Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 310: Chương 310: Cùng Một Đằng Cấp




Edit + Beta: NhoxPanda2

Nhìn xuyên qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính thủy tinh, anh rõ ràng nhìn thấy An Sơ Hạ đang ngồi ở góc quán cà phê vị trí gần cửa sổ. Đồng thời, ngồi ở chỗ kia còn có Mạc Hân Vi.

”Làm sao vậy?” thấy Hàn Thất Lục cước bộ dừng lại, Ba Tát Lệ nghi hoặc mở miệng hỏi. Nhớ lại tối hôm qua anh đã cảnh cáo, Ba Tát Lệ liền vẫn không dám quá gần Hàn Thất Lục.

Hàn Thất Lục quả thật nói được thì làm được, không có truy cứu chuyện cô ta làm với An Sơ Hạ, cũng đối với sự kiện tối hôm qua im lặng không đề cập tới. Chỉ là cô ta có thể nhận thấy được, Hàn Thất Lục lúc lơ đãng ánh mắt nhìn thấy cô ta càng lúc càng băng lãnh rồi. Chuyện này cũng không phải là cái gì tốt.

Thần tốc thu hồi ánh mắt, Hàn Thất Lục nghiêng đầu nhìn Ba Tát Lệ liếc mắt một cái nói: “Cô mau về phòng học đi, đừng đi theo tôi nữa.”

Tuy cảm giác cực kỳ bực tức, nhưng là sợ Hàn Thất Lục chuyện xưa nhắc lại, Ba Tát Lệ cắn răng một cái, cúi đầu lưu luyến không rời hướng phòng học đi đến. Dù sao bọn họ cũng là tại học cùng lớp lý, đến thời gian đi học tự nhiên lại gặp nhau thôi!

”Oa?” Manh Tiểu Nam lúc này mới phát hiện An Sơ Hạ ngồi với Mạc Hân Vi. Cô gái này cô nhận ra, ngày đó cô ta đến phòng học tìm An Sơ Hạ, mà còn, An Sơ Hạ cùng cô ta, quan hệ không hề tốt chút nào. Bất quá hiện tại đây là có chuyện gì? Hai người ngồi cùng một chỗ xem ra hợp nha.

Chú ý thấy Manh Tiểu Nam biểu tình nghi hoặc, An Sơ Hạ ngoắc cô đến sau đó nhàn nhạt chỉ chỉ Mạc Hân Vi cùng Hoàn Tử: “Từ hôm nay trở đi, hai người họ cũng là bộ hạ của tớ rồi. Với cậu là cùng một đẳng cấp, còn không mau chào hỏi.”

Muốn nói kiểm hàm ý, An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam kia quả thực là đến chỗ đạt tới trình độ đỉnh cao. Chỉ cần nghe An Sơ Hạ đơn giản một câu bộ hạ, Manh Tiểu Nam lập tức liền hiểu được, không sợ gì tùy tiện kéo cái ghế dựa sát vào người An Sơ Hạ ngồi xuống, tự như thân thiết kéo qua Mạc Hân Vi đong đưa vài cái nói: “Hảo đồng chí! Hân hạnh, hân hạnh!”

Sắc mặt Mạc Hân Vi ngay lúc đó muốn nói, ví như ăn phải mười đống phân cực kỳ kinh tởm! Chỉ thấy cô ta khóe miệng giật giật, sau đó hung hăng bỏ ra Manh Tiểu Nam hai mắt khó chịu trừng An Sơ Hạ nói: “Cô đây là có ý tứ? Cái gì bộ hạ? Cô chắc hẳn không phải cố ý chỉnh của tôi đi?”

Khoát tay không có gì, An Sơ Hạ vỗ vỗ vai Mạc Hân Vi mỉm cười nói: “Đừng nóng giận, tôi chỉ sợ nha đầu kia đại não không tiêu thụ được chuyện này thôi! Đừng để ý!”

Mạc Hân Vi áp chế lửa giận, lại liếc mắt nhìn Manh Tiểu Nam lạnh lùng nói: “Về sau thấy tôi đùng kêu đồng chí hay bằng hữu gì, tôi với cô, cũng không cùng một đẳng cấp!”

Dứt lời, Hoàn Tử cùng Mạc Hân Vi rất ăn ý đứng lên cất bước đi ra quán cà phê. Đương nhiên, Hoàn Tử vẫn để lại số điện thoại cho An Sơ Hạ, chuẩn bị bất cứ tình huống nào. Dù sao họ đã có cùng chung kẻ địch, như thế... ân oán cá nhân vẫn là hết thảy đều để ở một bên.

”Tớ thấy cô ta liền xem tớ là một cấp bậc! Nói không chừng chỉ số thông minh về phương diện này so với tớ là đệ nhất cấp! Cái thái độ thôi thôi! Thật là!” Lúc Mạc Hân Vi vừa đi khỏi, Manh Tiểu Nam khó chịu theo sát An Sơ Hạ châm chọc đạo.

Đối với cái này, An Sơ Hạ từ chối cho ý kiến. Uống một ngụm cà phê, phát hiện loại cà phê này so với loại mà trước đây cô từng uống ngon hơn rất nhiều. Ít nhất vị hoàn toàn khác nhau.

”Đúng rồi.” Cô hạ ly cà phê xuống, nghiêm trang hỏi Manh Tiểu Nam: “Tớ vẫn chưa kịp hỏi cậu. Ngày hôm qua sau khi thi xong, cậu cùng Ba Tát Lệ... Không phát sinh chuyện gì đi?”

Manh Tiểu Nam di chuyển ngồi vào vị trí đối diện An Sơ Hạ, vẻ mặt dương dương đắc ý: “Có thể phát sinh chuyện gì? Nói cho cậu biết! Tớ cùng cô ta đã làm quen rồi.”

”Tốt tốt!” An Sơ Hạ trước mắt sáng lên: “Vậy cậu có thể hẹn cô ta buổi tối, sau khi tan học xong đến gặp ở thư viện?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.