Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 40: Chương 40




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Nhưng mà ngay sau đó, Nhị thiếu đã bị đại ca nhà mình tàn nhẫn đạp cho phát.

Giọng Lục tổng như truyền tới từ địa ngục.

“Dậy! Đừng giả chết!”

Cái loại kỹ thuật diễn cay cả mắt thế này mà cũng dám cùng mỹ đại thúc Hà Phương giành vai nam chính...Sao không lên trời luôn đi?

Đối mặt với âm thanh lạnh lùng vô tình này, Lục Cảnh chỉ thấy trái tim vỡ nát từng mảnh, bất chấp luôn cô bé đáng sợ kia đã đuổi tới tận nhà mình, anh chàng nhảy dựng lên chuẩn bị cùng ông anh sắt đá nhà mình đồng quy vu tận, bật dậy giận dữ hét: “anh là ma quỷ đấy à!?”

Vì sao lúc em trai cần sự quan tâm, đại ca vô tình nhà mình có thể nói một câu không chút thăm hỏi như thế chứ? không cần ôm ấp hôn hít... Chỉ cần ôn hòa hỏi một câu “Em ổn không?” thì chết à? Gần đây Lục Nhị thiếu bị anh mình cự tuyệt không cho đóng phim của đạo diễn nổi tiếng vì mấy quy tắc bất thành văn, giờ chỉ cảm thấy lạnh buốt thấu xương như đang đứng giữa trời đông giá lạnh.

Chẳng nhẽ mình được nhặt từ thùng rác thật ư?

Thấy anh chàng có vẻ như muốn liều mạng với mình, Lục Chinh nhếch mép cười lạnh, tiếp đó cởi bỏ cúc áo vest, chỉnh chỉnh áo sơ mi, sắn ống tay áo lên, hơi hơi kéo cổ áo mở rộng, lộ ra chút cơ ngực rắn chắc.

Lục Cảnh nhìn đường cong mạnh mẽ cường tráng gần như hơi lộ ra khỏi áo sơ mi mỏng mảnh kia, rồi lại cúi đầu nhìn cánh tay mảnh khảnh của mình, không hé răng nữa.

anh chàng cúi đầu đi tới trước mặt Trần Hi.

Trần Hi ngơ ngác nhìn anh chàng.

cô cảm thấy Lục Cảnh bây giờ hơi khác so với lần đầu gặp.

Lần đầu gặp, cô cảm thấy Lục Cảnh là một người chính trực nhiệt tình, mang theo chút gánh nặng thần tượng, rất thân thiện, đẹp trai, còn hào phóng nữa, tóm lại là một thần tượng đáng được người ta yêu thích... Nhưng mà giờ nhìn qua...anh chàng trông có vẻ hơi ngốc... ಠ_ಠ

*bản gốc nói Lục Cảnh có chút ‘nhị”, từ nhị ngoài có nghĩa là số hai thì động từ của nó còn có nghĩa là thay đổi, cải biến, cũng có thể hiểu là ngốc

cô gái nhỏ run run bả vai, im lặng cúi đầu không nói.

Ông ngoại nói rồi, lúc phát hiện người nào đó có chút ngốc thì không thể nói ra chân tướng, nếu không sẽ dẫn tới chuyện tiến thoái lưỡng nan, bệnh trung nhị nổi lên.

“Chào anh, anh còn nhớ em không?” Căn cứ đây là khách cũ của mình, không chừng còn có thể trở thành khách quen, Trần Hi quyết định thể hiện vài phần thiện ý với Lục Cảnh trước, cô lễ phép cười một cái, hơi khẩn trương nắm đồng phục, nhỏ giọng nói, “Chính là bùa bình an, bùa bình an ấy.”

Đôi mắt sáng trong của cô chờ mong nhìn Lục Cảnh, anh chàng sửng sốt, quay đầu nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Ôi thói đời này, đây đúng là thế giới chỉ biết nhìn mặt mà, cô bé đẹp như này, dù có là quỷ...Lục nhị thiếu cũng không nỡ làm gì cô.

“Đương nhiên.” Lục Cảnh nở một nụ cười đẹp trai, chẳng còn chút bóng dáng lăn ra ngất lúc nãy nữa.

“Tấm hình ký tặng lần trước em đã tặng cho bạn em rồi. Cậu ấy rất thích. thật sự cảm ơn anh.” Thấy Lục Cảnh sửng sốt, tiện đà cười với mình, Trần Hi dừng một chút rồi phơi bày luôn bản chất, thử hỏi: “Bùa bình an anh dùng hết chưa?”

cô cố chấp nhìn mình, Lục Cảnh lập tức nhớ tới bùa bình an, một tấm giữ lại cho bản thân, một tấm ngầm đưa cho trợ lý Trương, tấm còn lại vốn định đưa cho cô bạn thân người mẫu gần đây hay gặp vận xui. Tuy là bùa bình an không dùng được, chỉ để lừa người, nhưng mà đã đưa ra ngoài thì cũng là một chút tâm ý rồi đúng không?

“Vẫn chưa dùng hết.”

“Nếu dùng hết anh có thể tìm em. một trăm một tấm...anh là khách cũ, em có thể...” Trần Hi nhớ ra Lục Cảnh là người không thích chiết khấu, nên cô suy nghĩ rồi cong cong đôi mắt, ngoan ngoãn nói, “Em có thể đưa cho anh một tấm bùa đào hoa.”

Làm minh tinh chắc hẳn sẽ thích đào hoa nhỉ? cô chớp mắt trông rất chân thành, toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho tình huống của khách hàng, phục vụ rất chi là tận tâm. Lục Cảnh lập tức im lặng, nhìn cô một lúc, thấy mặt cô đều ngập tràn thành ý, một lúc lâu sau mới dùng sức gãi mái đầu tổ quạ chưa được tạo hình của mình, gật đầu nói, “Được.”

cô bé này ngoan như vậy, sao mình lại hét chói tai trước mặt người ta chứ?

Dọa khóc con gái nhà người ta, chưa kể đến cảm giác tội lỗi thì ông anh đã đánh gãy chân mình trước rồi.

“Đây là Trần Hi. Trần Hi, đây là Lục Cảnh.” Lục Chinh thờ ơ lạnh nhạt, thấy thằng em muốn chạy tới trước mắt Trần Hi, lập tức bước tới ngăn lại, chỉ chỉ trợ lý Trương bên cạnh mang khuôn mặt bình tĩnh nghiêm cẩn đang đẩy mắt kính, dáng vẻ tinh anh, nói, “Đây là trợ lý Trương, trợ lý cao cấp của t ôi. Nếu có việc mà không tìm được t ôi thì em có thể tới tìm anh ta.”

Tổng tài tiên sinh dùng ánh mắt lãnh đạm ra hiệu cho trợ lý Trương đang giựt giựt khóe miệng mau đưa danh thiếp cho Trần Hi, rồi vươn tay, dưới ánh mắt “xyz%#[email protected]#$!” của Lục Cảnh, công khai ôm bả vai mỏng manh của cô gái nhỏ, kéo về phía nhà ăn, thanh âm vững vàng nói: “Tôi đã bảo nhà bếp làm sườn xào chua ngọt. Em thích ăn thịt với ăn đồ ngọt đúng không?”

“Vâng. Cảm ơn anh, Lục Chinh.” Trần Hi không ngờ Lục Chinh quan sát cẩn thận như vậy, khuôn mặt trắng trẻo đỏ lên, ngẩng đầu, lại không thấy mắt mình lấp lánh ánh sáng, “thật ra em ăn cái gì cũng được, anh không cần đặc biệt nấu cho em đâu.”

Đúng thực là Trần Hi không kén ăn, cái gì cũng ăn được hết. Tuy là có món thích, nhưng nếu không có mấy món đặc biệt như xương sườn đùi gà thơm ngào ngạt gì đấy, thì mấy món khác cũng như nhau. Chất giọng cô mềm mại ngọt ngào, Lục Chinh khựng lại, cúi đầu nhìn cô một cái.

Tay kia của anh nhấc lên xoa xoa mái tóc dài đen nhánh của cô.

“Ăn nhiều một chút.” anh chỉ đơn giản nói ra bốn chữ này.

“Cái, tình huống gì thế này?” Lục Chinh lại đi gần gũi với một đứa con gái, cái này làm Lục Cảnh suýt thì trợn trừng cả mắt.

Mình với ông anh đấu trí đấu dũng, bị trấn áp cũng cả gần ba mươi năm cuộc đời, Lục Chinh trước nay chưa từng chủ động thân thiết với bất kỳ người phụ nữ nào, chứ đừng nói là ôm vai, phụ nữ mà tới gần một chút đều bị anh sút đi. không nói tới vị đại tiểu thư Triệu thị kia, chỉ tính tới mấy nhân viên cấp dưới của công ty giải trí Lục thị, bên trong có biết bao minh tinh, ai mà không muốn cùng ông chủ mình phát sinh cái gì đó.

Có một nữ minh tinh nảy ý đồ quyến rũ Lục Chinh, lại bị Lục tổng lãnh khốc phong sát đành đi bán bánh rán, ánh mắt của mấy nữ minh tinh giải trí Lục thị đều yên lặng rởi khỏi người Lục tổng.

*phong sát: đóng băng hoạt động

Độ khó công lược: 10 sao, kiến nghị từ bỏ.

Vì sao bây giờ Lục nhị thiếu thường xuyên gặp phải tai tiếng?

Còn không phải là vì mọi người phát hiện còn đường đi tới Lục tổng không thông, cho nên liền bóp quả hồng nềm, cảm thấy Nhị thiếu dễ công lược hơn nhiều.

“Chính là tình huống mà cậu thấy.” Trợ lý Trương cảm thấy thật bực bội, là một vị trợ lý lương một năm trăm vạn, xử lý chuyện ở công ty đều vô cùng nghiêm túc, hơn nữa thành tích xuất sắc. Nhưng cớ sao lúc nào ông chủ cũng vứt thêm việc, còn không chịu tăng lương?

Trước đó phải ứng phó một tên Nhị thiếu rác rưởi, làm trợ lý Trương mệt mỏi chạy qua chạy lại đi ứng phó với mấy vụ bê bối khác nhau, còn mấy người phụ nữ nóng lòng muốn thử sức kia nữa, giờ còn bắt trợ lý Trương đi chú ý một học sinh cấp ba? anh ta xụ mặt xuống, thường hay ở cạnh ông chủ máu lạnh nên trên người cũng mang theo khí thế lạnh thấu xương, liếc mắt nhìn Lục Cảnh một cái, trầm mặt, đi theo Lục Chinh về hướng nhà ăn.

Dù sao cũng không được tăng lương, ăn một bữa ngon coi như bồi thường đi.

“Này!” Lục Cảnh thấy trợ lý Trương lại dám liếc mắt nhìn mình đầy khinh thường, lập tức nổi cáu.

anh chàng lập tức chạy tới cạnh trợ lý Trương uy hiếp, đè thấp giọng nói, “anh coi thường tôi quá rồi đấy! Tôi nói cho anh biết, giờ tôi cáu rồi!”

Thấy trợ lý Trương mặt vô cảm quay sang nhìn mình, trong lòng Lục Cảnh vui mừng, trên gương mặt đẹp trai soái khí lộ ra tươi cười đắc ý, hơi hất hàm nhẹ giọng nói, “Mau tìm cho tôi một vị trí trong bộ điện ảnh Hà Phương đang đóng kia! Nếu không, tôi nói với đại ca rằng anh coi khinh tôi!” anh chàng vì có thể nhảy vào bộ điện ảnh của ông chú đẹp trai Hà Phương kia mà không từ thủ đoạn, thật ra là do đoàn đội kia làm Lục Cảnh thèm khát vô cùng.

Có đạo diễn nổi danh số một số hai trong nước, đang có độ hot cực lớn góp mặt, ông chú đẹp trai Hà Phương bất ngờ bùng nổ dạo gần đây đóng vai nam chính, nghe nói nữ chính là định mời một nữ minh tinh cấp ảnh hậu tới đóng. Ngay cả biên kịch cũng là người nổi danh, từng đạt được mấy giải thưởng lớn trong nước.

Đội hình như vậy rõ ràng là nhắm vào doanh thu phòng vé và giải thưởng, nếu lỡ mất đi cơ hội này, Lục Cảnh cảm thấy vĩnh viễn không thể tha thứ cho bản thân mình. Vị trí hiện tại của anh chàng có chút xấu hổ, bởi vì tham gia nhiều bộ điện ảnh lẫn phim truyền hình nên khá hot, nhưng lại không có giải thưởng nào xác lập được địa vị của anh chàng.

Cho dù chỉ là giải nam phụ xuất sắc nhất, Lục Cảnh tuổi này nhận được thật ra cũng ghê gớm lắm rồi.

“Tôi sẽ cố gắng.” Trợ lý Trương đón nhận ánh mắt tha thiết của Lục Cảnh, suy ngẫm rồi gật đầu.

Thôi...Giờ chưa cần nói cho Nhị thiếu vội, ông chủ đã đưa sẵn hai bộ phim, chuẩn bị xếp vị trí nam phụ cho anh chàng.

Sợ anh chàng kiêu ngạo.

“Cảm ơn anh.” Lục Cảnh thấy trợ lý Trương để tâm tới mình như vậy, lập tức cảm động, rồi lại thấy có chút xấu hổ, dù sao thì lúc nãy mình cũng vừa uy hiếp người ta mà.

“không có gì.” Trợ lý Trương đẩy mắt kính, mặt vô cảm nói.

Lục Cảnh chỉ cảm thấy trợ lý Trương là người tốt, hốc mắt đỏ lên, vội vàng che đi chút cảm động của bản thân, cười với trợ lý Trương, “Đúng vậy, chúng ta không nên nói khách sáo. Chúng ta là anh em tốt mà! Đúng rồi, cái bùa bình an kia của anh dùng hết chưa?”

anh chàng chỉ tùy tiện hỏi một chút, ai ngờ trợ lý Trương hơi nhíu mày, sờ sờ túi áo vest, lấy ra một lá bùa bị thiêu cháy mất một nửa. Tấm bùa bình an này có một nửa đã bị đốt thành tro, biến mất không thấy, bên cạnh vẫn còn lưu lại vết cháy, trợ lý Trương cầm bùa bình an đưa cho Lục Cảnh xem.

“anh đốt?!” Lục Cảnh kinh ngạc hỏi.

“không phải. Sáng hôm nay phát hiện nó biến thành như vậy.” Trợ lý Trương nghĩ đến ngày đó cảm nhận được bùa vàng nóng lên, sau đó nóng vô cùng, hôm sau thì biến thành thế này, anh ta lắc đầu nói.

“Vậy tôi đưa cho anh cái khác.” Lục Cảnh sảng khoái lôi từ túi áo ngủ ra một tấm bùa bình an đưa cho trợ lý Trương, thấy anh ta nói lời cảm ơn rồi nhận lấy, lúc này mới vừa lòng cười một cái.

Tôi không tin anh không cảm động!

Trợ lý Trương đúng là có chút xúc động, cảm thấy Lục nhị thiếu tin vào mê tín dị đoan mà chưa bị ông chủ nhà mình giết chết thì quả là rất vĩ đại. anh ta đang cảm khái một chút về tình huynh đệ hiếm có này, lập tức ánh mắt dừng ngay chỗ bàn cơm, đôi mắt hẹp dài bỗng trừng lớn, dùng sức đẩy mắt kính, chỉ thấy hình như mình nhìn nhầm rồi.

anh ta rốt cuộc đang thấy cái gì đây!

Lục tổng nhà mình bóc tôm.

Đút cho cô bé kia! ⊙_☉

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.