Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 41: Chương 41




Editor: tiểu mao

Beta: Linh Phương

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Lục tổng cúi đầu, từ tốn bóc tôm.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, phản chiếu chút ánh đèn của phòng ăn, rất đẹp.

Nhưng Lục Cảnh đang đi theo sau trợ lý Trương lại muốn điên rồi.

Đại ca nhà mình có khi nào bóc tôm cho người khác đâu?

Mà kể cả Lục tổng có muốn ăn tôm thì cũng ghét bỏ việc bóc tôm quá phiền toái, chỉ ăn tôm đã bóc sẵn thôi!

“Đại ca!” anh chàng cảm thấy hình như đại ca nhà mình vừa bị ai nhập rồi, thế là ngồi cạnh Lục Chinh dò xét, đánh giá Lục Chinh từ trên xuống dưới. Thấy Lục Chinh không ngẩng đầu lên, nhìn cũng chả buồn nhìn thằng em lấy một cái, lạnh lùng “Hử?” một tiếng, rồi lại tiếp tục đem toàn bộ lực chú ý dồn lên sự nghiệp bóc tôm đầy vĩ đại kia.

Ngón tay anh rất linh hoạt, nhẹ nhàng nắm đầu tôm, uốn éo, rồi ngón tay thon dài lại chuyển xuống dưới...Dù sao, trong mắt Lục Cảnh, đây là lần đầu tiên thấy một người đàn ông bóc tôm còn bóc ra được cảnh đẹp. anh chàng có chút không dám tin, còn Trần Hi ngồi bên cạnh lại thấy ngượng ngùng.

“Lục Chinh, em có thể tự bóc được.” cô che cái miệng nhỏ, nhai hết tôm trong miệng, chỉ thấy vô cùng thơm ngon, còn nhỏ giọng nói với anh, “anh cũng ăn đi.”

“Tôi không thích ăn tôm.” Lục Chinh tiện tay để tôm vào trong bát của Trần Hi, thấy cô cứ ngại ngùng nhìn mình, hình như không dám động đũa nữa, anh nhàn nhạt nói, “Nhưng tôi thích nhất là bóc tôm cho người khác. Đây là sở thích của tôi.”

Trông anh rất bình tĩnh, Trần Hi hiện lên chút hoang mang, suy nghĩ rồi lắc đầu nói, “không thể như vậy được.” cô cảm thấy nhất định là vì Lục Chinh muốn chăm sóc mình, giống như là lúc ở Khương gia, mọi người sợ cô ngại nên ai cũng gắp thức ăn cho cô, thế là cô che lại bát của mình, lắc đầu, “Em tự làm được mà.”

cô hiếm khi được ăn tôm ngon như thế này.

Bởi vì tôm rất đắt, trước giờ trong nhà không mua nổi.

Ông ngoại tuy là có lòng muốn cho cô cuộc sống tốt hơn một chút, nhưng trong nhà không có tiền.

Đây đúng là chuyện rất kỳ lạ, cho dù ông ngoại có cố gắng cỡ nào, Trần Hi biết hết, thi thoảng ông ngoại nhận thêm được một ít tiền thưởng, mỗi khi cô cho rằng hôm đó sẽ là một ngày tốt lành thì y rằng trong nhà sẽ xảy ra chuyện gì đó. Ví dụ như ống nước bị vỡ làm ngập nhà hàng xóm tầng dưới, phải đền tiền sửa lại nhà cho người ta, hoặc là trên đường gặp phải ăn trộm, đủ loại chuyện kỳ quái, khiến nhà lại rơi vào cảnh nghèo khó.

Thời thơ ấu, Trần Hi không hiểu khi ông ngoại im lặng, nhìn mình đầy áy náy là vì sao.

Nhưng tới khi lớn lên, Trần Hi mới hiểu rõ mọi chuyện.

Ngũ tệ tam khuyết (1), ông cô do không kiêng dè tiết lộ thiên cơ nên sau đó phải nhận hậu quả.

Lúc đó, ông ngoại từng muốn nhờ một gia đình khá giả hơn nhận nuôi cô, nhưng cô không muốn.

cô tình nguyện sống tiếp cuộc sống nghèo khó với ông ngoại, bảo vệ ông lão đã từng trải qua biết bao cực khổ, mất hết tất cả, giờ ông chỉ còn mình cô. cô thà rằng gia đình mình nghèo khó, cái gì cũng không ăn nổi, chứ không muốn ông ngoại rời xa mình.

Nhưng bây giờ, cô ngồi trong biệt thự kim bích huy hoàng, ăn những món ăn ngon trước giờ không được ăn, tiếc là ông ngoại chẳng còn nữa.

Trần Hi vội vàng cúi đầu, cố nén chua xót trong mắt, cô không muốn rơi nước mắt trong nhà người khác, làm người ta không vui, hoặc dùng nỗi khổ của mình để khiến người khác đồng cảm. cô chỉ chớp chớp mắt, sau đó ngẩng đầu lên, quay sang nhỏ giọng nói với Lục Chinh: “Em tự làm được.”

Lúc nãy đúng là cô ngại không dám động đũa trên bàn ăn, chỉ cắm đầu ăn mấy món trước mặt, không dám vươn đũa gắp mấy món ở xa. Nhưng trong ánh mắt im lặng của Lục Chinh, Trần Hi lấy hết can đảm vươn tay ra, gắp một miếng thịt bò hầm ở xa hơn chút, rồi đặt vào bát mình.

Lục Cảnh vừa mới oán thầm một câu, đã bị bầu không khí giữa Trần Hi và Lục Chinh làm cho đơ người, nhìn cô rồi lại không nhịn được liếc sang nhìn Lục Chinh.

“Đại ca?” anh chàng cảm thấy từ sau khi Lục Chinh mang Trần Hi về đây, cả người hoàn toàn thay đổi.

một người đàn ông lạnh lùng tới nỗi gần như không có chút tình cảm con người nào, dường như dịu dàng hơn chút.

“Lo ăn cơm đi.” Lục Chinh đúng là không bóc tôm nữa, ngược lại còn im lặng đứng dậy, gắp từng món ở xa hơn kia đặt vào bát Trần Hi. anh nhìn Trần Hi ăn cơm, bộ dạng ấy bị bao phủ bởi bầu không khí im lặng đầy kỳ lạ. anh đan tay, đặt dưới cằm, bản thân cũng không ăn cơm mà chỉ nhìn Trần Hi ăn.

cô bé nhỏ ăn cái gì cũng rất thơm ngọt, có thể nhìn thấy sự hạnh phúc toát ra từ đôi mắt xinh đẹp vui vẻ kia. Nhưng từ đôi mắt đen ấy, Lục Chinh còn thấy được nhiều thứ khác, cô bé này mỗi khi được ăn món mới, trong mắt đều ngập tràn ngạc nhiên, vui sướng, mới mẻ.

Bởi vì cô chưa ăn những món này bao giờ.

Tại sao chưa ăn bao giờ?

“đi làm thêm chút bánh kem.” Lục Chinh cúi đầu nhấp một ngụm vang đỏ, quay đầu lạnh lùng nói với người làm đang đứng đằng sau.

anh hơi dừng, liếc mắt nhìn Trần Hi một cái, “Nướng thêm chút bánh quy nữa.”

Người làm kinh ngạc nhìn Lục Chinh, người không bao giờ thích đồ ngọt, nhưng không hỏi thêm, xoay người đi làm.

“Ăn nhiều một chút. Trong nhà thưa người, không ăn thì hỏng.” Thấy Lục Chinh tựa lưng vào ghế ngồi, thưởng thức ly rượu đỏ trong tay, đôi mắt nặng nề rơi trên người cô bé đang chìm đắm trong bữa ăn hạnh phúc, Lục Cảnh không hiểu sao lại bị ánh mắt hung dữ kia lia tới. anh chàng đột nhiên rùng mình một cái, nhưng vẫn đẩy món gà Cung Bảo trước mặt mình về phía đó...Gần đây anh chàng phải hát nên cần bảo vệ cổ họng, chút đạo đức nghề nghiệp này Lục Cảnh vẫn phải có.

* món gà Cung Bảo xuất phát từ Tứ Xuyên, có vị cay.

Thấy Trần Hi ngẩng đầu bối rối nhìn ba người đàn ông trên bàn cơm, đột nhiên lau miệng, có chút ngại ngùng, Lục Cảnh cười theo.

“Con gái xinh đẹp ăn như thế thật ra cũng rất đáng yêu... Á!” anh chàng theo thói quen, vừa mới buông thả một tí đã bị trợ lý Trương đá cho phát vào cẳng chân.

Thấy trợ lý Trương đang ngầm ra hiệu cho mình, Lục Cảnh yên lặng nhịn xuống.

“Em không ngờ mọi người ăn xong rồi. thật ra em cũng ăn no rồi.” Trần Hi cẩn thận đưa tay sờ bụng dưới gầm bàn, mặt đỏ lên, rất có nề nếp mà nói, “Em không phải người tham ăn đâu.” Gương mặt cô tinh xảo, gò má dưới làn tóc đen còn mang theo vẻ hây hây đỏ, nghiêm túc nói mình không phải người tham ăn, dáng vẻ đó đúng thực mang theo vẻ ngây thơ đáng yêu của người thiếu nữ. Lục Cảnh nhìn cô bé đơn thuần như thế thì không khỏi muốn mỉm cười, nhưng mà nghĩ tới cú đạp của trợ lý Trương, anh chàng lại vội kìm lại, đưa một cái bánh bao đậu đỏ béo tròn cho Trần Hi.

“Nếm thử bánh bao đậu đỏ này đi.”

Trợ lý Trương trợn mắt, bắt đầu ăn gì đó, quyết định không qua tâm tới tên nhị thiếu ngớ ngẩn này nữa.

Nhìn ánh mắt lạnh băng của Lục tổng mà xem, rõ ràng vị trí nam phụ sắp bay...

“Cảm ơn anh.” Trần Hi đưa hai tay nhận lấy, nâng cái bánh bao trắng trẻo, thử cắn một miếng nhỏ, hai mắt bỗng mở to.

Dáng vẻ cô gặm bánh bao như con thú nhỏ, hồn nhiên giản dị, nhìn cô ăn bỗng thấy bánh bao đậu rất ngon miệng. Lục Cảnh không nghĩ món bánh bao đậu hay xuất hiện trên bàn ăn lại ngon tới vậy, nhưng Trần Hi lại ăn rất ngon lành, cũng không khỏi mỉm cười, cầm một cái ăn.

Hình như anh chàng nghe thấy trợ lý Trương ngồi bên cạnh vừa thở dài một cái, nhưng cũng không để ý lắm. Ngược lại còn thấy không khí trên bàn ăn hôm nay không tệ, thế là cười nói với Lục Chinh: “Đại ca, sau này thường xuyên mời Trần Hi tới nhà mình ăn cơm đi.”

Trước kia chỉ có một mình ngồi ăn với Lục Chinh, mỗi ngày Nhị thiếu ăn đều thấy đau dạ dày.

trên bàn cơm vẫn phải có cô bé đáng yêu như này mới đúng.

“Lục Cảnh hiếm khi mời ai. Sau này em phải thường xuyên đến đây.” Lục Chinh liếc mắt nhìn Lục Cảnh một cái, nhẹ nhàng nói với Trần Hi.

Trần Hi hơi do dự, cứ ngậm bánh bao, ngơ ngác nhìn Lục Chinh.

“Bởi vì em phải luôn bảo vệ tôi.” Lục Chinh từ tốn nói.

“anh muốn thuê em trong bao lâu?” Trần Hi thấy đây hình như là một việc lớn lâu dài, lập tức thấy lòng kích động hẳn, nhưng vẫn kìm nén niềm vui trong lòng mà hỏi lại.

“Rất lâu.” Lục Chinh không có ý định nói kỳ hạn cố định, thấy mắt Trần Hi sáng rực lên, hiển nhiên là bằng lòng ở cạnh mình kiếm tiền, nhanh chóng nhếch miệng cười một cái, giấu nụ cười khuất sau ly rượu, còn mình cũng cầm một cái bánh bao lên ăn.

anh cũng không thích món này lắm, nhưng mà hôm nay khi anh thông báo cho biệt thự rằng hôm nay có một cô gái ghé thăm, người làm đã dùng bánh bao làm món chính, đây đúng là chuyện không tệ. Thấy Trần Hi mặt mày hớn hở, Lục Chinh nhướng mày mỉm cười, lúc người làm bưng canh gà lên, anh còn bình tĩnh nói: “Tháng này tăng lương gấp đôi.”

anh hào phóng như thế, làm người làm hai mắt sáng lên, vội vàng nói cảm ơn, lúc làm bánh quy càng chú ý hơn.

Trợ lý Trương lặng lẽ liếc mắt nhìn Lục Chinh một cái, rồi lại nhìn Trần Hi đầy trầm tư.

Chẳng lẽ sau này muốn tăng lương... Đều phải thông qua cô bé này à?

Xem ra phải lấy lòng thật nhiều rồi.

Ngay khi anh ta trong đầu anh ta đang suy nghĩ làm thế nào để lấy lòng một cô bé học cấp ba, nhà ăn vô cùng yên tĩnh chợt truyền tới tiếng động từ cửa biệt thự, một người làm nhanh chóng đi tới mở bộ đàm, không biết nói gì đó, lúc quay lại đứng trước mặt Lục Chinh, trên mặt đều là bất ngờ lẫn ngạc nhiên, nhẹ giọng nói với Lục Chinh, “Lục tổng, là Cục Công An.”

cô ấy cảm thấy Lục tổng nhà mình là người luôn tuân thủ pháp luật, không giống người phải vào ngồi xổm trong cục cảnh sát. trên bàn ăn đột nhiên tĩnh lặng, ánh mắt Lục Cảnh và trợ lý Trương đều dừng trên Trần Hi đang ngơ ngác sững sờ một lúc, rồi mới dời đi.

Hay là có người qua đường chính nghĩa nào đó không quen nhìn Lục tổng đi lừa một cô bé nên báo cảnh sát.

“Mời bọn họ vào.” Lục Chinh nhíu mày nói.

Chẳng lẽ tìm anh là vì vụ tai nạn xe cộ kia?

Trong lòng mang chút nghi ngờ, Lục Chinh mặt không đổi sắc đứng dậy đi ra phòng khách.

một tay anh đút túi, quần tây dáng thụng khoe khóe đôi chân thẳng tắp cường tráng, áo sơ mi chưa cài cúc gọn gàng, cơ ngực hững hờ dưới lớp áo. Lúc đi ra, hai người trẻ tuổi với khuôn mặt nghiêm túc đang đợi ở cửa đều vô thức nhìn anh một cái, rồi dời ánh mắt về phía cô bé mềm mại đáng yêu, rụt rè đi theo sau.

Dáng người cô nhỏ thó, trắng nõn mềm mại, gương mặt ấy đẹp tới nỗi như tỏa ánh hào quang.

Mềm mại lo sợ như vậy, nhưng không hiểu sao lại có khí chất rất hợp với người đàn ông cao lớn lạnh lẽo đằng trước.

Lục Chinh quay đầu, đối diện với nụ cười ngại ngùng của Trần Hi.

“Lục Chinh, em, em đi cùng anh.”

(1) Ngũ tệ tam khuyết, cái này liên quan đến một phép số học. Ngũ tệ là: quan, quả, cô, độc, tàn. Tam khuyết là: tài, mệnh, quyền. Thế giới này có quy luật riêng của nó, kẻ nào do thám bí mật của thiên giới và thay đổi quy luật vạn vật sẽ bị trời trừng phạt. Bói bằng Kinh Dịch kết hợp với xem bói thực chất là do thám bí mật của trời (nhìn trộm Thiên Cơ), sẽ bị trời phạt, hơn nữa việc này rất tốn thời gian và công sức của thầy tướng số.

Giờ giải nghĩa Ngũ tệ tam khuyết là gì:

Ngũ tệ: già không vợ gọi là quan, già không chồng là quả, già mà không có con gọi là độc, trẻ mất cha mẹ gọi là cô, tàn ở đây là tàn tật. Nếu như mất chồng mất vợ cũng tính là quan, quả, giờ hay gọi là góa vợ, góa phụ.

Tam khuyết là: phúc, lộc thọ, hay rõ hơn là tiền, tài, mệnh.

+Tài: cả đời không có nhiều tiền, tiền mà nhiều thì chắc chắn sẽ gặp chuyện không may, cần dùng tiền để tránh tai họa (của đi thay người). Thuộc về những người nghèo.

+ Mệnh: tuổi thọ ngắn, thuộc về người đoản mệnh.

+ Quyền: không có nghĩa là thiếu tiền đơn thuần, mà ở đây còn là thiếu phước. Thuộc về người bất hạnh.

Nguồn: Baidu

Bánh bao đậu đỏ

Gà Gà Cung Bảo (cung bảo kê đinh)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.