đã tối sầm, vẻ mặt không dám tin tưởng... ngất đi.

- Ngươi muốn làm gì...

Không nghĩ tới vị Bạch Thiềm y sư này không thi triển bí pháp, ngược lại đánh lão gia ngất xỉu, da đầu Lộ quản gia thoáng cái nổ tung. Hắn đang muốn xông qua, lại thấy đối phương sờ một cái ở trên người đại dược vương, sau đó vỗ tay một cái:

- Được rồi, bí pháp thi triển kết thúc...

- Thi triển... kết thúc?

Thân thể tất cả mọi người đều thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

Đại ca, ngươi là tới đùa giỡn sao?

Ngươi sẽ không nói... Bí pháp của ngươi chính là tát đại dược vương một cái chứ!

Còn nói bí mật, có cần lảng tránh không... Loại cấp bậc như vậy, kéo một con chó qua, cũng có thể thi triển...

Mạc Vũ ở một bên, thân thể cũng run lên, thiếu chút nữa thì co quắp trên mặt đất.

Vừa rồi thấy đối phương nói lời son sắt, nàng thật sự cho rằng hắn có biện pháp gì tốt, có thể nhìn ra chứng bệnh, tìm ra vấn đề. Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới là chiêu này...

Một cái tát đánh cho hôn mê. Đây chính là ta tay đối với đại dược vương... Tìm không ra lý do tốt, sợ rằng ngày hôm nay hai chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này, lại cũng không ra được.

- Lão gia...

Xông về phía trước, lại xoa bóp, lại xoa bóp, thật vất vả khiến cho đại dược vương một lần nữa tỉnh táo lại, Lộ quản gia lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn lại nhìn về phía Trương Huyền đứng cách đó không xa, cố nén kích động muốn gọi người tới chém người này ra thành tám khối:

- Bạch Thiềm y sư, ngươi đây là...

Nói thật, nếu không phải đối phương vừa rồi trị được tật bệnh trên người hắn, chỉ dựa vào chuyện vừa nãy, hắn nhất định sẽ vận dụng hộ vệ, giết chết.

Thân thể lão gia vốn đã suy yếu, thoáng cái đánh bất tỉnh... quả thực so với mưu sát không có gì khác nhau.

- Bí pháp của ta phải trị liệu cho người rơi vào hôn mê, cũng chính là vô ý thức, mới có khả năng thi triển. Vừa rồi bất đắc dĩ mới phải làm vậy, mong hãy thứ lỗi!

Trương Huyền đã nghĩ xong lý do.

- Còn có loại bí pháp này sao?

- Khiến người ta hôn mê mới khám bệnh cho người ta?

Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy nghĩ không ra.

Trên thế giới còn có phương pháp kỳ lạ như thế sao?

Ba vị tam tinh y sư cũng nhìn nhau, đều nhìn là được vẻ mơ hồ trong mắt đối phương.

Bọn họ từng lật xem vô số sách trong nghiệp đoàn y sư, vẫn chưa bao giờ nghe nói qua chuyện khiến người ta hôn mê mopqia có khả năng xem bệnh, dĩ nhiên là vi phạm nguyên lý của y đạo.

- Hóa ra là như vậy...

Lộ quản gia cũng chưa từng nghe qua. Chỉ có điều, người trước mắt này bảo mình đánh quyền, là có thể nhìn ra chứng bệnh, đã không phù hợp lẽ thường. Hắn có chút do dự, không nhịn được hỏi:

- Không biết lão gia nhà ta, rốt cuộc là chứng bệnh gì... Bạch y sư có thể xác nhận hay không?

Nghe được câu hỏi, những người khác cũng đồng loạt nhìn lại, muốn xem thử, người này giả vờ giả vịt, đến cùng sẽ nói như thế nào.

- Ta đã xác nhận được chứng bệnh!

Trương Huyền gật đầu. Trên mặt hắn có chút do dự, thở dài:

- Là... tự làm bậy, không thể sống!

- Ngươi nói cái gì?

Lộ quản gia sửng sốt.

- Làm càn!

Những tiếng đao kiếm rút ra khỏi vỏ vang lên. Xung quanh lập tức có vô số hộ vệ vọt tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.