Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 507: Chương 507: Manh Tiểu Nam Mất Tích (1)




​Hàn Thất Lục cúi đầu nhìn nhìn An Sơ Hạ, thấy ánh mắt cô tuy nhìn những cái này xâu chuỗi trong hòm, nhưng tầm mắt tiêu điểm lại không biết lạc ở đâu. Không biết vì sao, anh chỉ cảm thấy trong lòng hơi hơi có một chút gì đó chua xót, có một loại muốn kích thích muốn ở lại bên cạnh An Sơ Hạ.

Hướng Mạn Quỳ kéo tay Hàn Thất Lục trong lòng dâng lên bất an, tay không tự giác nắm Hàn Thất Lục càng căng hết sức rồi.

​”Thất Lục? Chúng ta đi thôi, người ta thật sự sắp chết đói rồi!” Hướng Mạn Quỳ hướng Hàn Thất Lục làm nũng, những nhân viên nam của “Ánh sáng thời đại” đều đã nhao nhao hung hăng nuốt nước miếng một cái.

Con gái làm nũng, quả thực khó cưỡng! Nghĩ rất muốn trở thành cánh tay của Thất Lục thiếu gia...” Một nam nhân viên cửa hàng trong mắt mạo muội suy nghĩ lung tung thấp giọng nói.

​Một nữ nhân viên cửa hàng nghe thấy được, trên mặt hiện ra khinh thường: “Có cái gì mà hâm mộ, cô ta cũng không đẹp lung linh như trên tivi. Tôi ngược lại cảm thấy được cô gái mặc đồng phục nũ sinh ngồi ở chỗ kia bộ dáng có vẻ thuận mắt hơn rất nhiều. Oa, từ từ, kia người nữ sinh nhìn rất quen mắt a.”

​Chung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, khách hàng của “Ánh sáng thời đại” cũng nhao nhao ghé mắt xem thử.

​Chú ý tới những ánh mắt xung quanh, Hàn Thất Lục trong lòng cảm thấy được có chút không vui. Cố gắng kìm nén khó chịu trong lòng, Hàn Thất Lục mở miệng hỏi: “Cô đói không? Nếu đói rồi, liền cùng nhau ăn cơm đi.”

​Lời này tuyệt đối không phải chỉ là khách sáo mời một phen, mà là thật sự muốn mang An Sơ Hạ cùng đi ăn cơm chiều. Nhưng An Sơ Hạ không hề cảm kích, cô tình nguyện ngu ngốc ở lại đây, cũng không muốn nhìn Hướng Mạn Quỳ cùng Hàn Thất Lục ở trước mặt mình tứ ân ái. Làm kỳ đà cản mũi không nói, còn phải chính mình cho chính mình thấy chuyện bị cắm sừng, cô không muốn, mặc kệ hết!

​”Không cần, tôi bữa trưa ăn quá nhiều, bây giờ còn chưa tiêu, hai người nhanh đi ăn đi.” An Sơ Hạ trên mặt dường như không có việc gì, kỳ thật trong lòng đã sớm như cắn phải mật rắn, đau khổ đó đều đang đang kêu rên trong lòng.

​”Xem ra, Sơ Hạ cô ấy không đói, chúng ta đi trước đi. Đi thôi!” Hướng Mạn Quỳ nói xong, ném cho An Sơ Hạ một cái nhìn “coi như cô cũng biết thức thời”, lôi kéo Hàn Thất Lục liền muốn đi ra ngoài.

​Là An Sơ Hạ không muốn cùng nhau đi, Hàn Thất Lục cũng không cưỡng cầu nữa: “Vậy cô ở chỗ này chờ tôi, tôi ăn xong liền trở lại, không cần chạy loạn.”

​Trong lời nói này cũng không có ý tứ gì khác, chỉ là đơn thuần dặn, nhưng người nói vô tâm người nghe hữu ý, nghe vào Hướng Mạn Quỳ trong lỗ tai, lời này liền biến thành vô cùng chói tai.

​Anh mắt cô ta lộ rõ vẻ không vui, cười đối An Sơ Hạ khoát tay áo: “Sơ Hạ cô từ từ chọn..., chúng tôi đi ăn cơm đây! Đối Thất Lục tiền bạc không cần khách khí!”

​Lời này nói ra liền muốn ám chỉ Hàn Thất Lục đã là chồng cô ta, An Sơ Hạ quay đầu, trợn trừng mắt trực tiếp coi như không có Hướng Mạn Quỳ. Nhưng Hướng Mạn Quỳ hiển nhiên vui vẻ trở lại, quấn lấy Hàn Thất Lục liền đi ra ngoài.

​Hàn Thất Lục một bên đi ra ngoài lại vẫn một bên không quên dặn dò quản lí không thể thất lễ đối với An Sơ Hạ.

​Hai người bọn họ vừa ra khỏi “Ánh sáng thời đại”, Quản lý cửa hàng cười khanh khách đi tới bên cạnh An Sơ Hạ: “Sơ Hạ tiểu thư, ngưỡng mộ đã lâu, không biết cô là thích phong cách nào? Nếu nơi này đều đã không vừa lòng, hay cô đi với tôi trên lầu xem thử một chút.”

​Hướng Mạn Quỳ nói cô đối với Hàn Thất Lục không cần quá khách khí, cô cũng không có nghĩ tới muốn khách khí. Nhưng hiện tại trước mặt cô, trên bàn đều đang bày đầy cái xâu chuỗi hoàng kim, nhưng là một chút hứng thú cô đều không có.

​An Sơ Hạ đột nhiên nhớ tới cái mặt tươi cười kia, liền hỏi nói: “Lúc nãy Hàn Thất Lục có đưa cho ông xem qua cái mặt tươi cười kia phải không?”

​”Mặt tươi cười kia quá phổ biến, nhưng là chúng tôi nơi này thật đúng là không có.” Ý tứ của Quản lí liền là, thứ kia cấp bậc quá thấp, không xứng với ở trong “Ánh sáng thời đại” mà bày bán.

​Một món quà gì đó, có đôi khi cũng không phải xem giá cả, mà là bên trong ẩn chứa tâm ý. Đạo lý này đại đa số mọi người biết, nhưng quản lý kia hiển nhiên không có nghĩ như vậy.

​Nhìn thấy An Sơ Hạ ánh mắt ảm đạm, Quản lý kia vội vàng bổ sung nói: “Nếu không như vậy đi, tôi đi đến các tiệm trang sức lân cận đem về cho người xem xem, tôi nhớ rõ loại này các tiệm bình thường rất nhiều.

​Quản lí đang muốn đi, An Sơ Hạ đứng lên gọi ông lại.

​”Ôi khoan, chờ chút! Không phiền toái ông, tôi còn có việc, thật có lỗi, những thứ xâu chuỗi này ông đều đem cất hết đi, tôi đi trước.” An Sơ Hạ nói xong, đeo túi sách của chính mình đi ra phía ngoài.

​Ngu ngơ vài giây sau, Quản lý kia ba chân bốn cẳng đuổi theo, mặt hiện vẻ khóc lóc nói: “Sơ Hạ tiểu thư, có phải hay không tôi đây ngu dốt miệng nói sai cái gì, người đừng nóng giận, đừng đi mà!”

​Nếu mà An Sơ Hạ tùy tiện ở trước mặt Hàn Thất Lục nói xấu ông ta một câu, phỏng chừng ông ta lập tức cũng sẽ bị đuổi việc. Quản lý kia mang theo vẻ mặt khóc nức nở nói xong lời nói này, An Sơ Hạ cũng cũng không có hồi tâm chuyển ý.

​Khuôn mặt tươi cười kia nếu đã không có, cô cũng không tất yếu mua cái gì xâu chuỗi, như thế còn có cái lý do gì ở chỗ này chờ Hàn Thất Lục? Cô thật sự là một giây cũng không muốn nhìn thấy khuôn mặt của Hướng Mạn Quỳ kia!

​”Ông một lát giải thích cùng Hàn Thất Lục là bản thân tôi liền đi thì tốt rồi, không cần khẩn trương như vậy. Tôi đi trước.” An Sơ Hạ lạnh nhạt nói xong, nắm thật chặt túi sách, mới vừa bước ra một bước, liền quay trở về. Cô nhớ tới một chuyện rất quan trọng!

​Thấy An Sơ Hạ quay lại, quản lý kia ánh mắt sáng lên:“Người có phải hay không muốn đi trên lầu nhìn xem? Chúng ta trên lầu trang hoàng theo phong cách cổ điển, đảm bảo để cho người cảm giác mới mẻ!”

​”Không cần đâu.” An Sơ Hạ hơi chút xấu hổ lắc đầu một cái nói: “Ông có thể cho tôi mượn một trăm đồng không? Một hồi ông cứ hướng Hàn Thất Lục đòi, tôi hôm nay không mang tiền bạc.”

​”Hả...?” Quản lí kinh ngạc đồng thời, trong đầu tia sáng hiện ra. Chỉ thấy ông ta thần tốc lấy ví của mình ra, đem toàn bộ tiền bạc trên người đều đã móc ra đưa cho An Sơ Hạ, nhìn ra đại khái có ba bốn trăm.

​Cô bất quá là mượn ít tiền, một trăm đồng tiền đã đủ, căn bản không dùng được ba bốn trăm.

​”Tôi không dùng nhiều như vậy...”

​Không đợi An Sơ Hạ giải thích, quản lý kia trái lại tự đem tiền bạc đưa cho An Sơ Hạ: “Coi như đây là chút lòng thành, người sẽ không cần để ở trong lòng, chỉ hy vọng người đến lúc đó cùng Thất Lục thiếu gia giải thích một phen, không phải là vì tôi thái độ phục vụ chưa tốt nên người mới đi.”

​Không có cách nào, từ chối không được, An Sơ Hạ rõ ràng liền thu lại ánh mắt.

​”Ánh sáng thời đại” ở ngay khu vực phố xá sầm uất, mới vừa vừa ra khỏi cửa liền có xe taxi trước mặt cô dừng lại: “Tiểu thư, muốn ngồi xe sao?”

​An Sơ Hạ vội vàng trả lời lên xe, vốn là nghĩ muốn trực tiếp trở về Hàn gia, nhưng là thời gian cũng vẫn còn sớm, nhớ lại Manh Tiểu Nam không biết thế nào, liền nói ra đia chỉ nhà Manh Tiểu Nam đi đến.

​Ánh hoàng hôn ngoài của sổ chiếu vào bên trong xe, đem tóc dài của cô tung bay nhẹ nhàng ra phía sau, nhìn thấy vô cùng đẹp, như một bức tranh lay đọng lòng người. Dừng đèn đỏ, tài xế xe taxi nhìn An Sơ Hạ liếc mắt một cái hỏi: “Tiểu thư, cô có phải là minh tinh không? Tôi thấy cô cực kỳ nhìn quen mắt nha.”

​Thấy cô cực kỳ nhìn quen mắt cũng đại khái bất quá là vì cô cùng Hàn gia có chút quan hệ, tin tức về cô đều ở trên trang nhất, vì thế mới có thể cảm thấy được nhìn quen mắt?

​”Tôi cũng không phải là minh tinh, tôi vẫn còn đang đi học.” An Sơ Hạ nói xong, tựa đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn trời.

​Đèn đỏ này có phần lâu, An Sơ Hạ chính là đang nhàn rỗi không có việc gì, nhìn sang lối đi bộ rồi nhìn lại. Này vừa thấy không phải là, đập vào trong tầm mắt chính là một người nhìn rất giống Tiêu Minh Lạc. Chạy tới gần, An Sơ Hạ nhất thời mở to hai mắt nhìn.

​Này không phải giống, người này quả thực cùng Tiêu Minh Lạc bộ dáng giống nhau như đúc.

​”Giang Nam! Manh tiểu nam!” Người kia cùng Tiêu Minh Lạc bộ dáng giống nhau như đúc, anh ta vừa chạy lại vẫn một bên như vậy hô.

​An Sơ Hạ chỉ cảm thấy một trận phiền toái, này không phải cùng Tiêu Minh Lạc giống nhau, đây không phải là Tiêu Minh Lạc sao? Chỉ là, anh tựa hồ là tại kêu hô tên Manh Tiểu Nam.

​Đèn đỏ đã biến thành đèn vàng, An Sơ Hạ vội vàng nói: “Đến đây được rồi, tôi xuống xe, đây là tiền xe!”

​Nói xong, An Sơ Hạ liền bỏ lại một tờ tiền năm mươi đồng rồi mở cửa xe chạy ra ngoài.

​”Còn nói không phải minh tinh, trả tiền hào phóng như vậy, chỉ có hai mươi đồng tiền xe lại trả cho tôi gấp hai lần.” Tài xế xe taxi lấy tờ tiên trên ghế lái phụ, sau đó khởi động động cơ nghênh ngang mà đi.

​Cái này cũng không phải An Sơ Hạ hào phóng trả tiền, mà là cô sợ trong lúc tìm tiền bạc, Tiêu Minh Lạc bỏ chạy không thấy rồi.

​”Minh Lạc, đợi tôi với!” An Sơ Hạ thần tốc không để ý hình tượng nhắm hướng Tiêu Minh Lạc đi chạy tới.

​Nghe được thanh âm, Tiêu Minh Lạc quay lại nhìn, nhìn đến là An Sơ Hạ, lập tức có chút kinh ngạc: “Sơ Hạ, cô làm sao có thể ở chỗ này?”

​”Tôi còn muốn hỏi anh, anh làm sao có thể ở chỗ này? Tôi vừa định ngồi xe đi đến nhà Manh Tiểu Nam nhìn xem cậu ấy thế nào, liền nhìn đến anh tại lối đi bộ chạy như điên.” Không có ý thức đến sự tình không thích hợp, An Sơ Hạ trên mặt lại vẫn mang theo tươi cười: “Anh có phải hay không cùng cậu ấy cãi nhau a? Cậu ấy hôm nay khả cực kỳ không thích hợp.”

​”Sự tình... Nói ra cực kỳ phiền toái. Trước mắt trọng yếu nhất là muốn trước tìm đến cô ấy, nói như vậy cô khẳng định không biết cô ấy hiện tại ở nơi nào.” Tiêu Minh Lạc lo lắng nhìn chung quanh, lối đi bộ trống không, anh là theo hướng từ học viện Tư Đế Lan về nhà Manh Tiểu Nam tìm người thử, kết quả đến bây giờ còn không có nhìn thấy đến một chút bóng dáng của Manh Tiểu Nam.

​An Sơ Hạ lúc này mới ý thức ra rằng Manh Tiểu Nam mất tích.

​”Anh có hay không gọi điện thoại cho cậu ấy? Nói không chừng là đi chỗ nào đi chơi.”

​Tiêu Minh Lạc lắc đầu nói: “Từ giờ nghỉ trưa, tôi đã bắt đầu gọi điện thoại cho cô ấy, nhưng là vẫn là vào trạng thái không người bắt máy.”

​”Đến nhà tìm cậu ấy chưa?” An Sơ Hạ đi theo cũng bắt đầu lo lắng, Manh Tiểu Nam kia đầu ốc chậm chạm, không chừng xảy ra chuyện gì rồi!

​”Cô ấy xin phép rồi, chuyện này người trong nhà giống như đều không biết, tôi nhờ một nữ sinh đến nhà cô ấy, cha mẹ cô ấy nói Manh Tiểu Nam hôm nay ngủ lại chỗ cô. Cửa nhà cô ấy tôi cũng phái thuộc hạ xem chừng rồi, có tin tức sẽ gọi điện thoại thông báo, đúng là vẫn không có điện thoại gọi lại.” Tiêu Minh Lạc nói xong, đau đầu lấy tay nâng trán nói: “Chuyện này đều do tôi, chết tiệt!”

​Nhìn anh vẻ mặt thống khổ, An Sơ Hạ đành phải an ủi nói: “Anh cũng đừng quá sốt ruột, cậu ấy lớn như vậy rồi, sẽ tự biết không làm cho chính mình chịu ủy khuất. Như vậy đi, chuyện này khẳng định không thể lộ ra, không cho ba mẹ cậu ấy biết, anh mang vài người tiếp tục tìm, tôi đi đến trường học trước kia của hai chúng tôi học xem thử, cậu ấy có khả năng đi nơi đó.”

​Càng là thời điểm mấu chốt, lại càng cần bình tĩnh.

​”Tốt lắm, có tin tức liền lập tức gọi điện thoại cho tôi.” Tiêu Minh Lạc nói xong liền muốn tiếp tục tìm.

​”Đợi một chút, điện thoại của tôi hết pin rồi, tôi lại không nhớ rõ số di động của anh, anh trước viết cho tôi một cái dãy số đi.” An Sơ Hạ một bên nói như vậy, một bên bắt đầu đem túi sách đưa tới, chuẩn bị để cho Tiêu Minh Lạc viết cái số điện thoại di động cho cô.

​Tiêu Minh Lạc trực tiếp liền đem đi động của chính mình đưa cho cô: “Sau một giờ nữa tôi chính mình sẽ gọi cho cô, cô cứ lấy điện thoại của tôi mà sử dụng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.